Con đường đến với ước mơ của tôi!

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Hẳn rằng bạn cũng như tôi, lúc nhỏ ít ai biết và xác định rõ ràng cho mình rằng sau này lớn lên sẽ theo nghề gì.
Tôi chỉ nhớ ngày nhỏ ở nhà cứ bắt chước cầm phấn viết viết về bài cô giáo đã giảng trên lớp đầy nhoe trên những cánh cửa sổ và cửa ra vào. Rồi có ai hỏi “lớn lên cháu thích làm nghề gì?”, thường thì tôi hay các bạn chỉ nhắc đến công an, giáo viên, bác sỹ, kỹ sư,… ít ai nói rằng “lớn lên cháu sẽ là một nhà báo giỏi”.

Tôi đọc báo, đọc rất nhiều, từ báo họa mi, nhi đồng, tuổi trẻ,… từ lúc học cấp 1, và lớn lên theo các anh chị đọc hoa học trò, sinh viên, các loại tạp chí,… Nhưng tôi chỉ đọc vì báo cho tôi hay nhiều điều, hẳn rằng bạn cũng như tôi, ít ai biết được rằng “sau này tôi sẽ làm ra những thứ này”.

Năm học lớp 4, lần đầu tiên được đăng một mẩu truyện cười trên báo nhi đồng. Còn nhớ lúc đấy sung sướng lắm, đi khoe khắp nơi, giữ tờ báo cẩn thận. Tôi chỉ biết rằng có tên trên báo là “giỏi lắm”, nhưng cũng chẳng biết được lớn lên phải làm thế nào, phải làm nghề gì mới được có tên trên báo.

Chẳng ai biết được mình có duyên với nghề nào, mà chắc gì có duyên đã có thể đến được với nó. Năm học lớp 10, tôi được đăng bài trên tạp chí Hóa học và Ứng dụng. Niềm hạnh phúc vì thấy tên mình trên báo ùa về. Lúc đó, tôi đã biết, mình phải làm gì: “Tôi thích báo chí, tôi muốn trở thành một nhà báo, và tôi thi vào trường Báo chí”.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Ai cũng nói, mà tôi cũng nghĩ, làm một nhà báo thích lắm, được đi đây đi đó khắp nơi, được biết đủ điều. Bài học đầu tiên về một nữ nhà báo: hình ảnh một cô gái mặc chiếc áo khoác ba lỗ đầy túi trong túi ngoài. Trên vái khoác chiếc ba lô, cổ đeo máy ảnh, tay cầm bút, tay cầm sổ, mắt lúc nào cũng nhìn nhìn, ghi ghi chép chép.

Đẹp lắm, đầy mơ mộng và khao khát… nhưng, thực tế, không phải con đường nào cũng trải thảm đỏ và rải đầy hoa hồng…

Bạn phải đi rồi bạn mới biết, ngày nắng, ngày mưa, đừng nói ngại bạn nhé, tôi và bạn đều phải đi, đi và đi, đôi chân không ngừng mỏi mệt…

Da mặt bạn cần dày hơn một chút. Này nhé, tôi là người nhạy cảm, chỉ cần bị người khác chửi mắng thôi là tự ái rồi. Nhưng không, bạn và tôi, muốn làm một nhà báo, phải cố gắng mà nghe, mà chịu đựng… nếu tôi không nói quá rằng chúng ta đang chai lì.

Bạn nhát ư? Nếu vậy thì bạn là một nhà báo tồi. Bạn chẳng khai thác được gì nếu cứ e thẹn và ngại ngùng khi gặp đối phương.

Nữ nhà báo, bạn khác với nam nhà báo nhé, bạn chắc rằng mình có thể đi đêm, về khuya, có thể quên ăn cả ngày chứ? Niềm tin bạn có, nghị lực bạn có, nhưng hẳn rằng sức khỏe bạn sẽ hơn họ? Bạn và tôi đều phải cố gắng nhiều đấy.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Nhà báo giỏi, biết nhiều thứ, nhiều lĩnh vực, thích thật đấy. Tôi cũng ao ước mình sẽ trở thành một nhà báo giỏi. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà có đâu bạn. Tính tò mò và ham tìm tòi sẽ giúp bạn nhiều cho vốn kiến thức của mình đấy!

Bạn đừng nghĩ rằng mọi người luôn ngưỡng mộ một nhà báo, thì họ sẽ giúp đỡ bạn. Cuộc sống không phải màu hồng, và không phải luôn theo ý mình muốn, bạn phải tự tìm cách tháo gỡ vướng mắc cho mình.

Tôi, không phải một nhà báo, không phải một phóng viên,… Tôi, chỉ là một sinh viên báo chí. Khó khăn chưa là gì, nhưng đã nhiều lần tôi nản long, tôi tự nhủ rằng: “Nghề báo không hợp với mình, có thể tôi thích nhưng tôi không có duyên, tôi không thể vượt qua được những thử thách để đến với ước mơ của mình, tôi sẽ phải có lựa chọn khác cho mình”…

…Nhưng, bạn biết không… Đó chỉ là suy nghĩ phút chốc, rồi niềm đam mê lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi, và
tôi biết chỉ cần đam mê, ước mơ sẽ đạt được. Niềm vui thật sự chỉ có khi làm được điều mình muốn. Đã có lúc tôi nhận thấy, tôi đã tìm được niềm vui thật sự của mình…

Lần đầu tiên tôi được thấy tên mình trên báo, vui sướng, hạnh phúc đến ngần nào, đó là niềm vui thật sự của tôi…

Là một sinh viên, bạn có phải đi tác nghiệp báo đến 12h đêm, rồi hì hục viết lách, chính sửa đến 3h sáng? Mệt lắm phải không? Vâng, tôi mệt, nhưng bạn làm được và tôi cũng làm được. Tôi sung sướng, và đó là niềm vui thật sự của tôi…
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
4h sáng lọ mọ cầm máy ảnh ra ngoài chụp trộm vì họ không cho chụp. Có khổ không? Bị họ từ chối phỏng vấn và cung cấp thông tin, làm thế nào để lấy được đây? Bạn có cách, tôi cũng có cách. Và tôi làm được, làm được cái điều không phải dễ, tôi vui biết nhường nào, và đó là niềm vui thật sự của tôi…

Đôi chân lúc nào cũng phải đi, phải tìm tòi và khám phá, chẳng phải mệt lắm sao. Nhưng đổi lại, tôi và bạn đang có được cái điều mà mình vẫn mong muốn đấy thôi, được đi nhiều, được biết nhiều, đó chẳng phải là niềm vui thực sự của tôi và bạn đó sao?

Để trở thành một phóng viên, một nhà báo giỏi không phải dễ. Con đường lúc nào cũng đầy chông gai, thử thách, tôi chỉ mới bước một bước đi rất nhỏ trên chiếc thảm gai đó thôi nhưng cũng đã tìm ra được niềm vui thực sự cho mình và biết được mình sẽ phải qua rất nhiều chặng đường gai còn sắc nhọn hơn nữa. Nhưng tôi tin chắc chỉ cần có ước mơ, theo đuổi ước mơ đó đến cũng, nhất định chặng đường đầy gai góc vẫn có nhiều hoa hồng.

Sau mỗi khó khăn bạn có thể nản lòng, nhưng sau mỗi khó khăn mà bạn vượt qua được, nó sẽ là niềm vui thực sự của bạn và tiếp thêm nghị lực cho bạn. Tôi cũng vậy.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Chỉ là một câu hỏi nhỏ nhưng nó là một sự giải đáp lớn cho chính tình yêu của bạn!
Có một lần, trong những phút giải lao lãng đãng, tôi có vô tình lạc vào một forum của các anh chàng ưa sôi nổi bàn tán về công nghệ. Và trong mục chuyện phiếm, có một câu hỏi được đưa ra:

“Khi đi trên đường, xe đột nhiên bị hỏng, người yêu đi cách sau xe bạn bao xa?”

Thật tình rất dễ để trả lời cho câu hỏi đó, cứ tùy vào thái độ của người yêu mà trả lời, rằng cô ấy đi xa một quãng đủ để mọi người xung quanh không nhận ra hai người có quen biết nhau, rằng cô ấy đi không quá xa nhưng thay vì cùng bạn đẩy xe lại ra sức nghịch ngợm và dồn sự chú ý của mình vào “dế” yêu của cô ấy,…

Các chàng, các anh bắt đầu bàn tán, chuyện nhỏ nhặt ấy đáng lẽ có thể đưa ra câu trả lời sớm và nhanh gọn. Tuy nhiên có đôi phần ngượng ngùng, bởi cô gái ấy đã cách chiếc xe hỏng và anh chàng người yêu mình một quãng quá xa…

Tác giả của câu hỏi cũng là một chàng trai, là một người có cặp mắt nhìn tinh tế và dành nhiều thời gian quan sát từ phía những cặp đôi có chung số phận hỏng xe khi đang đi trên đường. Kết quả không mấy khả quan khi có mười đôi thì tám đôi chung số phận với những câu trả lời bên trên, chỉ có số ít các cô gái đủ can đảm đi cùng với người yêu, đủ can đảm khoác tay anh ấy như thể hai người đơn thuần đang đi dạo chứ chẳng có bất cứ vấn đề gì xảy ra, và hiếm hoi hơn nữa khi cô ấy dùng khăn thấm mồ hôi trên trán người yêu mình. Sự thật thì nếu xuất hiện những cô gái như thế, trong mắt các chàng trai, giống hệt như một phép màu nhiệm vậy.
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Và câu hỏi cũng đặt ra những băn khoăn trăn trở. Nếu chỉ là một biến cố nhỏ trên đường thôi đã khiến cô gái của bạn tìm cách đi xa bạn hơn, vậy thì những biến cố lớn hơn trên đường đời, có ai dám chắc chắn rằng cô ấy sẽ không chủ động rời xa bạn mãi mãi? Những chàng trai lại bắt đầu suy nghĩ, liệu người mình đã tìm thấy có thực sự là người mình cần tìm và có thực sự sẽ cùng mình đi hết quãng đường phía trước hay không?

Còn những cô gái, những cô gái chọn cho mình một giải pháp an toàn, có thể vì xấu hổ, vì ngại ngùng, vì không quen nên mới đi xa xa hơn một chút. Nhưng con gái vốn tinh tế mà, sao không nhận ra sự hụt hẫng nơi anh chàng người yêu khi phải dắt xe một mình nhỉ? Con gái có thể vô tư nhưng tuyệt đối không thể vô tâm, vô tình, với người mà mình yêu thương, phải vậy không?

Nếu cô nào đó lên tiếng lý giải, đừng cố để biện minh hành động của mình, lúc bấy giờ, hãy đủ chân thành và cảm thấy ăn năn, vì chàng trai của bạn đã may mắn không tìm cách bỏ rơi bạn ngay cả khi chiếc xe bị hỏng, ngay cả khi bạn đi cách xa anh ấy, ngay cả khi anh ấy có hụt hẫng ít nhiều…

Trong xã hội mà chúng ta đang sống, mọi người vẫn đòi hỏi sự công bằng và lên tiếng đấu tranh cũng như làm tất thảy mọi việc để tồn tại cái gọi là công bằng. Nhưng nghiễm nhiên chúng ta đều biết, sự công bằng chỉ ở thuyết tương đối, đâu đó người ta có kêu gọi nhưng những sự việc vẫn tồn tại âm thầm bên trong sự bất công bằng. Chuyện giữa phái yếu và phái mạnh cũng vậy. Đơn giản như chuyện xe hỏng, người con gái mặc định rằng chàng trai của mình là người cầm lái, là chủ nhân của chiếc xe, là người mạnh mẽ nên sẽ có thể một mình xử lý chuyện cỏn con ấy thôi.

Vậy là cái sự “công bằng” được đá đi xa tít, những chàng trai vẫn gồng mình dắt xe, các cô gái mặc dù không mất nhiều công sức song vẫn thấy… nên đi xa xa chiếc xe hỏng ra một chút!
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Con gái ạ, chúng ta là phái yếu, chúng ta được quyền kiêu kỳ, đỏng đảnh, được quyền làm duyên làm dáng, phái mạnh chẳng bao giờ lên tiếng về điều đó. Song nếu một ngày đẹp trời, khi đi cùng bạn trai và thấy xe bị hỏng, hãy thể hiện mình là một cô gái tinh tế, đủ can đảm để đi cùng chàng trai một đoạn dài kể cả chiếc xe có thể không được sửa kịp lúc, kể cả khi chàng đang lo lắng và xen lẫn một chút ngượng ngùng. Nhưng sẽ chẳng là gì cả nếu chúng ta thật tâm yêu thương một ai đó.

Điều cốt yếu trong tình yêu không phải là mong muốn làm cho nhau hạnh phúc hay sao? Một chàng trai sẽ cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều lần, cảm thấy mình may mắn hơn tất thảy những chàng trai khác khi cô gái của anh ta không tìm cách đi xa chiếc xe bị hỏng, thay vào đó điềm nhiên đi bên cạnh cùng trò chuyện với anh ấy. Và lẽ tất nhiên là anh chàng sẽ biết quý trọng hơn cô gái mình đang yêu, nhận ra được giá trị của cô gái ấy giữa bao nhiêu điều tuyệt vời lấp lánh khác. 

Vậy nên: “Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?” có thể chỉ là một câu hỏi nhỏ, nhưng đáp án lại cho ra những câu trả lời rất lớn, câu trả lời về suy nghĩ, về cảm nhận, về cách ứng xử và về cả độ yêu thương bên trong mỗi cô gái đối với chàng trai của mình.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình

Cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Người thứ ba không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải người yêu bạn nhất. Bạn sẽ sống thế nào cùng một người với thứ tình cảm lưng chừng, không mặn mà, không sâu sắc, hay chỉ sống vì bổn phận?

Ừ thì, ai cũng có quyền được yêu, nhưng vì những người tìm kiếm quá nhiều, nên đôi khi, những thứ na ná tình yêu cứ chập chờn trước mắt.

Ta đơn phương, ta ngộ nhận, để rồi ôm nỗi đau trong lòng. Nỗi đau ấy lún sâu, để rồi không còn tin tình cảm của bất kỳ ai khác nữa.

Thà rằng cứ chờ, có khi sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình. Còn hơn tìm mỏi mòn trong bể tình rồi nhận ra đó là bể khổ.
Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình
Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình
Người thứ nhất, người thứ hai, người thứ ba chỉ là những hình ảnh biểu tượng. Trên đời có vô vàn những tình yêu như thế, và đôi khi, những người ta ngỡ là tình yêu đích thực, không chỉ dừng lại ở con số ba người.

Vậy thì tìm kiếm làm gì cho lòng thêm chơi vơi? Đến khi có người thứ ba thật rồi liệu bạn có cảm thấy hạnh phúc?

Thà rằng cứ yêu chính mình, sẽ có ngày, thần Tình Yêu đem bạn đến với mũi tên tình ái.

Thà rằng thay vì nấu ăn cho người yêu môĩ sáng, mỗi ngày bạn dành chút thời gian nhỏ nhoi cho bản thân, chẳng phải sẽ tuyệt vời hơn cả.
Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình
Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình
Thay vì ghen tuông, giận hờn, cãi vã, sao bạn không dành thời gian đó để shopping, trò chuyện với bạn bè, đến dự những bữa tiệc thân mật?

Ta vẫn yêu đấy chứ, chỉ là tình yêu có chút thay đổi. Thay vì chúc tình yêu mỗi tối, ta tự thưởng cho mình cốc trà sữa thơm mát rồi chúc mình ngủ ngon.

Cuộc đời chóng vánh lắm. Nếu cứ mải tìm kiếm tình yêu mỗi ngày, sẽ bỏ qua những hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng chân thực. Sống trên đời đã là một hạnh phúc, sao chưa kịp hưởng thụ lại mải tìm kiếm những cơn đau?

Thà rằng tập yêu chính mình, còn hơn yêu người khác để bản thân phải khổ sở. Dù có gặp người thứ ba chăng nữa thì trước đó cũng trải qua mênh mông của ái tình.

Ta vẫn yêu đấy chứ, chỉ là tình yêu hơi khác thường. Nhưng ta yêu người khác được sao không yêu chính mình được? Hãy để những gì tự nhiên đến với mình thay vì cứ cố công và gắng gượng đi tìm hạnh phúc giữa biển người ấy, có duyên ắt gặp mặt.

Vậy thì, trước khi chuẩn bị cho một tình yêu mới, thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Học cách quên

Một buổi tối, tôi đi thăm người bạn từng bị vu cáo hãm hại. Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người đó muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.
Học cách quên
Học cách quên
Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói “Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi”.

Sự rộng lượng của anh khiến tôi rất cảm kích. Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc. Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ. Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc “ Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”. Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: “Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?” Sư phụ điềm đạm nói: “Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”

Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh. Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết. Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường. Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.

Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống. Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.

Rất nhiều người thích câu thơ : “Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”. Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian. Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.
Nguồn: dantri
Continue Reading | nhận xét

Hãy cứ theo đuổi giấc mơ

Khi Debbie Macomber quyết định theo đuổi giấc mơ trở thành nhà văn, cô đã thuê một cái máy chữ để trên bàn ăn, và bắt đầu đánh máy mỗi sáng trước khi bọn trẻ đến trường. Khi các con về, cô lại cất máy chữ đi và chuẩn bị bữa tối.
Khi các con ngủ, cô lại đem ra và tiếp tục công việc. Cứ như vậy suốt hai năm, bà mẹ siêu nhân này đấu tranh để trở thành nhà văn và cô yêu từng khoảnh khắc đó.
Hãy cứ theo đuổi giấc mơ
Hãy cứ theo đuổi giấc mơ
Tuy nhiên, một hôm, chồng cô, Wayne, nói: “Em à, anh rất tiếc, nhưng anh nghĩ đã đến lúc em cũng phải đi làm. Gia đình ta không thể sống thế này mãi được, không thể chỉ trông cậy vào đồng lượng của một mình anh”.

Đêm đó, trái tim Debbie như tan vỡ, nằm trên giường cô không thể ngủ được, cứ nhìn chăm chăm lên trần nhà. Debbie hiểu rằng với trách nhiệm chăm sóc gia đình, cho lũ trẻ chơi thể thao, đưa chúng đến nhà thờ và tham gia hướng đạo sinh, cộng với 40 giờ làm việc một tuần, cô sẽ không còn thời gian để viết.

Thấy được nỗi buồn của vợ, Wayne thức dậy và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Em cứ nghĩ rằng mình có thể trở thành một nhà văn, em đã thực sự nghĩ vậy.”

Wayne im lặng một hồi lâu, rồi anh thức dậy, bật đèn sáng và bảo: “Thôi được, em yêu, hãy thực hiện ước mơ của mình.”

Vậy là lại thêm hai năm nữa, Debbie trở lại với giấc mơ và chiếc máy chữ trên bàn ăn, miệt mài cho ra từng trang sách. Gia đình cô sống tằn tiện, mọi người phải mặc quần áo cũ mèm và không được đi nghỉ.

Nhưng sự hy sinh và lòng quyết tâm đó cuối cùng cũng nhận được phần thưởng xứng đáng. Sau năm năm đấu tranh, Debbie đã bán được cuốn sách đầu tiên. Rồi lại một cuốn khác. Cứ thế cho đến bây giờ, Debbie đã xuất bản hơn 100 cuốn, rất nhiều trong số đó được New York Times bầu chọn là cuốn sách bán chạy nhất, trong đó có ba cuốn đã được dựng thành phim. Bà đã có trên 60 triệu bản in và hàng triệu người hâm mộ.

Còn Wayne thì sao? Sự hy sinh của ông để ủng hộ người vợ của mình đã được trả công hậu hĩnh. Về hưu ở tuổi 50, hiện giờ ông đang dành thời gian chế tạo một chiếc máy bay trong dinh thự rộng 650 m2 của gia đình.

Các con của Debbie đã nhận được một món quà giá trị hơn nhiều vài dịp cắm trại. Khi đã lớn, họ hiểu rằng Debbie đã cho họ một món quà vô giá - sự ủng hộ và khuyến khích con cái theo đuổi giấc mơ của mình.
Nguồn: dantri
Continue Reading | nhận xét

Và ta lại là ta của hôm qua

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Lại một lần nữa ta cố tìm tới yêu thương, cố nắm lấy bàn tay của một người để tìm cho mình hơi ấm, cố bám víu và dè dặt mở rộng lòng ta để chờ đợi một ngày bình yên. Vậy mà ta lại một lần nữa thất bại, một lần nữa ta tự làm chính ta phải đau, lại tự cứa vào lòng mình khi vết thương cũ vẫn còn vương tơ máu. 
Và ta lại là ta của hôm qua
Và ta lại là ta của hôm qua
Một lần nữa thất bại, một lần nữa ta tự làm chính ta phải đau, lại tự cứa vào lòng mình khi vết thương cũ vẫn còn vương tơ máu.

Phải, có lẽ ta đã quá tham lam khi bắt đầu nghĩ về tương lai không xa ta và người sẽ gần thật gần và hạnh phúc thật hạnh phúc như bao người yêu nhau khác. Ta biết khát khao và mong ước ấy của ta là không có tội, nhưng ta có mang lại được gì cho người ta đâu mà cứ muốn người ta phải ở cạnh mình. Tự cười chính ta, tự khinh khi và xỉ vả lòng tham của con tim mình, rồi lại muốn tự an ủi cho tâm hồn nhỏ bé đang bị tổn thương.

Ta đã cho người được gì đâu chứ? Tình yêu? Hạnh phúc? Hay chỉ là những khoảng trống và sự lặng yên đáng sợ còn lại trong ta bây giờ? Vậy sao ta cứ buộc người phải nắm lấy ta và đừng bao giờ buông bỏ, hơi ấm nơi con tim người có còn lại bao nhiêu đâu mà ta cứ bắt người phải cho ta. 

Người rơi lệ, ta đau lòng. Người bảo sẽ ra đi và không bao giờ chạy đến bên ta khi ta cần nữa, tim ta nhức nhói. Người lựa chọn sẽ lặng im và trốn chạy đến một bờ bến thật xa, mọi thứ trong ta dường như vỡ oà.

Ừ thì có lẽ ta đã mang lại cho người quá nhiều nỗi đau, đau đến độ người không còn muốn nắm giữ hay nâng niu những yêu thương nồng nàn mà người đã từng dành cho ta nữa. Ta chỉ biết lặng thinh trước cơn quặn thắt nơi người, là kẻ vô tình khi nhìn người quay lưng rẽ vào một con đường khác mà cứ dửng dưng như không, để rồi chỉ dám vỡ òa quỵ ngã khi bóng người đã khuất dần ở một góc xa xôi nào đó.

Và ta lại là ta của hôm qua
Và ta lại là ta của hôm qua
Ta quay lại là ta của ngày hôm qua, với nồng đậm yêu thương từ người cũ và châm chít nỗi đau của quá khứ, hiện tại và cả tương lai một ngày nào đó chẳng còn xa

Ta quay lại là ta của ngày hôm qua, với nồng đậm yêu thương từ người cũ và châm chít nỗi đau của quá khứ, hiện tại và cả tương lai một ngày nào đó chẳng còn xa. Lòng chợt thấy lạnh, cô đơn và đắng chát vô cùng nhưng ta chỉ có thể cố chịu đựng, cố cười thật tươi, cố để giọt nước mắt trong ta không phải lặng thầm rơi bên đời ta nữa.

Ừ, thì cứ lại một mình như ta đã từng thế thôi, cứ tự ru cho giấc ngủ ta không còn thao thức, cứ tự an ủi và xoa dịu con tim mình khi bất chợt nó tìm tới cô đơn, tự nén lại những điều ta muốn nói, muốn kể lể hay khóc than vì bây giờ chẳng còn ai nghe ta nữa. Sống thế thôi để thấy đời ta vẫn cứ nhạt nhẽo như ngày nào.
Nguồn; yume

Continue Reading | nhận xét

Bản ngã 21.3

Rất nhiều lần trong đời, tôi nghĩ cô đơn là thứ gì thật đẹp. Dĩ nhiên thứ thật đẹp đó không thể được đổ đầy 7 màu sắc như cầu vồng. Dĩ nhiên nó cũng không được sơn son thếp vàng. Dĩ nhiên rồi. "Cô đơn là một tờ giấy trắng rộng bao la", một người đã bảo như thế. Và tôi tin, như đứa học trò nhỏ đặt hết niềm tin trong veo vào cô giáo của mình. Cô đơn đã lớn lên trong tôi bằng cách đó, cứ trắng tinh và ngày một bao la.
Bản ngã 21.3
Nỗi cô đơn không ngây ngô như tờ giấy học trò, học trò lớn lên mà sách vở thì vẫn hoài bé nhỏ, sờn góc, rách giấy. Cô đơn là tờ giấy rộng lắm và bao la lắm mà những cô cậu học trò năm xưa có lớn lên bao nhiêu thì nó cũng theo đó mà rộng thêm bấy nhiêu. Cô học trò mới ngày nào chỉ thấy buồn vì không có bạn chơi cùng, giờ đã biết đánh vần và ghi chữ 'cô đơn' bằng không chỉ một thứ tiếng. Ừ, ghi lên giấy, lên tim. Vì cô đơn thì mênh mang lắm.

Nhưng không vì thế mà tôi không còn thấy cô đơn là thứ gì thật đẹp. Nó vẫn là tờ giấy trắng tinh khôi nguyên vẹn như ngày đầu, vẫn trải ra cùng tôi theo dọc những tháng năm lớn lên và trưởng thành. Tờ giấy rộng bao la mà tôi được tự nhiên nằm dài trên đó tưởng chừng có thể lăn mãi đến vô tận. Tờ giấy của tôi đã rất lâu rất lâu vẫn trắng tinh như chẳng ai buồn đưa tay mà quẹt lên một vệt bút màu. Bởi vì tôi hầu như chẳng cho phép ai xâm phạm đến nỗi cô đơn tinh khôi đẹp đẽ của mình. Mà hình như chúng ta đều thế, thích giữ cho mình một tờ giấy trắng rộng bao la, sạch sẽ và mênh mang vô chừng.

Cho đến khi chúng ta phải lòng một họa sĩ.

Dĩ nhiên "họa sĩ" không phải là Da Vinci, là Picasso, Van Gogh hay Lê Phổ. Họa sĩ có thể là anh doanh nhân trẻ, chàng ca sĩ nhạc indie, anh pianist đầy hoài bão, một nhà văn chưa gặp thời, hay thậm chí là thằng bán bánh giò... Họa sĩ có thể là bất kỳ ai, miễn là có thể vẽ đầy lên tờ giấy trắng tinh của chúng ta ban đầu.

Và bỗng nhiên một ngày nọ tôi không còn muốn cô đơn nữa. Tôi trải dài tờ giấy trắng của mình ra, ngồi yên nhìn nó hết ngày này qua ngày khác để thấy nó lớn thêm bao nhiêu, và thênh thang ra biết chừng nào. Tôi bỗng muốn ai đó cầm tay mình vẽ lên thật nhiều thật nhiều hình trên đó. Vẽ một khuôn nhạc nho nhỏ, một chiếc dương cầm hơi lớn, một căn phòng hơi rộng, một gian bếp vừa vặn cho hai người vừa nấu ăn vừa nhìn nhau... À, tự nhiên tôi muốn nhìn thấy những hình ảnh đẹp đẽ và sinh động đó trên tờ giấy mang tên "cô đơn" rộng rãi đơn điệu của mình. Ngẫm nghĩ thật lâu rồi nhìn lại tờ giấy vẫn trắng tinh trước mặt, tôi chỉ thấy thật tức cười, và cả tức khóc. Hóa ra nỗi cô đơn vẫn bao la quá chừng.

Chẳng ai muốn làm người ngoài của người mình yêu cả. Nhưng làm thế nào đây khi cuộc đời cứ đa đoan đa sự, trái tim con người có một cơ chế vận hành siêu việt nào đó chẳng ai điều khiển được, nên chúng ta cứ mải miết yêu những người lạ và chấp nhận mối quan hệ mang tên "người ngoài" rất xót xa kia. Vì biết sao được, ai cũng có tờ giấy rất lớn cho riêng mình nhưng không phải ai cũng sẵn lòng đặt bút vẽ một trái tim nho nhỏ lên tờ giấy của người kia.

Chúng ta cứ lớn lên và cô đơn cũng lớn theo mãi như thế cho đến khi người họa sĩ của đời mình xuất hiện. Có thể là bất kỳ ai. Cũng có thể... chẳng là ai. Nhưng dù thế nào cũng phải lớn đã, vì có còn lựa chọn nào khác đâu. Biết đâu đến một lúc nào đó chúng ta sẽ học được cách tự vẽ lên tờ giấy trắng của chính mình, vẽ một chiếc ô khi trời mưa và một đám mây nhỏ giữa trưa nắng xé trời, vẽ một con mèo lông xù và một lò sưởi khi tháng Mười Hai vừa tới, vẽ một cây con chờ ngày lớn lên... Chúng ta dù một mình hay có thêm bàn tay khác bên cạnh, nhất định phải sống được đến lúc không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Nguồn: yume
Continue Reading | nhận xét

Xin hãy để ta bình yên

Đã bao lần ta đổ vỡ, mọi thứ tan tành, trắng tay, không bạn không bè và không có lấy một người bên cạnh ta khi ta cần đến. Ta đã tự buông bỏ mình, phiêu du và tìm cách để có thể tự giảm đau cho con tim ta, tự chì chiết và rủa nguyền bản thân là người vô dụng. Để rồi qua bao ngày bỏ mặc, tìm quên cuộc đời vô thường như thế, ta lại phải đứng lên và bước những bước chân khó nhọc về phía trước.

Xin hãy để ta bình yên
Xin hãy để ta bình yên
Ta đã tự buông bỏ mình, phiêu du và tìm cách để có thể tự giảm đau cho con tim ta, tự chì chiết và rủa nguyền bản thân là người vô dụng

Ta đã từng đi một mình, trên chính đôi chân đầy dấu tích của ta, không cần ai nâng đỡ, chẳng một kẻ nào quan tâm. Vậy mà khi ấy ta đã có thể tiếp tục bước, dù chỉ là những bước đi trong nhọc nhằn nhưng điều đó đã làm ta tự hào vế mình biết bao nhiêu.

Dẫu ta biết số phận sẽ không bao giờ ngừng thách thức, đánh đố niềm tin và sức chịu đựng trong ta. Nhưng khi té ngã quá nhiều lần, ta bây giờ đã không còn đủ năng lực để chống chọi với những đắng cay ấy, không còn đủ hơi ấm để tự sưởi ấm cho chính mình trước những sóng to gió lớn của đời, không còn đủ cả yêu thương để bảo bọc, chở che cho con tim bé nhỏ trong lòng ngực của chính ta nữa.

Ừ, thì hôm nay ta cho phép mình là kẻ thua cuộc, là kẻ chẳng đủ đầy và mạnh mẽ như đã từng thế nữa đâu. Chỉ xin cuộc đời hãy để cho ta được yên, hãy để ta được ngủ vùi qua những ngày tháng đau đớn đến cùng cực như thế này. Đừng cố đánh đố lòng kiên nhẫn trong ta nữa, vì bây giờ trong ta tất cả chỉ là con số không, còn lại chăng là những loang lỗ, hoang tàn nơi tâm hồn mà sẽ chẳng bao giờ lành lại được.

Xin hãy để ta bình yên
Xin hãy để ta bình yên
Chỉ xin cuộc đời hãy để cho ta được yên, hãy để ta được ngủ vùi qua những ngày tháng đau đớn đến cùng cực như thế này

Ta muốn tìm đến một bến bờ nào đó thật lặng, thật an yên để tự xoa dịu cơn quặn thắt trong ta mỗi lần nghĩ vế quá khứ và những thất bai não nề ta đã buông lơi. Xin hãy để cho ta được đi, được sống như những gì ta muốn, được mụ mị trong chính những mơ mộng về một ngày nào đó xa xôi ta sẽ nhận được hạnh phúc đủ đầy.

Xin hãy để cho ta có thời gian để tìm lại niềm tin trong ta, tìm lại mục tiêu và khát khao để sống của một con người.

Xin, ta xin ngươi đấy cuộc đời à!
Nguồn: yume
Continue Reading | nhận xét

Sport

Entertainment

World News

Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm hồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm hồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Con đường đến với ước mơ của tôi!

Hẳn rằng bạn cũng như tôi, lúc nhỏ ít ai biết và xác định rõ ràng cho mình rằng sau này lớn lên sẽ theo nghề gì.
Tôi chỉ nhớ ngày nhỏ ở nhà cứ bắt chước cầm phấn viết viết về bài cô giáo đã giảng trên lớp đầy nhoe trên những cánh cửa sổ và cửa ra vào. Rồi có ai hỏi “lớn lên cháu thích làm nghề gì?”, thường thì tôi hay các bạn chỉ nhắc đến công an, giáo viên, bác sỹ, kỹ sư,… ít ai nói rằng “lớn lên cháu sẽ là một nhà báo giỏi”.

Tôi đọc báo, đọc rất nhiều, từ báo họa mi, nhi đồng, tuổi trẻ,… từ lúc học cấp 1, và lớn lên theo các anh chị đọc hoa học trò, sinh viên, các loại tạp chí,… Nhưng tôi chỉ đọc vì báo cho tôi hay nhiều điều, hẳn rằng bạn cũng như tôi, ít ai biết được rằng “sau này tôi sẽ làm ra những thứ này”.

Năm học lớp 4, lần đầu tiên được đăng một mẩu truyện cười trên báo nhi đồng. Còn nhớ lúc đấy sung sướng lắm, đi khoe khắp nơi, giữ tờ báo cẩn thận. Tôi chỉ biết rằng có tên trên báo là “giỏi lắm”, nhưng cũng chẳng biết được lớn lên phải làm thế nào, phải làm nghề gì mới được có tên trên báo.

Chẳng ai biết được mình có duyên với nghề nào, mà chắc gì có duyên đã có thể đến được với nó. Năm học lớp 10, tôi được đăng bài trên tạp chí Hóa học và Ứng dụng. Niềm hạnh phúc vì thấy tên mình trên báo ùa về. Lúc đó, tôi đã biết, mình phải làm gì: “Tôi thích báo chí, tôi muốn trở thành một nhà báo, và tôi thi vào trường Báo chí”.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Ai cũng nói, mà tôi cũng nghĩ, làm một nhà báo thích lắm, được đi đây đi đó khắp nơi, được biết đủ điều. Bài học đầu tiên về một nữ nhà báo: hình ảnh một cô gái mặc chiếc áo khoác ba lỗ đầy túi trong túi ngoài. Trên vái khoác chiếc ba lô, cổ đeo máy ảnh, tay cầm bút, tay cầm sổ, mắt lúc nào cũng nhìn nhìn, ghi ghi chép chép.

Đẹp lắm, đầy mơ mộng và khao khát… nhưng, thực tế, không phải con đường nào cũng trải thảm đỏ và rải đầy hoa hồng…

Bạn phải đi rồi bạn mới biết, ngày nắng, ngày mưa, đừng nói ngại bạn nhé, tôi và bạn đều phải đi, đi và đi, đôi chân không ngừng mỏi mệt…

Da mặt bạn cần dày hơn một chút. Này nhé, tôi là người nhạy cảm, chỉ cần bị người khác chửi mắng thôi là tự ái rồi. Nhưng không, bạn và tôi, muốn làm một nhà báo, phải cố gắng mà nghe, mà chịu đựng… nếu tôi không nói quá rằng chúng ta đang chai lì.

Bạn nhát ư? Nếu vậy thì bạn là một nhà báo tồi. Bạn chẳng khai thác được gì nếu cứ e thẹn và ngại ngùng khi gặp đối phương.

Nữ nhà báo, bạn khác với nam nhà báo nhé, bạn chắc rằng mình có thể đi đêm, về khuya, có thể quên ăn cả ngày chứ? Niềm tin bạn có, nghị lực bạn có, nhưng hẳn rằng sức khỏe bạn sẽ hơn họ? Bạn và tôi đều phải cố gắng nhiều đấy.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Nhà báo giỏi, biết nhiều thứ, nhiều lĩnh vực, thích thật đấy. Tôi cũng ao ước mình sẽ trở thành một nhà báo giỏi. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà có đâu bạn. Tính tò mò và ham tìm tòi sẽ giúp bạn nhiều cho vốn kiến thức của mình đấy!

Bạn đừng nghĩ rằng mọi người luôn ngưỡng mộ một nhà báo, thì họ sẽ giúp đỡ bạn. Cuộc sống không phải màu hồng, và không phải luôn theo ý mình muốn, bạn phải tự tìm cách tháo gỡ vướng mắc cho mình.

Tôi, không phải một nhà báo, không phải một phóng viên,… Tôi, chỉ là một sinh viên báo chí. Khó khăn chưa là gì, nhưng đã nhiều lần tôi nản long, tôi tự nhủ rằng: “Nghề báo không hợp với mình, có thể tôi thích nhưng tôi không có duyên, tôi không thể vượt qua được những thử thách để đến với ước mơ của mình, tôi sẽ phải có lựa chọn khác cho mình”…

…Nhưng, bạn biết không… Đó chỉ là suy nghĩ phút chốc, rồi niềm đam mê lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi, và
tôi biết chỉ cần đam mê, ước mơ sẽ đạt được. Niềm vui thật sự chỉ có khi làm được điều mình muốn. Đã có lúc tôi nhận thấy, tôi đã tìm được niềm vui thật sự của mình…

Lần đầu tiên tôi được thấy tên mình trên báo, vui sướng, hạnh phúc đến ngần nào, đó là niềm vui thật sự của tôi…

Là một sinh viên, bạn có phải đi tác nghiệp báo đến 12h đêm, rồi hì hục viết lách, chính sửa đến 3h sáng? Mệt lắm phải không? Vâng, tôi mệt, nhưng bạn làm được và tôi cũng làm được. Tôi sung sướng, và đó là niềm vui thật sự của tôi…
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
4h sáng lọ mọ cầm máy ảnh ra ngoài chụp trộm vì họ không cho chụp. Có khổ không? Bị họ từ chối phỏng vấn và cung cấp thông tin, làm thế nào để lấy được đây? Bạn có cách, tôi cũng có cách. Và tôi làm được, làm được cái điều không phải dễ, tôi vui biết nhường nào, và đó là niềm vui thật sự của tôi…

Đôi chân lúc nào cũng phải đi, phải tìm tòi và khám phá, chẳng phải mệt lắm sao. Nhưng đổi lại, tôi và bạn đang có được cái điều mà mình vẫn mong muốn đấy thôi, được đi nhiều, được biết nhiều, đó chẳng phải là niềm vui thực sự của tôi và bạn đó sao?

Để trở thành một phóng viên, một nhà báo giỏi không phải dễ. Con đường lúc nào cũng đầy chông gai, thử thách, tôi chỉ mới bước một bước đi rất nhỏ trên chiếc thảm gai đó thôi nhưng cũng đã tìm ra được niềm vui thực sự cho mình và biết được mình sẽ phải qua rất nhiều chặng đường gai còn sắc nhọn hơn nữa. Nhưng tôi tin chắc chỉ cần có ước mơ, theo đuổi ước mơ đó đến cũng, nhất định chặng đường đầy gai góc vẫn có nhiều hoa hồng.

Sau mỗi khó khăn bạn có thể nản lòng, nhưng sau mỗi khó khăn mà bạn vượt qua được, nó sẽ là niềm vui thực sự của bạn và tiếp thêm nghị lực cho bạn. Tôi cũng vậy.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?

Chỉ là một câu hỏi nhỏ nhưng nó là một sự giải đáp lớn cho chính tình yêu của bạn!
Có một lần, trong những phút giải lao lãng đãng, tôi có vô tình lạc vào một forum của các anh chàng ưa sôi nổi bàn tán về công nghệ. Và trong mục chuyện phiếm, có một câu hỏi được đưa ra:

“Khi đi trên đường, xe đột nhiên bị hỏng, người yêu đi cách sau xe bạn bao xa?”

Thật tình rất dễ để trả lời cho câu hỏi đó, cứ tùy vào thái độ của người yêu mà trả lời, rằng cô ấy đi xa một quãng đủ để mọi người xung quanh không nhận ra hai người có quen biết nhau, rằng cô ấy đi không quá xa nhưng thay vì cùng bạn đẩy xe lại ra sức nghịch ngợm và dồn sự chú ý của mình vào “dế” yêu của cô ấy,…

Các chàng, các anh bắt đầu bàn tán, chuyện nhỏ nhặt ấy đáng lẽ có thể đưa ra câu trả lời sớm và nhanh gọn. Tuy nhiên có đôi phần ngượng ngùng, bởi cô gái ấy đã cách chiếc xe hỏng và anh chàng người yêu mình một quãng quá xa…

Tác giả của câu hỏi cũng là một chàng trai, là một người có cặp mắt nhìn tinh tế và dành nhiều thời gian quan sát từ phía những cặp đôi có chung số phận hỏng xe khi đang đi trên đường. Kết quả không mấy khả quan khi có mười đôi thì tám đôi chung số phận với những câu trả lời bên trên, chỉ có số ít các cô gái đủ can đảm đi cùng với người yêu, đủ can đảm khoác tay anh ấy như thể hai người đơn thuần đang đi dạo chứ chẳng có bất cứ vấn đề gì xảy ra, và hiếm hoi hơn nữa khi cô ấy dùng khăn thấm mồ hôi trên trán người yêu mình. Sự thật thì nếu xuất hiện những cô gái như thế, trong mắt các chàng trai, giống hệt như một phép màu nhiệm vậy.
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Và câu hỏi cũng đặt ra những băn khoăn trăn trở. Nếu chỉ là một biến cố nhỏ trên đường thôi đã khiến cô gái của bạn tìm cách đi xa bạn hơn, vậy thì những biến cố lớn hơn trên đường đời, có ai dám chắc chắn rằng cô ấy sẽ không chủ động rời xa bạn mãi mãi? Những chàng trai lại bắt đầu suy nghĩ, liệu người mình đã tìm thấy có thực sự là người mình cần tìm và có thực sự sẽ cùng mình đi hết quãng đường phía trước hay không?

Còn những cô gái, những cô gái chọn cho mình một giải pháp an toàn, có thể vì xấu hổ, vì ngại ngùng, vì không quen nên mới đi xa xa hơn một chút. Nhưng con gái vốn tinh tế mà, sao không nhận ra sự hụt hẫng nơi anh chàng người yêu khi phải dắt xe một mình nhỉ? Con gái có thể vô tư nhưng tuyệt đối không thể vô tâm, vô tình, với người mà mình yêu thương, phải vậy không?

Nếu cô nào đó lên tiếng lý giải, đừng cố để biện minh hành động của mình, lúc bấy giờ, hãy đủ chân thành và cảm thấy ăn năn, vì chàng trai của bạn đã may mắn không tìm cách bỏ rơi bạn ngay cả khi chiếc xe bị hỏng, ngay cả khi bạn đi cách xa anh ấy, ngay cả khi anh ấy có hụt hẫng ít nhiều…

Trong xã hội mà chúng ta đang sống, mọi người vẫn đòi hỏi sự công bằng và lên tiếng đấu tranh cũng như làm tất thảy mọi việc để tồn tại cái gọi là công bằng. Nhưng nghiễm nhiên chúng ta đều biết, sự công bằng chỉ ở thuyết tương đối, đâu đó người ta có kêu gọi nhưng những sự việc vẫn tồn tại âm thầm bên trong sự bất công bằng. Chuyện giữa phái yếu và phái mạnh cũng vậy. Đơn giản như chuyện xe hỏng, người con gái mặc định rằng chàng trai của mình là người cầm lái, là chủ nhân của chiếc xe, là người mạnh mẽ nên sẽ có thể một mình xử lý chuyện cỏn con ấy thôi.

Vậy là cái sự “công bằng” được đá đi xa tít, những chàng trai vẫn gồng mình dắt xe, các cô gái mặc dù không mất nhiều công sức song vẫn thấy… nên đi xa xa chiếc xe hỏng ra một chút!
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Con gái ạ, chúng ta là phái yếu, chúng ta được quyền kiêu kỳ, đỏng đảnh, được quyền làm duyên làm dáng, phái mạnh chẳng bao giờ lên tiếng về điều đó. Song nếu một ngày đẹp trời, khi đi cùng bạn trai và thấy xe bị hỏng, hãy thể hiện mình là một cô gái tinh tế, đủ can đảm để đi cùng chàng trai một đoạn dài kể cả chiếc xe có thể không được sửa kịp lúc, kể cả khi chàng đang lo lắng và xen lẫn một chút ngượng ngùng. Nhưng sẽ chẳng là gì cả nếu chúng ta thật tâm yêu thương một ai đó.

Điều cốt yếu trong tình yêu không phải là mong muốn làm cho nhau hạnh phúc hay sao? Một chàng trai sẽ cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều lần, cảm thấy mình may mắn hơn tất thảy những chàng trai khác khi cô gái của anh ta không tìm cách đi xa chiếc xe bị hỏng, thay vào đó điềm nhiên đi bên cạnh cùng trò chuyện với anh ấy. Và lẽ tất nhiên là anh chàng sẽ biết quý trọng hơn cô gái mình đang yêu, nhận ra được giá trị của cô gái ấy giữa bao nhiêu điều tuyệt vời lấp lánh khác. 

Vậy nên: “Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?” có thể chỉ là một câu hỏi nhỏ, nhưng đáp án lại cho ra những câu trả lời rất lớn, câu trả lời về suy nghĩ, về cảm nhận, về cách ứng xử và về cả độ yêu thương bên trong mỗi cô gái đối với chàng trai của mình.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình

Cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Người thứ ba không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải người yêu bạn nhất. Bạn sẽ sống thế nào cùng một người với thứ tình cảm lưng chừng, không mặn mà, không sâu sắc, hay chỉ sống vì bổn phận?

Ừ thì, ai cũng có quyền được yêu, nhưng vì những người tìm kiếm quá nhiều, nên đôi khi, những thứ na ná tình yêu cứ chập chờn trước mắt.

Ta đơn phương, ta ngộ nhận, để rồi ôm nỗi đau trong lòng. Nỗi đau ấy lún sâu, để rồi không còn tin tình cảm của bất kỳ ai khác nữa.

Thà rằng cứ chờ, có khi sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình. Còn hơn tìm mỏi mòn trong bể tình rồi nhận ra đó là bể khổ.
Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình
Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình
Người thứ nhất, người thứ hai, người thứ ba chỉ là những hình ảnh biểu tượng. Trên đời có vô vàn những tình yêu như thế, và đôi khi, những người ta ngỡ là tình yêu đích thực, không chỉ dừng lại ở con số ba người.

Vậy thì tìm kiếm làm gì cho lòng thêm chơi vơi? Đến khi có người thứ ba thật rồi liệu bạn có cảm thấy hạnh phúc?

Thà rằng cứ yêu chính mình, sẽ có ngày, thần Tình Yêu đem bạn đến với mũi tên tình ái.

Thà rằng thay vì nấu ăn cho người yêu môĩ sáng, mỗi ngày bạn dành chút thời gian nhỏ nhoi cho bản thân, chẳng phải sẽ tuyệt vời hơn cả.
Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình
Thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình
Thay vì ghen tuông, giận hờn, cãi vã, sao bạn không dành thời gian đó để shopping, trò chuyện với bạn bè, đến dự những bữa tiệc thân mật?

Ta vẫn yêu đấy chứ, chỉ là tình yêu có chút thay đổi. Thay vì chúc tình yêu mỗi tối, ta tự thưởng cho mình cốc trà sữa thơm mát rồi chúc mình ngủ ngon.

Cuộc đời chóng vánh lắm. Nếu cứ mải tìm kiếm tình yêu mỗi ngày, sẽ bỏ qua những hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng chân thực. Sống trên đời đã là một hạnh phúc, sao chưa kịp hưởng thụ lại mải tìm kiếm những cơn đau?

Thà rằng tập yêu chính mình, còn hơn yêu người khác để bản thân phải khổ sở. Dù có gặp người thứ ba chăng nữa thì trước đó cũng trải qua mênh mông của ái tình.

Ta vẫn yêu đấy chứ, chỉ là tình yêu hơi khác thường. Nhưng ta yêu người khác được sao không yêu chính mình được? Hãy để những gì tự nhiên đến với mình thay vì cứ cố công và gắng gượng đi tìm hạnh phúc giữa biển người ấy, có duyên ắt gặp mặt.

Vậy thì, trước khi chuẩn bị cho một tình yêu mới, thì cứ yêu thôi, nhưng là yêu chính mình.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Học cách quên

Một buổi tối, tôi đi thăm người bạn từng bị vu cáo hãm hại. Lúc ăn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại, người đó muốn nói cho anh biết ai đã hãm hại anh.
Học cách quên
Học cách quên
Nhưng anh bạn tôi đã từ chối nghe. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, anh nói “Biết rồi thì sao chứ? Cuộc sống có những chuyện không cần biết và có những thứ cần phải quên đi”.

Sự rộng lượng của anh khiến tôi rất cảm kích. Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc. Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ. Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc “ Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”. Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: “Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?” Sư phụ điềm đạm nói: “Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”

Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh. Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết. Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường. Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.

Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống. Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.

Rất nhiều người thích câu thơ : “Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”. Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian. Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.
Nguồn: dantri

Hãy cứ theo đuổi giấc mơ

Khi Debbie Macomber quyết định theo đuổi giấc mơ trở thành nhà văn, cô đã thuê một cái máy chữ để trên bàn ăn, và bắt đầu đánh máy mỗi sáng trước khi bọn trẻ đến trường. Khi các con về, cô lại cất máy chữ đi và chuẩn bị bữa tối.
Khi các con ngủ, cô lại đem ra và tiếp tục công việc. Cứ như vậy suốt hai năm, bà mẹ siêu nhân này đấu tranh để trở thành nhà văn và cô yêu từng khoảnh khắc đó.
Hãy cứ theo đuổi giấc mơ
Hãy cứ theo đuổi giấc mơ
Tuy nhiên, một hôm, chồng cô, Wayne, nói: “Em à, anh rất tiếc, nhưng anh nghĩ đã đến lúc em cũng phải đi làm. Gia đình ta không thể sống thế này mãi được, không thể chỉ trông cậy vào đồng lượng của một mình anh”.

Đêm đó, trái tim Debbie như tan vỡ, nằm trên giường cô không thể ngủ được, cứ nhìn chăm chăm lên trần nhà. Debbie hiểu rằng với trách nhiệm chăm sóc gia đình, cho lũ trẻ chơi thể thao, đưa chúng đến nhà thờ và tham gia hướng đạo sinh, cộng với 40 giờ làm việc một tuần, cô sẽ không còn thời gian để viết.

Thấy được nỗi buồn của vợ, Wayne thức dậy và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Em cứ nghĩ rằng mình có thể trở thành một nhà văn, em đã thực sự nghĩ vậy.”

Wayne im lặng một hồi lâu, rồi anh thức dậy, bật đèn sáng và bảo: “Thôi được, em yêu, hãy thực hiện ước mơ của mình.”

Vậy là lại thêm hai năm nữa, Debbie trở lại với giấc mơ và chiếc máy chữ trên bàn ăn, miệt mài cho ra từng trang sách. Gia đình cô sống tằn tiện, mọi người phải mặc quần áo cũ mèm và không được đi nghỉ.

Nhưng sự hy sinh và lòng quyết tâm đó cuối cùng cũng nhận được phần thưởng xứng đáng. Sau năm năm đấu tranh, Debbie đã bán được cuốn sách đầu tiên. Rồi lại một cuốn khác. Cứ thế cho đến bây giờ, Debbie đã xuất bản hơn 100 cuốn, rất nhiều trong số đó được New York Times bầu chọn là cuốn sách bán chạy nhất, trong đó có ba cuốn đã được dựng thành phim. Bà đã có trên 60 triệu bản in và hàng triệu người hâm mộ.

Còn Wayne thì sao? Sự hy sinh của ông để ủng hộ người vợ của mình đã được trả công hậu hĩnh. Về hưu ở tuổi 50, hiện giờ ông đang dành thời gian chế tạo một chiếc máy bay trong dinh thự rộng 650 m2 của gia đình.

Các con của Debbie đã nhận được một món quà giá trị hơn nhiều vài dịp cắm trại. Khi đã lớn, họ hiểu rằng Debbie đã cho họ một món quà vô giá - sự ủng hộ và khuyến khích con cái theo đuổi giấc mơ của mình.
Nguồn: dantri

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Và ta lại là ta của hôm qua

Lại một lần nữa ta cố tìm tới yêu thương, cố nắm lấy bàn tay của một người để tìm cho mình hơi ấm, cố bám víu và dè dặt mở rộng lòng ta để chờ đợi một ngày bình yên. Vậy mà ta lại một lần nữa thất bại, một lần nữa ta tự làm chính ta phải đau, lại tự cứa vào lòng mình khi vết thương cũ vẫn còn vương tơ máu. 
Và ta lại là ta của hôm qua
Và ta lại là ta của hôm qua
Một lần nữa thất bại, một lần nữa ta tự làm chính ta phải đau, lại tự cứa vào lòng mình khi vết thương cũ vẫn còn vương tơ máu.

Phải, có lẽ ta đã quá tham lam khi bắt đầu nghĩ về tương lai không xa ta và người sẽ gần thật gần và hạnh phúc thật hạnh phúc như bao người yêu nhau khác. Ta biết khát khao và mong ước ấy của ta là không có tội, nhưng ta có mang lại được gì cho người ta đâu mà cứ muốn người ta phải ở cạnh mình. Tự cười chính ta, tự khinh khi và xỉ vả lòng tham của con tim mình, rồi lại muốn tự an ủi cho tâm hồn nhỏ bé đang bị tổn thương.

Ta đã cho người được gì đâu chứ? Tình yêu? Hạnh phúc? Hay chỉ là những khoảng trống và sự lặng yên đáng sợ còn lại trong ta bây giờ? Vậy sao ta cứ buộc người phải nắm lấy ta và đừng bao giờ buông bỏ, hơi ấm nơi con tim người có còn lại bao nhiêu đâu mà ta cứ bắt người phải cho ta. 

Người rơi lệ, ta đau lòng. Người bảo sẽ ra đi và không bao giờ chạy đến bên ta khi ta cần nữa, tim ta nhức nhói. Người lựa chọn sẽ lặng im và trốn chạy đến một bờ bến thật xa, mọi thứ trong ta dường như vỡ oà.

Ừ thì có lẽ ta đã mang lại cho người quá nhiều nỗi đau, đau đến độ người không còn muốn nắm giữ hay nâng niu những yêu thương nồng nàn mà người đã từng dành cho ta nữa. Ta chỉ biết lặng thinh trước cơn quặn thắt nơi người, là kẻ vô tình khi nhìn người quay lưng rẽ vào một con đường khác mà cứ dửng dưng như không, để rồi chỉ dám vỡ òa quỵ ngã khi bóng người đã khuất dần ở một góc xa xôi nào đó.

Và ta lại là ta của hôm qua
Và ta lại là ta của hôm qua
Ta quay lại là ta của ngày hôm qua, với nồng đậm yêu thương từ người cũ và châm chít nỗi đau của quá khứ, hiện tại và cả tương lai một ngày nào đó chẳng còn xa

Ta quay lại là ta của ngày hôm qua, với nồng đậm yêu thương từ người cũ và châm chít nỗi đau của quá khứ, hiện tại và cả tương lai một ngày nào đó chẳng còn xa. Lòng chợt thấy lạnh, cô đơn và đắng chát vô cùng nhưng ta chỉ có thể cố chịu đựng, cố cười thật tươi, cố để giọt nước mắt trong ta không phải lặng thầm rơi bên đời ta nữa.

Ừ, thì cứ lại một mình như ta đã từng thế thôi, cứ tự ru cho giấc ngủ ta không còn thao thức, cứ tự an ủi và xoa dịu con tim mình khi bất chợt nó tìm tới cô đơn, tự nén lại những điều ta muốn nói, muốn kể lể hay khóc than vì bây giờ chẳng còn ai nghe ta nữa. Sống thế thôi để thấy đời ta vẫn cứ nhạt nhẽo như ngày nào.
Nguồn; yume

Bản ngã 21.3

Rất nhiều lần trong đời, tôi nghĩ cô đơn là thứ gì thật đẹp. Dĩ nhiên thứ thật đẹp đó không thể được đổ đầy 7 màu sắc như cầu vồng. Dĩ nhiên nó cũng không được sơn son thếp vàng. Dĩ nhiên rồi. "Cô đơn là một tờ giấy trắng rộng bao la", một người đã bảo như thế. Và tôi tin, như đứa học trò nhỏ đặt hết niềm tin trong veo vào cô giáo của mình. Cô đơn đã lớn lên trong tôi bằng cách đó, cứ trắng tinh và ngày một bao la.
Bản ngã 21.3
Nỗi cô đơn không ngây ngô như tờ giấy học trò, học trò lớn lên mà sách vở thì vẫn hoài bé nhỏ, sờn góc, rách giấy. Cô đơn là tờ giấy rộng lắm và bao la lắm mà những cô cậu học trò năm xưa có lớn lên bao nhiêu thì nó cũng theo đó mà rộng thêm bấy nhiêu. Cô học trò mới ngày nào chỉ thấy buồn vì không có bạn chơi cùng, giờ đã biết đánh vần và ghi chữ 'cô đơn' bằng không chỉ một thứ tiếng. Ừ, ghi lên giấy, lên tim. Vì cô đơn thì mênh mang lắm.

Nhưng không vì thế mà tôi không còn thấy cô đơn là thứ gì thật đẹp. Nó vẫn là tờ giấy trắng tinh khôi nguyên vẹn như ngày đầu, vẫn trải ra cùng tôi theo dọc những tháng năm lớn lên và trưởng thành. Tờ giấy rộng bao la mà tôi được tự nhiên nằm dài trên đó tưởng chừng có thể lăn mãi đến vô tận. Tờ giấy của tôi đã rất lâu rất lâu vẫn trắng tinh như chẳng ai buồn đưa tay mà quẹt lên một vệt bút màu. Bởi vì tôi hầu như chẳng cho phép ai xâm phạm đến nỗi cô đơn tinh khôi đẹp đẽ của mình. Mà hình như chúng ta đều thế, thích giữ cho mình một tờ giấy trắng rộng bao la, sạch sẽ và mênh mang vô chừng.

Cho đến khi chúng ta phải lòng một họa sĩ.

Dĩ nhiên "họa sĩ" không phải là Da Vinci, là Picasso, Van Gogh hay Lê Phổ. Họa sĩ có thể là anh doanh nhân trẻ, chàng ca sĩ nhạc indie, anh pianist đầy hoài bão, một nhà văn chưa gặp thời, hay thậm chí là thằng bán bánh giò... Họa sĩ có thể là bất kỳ ai, miễn là có thể vẽ đầy lên tờ giấy trắng tinh của chúng ta ban đầu.

Và bỗng nhiên một ngày nọ tôi không còn muốn cô đơn nữa. Tôi trải dài tờ giấy trắng của mình ra, ngồi yên nhìn nó hết ngày này qua ngày khác để thấy nó lớn thêm bao nhiêu, và thênh thang ra biết chừng nào. Tôi bỗng muốn ai đó cầm tay mình vẽ lên thật nhiều thật nhiều hình trên đó. Vẽ một khuôn nhạc nho nhỏ, một chiếc dương cầm hơi lớn, một căn phòng hơi rộng, một gian bếp vừa vặn cho hai người vừa nấu ăn vừa nhìn nhau... À, tự nhiên tôi muốn nhìn thấy những hình ảnh đẹp đẽ và sinh động đó trên tờ giấy mang tên "cô đơn" rộng rãi đơn điệu của mình. Ngẫm nghĩ thật lâu rồi nhìn lại tờ giấy vẫn trắng tinh trước mặt, tôi chỉ thấy thật tức cười, và cả tức khóc. Hóa ra nỗi cô đơn vẫn bao la quá chừng.

Chẳng ai muốn làm người ngoài của người mình yêu cả. Nhưng làm thế nào đây khi cuộc đời cứ đa đoan đa sự, trái tim con người có một cơ chế vận hành siêu việt nào đó chẳng ai điều khiển được, nên chúng ta cứ mải miết yêu những người lạ và chấp nhận mối quan hệ mang tên "người ngoài" rất xót xa kia. Vì biết sao được, ai cũng có tờ giấy rất lớn cho riêng mình nhưng không phải ai cũng sẵn lòng đặt bút vẽ một trái tim nho nhỏ lên tờ giấy của người kia.

Chúng ta cứ lớn lên và cô đơn cũng lớn theo mãi như thế cho đến khi người họa sĩ của đời mình xuất hiện. Có thể là bất kỳ ai. Cũng có thể... chẳng là ai. Nhưng dù thế nào cũng phải lớn đã, vì có còn lựa chọn nào khác đâu. Biết đâu đến một lúc nào đó chúng ta sẽ học được cách tự vẽ lên tờ giấy trắng của chính mình, vẽ một chiếc ô khi trời mưa và một đám mây nhỏ giữa trưa nắng xé trời, vẽ một con mèo lông xù và một lò sưởi khi tháng Mười Hai vừa tới, vẽ một cây con chờ ngày lớn lên... Chúng ta dù một mình hay có thêm bàn tay khác bên cạnh, nhất định phải sống được đến lúc không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Nguồn: yume

Xin hãy để ta bình yên

Đã bao lần ta đổ vỡ, mọi thứ tan tành, trắng tay, không bạn không bè và không có lấy một người bên cạnh ta khi ta cần đến. Ta đã tự buông bỏ mình, phiêu du và tìm cách để có thể tự giảm đau cho con tim ta, tự chì chiết và rủa nguyền bản thân là người vô dụng. Để rồi qua bao ngày bỏ mặc, tìm quên cuộc đời vô thường như thế, ta lại phải đứng lên và bước những bước chân khó nhọc về phía trước.

Xin hãy để ta bình yên
Xin hãy để ta bình yên
Ta đã tự buông bỏ mình, phiêu du và tìm cách để có thể tự giảm đau cho con tim ta, tự chì chiết và rủa nguyền bản thân là người vô dụng

Ta đã từng đi một mình, trên chính đôi chân đầy dấu tích của ta, không cần ai nâng đỡ, chẳng một kẻ nào quan tâm. Vậy mà khi ấy ta đã có thể tiếp tục bước, dù chỉ là những bước đi trong nhọc nhằn nhưng điều đó đã làm ta tự hào vế mình biết bao nhiêu.

Dẫu ta biết số phận sẽ không bao giờ ngừng thách thức, đánh đố niềm tin và sức chịu đựng trong ta. Nhưng khi té ngã quá nhiều lần, ta bây giờ đã không còn đủ năng lực để chống chọi với những đắng cay ấy, không còn đủ hơi ấm để tự sưởi ấm cho chính mình trước những sóng to gió lớn của đời, không còn đủ cả yêu thương để bảo bọc, chở che cho con tim bé nhỏ trong lòng ngực của chính ta nữa.

Ừ, thì hôm nay ta cho phép mình là kẻ thua cuộc, là kẻ chẳng đủ đầy và mạnh mẽ như đã từng thế nữa đâu. Chỉ xin cuộc đời hãy để cho ta được yên, hãy để ta được ngủ vùi qua những ngày tháng đau đớn đến cùng cực như thế này. Đừng cố đánh đố lòng kiên nhẫn trong ta nữa, vì bây giờ trong ta tất cả chỉ là con số không, còn lại chăng là những loang lỗ, hoang tàn nơi tâm hồn mà sẽ chẳng bao giờ lành lại được.

Xin hãy để ta bình yên
Xin hãy để ta bình yên
Chỉ xin cuộc đời hãy để cho ta được yên, hãy để ta được ngủ vùi qua những ngày tháng đau đớn đến cùng cực như thế này

Ta muốn tìm đến một bến bờ nào đó thật lặng, thật an yên để tự xoa dịu cơn quặn thắt trong ta mỗi lần nghĩ vế quá khứ và những thất bai não nề ta đã buông lơi. Xin hãy để cho ta được đi, được sống như những gì ta muốn, được mụ mị trong chính những mơ mộng về một ngày nào đó xa xôi ta sẽ nhận được hạnh phúc đủ đầy.

Xin hãy để cho ta có thời gian để tìm lại niềm tin trong ta, tìm lại mục tiêu và khát khao để sống của một con người.

Xin, ta xin ngươi đấy cuộc đời à!
Nguồn: yume