Anh có nghĩ như em không?

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Anh có thấy em tuy rất gần anh nhưng lại rất xa, em ở đây mà cứ như vắng mặt? Anh có thấy mình thật giận dỗi và lòng tự trọng của anh bị tổn thương?
Anh có nghĩ như em không?

Nếu một ngày thức dậy không nhận được tin nhắn gì từ em, cuộc gọi từ anh lo lắng kiếm tìm không được em bắt máy, trang new feeds ở facebook vẫn cập nhật những status sinh hoạt bình thường của em, mọi người đều biết em đang làm gì, ở đâu, như thế nào,… ngoại trừ anh. Lúc đó anh có nghĩ là anh đã trở thành người thừa trong cuộc sống của em không? 

Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh nghe em gọi điện cho một chàng trai khác khi nằm cạnh em, giọng em đầy yêu thương như những ngày đầu của chúng ta, những câu hỏi tu từ đầy quan tâm như em vẫn từng chăm sóc cho anh, rồi em bất ngờ ngồi dậy khỏi vòng tay ấm áp của anh đi ra ban công cùng chiếc phone có giọng nói của chàng trai lạ ấy, bỏ anh lại một mình xem bộ phim tình cảm nhàm chán mà chỉ hay khi có em trong căn phòng,…

Anh có thấy em tuy rất gần anh nhưng lại rất xa, em ở đây mà cứ như vắng mặt? Anh có thấy mình thật giận dỗi và lòng tự trọng của anh bị tổn thương?

Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh đã chấp nhận làm một người tình nhỏ, chấp nhận chia sẻ anh cho một người khác đồng thời cũng có nghĩa là giấu bớt mọi ghen tuông của mình trong lòng. Thậm chí anh đã chấp nhận suy nghĩ rằng mình phải tôn trọng người đến trước, phải nhận mình là người thua cuộc vì cô ấy đã có được trái tim anh trước em, và cô ấy còn có thể làm anh yêu em nhưng không bỏ được tình yêu dành cho cô ta.

Vậy mà anh lại phát hiện rằng cuộc tình của 3 người chúng ta lại xuất hiện thêm nhân vật khác, khiến em từ một người tình nhỏ lại trở nên … bé nhỏ hơn vô cùng. Anh có cảm giác được rằng cả thế giới anh đang sống niềm tin bỗng khan hiếm? Anh có cảm giác được rằng tình yêu của chúng ta rốt cục cũng chỉ là một lời nói dối quá tươi đẹp?

Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh thấy cuộc tình của chúng ta đã không còn vui vẻ như những ngày bắt đầu tưởng chỉ có hạnh phúc, những lo lắng cứ ngỡ chấp nhận đang làm khó cả hai, những ưu sầu em nhìn được trong nụ cười của anh, những đắn đo em cảm nhận được trong cái nắm tay đầy thương yêu của anh,…

Anh có sẽ buông tay em ra chứ không tài nào nhắm mắt xem như không có gì? Anh có sẽ nói lời chia tay lạnh lùng dù bên trong biển lòng đang dậy sóng? Anh có sẽ cắn môi đưa cuộc tình mình lên cao và giả vờ nhẫn tâm đập bễ tan tành mãnh vỡ dù trong lòng anh nỗi đau chia tay này lớn hơn 1 triệu lần những ngày dằn vặt yêu em? 
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?

Tình yêu không phải là một món đồ, một chiếc ly, anh có thể cầm lên được để anh có thể bỏ xuống được. Tình yêu là thiêng liêng, dẫu lời thề chăn gối mãi mãi yêu nhau bất chợt dừng khi nào, dẫu lời hứa cho nhau có dối trá ra sao,… tình yêu vẫn là thiêng liêng.

Vẫn là những mảnh gỗ anh đem lọt qua cánh cửa phòng nhỏ trong tim, để qua ngày ngày ghép lại từng mảnh, từng mảnh… có thể thành chiếc giường, có thể thành chiếc ghế, có thể thành chiếc bàn em đang ngồi viết những dòng chữ này,… và anh phát hiện nó đã quá lớn để qua được cánh cửa ngày ấy, đã quá trễ để có thể bỏ ra ngoài, đã quá muộn để dọn trống căn phòng trái tim ngày ta nói chia tay.

Nếu anh cũng nghĩ như em, anh hãy tự tát vào mặt mình một cái thật đau hộ em. Vì đó là điều em không làm được, mặc dù tất cả mọi điều anh đã làm đau đớn lòng em…
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Vì em là người đến sau...

Trong mỗi chúng ta, ai cũng có cho riêng mình một người yêu thương nhất, một người mà dù còn hay mất vẫn mãi vẹn nguyên và ngọt ngào theo từng nấc thời gian thăng trầm.
Và với anh, đó không phải là em.

Em yêu anh rất đầy nhưng em đến sau cô ấy - sau người anh dành từng dành hết thương yêu.

Anh yêu em, nhưng chắc chắn không nhiều bằng cô ấy, hay có thể rất nhiều nhưng không đậm sâu như cô ấy.

Là thiệt thòi phần em, là những điều không thể trách phần anh.


Anh không thích đi dưới mưa cùng em, có lẽ ít nhiều là vì nó gợi lại một chiều rất xa anh đứng chờ cô ấy dưới cơn mưa không ngớt hạt.

Anh ngại đưa tay lau nước mắt khi em khóc vì nó khiến anh đau lần thứ hai cho giọt nước mắt đầu tiên.

Anh thoáng buồn khi tình cờ nghe những bài hát xưa, nơi sâu thẳm tim anh thứ âm điệu cũ kỹ dường như đang nhắc nhở với anh rằng cô ấy vẫn còn đâu đó trong anh - đẹp đẽ.
Vì em là người đến sau...
Vì em là người đến sau...
Những gì anh từng có với cô ấy - thì em ở đây phải chăng chỉ đóng vai một người chia sẻ kỷ niệm.

Em đã từng rất buồn khi sắm vai người đến sau, sắm vai một kẻ yêu anh chậm chân, lạc lối.

Em đã từng rất đau khi cố ôm ghì lấy vai anh vững chãi mà hiểu rằng: cái bóng của cô ấy lớn quá.

Tháng năm lặng trôi dưới chân em âm thầm, em cố không ngộ nhận mình là bến vắng chờ anh, em vẫn yêu anh như thế.

Cho đến một hôm em chợt nhận ra điều tuyệt vời của người đến sau.

Dù gì em cũng đã nắm một vé làm người cuối cùng của anh.

Dù gì em cũng được ở bên để làm những thứ cô ấy và anh chưa từng có.

Dù gì... em cũng đang có anh.

Thật khó để che lấp đi thứ tình yêu lớn anh từng có.

Thật khó để viết tên em đè lên tên cô ấy

Thật khó để anh vứt bỏ kí ức của mình

Phần em, em sẽ không làm tất thẩy những điều đó để có được anh vì khi em đặt lòng yêu thương anh em đã nhận ra điều đặc biệt của người đến sau.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy. 

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.
Một người con gái phải làm thế nào để chấp nhận một thứ tình cảm không giống bình thường?

Khi hai con người vốn dĩ ở hai thế giới, bắt đầu một tình yêu từ những điều giản dị nhất trên đời. Từng bài học để trở thành con người dần dà tạo nên giữa hai người họ một thứ tình cảm gọi là tình yêu. Cứ thế thôi, những cảm xúc giản dị nhất, chính là sự chân thật nhất trong con người.

Chỉ cô gái ấy mới có thể khiến cậu ngoan ngoãn khống chế bản năng động vật, chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu cất lên tiếng nói đầu tiên trong đời, và cũng chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu kiên trì học cách hành động như một con người.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Sức mạnh của tình yêu có thể biến những điều không thể thành có thể. Có những chuyện tưởng chừng như chỉ có trong cổ tích, hóa ra lại xuất hiện ở đời thực. Tình yêu, vốn dĩ không phải là dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất hay sao?

Nhưng hiện thực cuộc đời lại như một đoạn đường cắt ngang. Tình yêu có đẹp đến mấy cũng vẫn là phải rời xa những gì đã có. Những ngày tháng tuổi trẻ, gặp gỡ và yêu để rồi một ngày nào đó, vẫn phải gạt nước mắt rời xa. Mạnh mẽ cắt đứt cũng chỉ là muốn bảo vệ người ấy, lặng lẽ rời bỏ cũng là vì người ấy mà thôi. Khóc hết nước mắt cũng bởi vì có những lý do, bắt buộc phải buông tay.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
“Đừng đi!”. Nguyện ước cuối cùng của một tình yêu không thể thành hiện thực, khi tiếng khóc xé ruột như là lần từ biệt cuối cùng. Lần đầu tiên cậu biết nói, biết khóc, biết níu giữ như một người bình thường, vậy mà lại đổi lấy vẫn là sự chia ly.

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.

Một thứ tình yêu mà mặc dù đã nuốt nước mắt vì quá nhiều đau khổ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể được ở bên nhau.

Rốt cuộc thì bạn vẫn phải học cách chấp nhận, không phải cứ yêu sâu đậm là có thể mãi mãi ở bên nhau.

Có những lúc là vĩnh biệt, có những lúc là đợi chờ.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Nhưng chờ đợi không khó, quan trọng là chờ đợi đến bao lâu?

Bức thư viết vội, chiếc đàn gãy dở, quyển vở đã ố màu thời gian. Cuộc sống đâu hẳn cứ yêu là có thể ở bên, đôi khi buông tay mới là cách thức để yêu thương đến tận cùng.

Có những người đã từng như thế, họ sống và yêu bằng những cách giản đơn mà thật khác. Họ cho nhau những điều chân thật nhất để rồi đồng loạt giành phần tổn thương về mình, gắng sức để bảo vệ người mình yêu.

Có những tình yêu như thế, thậm chí còn không có một dấu chấm hết. Mãi mãi vẫn là sự lơ lửng của số phận bởi vốn dĩ ngay từ đầu không nên ở bên nhau. 

Kể cả chia ly, kể cả chờ đợi, kể cả lãng quên, kể cả quay về. Nếu như nói rằng, như thế không phải là yêu, vậy thì cái gì mới là yêu? 
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Quá trình bên nhau gian nan chính là mối tình khắc sâu trong tâm trí, sau khi đi gần hết quãng đường đời mới thấy rằng chỉ có những ngày ấy mới đúng là tình yêu đích thực. Khoảng thời gian mà hạnh phúc song hành cùng khổ đau, những ngọt ngào đầu đời không bao giờ tan biến.

Tiếng gọi trở về quá khứ mãnh liệt như hình ảnh bóng hình thân quen ấy mang toàn bộ ký ức xưa trở về. Hóa ra, đi gần hết cuộc đời, mới biết quá khứ đã xa chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, thế nhưng, vẫn không cách nào có thể quay về.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Trở lại, rồi vẫn cứ rời xa, chiếc xe lăn bánh dọc con đường đầy tuyết đưa hình ảnh người con gái cậu yêu đến một nơi cậu chẳng thể nào biết đến. Đoạn ký ức dở dang tuyệt đẹp, có lẽ, cậu ấy sẽ dần dần thực hiện. Dẫu rằng trùng phùng chỉ cách nhau một cánh cửa, những lời hứa có thể thực hiện, nhưng vẫn là không thể. Và mọi thứ lại chỉ như một giấc mơ, chỉ có trong mơ mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.

Thôi thì cứ tin tưởng vào sự tồn tại của một mối tình như thế, để biết rằng mỗi ký ức trong quá khứ đều là điều đáng trân trọng. Có những tình yêu là vì chia ly, cách thức từ giã có đớn đau nhiều, một ngày nào đó cũng sẽ trở thành câu chuyện đẹp nhất cuộc đời. 

Dù thời gian trôi có để lại trên người bạn những dấu tích đớn đau như thế nào, chỉ cần nhớ rằng, vẫn có một câu chuyện đẹp như thế, chờ bạn ở cuối con đường.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Bạo lực trong tình yêu

Chúng tôi yêu nhau một năm thì chia tay tới hai chục lần. Cứ hai lần gặp nhau thì phải có một lần cãi vã vì đủ thứ chuyện trên đời, ví dụ như về cô người yêu cũ của anh ta (mà anh ta vẫn chưa cắt đứt liên lạc) và đôi khi các cuộc cãi vã đó chuyển sang đánh nhau. Có lần, tôi cố tình giằng lấy điện thoại di động của anh ta để đọc tin nhắn, anh ta nổi giận bóp cổ tôi. Nhưng dù thế chúng tôi vẫn không thể chia tay được, cứ chia tay rồi quay lại vì... nhớ! Tôi phải làm thế nào với anh ta đây?
Bạo lực trong tình yêu
Bạo lực trong tình yêu
Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy với cái kết là An Dương Vương cưỡi ngựa ra biển, sau lưng là con gái Mỵ Châu rắc lông ngỗng đánh dấu lối đi và thần Kim Quy từ biển hiện lên nói: “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó!”? Trong chuyện tình cảm của bạn, có lẽ câu này là thích hợp nhất: “Giặc ở bên trong nhà ngươi đó!”.

Khi bạn cố gắng giành lấy điện thoại của bạn trai để đọc tin nhắn, bạn đã làm sai, nhưng đó là cái sai nhỏ. Cái sai lớn hơn của bạn là không tin tưởng bạn trai của mình và hơn hết, bạn đã và đang duy trì mối quan hệ với một người đàn ông mà bạn không đặt niềm tin ở họ. Thậm chí anh ta còn dùng đến tay chân để nói chuyện với bạn, nhưng bạn vẫn bỏ qua. Như thế thì những mâu thuẫn hiện nay của bạn với anh ta, bạn là người đáng trách hàng đầu chứ không phải ai khác.

Con số của WHO cho biết hơn 1/3 phụ nữ toàn cầu đã từng bị bạo hành về mặt thể chất hoặc tinh thần. Trong số những người phụ nữ bị giết hại, 38% bị giết bởi chồng/nhân tình của mình. Như vậy mối quan hệ giữa bạn và người yêu như thế nào có thể ảnh hưởng đến tình mạng của bạn, chưa nói đến những ảnh hưởng về mặt tinh thần, sa sút về công việc và giết chết các mối quan hệ xã hội khác. Vấn đề là nếu bạn sai ở thời điểm lựa chọn một người đàn ông thì đã đành, đằng này bạn còn sai ở việc tiếp tục chịu đựng người đàn ông đó thì rất khó hiểu. Đánh người không phải là chuyện đùa, nhất là đánh một phụ nữ, tại sao bạn lại tha thứ cho người đàn ông đó?

Người đàn ông sử dụng nắm đấm không có nghĩa là người đàn ông mạnh mẽ, điều đó chỉ cho thấy rằng anh ta biết mình quá yếu đuối nên mới phải mượn tới bạo lực. Bạn nên nhớ rằng lúc này còn đang yêu nhau mà anh ta dám làm như thế, thì sau này kết hôn với nhau rồi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn thôi.

Thật ra tôi hiểu anh ta. Về bản chất là anh ta rất yêu tôi, vì có nhiều khi anh ta chiều chuộng tôi lắm. Cãi nhau hay đánh nhau chỉ là do mất bình tĩnh tạm thời. Anh ta rất cô đơn, ít bạn bè, mà chính tôi cũng thế. Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục.
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Bào chữa cho người đàn ông mình yêu là đặc điểm của những người phụ nữ. Anh ta không gọi điện cho mình? Anh ấy bận. Anh ấy không tặng hoa, tặng quà hay chúc mừng gì? Anh ấy không quen lãng mạn... Nhưng nếu anh ta đánh bạn, đó lại là chuyện khác. Đó là một ranh giới mà lẽ ra anh ta không bao giờ nên vượt qua.

Nhưng lúc này anh ta đã giẫm lên ranh giới đó và càng lúc mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn (dưới sự cho phép của bạn, tôi phải nhấn mạnh thế). Nếu chưa chia tay anh ta, bạn hãy sử dụng các biện pháp tạm thời sau đây nhé:

• Tìm đến một người tư vấn tâm lý chuyên nghiệp.

• Chia sẻ vấn đề của mình với một người thân, một người bạn... Điều này không chỉ mang đến lời khuyên mà còn giúp bạn giảm căng thẳng, cân bằng lại tâm lý.

• Khi người đàn ông nổi giận, bạn đừng “thêm dầu vào lửa”. Hãy nhịn đi, để lúc khác nói chuyện. Nếu lúc nào cái “tôi” của bạn cũng giương cao, không chịu nhường nhịn thì đối phương cũng khó giữ bình tĩnh được.

Bạn cần hiểu rằng vấn đề ở bên trong bạn mới là vấn đề nghiêm trọng. Nếu bạn không giải quyết được vấn đề đó, thì hoặc là bạn sẽ rất khó chia tay người đàn ông yếu đuối hiện tại (bạo lực là biểu hiện của yếu đuối), mà có chia tay được, thì người đàn ông tiếp theo cũng dễ giống như thế (bởi bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông na ná như thế).

Tôi không thể chia tay anh ta được. Anh ta là mối tình đầu của tôi, chúng tôi gắn bó và yêu thương nhau mãnh liệt. Tôi không hiểu sao nhiều lúc lý trí của mình đã chỉ ra đủ thứ điểm xấu của anh ta rồi: luộm thuộm, không quyết đoán, thỉnh thoảng còn khóc lóc, chẳng có vẻ gì là muốn kết hôn, ghen tuông, bạo lực...nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ được anh ta. Có lẽ số trời đã định đoạt tôi và anh ta là như thế.

Giả sử con người bạn là một công ty cổ phần, thì ba vị sau đây nắm giữ nhiều cổ phần nhất: Lý Trí, Tình Cảm và Bản Năng.

Bạn có quan hệ tình dục với anh ta hay không? Tôi dám chắc là có. Tức là phần Bản Năng của bạn đã bỏ phiếu cho anh ta và khi rời anh ta ra, bạn “nhớ” anh ta, chính là cảm giác này. Thứ hai, Tình Cảm của bạn cũng hoàn toàn bỏ phiếu cho anh. Thế thì bạn thấy đấy, Lý Trí của bạn đơn độc trong cuộc chiến này, mà nó lại không đủ mạnh mẽ.

Như vậy, nếu bạn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, từ bạn bè, người thân và các mối quan hệ xã hội khác, thì tình trạng hiện nay của bạn sẽ còn kéo dài. Đây không phải vấn đề của “số Trời”, mà là bạn có đủ yêu bản thân mình tới mức bảo vệ được nó hay không. Bạn cần nhớ một điều rất cũ: nếu bạn không đủ yêu bản thân, ai sẽ làm việc đó thay bạn được?
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Em yêu anh lắm đấy, biết không?...

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?
Em yêu anh lắm đấy, nên em tin tất cả những gì anh nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên cho dù mọi người có ra sức ngăn cản em cũng lao vào.

Em yêu anh lắm đấy, nên em nghĩ ra 1000 lí do rằng anh không như người ta nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên em bắt mình phải giả vờ như chẳng có gì khi anh đi bên cạnh ai đó mặc cho em bồn chồn và lo lắng.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh ra đi không nói với em một lời em cũng không trách gì anh cả.
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Ừ thì em yêu anh, nên…

cho dù em có quen bao nhiêu người cũng không thay thế anh được, không thể quên anh được.

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

Em yêu anh lắm đấy, nên khi gặp lại anh em cảm thấy rất vui mà quên rằng đã từng đau khổ vì anh.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh nói :" Cho anh một cơ hội nữa nhé" , em sẵng sàng gật đầu.

Em yêu anh lắm đấy, nên tin anh như chính bản thân mình, tin anh mà quên đánh vần hai chữ "mù quáng" trong tình yêu... Vì thế mà...

Em yêu anh lắm đấy nên đừng lừa dối em thêm lần nào nữa được không anh?
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Em yêu anh ! Vì...

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

1. Em yêu anh vì anh luôn sẵn sàng ở bên em mỗi khi em cần có ai đó bên cạnh.

2. Em yêu anh vì anh luôn nhìn em bằng ánh mắt nồng ấm, thân thương. Anh biết không? Em cứ muốn ánh mắt ấy sẽ nhìn em như thế mãi mãi.

3. Em yêu anh vì giọng nói của anh thật ấm áp, quá đỗi dịu dàng mỗi khi nói chuyện với em.

4. Em yêu anh vì anh cao hơn em gần một cái đầu. Điều đó làm em cảm thấy mình thật bé nhỏ và luôn cần được anh che chở, thương yêu.

5. Em yêu anh vì bàn tay của anh thật to và ấm, còn bàn tay em lại bé nhỏ và hay bị lạnh. Mỗi lần anh nắm tay em, nhất là khi trời trở lạnh, em thấy ấm áp vô cùng.

6. Em yêu anh vì anh luôn tự tin và lạc quan trước mọi việc. Điều đó cho em cảm giác an tâm, thanh thản mỗi khi có anh bên cạnh.

7. Em yêu anh vì từ khi quen em đến giờ, chưa bao giờ anh quên “Ngày đầu tiên em chào nắng sớm”.

8. Em yêu anh vì mỗi lần em bệnh, anh lại mang đến cho em cả bịch thuốc to đùng. Nhìn vẻ lo lắng của anh, em cứ tưởng mình mắc phải bệnh gì ghê gớm lắm.

9. Em yêu anh vì anh đã đọc những cuốn sách em yêu thích dù anh rất bận và cũng không hiểu nhiều về lĩnh vực văn chương.

10. Em yêu anh vì anh có một trái tim nhân hậu. Chẳng mấy khi anh từ chối những người ăn xin với lí do đơn giản: “Trong 10 người ăn xin, dù chỉ có 1 người thật sự cần sự giúp đỡ của anh thì anh cũng vui rồi”.

Anh cũng ít khi từ chối chơi với mấy đứa bé hàng xóm những lúc rảnh rỗi, vì anh rất yêu trẻ con. Nhìn anh chơi với bọn trẻ, em thấy mình thật bình yên.

10+1: Em yêu anh vì anh luôn yêu thương và quan tâm đến những người thân của em. Anh biết em vui và an lòng vì điều đó lắm không? Em cũng sẽ thương thật nhiều những người anh yêu mến. Thật đấy!

10+n: Còn nhiều nhiều lắm những lí do để em yêu anh mà em không thể diễn tả bằng lời, vì những lí do ấy chỉ có trái tim em mới cảm nhận được. Nhưng có một lí do quan trọng cuối cùng mà em muốn nói với anh, đó là: Em yêu anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em, những điều đó đã nói với em rằng "Anh yêu em"...
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?

Chỉ là một câu hỏi nhỏ nhưng nó là một sự giải đáp lớn cho chính tình yêu của bạn!
Có một lần, trong những phút giải lao lãng đãng, tôi có vô tình lạc vào một forum của các anh chàng ưa sôi nổi bàn tán về công nghệ. Và trong mục chuyện phiếm, có một câu hỏi được đưa ra:

“Khi đi trên đường, xe đột nhiên bị hỏng, người yêu đi cách sau xe bạn bao xa?”

Thật tình rất dễ để trả lời cho câu hỏi đó, cứ tùy vào thái độ của người yêu mà trả lời, rằng cô ấy đi xa một quãng đủ để mọi người xung quanh không nhận ra hai người có quen biết nhau, rằng cô ấy đi không quá xa nhưng thay vì cùng bạn đẩy xe lại ra sức nghịch ngợm và dồn sự chú ý của mình vào “dế” yêu của cô ấy,…

Các chàng, các anh bắt đầu bàn tán, chuyện nhỏ nhặt ấy đáng lẽ có thể đưa ra câu trả lời sớm và nhanh gọn. Tuy nhiên có đôi phần ngượng ngùng, bởi cô gái ấy đã cách chiếc xe hỏng và anh chàng người yêu mình một quãng quá xa…

Tác giả của câu hỏi cũng là một chàng trai, là một người có cặp mắt nhìn tinh tế và dành nhiều thời gian quan sát từ phía những cặp đôi có chung số phận hỏng xe khi đang đi trên đường. Kết quả không mấy khả quan khi có mười đôi thì tám đôi chung số phận với những câu trả lời bên trên, chỉ có số ít các cô gái đủ can đảm đi cùng với người yêu, đủ can đảm khoác tay anh ấy như thể hai người đơn thuần đang đi dạo chứ chẳng có bất cứ vấn đề gì xảy ra, và hiếm hoi hơn nữa khi cô ấy dùng khăn thấm mồ hôi trên trán người yêu mình. Sự thật thì nếu xuất hiện những cô gái như thế, trong mắt các chàng trai, giống hệt như một phép màu nhiệm vậy.
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Và câu hỏi cũng đặt ra những băn khoăn trăn trở. Nếu chỉ là một biến cố nhỏ trên đường thôi đã khiến cô gái của bạn tìm cách đi xa bạn hơn, vậy thì những biến cố lớn hơn trên đường đời, có ai dám chắc chắn rằng cô ấy sẽ không chủ động rời xa bạn mãi mãi? Những chàng trai lại bắt đầu suy nghĩ, liệu người mình đã tìm thấy có thực sự là người mình cần tìm và có thực sự sẽ cùng mình đi hết quãng đường phía trước hay không?

Còn những cô gái, những cô gái chọn cho mình một giải pháp an toàn, có thể vì xấu hổ, vì ngại ngùng, vì không quen nên mới đi xa xa hơn một chút. Nhưng con gái vốn tinh tế mà, sao không nhận ra sự hụt hẫng nơi anh chàng người yêu khi phải dắt xe một mình nhỉ? Con gái có thể vô tư nhưng tuyệt đối không thể vô tâm, vô tình, với người mà mình yêu thương, phải vậy không?

Nếu cô nào đó lên tiếng lý giải, đừng cố để biện minh hành động của mình, lúc bấy giờ, hãy đủ chân thành và cảm thấy ăn năn, vì chàng trai của bạn đã may mắn không tìm cách bỏ rơi bạn ngay cả khi chiếc xe bị hỏng, ngay cả khi bạn đi cách xa anh ấy, ngay cả khi anh ấy có hụt hẫng ít nhiều…

Trong xã hội mà chúng ta đang sống, mọi người vẫn đòi hỏi sự công bằng và lên tiếng đấu tranh cũng như làm tất thảy mọi việc để tồn tại cái gọi là công bằng. Nhưng nghiễm nhiên chúng ta đều biết, sự công bằng chỉ ở thuyết tương đối, đâu đó người ta có kêu gọi nhưng những sự việc vẫn tồn tại âm thầm bên trong sự bất công bằng. Chuyện giữa phái yếu và phái mạnh cũng vậy. Đơn giản như chuyện xe hỏng, người con gái mặc định rằng chàng trai của mình là người cầm lái, là chủ nhân của chiếc xe, là người mạnh mẽ nên sẽ có thể một mình xử lý chuyện cỏn con ấy thôi.

Vậy là cái sự “công bằng” được đá đi xa tít, những chàng trai vẫn gồng mình dắt xe, các cô gái mặc dù không mất nhiều công sức song vẫn thấy… nên đi xa xa chiếc xe hỏng ra một chút!
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Con gái ạ, chúng ta là phái yếu, chúng ta được quyền kiêu kỳ, đỏng đảnh, được quyền làm duyên làm dáng, phái mạnh chẳng bao giờ lên tiếng về điều đó. Song nếu một ngày đẹp trời, khi đi cùng bạn trai và thấy xe bị hỏng, hãy thể hiện mình là một cô gái tinh tế, đủ can đảm để đi cùng chàng trai một đoạn dài kể cả chiếc xe có thể không được sửa kịp lúc, kể cả khi chàng đang lo lắng và xen lẫn một chút ngượng ngùng. Nhưng sẽ chẳng là gì cả nếu chúng ta thật tâm yêu thương một ai đó.

Điều cốt yếu trong tình yêu không phải là mong muốn làm cho nhau hạnh phúc hay sao? Một chàng trai sẽ cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều lần, cảm thấy mình may mắn hơn tất thảy những chàng trai khác khi cô gái của anh ta không tìm cách đi xa chiếc xe bị hỏng, thay vào đó điềm nhiên đi bên cạnh cùng trò chuyện với anh ấy. Và lẽ tất nhiên là anh chàng sẽ biết quý trọng hơn cô gái mình đang yêu, nhận ra được giá trị của cô gái ấy giữa bao nhiêu điều tuyệt vời lấp lánh khác. 

Vậy nên: “Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?” có thể chỉ là một câu hỏi nhỏ, nhưng đáp án lại cho ra những câu trả lời rất lớn, câu trả lời về suy nghĩ, về cảm nhận, về cách ứng xử và về cả độ yêu thương bên trong mỗi cô gái đối với chàng trai của mình.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau

Mỗi lần em hỏi anh có ghen không khi em đưa mắt ngắm nhìn một chàng trai khác anh đều trả lời là không. Em hơi buồn, nhưng cũng buồn vu vơ vậy thôi. Rồi một ngày anh lại nói với em “có là gì của nhau đâu mà ghen?"
Một năm rồi phải không anh? Một năm từ khi em mở trái tim này ra và đón anh bước vào. Em cứ nghĩ em đã là một góc nhỏ trong tim anh, là một phần cuộc sống của anh, vậy mà … thì ra mọi thứ đều là em lầm tưởng.

Ừ, em không là gì của anh, sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu em nhận ra điều này sớm hơn thì em sẽ không ghen khi thấy anh nói chuyện với người con gái khác, sẽ không buồn khi anh đi chơi với bạn bè và cũng sẽ chẳng khóc nếu anh có vô tình quên mất sự xuất hiện của em.

Anh biết không, trước khi yêu anh, em hay một mình, nhưng em không khóc, em cũng chẳng thấy buồn. Đến khi yêu anh, anh lúc nào cũng ở bên em, anh thay đổi cái thói quen thức khuya của em, anh thay đổi cái cách lúc nào cũng ôm khư khư cái máy nghe nhạc của em, anh giúp em nhận ra cuộc sống này còn nhiều điều mới mẻ, anh còn nhắc em phải biết nắm giữ hạnh phúc của mình nữa. Để rồi, những lúc anh chán nản vì em, vì cái tính trẻ con của em, em lại một mình ngồi khóc.
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Em chưa bao giờ khóc vì ai nhiều như thế anh à. Em không biết như vậy có phải em quá yếu đuối không, nhưng thật sự em đã không thể đếm hết những lần vì anh rơi nước mắt rồi. Người ta nói yêu là phải hiểu, phải thông cảm cho nhau, anh cũng nói anh hiểu em, nhưng đến cuối cùng anh cũng chẳng thể vì em mà từ bỏ đi thói quen của mình. Em đã sai khi ngộ nhận đó là tình yêu, em sai rồi phải không anh?

Là vì em chưa bao giờ yêu nên không thể vì anh mà hi sinh thêm nữa hay do anh vì quá hạnh phúc rồi nên không biết giữ gìn đây? Người ta vẫn thường vô tình với những gì mình đang có anh nhỉ, ai cũng có quyền xao nhãng hình bóng của một người khác để sống trong niềm vui mới phải không anh?

Em yêu anh, em không biết em đã yêu anh từ lúc nào, em càng không biết em yêu anh nhiều bao nhiêu, em cần anh bên cạnh, cần được anh yêu thương, cần được anh che chở và quan tâm. Anh biết đấy, em đã không có được tình thương của cha, thế nên, em mất đi rất nhiều niềm tin vào cuộc sống. Nhưng em đã đặt hết niềm tin vào anh, em đã nghĩ anh sẽ dành cho em một tình yêu trọn vẹn. Đến cuối cùng, cái mà em nhận được chỉ là những vết nứt trong trái tim anh. Anh bên em như một thói quen, anh chiều chuộng em theo trách nhiệm, em không cần thứ tình cảm đó anh à. Anh không cần gượng ép mình như thế đâu anh, vì người mình yêu mà hi sinh là chuyện tốt nhưng gượng ép hi sinh thì đã không còn là tình yêu nữa rồi.

Còn nhớ lúc đầu khi mới quen anh, em chênh vênh, em sợ hãi trong những lời xì xầm của bạn bè, nhưng anh đã đến bên em và nói với em rằng: “Anh lúc nào cũng nghĩ cho tương lai chúng mình nên luôn cố gắng, còn em thì cứ chỉ nhìn về quá khứ mà suy nghĩ lung tung”. Chắc anh không biết câu nói đó của anh đã khiến em thay đổi cách nhìn của em về anh, thay đổi tình cảm mà em dành cho anh nhiều thế nào đâu anh nhỉ. Vậy mà giờ, cũng chỉ một câu nói chưa là gì của nhau thôi đã làm tan trong em hết bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu dự định đang ấp ủ trong tim. Đau lắm đấy, anh biết không?
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhưng anh à, dù có đau thế nào thì em cũng phải cám ơn anh, cám ơn anh đã nói cho em nghe về điều đó, cám ơn anh bằng một cách vô tình đã nhắc nhở em rằng mình vẫn chưa là gì của nhau, cám ơn anh đã dắt em bước ra từ trong những mộng tưởng, cám ơn anh đã không khiến em yêu anh nhiều hơn nữa.

Có thể anh sẽ cười vì tình yêu của em, nhưng dẫu thế nào thì nó cũng là yêu rồi anh à. Nhưng bây giờ em mệt mỏi lắm. Từng lời em nói đã không còn là sự bận tâm của anh, nối buồn trong em cũng chỉ còn là gánh nặng trong anh, vậy thì em sẽ không khiến anh bận lòng thêm nữa. Em trả anh về với khoảng không của anh, em trả anh về với thời gian của anh, trả anh về lại bên người anh yêu thương.

PS: Ừ, em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Chàng hoàng tử của em

Món quà đặc biệt nhất em nhận được chính là sự chân thành anh dành cho em.
Chàng hoàng tử của em
Chàng hoàng tử của em
Trán anh nhễ nhại mồ hôi, người ướt đẫm, đứng trước mặt em với bó hoa đồng nội hái ven đường và nhoẻn miệng cười. Em rưng rưng đôi mắt đón nhận bó hoa vẫn còn ướt đọng sương đêm nhìn anh với một ánh mắt cảm động.

Em mới chỉ quen anh một tháng nhân sự kiện em tham gia đội giao lưu với các chiến sĩ trẻ. Anh là một quân nhân, nghiêm túc, thật thà nhưng lại vô cùng dễ thương bởi anh biết cách quan tâm đến người khác. Từ lần đầu mới nhìn thấy nhau, hai ánh mắt nhìn hai tâm hồn đã chạm vào nhau, trái tim chúng ta đã đập cùng nhịp kể từ hôm đó. Suốt buổi giao lưu, anh ngồi gần khiến em lúng túng, tay chân như bị điện giật, trái tim đập loạn nhịp.

Nhà anh cách nhà em chỉ 10km, nhưng đơn vị anh lại cách nhà em 20km, công việc trong quân ngũ bận rộn và kỉ luật nên một tuần anh chỉ được về thăm nhà một lần vào cuối tuần. Từ ngày quen nhau, anh đã dành trọn cuối tuần của mình cho em. Anh gửi gắm tình cảm của anh qua những món quà tự làm trong những thời gian rảnh rỗi mỗi tối trong quân ngũ.
Anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con
Anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con
Tuần nào anh về cũng dành tặng em một món quà. Lúc là chiếc đèn ngủ được làm từ bóng đèn ô tô đã hỏng được anh nối dây điện cẩn thận và bên trong gắn một bóng hình quả nhót. Vì biết em thuộc cung Cự Giải có biểu tượng con Cua nên anh đã khéo léo tạo hình một cô nàng Cua ngộ nghĩnh trong đó. Khi thì anh tỉ mỉ khâu chiếc áo phông nhét đầy bông bên trong thành một hình trái tim thêu tên anh và em. Có lúc là một lọ hoa giấy được gấp vô cùng khéo léo với những sắc màu mà em yêu thích. Em yêu những thứ giản dị anh làm bởi nó xuất phát từ tình yêu chân thành anh gửi gắm trong đó chứ không phải món đồ hiện đại, đắt tiền.

Và, món quà lần này lại vô cùng đặc biệt và ngạc nhiên đối với em. Bởi món quà đó chính là anh, là sự chân thành anh dành tặng em mà chắc hẳn với em những gã trai như anh đã tuyệt chủng từ lâu. Anh đi bộ 10km từ nhà anh tới nhà em, vượt qua cả một cây cầu dài để tặng em bó hoa đồng nội hái ven đường. Có thể ai đó nghĩ anh điên rồ, nghĩ anh dại dột vì một đứa con gái, nhưng với riêng em, anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con.

Em thầm cảm ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy vì em đã có thêm anh để dành trọn tình yêu thương đến suốt cuộc đời.
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Em để quên khăn giấy ở đâu?

Em để quên khăn giấy ở đâu? Để nỗi buồn không ai ngăn bỗng bật ra thành nước. Khóc một mình rồi tự đưa tay quẹt ngang nước mắt, sao em nỡ để mình thành quen?

Nỗi buồn dấm dứt cứ bủa vây, em lại trốn mình trong nước mắt. Có những khi khóc chẳng vì lý do gì nữa, nước cứ lăn trên đôi mắt đục ngầu màu xám tro. Nước mắt đầy rồi nên tự chảy, cứ như quán tính, cứ như điều hiển nhiên…

Bao lâu rồi em không biết dùng khăn giấy để lau? Bao lâu rồi không biết che đậy nỗi buồn, và cái sự tủi thân chét tiệt ấy? Bao lâu rồi em cứ hồn nhiên khóc, khóc trần trụi như đứa trẻ đầu trần òa cười với mưa…

Em để mình yếu đuối đi và mất dần bản năng kháng cự với nỗi đau, mất luôn cả niềm tin rằng chính mình sẽ vượt qua được nó. Đôi mắt đẹp thế sinh ra không phải chỉ để khóc. Em lụy mình vào nước mắt, rồi có ngày nó cũng sẽ phản bội em!

Nếu bây giờ đèn tắt, anh chắc rằng có người rồi sẽ khóc. Em thu mình bé nhỏ lẩn khuất vào đêm, hai bàn tay bó gối không muốn chạm vào đời và không muốn ai chạm vào mình nữa. Nước mắt lại lăn trên gò má… như một thói quen em không muốn dứt.
Em để quên khăn giấy ở đâu?
Em để quên khăn giấy ở đâu?
Anh xót em, em biết không?

Gác lại đi em, những giọt nước mắt đêm chỉ vì trót nhớ thương. Khăn giấy em bỏ quên ở đâu, sao cứ phải đành lòng khóc mãi?

Bao lâu rồi đôi môi em chỉ mím chặt lại? Bao lâu rồi nụ cười đã bị đánh rơi?

Rồi lại những sớm mai, em nhìn cuộc đời với đôi mắt muộn phiền, không áo hức, không say sưa. Tỉnh dậy giữa giấc mơ bỏng rát, nhòa nhạt nước mắt mưa, em chối bỏ hết những niềm vui chỉ vì những điều chẳng đáng.

Em tìm lại khăn giấy về đi, đừng tự khóc, tự lau rồi tự đau như thế nữa. Em tìm lại khăn giấy về đi, đừng bỏ mặc mình xót xa vậy nữa!

Rồi đừng khóc nữa, anh ở đây!
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Hẹn hò với anh, em nhé!

Lần đầu tiên anh lấy hết can đảm đứng trước mặt em, cầm đôi bàn tay nhỏ xinh của em, nhìn vào đôi mắt cười ươn ướt ấy, bối rối thì thầm vào tai em: “Hẹn hò với anh, em nhé!”.
Để từ giờ phút này, sẽ có ai đó là của ai đó rồi đấy…

Là ánh mắt từ giờ phút này chỉ hướng về em, là đôi tay ấy chỉ được nắm đôi tay em, là bờ vai này chỉ dành riêng cho một người con gái mà thôi…

Là ôm anh thật chặt phía sau, mà chẳng cần anh phải nhắc: “Ôm chặt nhé, anh rồ ga nè”, mà sợ hãi, ngượng ngùng khe khẽ nắm lấy vạt áo anh…

Để có người được phong là xe ôm “miễn phí” mà vẫn cười sung sướng đến tít mít rồi sến súa nói rằng “Anh sẽ chở em đến cùng trời cuối đất nhé”.

Để chẳng còn nỗi buồn nào giấu trong ánh mắt vu vơ mỗi khi cô đơn đến bật khóc, nước mắt tuôn dài trên hai má, quệt đi hai hàng mằn mặn, mà tự nói với chính mình "Ngốc thật, tự nhiên khóc".
Hẹn hò với anh, em nhé!
Hẹn hò với anh, em nhé!
Là ai đó nói với ai đó tựa vào vai anh mà khóc…

Là ai đó hốt hoảng tìm kiếm em chỉ với lý do ngốc nghếch“Điện thoại em không liên lạc được, anh lo”…

Là yêu thương, là chiều chuộng khi em nũng nịu đòi anh cõng trên lưng, em cười hồn nhiên như một đứa trẻ: “Cứ thế này mãi được không anh?”

Là đôi bàn tay nắm lấy nhau thật chặt, là lời nói thủ thỉ với em: “Không bao giờ rời xa nhau nữa đâu!”

Mình hẹn hò với nhau, em nhé!

Để chấm dứt những chuỗi ngày “lưng chừng nhớ”, “lưng chừng quên”, “lưng chừng yêu thương” rồi “lưng chừng mệt mỏi”... Anh sẽ có thể tự tin nói với cả thế giới này: “Em là của anh, là người anh yêu nhất”, chẳng còn e dè và ngượng ngùng sợ một lúc nào đó mà rời xa em. Vì hạnh phúc này, anh biết, chỉ có em mà thôi.

Hôm nay, Hà Nội dễ thương lắm đấy. Vì có ai đó ngượng ngùng đã chịu nói lời “tỏ tình” với ai đó rồi!
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Hạnh phúc nơi đâu

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc...
1. Hai mươi tư tuổi, trải qua một vài mối tình, một vài người đến và đi trong nước mắt, cuối cùng Ly cũng tìm thấy một người phù hợp để an yên yêu thương và sóng đôi trên một đoạn đường dài. Chuyện tình cảm vốn không rắc rối như thời mới yêu vẫn mường tượng, chỉ cần không cố gắng kiếm tìm cho mình một hoàng tử thì kiểu gì cũng sẽ thấy có ai đó phù hợp. Vì trên cõi đời này không có ai là hoàn hảo, vậy nên hãy học cách yêu thương một người cho trọn vẹn chứ không nên tìm kiếm một thứ vốn vô thường. 

Hiện tại Ly yêu Vũ, một người hơn cô bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác khá xa nhưng không là gì cả khi hai người yêu nhau. Quãng thời gian của hai người bình lặng đến mức chẳng ai xung quanh nhận ra có điều gì bất thường.

Vào một ngày mưa gió, Ly thưa chuyện với mẹ là có một chàng trai đang theo đuổi mình, người ấy khá lớn tuổi và cũng xác định chuyện tương lai. Mẹ Ly ban đầu có hơi ngỡ ngàng, vì Ly thuộc tuýp con gái hiện đại, nếu chuyện chồng con chưa bị thúc giục mãi thì có khi cô nàng chẳng chịu đả động đến chuyện bạn trai. Nhưng đùng một cái nói có người yêu lớn hơn nhiều tuổi nên mẹ Ly đâm ra lo ngại. Ở cái khoảng cách như thế đủ biết rằng anh chàng kia đã từng trải nhiều, đã già dặn và chín chắn giữa công việc, tình cảm… còn Ly? Hai mươi tư tuổi chưa đủ nhiều để trải đời, lại vốn được nuông chiều nên cảm giác bước ra đời còn muộn hơn bạn bè cùng trang lứa. 

Ngày ra mắt mẹ Ly, Vũ trầm mặc, nói vừa đủ, cười vừa đủ. Khuôn mặt có nét vui xong lại thoáng nét buồn lạ lùng. Mẹ Ly không rõ cảm giác của mình, chỉ biết có đôi chút bất an. Khoảnh khắc Ly cúi đầu nhìn mẹ, thấy đôi bàn tay kia nắm trọn lấy đôi bàn tay con gái mình mẹ Ly mới yên lòng hơn một chút. Chí ít, thấy con trẻ yêu nhau, phụ huynh không khỏi có những phút không yên lòng.

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc. Nhiều người nói Ly khờ, sao lại chấp nhận một anh chàng khô khan đến thế. Ly không rõ… biết là cảm giác của mình rất đúng, cảm giác của mọi người cũng rất đúng, nhưng việc nhận lời yêu Vũ và chấp nhận bên cạnh Vũ như một thói quen, quen thuộc đến mức dù không được thể hiện nồng nàn tình cảm xong vẫn cứ muốn đồng hành bên cạnh.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
2. Chiều cuối tuần, thảnh thơi một vài trang sách mới bên cạnh cửa sổ quán quen, Ly nhâm nhi chuỗi ngày nghỉ như thể dài vô tận. Anh người yêu vẫn là lịch trình bận rộn, đến thời gian nhắn tin cũng không có nên chẳng có gì là lạ khi Ly vẫn hay quen xuất hiện ở đây mỗi khi rảnh rỗi, lại chỉ có một mình. Chủ quán là một anh chàng dễ tính, vui vẻ và hóm hỉnh, mấy lần có ra ngồi cùng Ly trò chuyện. Hôm nay là ngày trang hoàng quán đẹp hơn như thể có dịp gì đó đặc biệt, Ly hỏi bâng quơ, anh chủ quán lại mỉm cười, nụ cười duyên chất lừ.

- À, hôm nay sinh nhật quán đấy Ly! Hay tối nay ở lại chung vui với bọn anh nhé!

Ly mỉm cười, gật nhẹ.

- Sinh nhật quán quen thì nhất định phải ở lại dự rồi. Không biết thì thôi chứ biết thì cứ ở lỳ đây để xơi bánh, uống nước free.

Chủ quán hào phóng mỉm cười, kèm theo cái nháy mắt cho chắc cú.

- Ờm. Ai chứ người đẹp thì vô tư thôi.

Vài câu xã giao ngắn ngủi trôi qua, người nào lại tiếp tục công việc của người nấy. Anh chủ quán cùng nhân viên sắp xếp nào lọ hoa, nào nến, nào bàn ghế. Tất cả như phủ một màu ánh tím đến mộng mơ. Ly ngồi tiếp tục với những trang sách dở của mình, môi mỉm cười vì niềm vui vu vơ rõ ràng chẳng phải của mình nhưng vẫn muốn mượn để được vui lây cùng. 

Quán này của những ngày đầu tiên là chốn hẹn hò của Ly và Vũ. Vũ không phải tuýp người lãng mạn, anh không cố gắng tìm tòi địa điểm hẹn hò cầu kỳ, đẹp đẽ, với anh chỉ cốt tiện đường là được. Ly thì ngược lại, cô vốn thích nhâm nhi café cuối tuần, thi thoảng đi nghe nhạc live, thích tìm tòi những quán café trong ngõ nhỏ, ngách nhỏ của Hà Nội. Và quán Mây này là một trong những sự lựa chọn đầu tiên.

Ngày mới làm quen với Ly, Vũ phải nhiều lần lặn lội đến đây để gặp gỡ và trò chuyện, cho đến khi giữa hai người hình thành một mối quan hệ ngầm định nào đó, anh không có khái niệm gì về hẹn hò nữa, thỉnh thoảng đến nhà gặp nhau, thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn ở đâu đó rồi lại về nhà nhau xem phim. Cuộc sống của anh là ngại chuyển động, vì anh đã dành sự chuyển động quá nhiều cho công việc rồi. Thời gian đầu Ly thấy nhàn nhã đến phát chán, chuyện yêu đương như thể được lên thời gian biểu sẵn sàng vậy.

Trong khi anh người yêu thì cố gắng thăng tiến, lúc nào cũng chỉ công việc và công việc, thậm chí đến bạn gái ốm cũng không hề hay biết, bởi có bao giờ chủ động nhắn tin hỏi han đâu? Nếu Ly là người nhắn tin mà lộ ra việc bị ốm thì thể nào cũng bị mắng là nhõng nhẽo này nọ. Nhưng chịu đựng dần rồi cũng thành quen, Ly quen luôn việc có bạn trai mà giống hệt như không có. Vẫn là những ngày cuối tuần lang thang không mệt mỏi, những buổi shopping với bạn bè, những chiều tâm sự cùng cô chị họ vẫn đang ế ẩm. Có lần cô chị nói.

- Mọi chuyện vẫn thế à? Liệu có chịu được lâu không?

- Ừm. Vẫn ổn. Bây giờ em quen rồi.

- Ừ. Nhưng nếu đến lúc không chịu được nữa thì chia tay đi. Đừng để quá sâu rồi mới nghĩ đến chuyện chia tay, lúc ấy đau khổ lắm.

- Thật ra… muốn chia tay hay không là do mình thôi mà.

Khác với chuyện tình cảm của những đứa con gái khác, chuyện tình cảm của Ly không khiến bạn bè thấy ghen tị, cũng chẳng muốn ỏ ê quan tâm. Chỉ vì một lẽ, anh người yêu quá khô khan, khô khan đến mức chuyện tình cảm chẳng có điều gì bí mật hay bất ngờ để người khác khám phá. Trước khi yêu anh, Ly đã nghĩ mình sẽ yêu một người khác hoàn toàn, đối lập hoàn toàn. Nhưng có vẻ như chuyện đời không gì là đoán trước được.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
3. Cuối ngày, khi quán bắt đầu có những vị khách quen đầu tiên, Ly cất gọn những nghĩ suy về chuyện tình cảm sang một bên. Vậy đấy, vẫn là quen rồi nhưng không thể không nghĩ đến mỗi khi rảnh rỗi…

- Ê, Ly hoa khôi khóa 55 đúng không?

Ly nghe thấy tiếng có người gọi mình, giọng nam là lạ, lại thêm cách gọi cũng là lạ nên quay ngang dọc để tìm.
Người đó vừa chạm ánh mắt Ly là đi nhanh về phía cô, chìa tay ra bắt tay khá lịch thiệp.

- Ra trường lâu rồi, còn nhớ bạn cũ không?

Ly hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ người đi bên cạnh. Nhưng nếu nói không nhớ thì rõ ràng là hơi phũ phàng. Anh chàng này là người đã can đảm trồng cây si trước cửa nhà Ly nhiều năm trước đây mà, thậm chí còn lớn tiếng nạt nộ những vệ tinh khác vây quanh Ly. Bất giác, Ly nhoẻn cười, nụ cười trong sáng như những ngày còn là sinh viên tung tăng trên giảng đường. 

Cuộc gặp bất ngờ, cố nhân là một người cực kỳ tâm lý và hóm hỉnh, Ly quên mất cả thời gian, những câu chuyện không rõ đầu cuối, chỉ biết rằng lâu lắm rồi Ly mới lại cười vui đến thế. Nụ cười của Ly trong veo, ánh mắt trong veo, thậm chí, tim mềm cũng trong veo, không có bất cứ một điểm gợn nào, thậm chí cả khi có điện thoại của anh chàng người yêu.

“Em nghe đây…”

“Em bận rồi anh à.”

Sau khi nghe điện thoại và quay lại chỗ ngồi, anh bạn nhìn Ly trầm ngâm, khuôn mặt thoáng nét buồn lạ.

- Ly phải về gấp à?

- À, không. Có chuyện gì gấp đâu.

Hai người cùng tham dự buổi mừng sinh nhật quán, trước đó Ly bất giác kéo tay anh bạn cũ đi mua hoa cùng
mình, một đóa hoa đủ xinh và duyên dáng dành tặng cho góc quán Mây thêm phần lãng mạn. Sau những màn chúc tụng, anh bạn ghé tai Ly thì thầm: “Đi ăn đêm không? Phở gà nhé? Mình bị đói mất rồi bạn ơi!”

Ly gật nhẹ, mỉm cười, tay bị kéo đi vô định trước khi kịp nhận ra. Đêm Hà Thành cũng trôi qua chầm chậm như cách cô gái cố níu vớt một khoảng dài của cảm xúc mà từ rất lâu rồi chưa kiếm tìm lại được. Hóa ra yêu thương làm cho Ly một thời tươi trẻ trở nên cằn cỗi, hóa ra tình yêu bấy lâu nay được bao bọc quá kỹ cũng có lúc làm cho cô gái trở nên mệt mỏi rã rời. Biểu hiện của mệt mỏi không phải là thở dài, không phải là nũng nịu hay vờ giận dỗi, mà biểu hiện của mệt mỏi là những nụ cười nhẹ như thinh không, nhẹ đến mức chàng người yêu chẳng thể nhận ra được nữa.

- Đằng ấy… có đang hạnh phúc không?

Giọng nam trầm nhỏ nhẻ bên tai, lúc ấm áp lúc lại mát lành như thể một cơn gió vừa vờn qua mái tóc, Ly im lặng, nói về một cuộc tình buồn thì nên nói thế nào cho phải? Một cuộc tình quá dài và quá sâu, một cuộc tình chỉ để người trong cuộc cảm thấy như một hồ nước lành, có thể vùi mình vào tắm bất cứ lúc nào xong chẳng mấy khi cảm giác rằng nó là điều cần thiết.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Đêm muộn, người bạn đưa Ly về nhà, chờ cô khuất sau cánh cổng và vẫy tay tạm biệt. Không một ai chủ động xin số điện thoại của đối phương để hẹn hò những lần sau đó bởi cả hai đều nghĩ rằng khi chìm vào giấc ngủ, bình minh của ngày mới sẽ mang những cảm xúc bất chợt buổi đêm đi xa. Ngày gặp lại bình yên, những cảm xúc chông chênh tìm chỗ tựa, ngày gặp lại có nụ cười của cô gái mà một chàng trai đã yêu say đắm từ nhiều năm về trước, có ánh mắt của anh trao cô, nhẹ nhàng, ân cần nhưng mãnh liệt.

4. Vừa vào đến cửa Ly bắt gặp cái nhìn như trách móc của Vũ. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô và những tiếng thoát ra gần như cố gắng kìm nén một cơn tức giận.

- Ai đấy? Sao không về với anh? Em lờ anh đi để đi với thằng đó có phải không?

Chỉ vừa cởi bỏ vẻ mệt mỏi thì Ly ngay lập tức thấy mình phải hứng chịu gấp nhiều lần hơn thế. Ngay lúc này cô gái cảm thấy yếu đuối đến mức có thể bật khóc, chỉ muốn khóc òa lên để được dỗ dành, để được an ủi. Chẳng biết từ khi nào anh người yêu có quyền ghen tuông một cách hung tợn như thế. Hễ đi về muộn và không nghe điện thoại thì thể nào cũng có chuyện. Ly nghe những cảm xúc không tên vỡ òa ra, nhưng cô gái vẫn cố nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

- Bạn cũ của em, lâu lắm em mới gặp lại, bọn em chỉ đi chơi ngày hôm nay thôi.

Vũ quay đi, ánh mắt nghiêm nghị hằn lên từng tia giận giữ. Anh chàng chào mẹ Ly ra về và bỏ mặc Ly với cái nhìn hằn học. Khi người yêu ra khỏi cửa, Ly chạy vùng lên phòng riêng để khóc, nước mắt khô, nước mắt không thể rơi nổi, những tiếng nấc nghẹn… Đau khổ đến đắng lòng…

- Thằng Vũ vừa qua hỏi mẹ về chuyện đám cưới. Con xem… ý con thế nào?
Mẹ đứng ngoài cửa gõ ba tiếng và nói vọng vào trong, Ly cố gắng để lấy lại giọng điệu bình tĩnh, chậm rãi trả lời.

- Chuyện đó để từ từ tính đã ạ, con sẽ nói chuyện với anh Vũ sau.

Bên ngoài cánh cửa gỗ, mẹ Ly nén một nhịp thở dài. Đêm đi qua trầm lặng, những giọt nước mắt tràn nơi khóe mi người làm mẹ. Nếu nhất định là một lễ cưới xa hoa và diễn ra chóng vánh thì hạnh phúc thật sự của cô con gái đang ở nơi đâu? Ở nơi đâu thế? 

5. Sáng tinh mơ, Vũ đứng chờ nhiều giờ liền trước cửa. Anh đến với hy vọng làm lành với Ly. Sau cơn say, anh nhận ra mình đã hành động quá đáng. Có thể trong mắt người ngoài anh là một người đầy tham vọng và có phần ích kỷ, việc anh giữ Ly khư khư cho mình cũng bởi cảm giác bất an cứ đầy lên hơn bao giờ hết. Vũ từng rất sợ hãi khi để vụt mất Ly, nhưng khi biết cô chỉ chọn lựa mình thì anh mới yên lòng. Bên ngoài vẻ vô tâm là muôn vàn sự quan tâm tới người con gái anh yêu, chỉ có điều, những điều đó không thể hiện qua lời nói, chỉ là cái nhìn theo lặng lẽ. Con người Vũ vốn là vậy, khô khan đến mức không biết thể hiện mình, khi ghen tuông lại càng trở nên nông nổi.

Ly ra đi từ sớm, mẹ Ly cho biết cô nàng mang theo cặp sách đầy những cuốn mới mua, chắc có lẽ lại lạc chân đến một trong số những quán café quen thuộc. 
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Vũ mất nhiều thời gian để nghĩ xem có thể tìm thấy Ly ở đâu. Có quá nhiều những cái tên quen thuộc, nhưng Ly sẽ chỉ có mặt một trong số những cái tên quen ấy. Còn cuộc họp với hội đồng quản trị về việc sẽ tiến cử anh lên nắm vị trí chủ chốt trong công ty. Những mỏi mệt bắt đầu ùa đến, như một phản xạ tự nhiên, Vũ nhớ Ly đến phát điên. Anh bắt đầu đi lùng sục khắp ngõ ngách những nơi mà cô có thể ghé qua và lưu lại ở đó…

Ly vẫn chọn Mây, chọn một góc bàn hờ hững phía cuối quán, nơi có những tia nắng như thu hẹp lại và nhoẻn cười chào anh chủ quán. Những câu chuyện về giá cả thị trường, về dân nhập cư, về những đứa trẻ… Ly quên mất rằng mình đã buồn nhiều như thế nào trước khi qua đây. Một lúc sau người quen lại đến, cậu ấy cười tươi như thể gặp Ly là điều may mắn nhất trong ngày.

- Đằng ấy có thói quen ngồi đây à? May quá thể. Hôm nay lượn vài vòng Hà Nội với mình không?

Cách xưng hô ngộ nghĩnh đến đáng yêu khiến Ly bật cười. Họ lại có những câu chuyện không đầu không cuối vui không dứt được. Phía đằng xa, Vũ đang miên man trong những suy nghĩ chồng chéo, vừa lúc Ly và anh chàng ngồi đối diện dong xe ra cửa quán, Vũ nhận được điện thoại của đồng nghiệp báo triệu tập cuộc họp gấp, sớm hơn ba mươi phút…

6. Sau buổi họp, anh chàng người yêu phi như bay về nhà gặp Ly và lồng vào tay cô nhẫn đính hôn, Ly chưa kịp nói gì, Vũ đã cướp lời như phấn khởi tột cùng.
- Anh làm được rồi, Ly à! Em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất!
Ly ngờ ngợ, đôi mắt trong vô cảm, không có lấy một chút nào xúc động. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô tròn xinh, viên đá nhỏ sáng lấp lánh, ánh mắt Vũ như chờ đợi, đôi môi anh gần kề như muốn cuốn trôi đi những ngập ngừng nơi cô.

- Em xin lỗi… 

- Không. Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã lỡ lời với em, xin lỗi em vì đã không thể quan tâm em nhiều hơn trong thời gian qua… nhưng anh hứa, kể từ bây giờ…

- Anh không cần phải vậy đâu. Em không thể, Vũ à…
Tiếng Ly nhỏ dần, nước mắt bắt đầu rơi trên gò má phớt hồng.

- Là tại anh ta phải không? Cái anh chàng đã gặp em sáng nay ở Mây café đúng không? Ly, em phải nghe anh, chỉ là một cơn cảm nắng thôi, ngoan nào, hãy nghĩ về tình yêu của chúng ta, nghĩ về tương lai của anh và em, được không?

- …

- Ly à, có hai thứ mà em không nên đánh mất. Thứ nhất là chính em và thứ hai là tình yêu của anh. Sẽ không ai yêu em hơn anh cả, em biết không?

Vũ cũng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đầu tiên cho cuộc tình trải dài theo năm tháng. Nếu biết trước sẽ có những khoảnh khắc như thế này, anh hẳn là sẽ không yêu đương theo một cách đầy toan tính, đã không coi người yêu như vật sở hữu và coi tình yêu như một món đồ trang trí.

- Em đã mất cả rồi. Khi yêu anh em không còn là chính em nữa, em là một đứa sống vò võ với cô đơn, là một đứa đi thèm thuồng hạnh phúc của người khác, em thậm chí còn trở nên mệt nhọc hơn với cuộc sống vồn vã này. Và tình yêu của anh, em thấy nặng gánh quá rồi…

Ly tháo nhẫn ở ngón tay áp út, đưa lại gần chỗ Vũ, anh như một người vừa ra khỏi cơn ác mộng, vẫn chưa tin những gì mình vừa nghe được là sự thật, anh lắc đầu phủ nhận, người anh run lên.

- Không. Không thể… anh không thể mất em, Ly à…

Ly khóc cho những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Tình yêu chưa bao giờ là thứ có thể định hình nổi đúng sai, bởi ai cũng sẽ yêu một người theo một cách rất khác. Vũ cũng vậy và Ly cũng vậy. Nhưng đến một lúc nào đó không thể hòa hợp được nữa, một trong hai người sẽ là người nới tay ra và buông lỏng mối quan hệ mà thôi.

Ly cúi chào rồi ra về trong lặng lẽ, anh người yêu còn ngồi đó một lúc đủ lâu, vứt ném hết cả nhẫn cưới và chiếc hộp đựng bọc nhung xinh xắn. Khi Vũ vừa ra khỏi quán, Ly trở lại chỗ ngồi cũ, cúi mình xuống kiếm tìm, những giọt nước mắt rơi dài trên má, rớt xuống nền nhà. Phía trong quầy, anh chủ quán Mây nhìn Ly lặng lẽ, trước đó không lâu, cô gái cũng đã từ chối lời đề nghị hẹn hò của anh bạn cũ, bây giờ lại từ chối người yêu hiện tại. Có lẽ đã quá mỏi mệt để dừng chân rồi, cô gái ấy không đáng phải nhận nhiều hơn những tổn thương thêm nữa.

Chuỗi ngày quen Vũ là chuỗi ngày dài đầy cố gắng, cố gắng yêu và trao đi yêu thương cho trọn vẹn. Nhưng đến khi nhận ra không thể tiếp tục, Ly phải dừng lại trước khi quá muộn thôi. Rồi sẽ có người xứng đáng đến với Ly, anh chủ quán Mây tin là vậy, tin là vào mỗi sáng khi cô gái ấy đến góc bàn quen thuộc sẽ có một nâu đá chờ cô, sẽ có một người nói cười mua vui với cô, và người đó sẽ tìm cách tỏ tình thích hợp vào một ngày không nắng gắt và gió chan hòa, ngày mà vết thương trong lòng cô gái đã lành da. Câu cuối cùng chủ quán Mây nói với Ly là một câu hỏi ngỏ.

- Em tìm gì dưới chân bàn thế? Là nhẫn cưới hay là tình yêu?

Đưa tay đỡ lấy tay Ly, chủ quán Mây mỉm cười rất nhẹ. Khi đôi mắt long lanh nước ngước lên nhìn anh, trong thâm tâm anh đã vang lên một câu nói, ấp ủ từ rất lâu sau nhiều ngày không dám thổ lộ.

“Nếu là tình yêu, hãy để anh chỉ em đến nơi có hạnh phúc".
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Sport

Entertainment

World News

Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Anh có nghĩ như em không?

Anh có thấy em tuy rất gần anh nhưng lại rất xa, em ở đây mà cứ như vắng mặt? Anh có thấy mình thật giận dỗi và lòng tự trọng của anh bị tổn thương?
Anh có nghĩ như em không?

Nếu một ngày thức dậy không nhận được tin nhắn gì từ em, cuộc gọi từ anh lo lắng kiếm tìm không được em bắt máy, trang new feeds ở facebook vẫn cập nhật những status sinh hoạt bình thường của em, mọi người đều biết em đang làm gì, ở đâu, như thế nào,… ngoại trừ anh. Lúc đó anh có nghĩ là anh đã trở thành người thừa trong cuộc sống của em không? 

Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh nghe em gọi điện cho một chàng trai khác khi nằm cạnh em, giọng em đầy yêu thương như những ngày đầu của chúng ta, những câu hỏi tu từ đầy quan tâm như em vẫn từng chăm sóc cho anh, rồi em bất ngờ ngồi dậy khỏi vòng tay ấm áp của anh đi ra ban công cùng chiếc phone có giọng nói của chàng trai lạ ấy, bỏ anh lại một mình xem bộ phim tình cảm nhàm chán mà chỉ hay khi có em trong căn phòng,…

Anh có thấy em tuy rất gần anh nhưng lại rất xa, em ở đây mà cứ như vắng mặt? Anh có thấy mình thật giận dỗi và lòng tự trọng của anh bị tổn thương?

Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh đã chấp nhận làm một người tình nhỏ, chấp nhận chia sẻ anh cho một người khác đồng thời cũng có nghĩa là giấu bớt mọi ghen tuông của mình trong lòng. Thậm chí anh đã chấp nhận suy nghĩ rằng mình phải tôn trọng người đến trước, phải nhận mình là người thua cuộc vì cô ấy đã có được trái tim anh trước em, và cô ấy còn có thể làm anh yêu em nhưng không bỏ được tình yêu dành cho cô ta.

Vậy mà anh lại phát hiện rằng cuộc tình của 3 người chúng ta lại xuất hiện thêm nhân vật khác, khiến em từ một người tình nhỏ lại trở nên … bé nhỏ hơn vô cùng. Anh có cảm giác được rằng cả thế giới anh đang sống niềm tin bỗng khan hiếm? Anh có cảm giác được rằng tình yêu của chúng ta rốt cục cũng chỉ là một lời nói dối quá tươi đẹp?

Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh thấy cuộc tình của chúng ta đã không còn vui vẻ như những ngày bắt đầu tưởng chỉ có hạnh phúc, những lo lắng cứ ngỡ chấp nhận đang làm khó cả hai, những ưu sầu em nhìn được trong nụ cười của anh, những đắn đo em cảm nhận được trong cái nắm tay đầy thương yêu của anh,…

Anh có sẽ buông tay em ra chứ không tài nào nhắm mắt xem như không có gì? Anh có sẽ nói lời chia tay lạnh lùng dù bên trong biển lòng đang dậy sóng? Anh có sẽ cắn môi đưa cuộc tình mình lên cao và giả vờ nhẫn tâm đập bễ tan tành mãnh vỡ dù trong lòng anh nỗi đau chia tay này lớn hơn 1 triệu lần những ngày dằn vặt yêu em? 
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?

Tình yêu không phải là một món đồ, một chiếc ly, anh có thể cầm lên được để anh có thể bỏ xuống được. Tình yêu là thiêng liêng, dẫu lời thề chăn gối mãi mãi yêu nhau bất chợt dừng khi nào, dẫu lời hứa cho nhau có dối trá ra sao,… tình yêu vẫn là thiêng liêng.

Vẫn là những mảnh gỗ anh đem lọt qua cánh cửa phòng nhỏ trong tim, để qua ngày ngày ghép lại từng mảnh, từng mảnh… có thể thành chiếc giường, có thể thành chiếc ghế, có thể thành chiếc bàn em đang ngồi viết những dòng chữ này,… và anh phát hiện nó đã quá lớn để qua được cánh cửa ngày ấy, đã quá trễ để có thể bỏ ra ngoài, đã quá muộn để dọn trống căn phòng trái tim ngày ta nói chia tay.

Nếu anh cũng nghĩ như em, anh hãy tự tát vào mặt mình một cái thật đau hộ em. Vì đó là điều em không làm được, mặc dù tất cả mọi điều anh đã làm đau đớn lòng em…
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Vì em là người đến sau...

Trong mỗi chúng ta, ai cũng có cho riêng mình một người yêu thương nhất, một người mà dù còn hay mất vẫn mãi vẹn nguyên và ngọt ngào theo từng nấc thời gian thăng trầm.
Và với anh, đó không phải là em.

Em yêu anh rất đầy nhưng em đến sau cô ấy - sau người anh dành từng dành hết thương yêu.

Anh yêu em, nhưng chắc chắn không nhiều bằng cô ấy, hay có thể rất nhiều nhưng không đậm sâu như cô ấy.

Là thiệt thòi phần em, là những điều không thể trách phần anh.


Anh không thích đi dưới mưa cùng em, có lẽ ít nhiều là vì nó gợi lại một chiều rất xa anh đứng chờ cô ấy dưới cơn mưa không ngớt hạt.

Anh ngại đưa tay lau nước mắt khi em khóc vì nó khiến anh đau lần thứ hai cho giọt nước mắt đầu tiên.

Anh thoáng buồn khi tình cờ nghe những bài hát xưa, nơi sâu thẳm tim anh thứ âm điệu cũ kỹ dường như đang nhắc nhở với anh rằng cô ấy vẫn còn đâu đó trong anh - đẹp đẽ.
Vì em là người đến sau...
Vì em là người đến sau...
Những gì anh từng có với cô ấy - thì em ở đây phải chăng chỉ đóng vai một người chia sẻ kỷ niệm.

Em đã từng rất buồn khi sắm vai người đến sau, sắm vai một kẻ yêu anh chậm chân, lạc lối.

Em đã từng rất đau khi cố ôm ghì lấy vai anh vững chãi mà hiểu rằng: cái bóng của cô ấy lớn quá.

Tháng năm lặng trôi dưới chân em âm thầm, em cố không ngộ nhận mình là bến vắng chờ anh, em vẫn yêu anh như thế.

Cho đến một hôm em chợt nhận ra điều tuyệt vời của người đến sau.

Dù gì em cũng đã nắm một vé làm người cuối cùng của anh.

Dù gì em cũng được ở bên để làm những thứ cô ấy và anh chưa từng có.

Dù gì... em cũng đang có anh.

Thật khó để che lấp đi thứ tình yêu lớn anh từng có.

Thật khó để viết tên em đè lên tên cô ấy

Thật khó để anh vứt bỏ kí ức của mình

Phần em, em sẽ không làm tất thẩy những điều đó để có được anh vì khi em đặt lòng yêu thương anh em đã nhận ra điều đặc biệt của người đến sau.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy. 

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.
Một người con gái phải làm thế nào để chấp nhận một thứ tình cảm không giống bình thường?

Khi hai con người vốn dĩ ở hai thế giới, bắt đầu một tình yêu từ những điều giản dị nhất trên đời. Từng bài học để trở thành con người dần dà tạo nên giữa hai người họ một thứ tình cảm gọi là tình yêu. Cứ thế thôi, những cảm xúc giản dị nhất, chính là sự chân thật nhất trong con người.

Chỉ cô gái ấy mới có thể khiến cậu ngoan ngoãn khống chế bản năng động vật, chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu cất lên tiếng nói đầu tiên trong đời, và cũng chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu kiên trì học cách hành động như một con người.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Sức mạnh của tình yêu có thể biến những điều không thể thành có thể. Có những chuyện tưởng chừng như chỉ có trong cổ tích, hóa ra lại xuất hiện ở đời thực. Tình yêu, vốn dĩ không phải là dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất hay sao?

Nhưng hiện thực cuộc đời lại như một đoạn đường cắt ngang. Tình yêu có đẹp đến mấy cũng vẫn là phải rời xa những gì đã có. Những ngày tháng tuổi trẻ, gặp gỡ và yêu để rồi một ngày nào đó, vẫn phải gạt nước mắt rời xa. Mạnh mẽ cắt đứt cũng chỉ là muốn bảo vệ người ấy, lặng lẽ rời bỏ cũng là vì người ấy mà thôi. Khóc hết nước mắt cũng bởi vì có những lý do, bắt buộc phải buông tay.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
“Đừng đi!”. Nguyện ước cuối cùng của một tình yêu không thể thành hiện thực, khi tiếng khóc xé ruột như là lần từ biệt cuối cùng. Lần đầu tiên cậu biết nói, biết khóc, biết níu giữ như một người bình thường, vậy mà lại đổi lấy vẫn là sự chia ly.

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.

Một thứ tình yêu mà mặc dù đã nuốt nước mắt vì quá nhiều đau khổ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể được ở bên nhau.

Rốt cuộc thì bạn vẫn phải học cách chấp nhận, không phải cứ yêu sâu đậm là có thể mãi mãi ở bên nhau.

Có những lúc là vĩnh biệt, có những lúc là đợi chờ.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Nhưng chờ đợi không khó, quan trọng là chờ đợi đến bao lâu?

Bức thư viết vội, chiếc đàn gãy dở, quyển vở đã ố màu thời gian. Cuộc sống đâu hẳn cứ yêu là có thể ở bên, đôi khi buông tay mới là cách thức để yêu thương đến tận cùng.

Có những người đã từng như thế, họ sống và yêu bằng những cách giản đơn mà thật khác. Họ cho nhau những điều chân thật nhất để rồi đồng loạt giành phần tổn thương về mình, gắng sức để bảo vệ người mình yêu.

Có những tình yêu như thế, thậm chí còn không có một dấu chấm hết. Mãi mãi vẫn là sự lơ lửng của số phận bởi vốn dĩ ngay từ đầu không nên ở bên nhau. 

Kể cả chia ly, kể cả chờ đợi, kể cả lãng quên, kể cả quay về. Nếu như nói rằng, như thế không phải là yêu, vậy thì cái gì mới là yêu? 
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Quá trình bên nhau gian nan chính là mối tình khắc sâu trong tâm trí, sau khi đi gần hết quãng đường đời mới thấy rằng chỉ có những ngày ấy mới đúng là tình yêu đích thực. Khoảng thời gian mà hạnh phúc song hành cùng khổ đau, những ngọt ngào đầu đời không bao giờ tan biến.

Tiếng gọi trở về quá khứ mãnh liệt như hình ảnh bóng hình thân quen ấy mang toàn bộ ký ức xưa trở về. Hóa ra, đi gần hết cuộc đời, mới biết quá khứ đã xa chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, thế nhưng, vẫn không cách nào có thể quay về.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Trở lại, rồi vẫn cứ rời xa, chiếc xe lăn bánh dọc con đường đầy tuyết đưa hình ảnh người con gái cậu yêu đến một nơi cậu chẳng thể nào biết đến. Đoạn ký ức dở dang tuyệt đẹp, có lẽ, cậu ấy sẽ dần dần thực hiện. Dẫu rằng trùng phùng chỉ cách nhau một cánh cửa, những lời hứa có thể thực hiện, nhưng vẫn là không thể. Và mọi thứ lại chỉ như một giấc mơ, chỉ có trong mơ mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.

Thôi thì cứ tin tưởng vào sự tồn tại của một mối tình như thế, để biết rằng mỗi ký ức trong quá khứ đều là điều đáng trân trọng. Có những tình yêu là vì chia ly, cách thức từ giã có đớn đau nhiều, một ngày nào đó cũng sẽ trở thành câu chuyện đẹp nhất cuộc đời. 

Dù thời gian trôi có để lại trên người bạn những dấu tích đớn đau như thế nào, chỉ cần nhớ rằng, vẫn có một câu chuyện đẹp như thế, chờ bạn ở cuối con đường.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Bạo lực trong tình yêu

Chúng tôi yêu nhau một năm thì chia tay tới hai chục lần. Cứ hai lần gặp nhau thì phải có một lần cãi vã vì đủ thứ chuyện trên đời, ví dụ như về cô người yêu cũ của anh ta (mà anh ta vẫn chưa cắt đứt liên lạc) và đôi khi các cuộc cãi vã đó chuyển sang đánh nhau. Có lần, tôi cố tình giằng lấy điện thoại di động của anh ta để đọc tin nhắn, anh ta nổi giận bóp cổ tôi. Nhưng dù thế chúng tôi vẫn không thể chia tay được, cứ chia tay rồi quay lại vì... nhớ! Tôi phải làm thế nào với anh ta đây?
Bạo lực trong tình yêu
Bạo lực trong tình yêu
Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy với cái kết là An Dương Vương cưỡi ngựa ra biển, sau lưng là con gái Mỵ Châu rắc lông ngỗng đánh dấu lối đi và thần Kim Quy từ biển hiện lên nói: “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó!”? Trong chuyện tình cảm của bạn, có lẽ câu này là thích hợp nhất: “Giặc ở bên trong nhà ngươi đó!”.

Khi bạn cố gắng giành lấy điện thoại của bạn trai để đọc tin nhắn, bạn đã làm sai, nhưng đó là cái sai nhỏ. Cái sai lớn hơn của bạn là không tin tưởng bạn trai của mình và hơn hết, bạn đã và đang duy trì mối quan hệ với một người đàn ông mà bạn không đặt niềm tin ở họ. Thậm chí anh ta còn dùng đến tay chân để nói chuyện với bạn, nhưng bạn vẫn bỏ qua. Như thế thì những mâu thuẫn hiện nay của bạn với anh ta, bạn là người đáng trách hàng đầu chứ không phải ai khác.

Con số của WHO cho biết hơn 1/3 phụ nữ toàn cầu đã từng bị bạo hành về mặt thể chất hoặc tinh thần. Trong số những người phụ nữ bị giết hại, 38% bị giết bởi chồng/nhân tình của mình. Như vậy mối quan hệ giữa bạn và người yêu như thế nào có thể ảnh hưởng đến tình mạng của bạn, chưa nói đến những ảnh hưởng về mặt tinh thần, sa sút về công việc và giết chết các mối quan hệ xã hội khác. Vấn đề là nếu bạn sai ở thời điểm lựa chọn một người đàn ông thì đã đành, đằng này bạn còn sai ở việc tiếp tục chịu đựng người đàn ông đó thì rất khó hiểu. Đánh người không phải là chuyện đùa, nhất là đánh một phụ nữ, tại sao bạn lại tha thứ cho người đàn ông đó?

Người đàn ông sử dụng nắm đấm không có nghĩa là người đàn ông mạnh mẽ, điều đó chỉ cho thấy rằng anh ta biết mình quá yếu đuối nên mới phải mượn tới bạo lực. Bạn nên nhớ rằng lúc này còn đang yêu nhau mà anh ta dám làm như thế, thì sau này kết hôn với nhau rồi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn thôi.

Thật ra tôi hiểu anh ta. Về bản chất là anh ta rất yêu tôi, vì có nhiều khi anh ta chiều chuộng tôi lắm. Cãi nhau hay đánh nhau chỉ là do mất bình tĩnh tạm thời. Anh ta rất cô đơn, ít bạn bè, mà chính tôi cũng thế. Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục.
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Bào chữa cho người đàn ông mình yêu là đặc điểm của những người phụ nữ. Anh ta không gọi điện cho mình? Anh ấy bận. Anh ấy không tặng hoa, tặng quà hay chúc mừng gì? Anh ấy không quen lãng mạn... Nhưng nếu anh ta đánh bạn, đó lại là chuyện khác. Đó là một ranh giới mà lẽ ra anh ta không bao giờ nên vượt qua.

Nhưng lúc này anh ta đã giẫm lên ranh giới đó và càng lúc mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn (dưới sự cho phép của bạn, tôi phải nhấn mạnh thế). Nếu chưa chia tay anh ta, bạn hãy sử dụng các biện pháp tạm thời sau đây nhé:

• Tìm đến một người tư vấn tâm lý chuyên nghiệp.

• Chia sẻ vấn đề của mình với một người thân, một người bạn... Điều này không chỉ mang đến lời khuyên mà còn giúp bạn giảm căng thẳng, cân bằng lại tâm lý.

• Khi người đàn ông nổi giận, bạn đừng “thêm dầu vào lửa”. Hãy nhịn đi, để lúc khác nói chuyện. Nếu lúc nào cái “tôi” của bạn cũng giương cao, không chịu nhường nhịn thì đối phương cũng khó giữ bình tĩnh được.

Bạn cần hiểu rằng vấn đề ở bên trong bạn mới là vấn đề nghiêm trọng. Nếu bạn không giải quyết được vấn đề đó, thì hoặc là bạn sẽ rất khó chia tay người đàn ông yếu đuối hiện tại (bạo lực là biểu hiện của yếu đuối), mà có chia tay được, thì người đàn ông tiếp theo cũng dễ giống như thế (bởi bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông na ná như thế).

Tôi không thể chia tay anh ta được. Anh ta là mối tình đầu của tôi, chúng tôi gắn bó và yêu thương nhau mãnh liệt. Tôi không hiểu sao nhiều lúc lý trí của mình đã chỉ ra đủ thứ điểm xấu của anh ta rồi: luộm thuộm, không quyết đoán, thỉnh thoảng còn khóc lóc, chẳng có vẻ gì là muốn kết hôn, ghen tuông, bạo lực...nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ được anh ta. Có lẽ số trời đã định đoạt tôi và anh ta là như thế.

Giả sử con người bạn là một công ty cổ phần, thì ba vị sau đây nắm giữ nhiều cổ phần nhất: Lý Trí, Tình Cảm và Bản Năng.

Bạn có quan hệ tình dục với anh ta hay không? Tôi dám chắc là có. Tức là phần Bản Năng của bạn đã bỏ phiếu cho anh ta và khi rời anh ta ra, bạn “nhớ” anh ta, chính là cảm giác này. Thứ hai, Tình Cảm của bạn cũng hoàn toàn bỏ phiếu cho anh. Thế thì bạn thấy đấy, Lý Trí của bạn đơn độc trong cuộc chiến này, mà nó lại không đủ mạnh mẽ.

Như vậy, nếu bạn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, từ bạn bè, người thân và các mối quan hệ xã hội khác, thì tình trạng hiện nay của bạn sẽ còn kéo dài. Đây không phải vấn đề của “số Trời”, mà là bạn có đủ yêu bản thân mình tới mức bảo vệ được nó hay không. Bạn cần nhớ một điều rất cũ: nếu bạn không đủ yêu bản thân, ai sẽ làm việc đó thay bạn được?
Nguồn: 24h

Em yêu anh lắm đấy, biết không?...

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?
Em yêu anh lắm đấy, nên em tin tất cả những gì anh nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên cho dù mọi người có ra sức ngăn cản em cũng lao vào.

Em yêu anh lắm đấy, nên em nghĩ ra 1000 lí do rằng anh không như người ta nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên em bắt mình phải giả vờ như chẳng có gì khi anh đi bên cạnh ai đó mặc cho em bồn chồn và lo lắng.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh ra đi không nói với em một lời em cũng không trách gì anh cả.
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Ừ thì em yêu anh, nên…

cho dù em có quen bao nhiêu người cũng không thay thế anh được, không thể quên anh được.

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

Em yêu anh lắm đấy, nên khi gặp lại anh em cảm thấy rất vui mà quên rằng đã từng đau khổ vì anh.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh nói :" Cho anh một cơ hội nữa nhé" , em sẵng sàng gật đầu.

Em yêu anh lắm đấy, nên tin anh như chính bản thân mình, tin anh mà quên đánh vần hai chữ "mù quáng" trong tình yêu... Vì thế mà...

Em yêu anh lắm đấy nên đừng lừa dối em thêm lần nào nữa được không anh?
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Em yêu anh ! Vì...

1. Em yêu anh vì anh luôn sẵn sàng ở bên em mỗi khi em cần có ai đó bên cạnh.

2. Em yêu anh vì anh luôn nhìn em bằng ánh mắt nồng ấm, thân thương. Anh biết không? Em cứ muốn ánh mắt ấy sẽ nhìn em như thế mãi mãi.

3. Em yêu anh vì giọng nói của anh thật ấm áp, quá đỗi dịu dàng mỗi khi nói chuyện với em.

4. Em yêu anh vì anh cao hơn em gần một cái đầu. Điều đó làm em cảm thấy mình thật bé nhỏ và luôn cần được anh che chở, thương yêu.

5. Em yêu anh vì bàn tay của anh thật to và ấm, còn bàn tay em lại bé nhỏ và hay bị lạnh. Mỗi lần anh nắm tay em, nhất là khi trời trở lạnh, em thấy ấm áp vô cùng.

6. Em yêu anh vì anh luôn tự tin và lạc quan trước mọi việc. Điều đó cho em cảm giác an tâm, thanh thản mỗi khi có anh bên cạnh.

7. Em yêu anh vì từ khi quen em đến giờ, chưa bao giờ anh quên “Ngày đầu tiên em chào nắng sớm”.

8. Em yêu anh vì mỗi lần em bệnh, anh lại mang đến cho em cả bịch thuốc to đùng. Nhìn vẻ lo lắng của anh, em cứ tưởng mình mắc phải bệnh gì ghê gớm lắm.

9. Em yêu anh vì anh đã đọc những cuốn sách em yêu thích dù anh rất bận và cũng không hiểu nhiều về lĩnh vực văn chương.

10. Em yêu anh vì anh có một trái tim nhân hậu. Chẳng mấy khi anh từ chối những người ăn xin với lí do đơn giản: “Trong 10 người ăn xin, dù chỉ có 1 người thật sự cần sự giúp đỡ của anh thì anh cũng vui rồi”.

Anh cũng ít khi từ chối chơi với mấy đứa bé hàng xóm những lúc rảnh rỗi, vì anh rất yêu trẻ con. Nhìn anh chơi với bọn trẻ, em thấy mình thật bình yên.

10+1: Em yêu anh vì anh luôn yêu thương và quan tâm đến những người thân của em. Anh biết em vui và an lòng vì điều đó lắm không? Em cũng sẽ thương thật nhiều những người anh yêu mến. Thật đấy!

10+n: Còn nhiều nhiều lắm những lí do để em yêu anh mà em không thể diễn tả bằng lời, vì những lí do ấy chỉ có trái tim em mới cảm nhận được. Nhưng có một lí do quan trọng cuối cùng mà em muốn nói với anh, đó là: Em yêu anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em, những điều đó đã nói với em rằng "Anh yêu em"...
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?

Chỉ là một câu hỏi nhỏ nhưng nó là một sự giải đáp lớn cho chính tình yêu của bạn!
Có một lần, trong những phút giải lao lãng đãng, tôi có vô tình lạc vào một forum của các anh chàng ưa sôi nổi bàn tán về công nghệ. Và trong mục chuyện phiếm, có một câu hỏi được đưa ra:

“Khi đi trên đường, xe đột nhiên bị hỏng, người yêu đi cách sau xe bạn bao xa?”

Thật tình rất dễ để trả lời cho câu hỏi đó, cứ tùy vào thái độ của người yêu mà trả lời, rằng cô ấy đi xa một quãng đủ để mọi người xung quanh không nhận ra hai người có quen biết nhau, rằng cô ấy đi không quá xa nhưng thay vì cùng bạn đẩy xe lại ra sức nghịch ngợm và dồn sự chú ý của mình vào “dế” yêu của cô ấy,…

Các chàng, các anh bắt đầu bàn tán, chuyện nhỏ nhặt ấy đáng lẽ có thể đưa ra câu trả lời sớm và nhanh gọn. Tuy nhiên có đôi phần ngượng ngùng, bởi cô gái ấy đã cách chiếc xe hỏng và anh chàng người yêu mình một quãng quá xa…

Tác giả của câu hỏi cũng là một chàng trai, là một người có cặp mắt nhìn tinh tế và dành nhiều thời gian quan sát từ phía những cặp đôi có chung số phận hỏng xe khi đang đi trên đường. Kết quả không mấy khả quan khi có mười đôi thì tám đôi chung số phận với những câu trả lời bên trên, chỉ có số ít các cô gái đủ can đảm đi cùng với người yêu, đủ can đảm khoác tay anh ấy như thể hai người đơn thuần đang đi dạo chứ chẳng có bất cứ vấn đề gì xảy ra, và hiếm hoi hơn nữa khi cô ấy dùng khăn thấm mồ hôi trên trán người yêu mình. Sự thật thì nếu xuất hiện những cô gái như thế, trong mắt các chàng trai, giống hệt như một phép màu nhiệm vậy.
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Và câu hỏi cũng đặt ra những băn khoăn trăn trở. Nếu chỉ là một biến cố nhỏ trên đường thôi đã khiến cô gái của bạn tìm cách đi xa bạn hơn, vậy thì những biến cố lớn hơn trên đường đời, có ai dám chắc chắn rằng cô ấy sẽ không chủ động rời xa bạn mãi mãi? Những chàng trai lại bắt đầu suy nghĩ, liệu người mình đã tìm thấy có thực sự là người mình cần tìm và có thực sự sẽ cùng mình đi hết quãng đường phía trước hay không?

Còn những cô gái, những cô gái chọn cho mình một giải pháp an toàn, có thể vì xấu hổ, vì ngại ngùng, vì không quen nên mới đi xa xa hơn một chút. Nhưng con gái vốn tinh tế mà, sao không nhận ra sự hụt hẫng nơi anh chàng người yêu khi phải dắt xe một mình nhỉ? Con gái có thể vô tư nhưng tuyệt đối không thể vô tâm, vô tình, với người mà mình yêu thương, phải vậy không?

Nếu cô nào đó lên tiếng lý giải, đừng cố để biện minh hành động của mình, lúc bấy giờ, hãy đủ chân thành và cảm thấy ăn năn, vì chàng trai của bạn đã may mắn không tìm cách bỏ rơi bạn ngay cả khi chiếc xe bị hỏng, ngay cả khi bạn đi cách xa anh ấy, ngay cả khi anh ấy có hụt hẫng ít nhiều…

Trong xã hội mà chúng ta đang sống, mọi người vẫn đòi hỏi sự công bằng và lên tiếng đấu tranh cũng như làm tất thảy mọi việc để tồn tại cái gọi là công bằng. Nhưng nghiễm nhiên chúng ta đều biết, sự công bằng chỉ ở thuyết tương đối, đâu đó người ta có kêu gọi nhưng những sự việc vẫn tồn tại âm thầm bên trong sự bất công bằng. Chuyện giữa phái yếu và phái mạnh cũng vậy. Đơn giản như chuyện xe hỏng, người con gái mặc định rằng chàng trai của mình là người cầm lái, là chủ nhân của chiếc xe, là người mạnh mẽ nên sẽ có thể một mình xử lý chuyện cỏn con ấy thôi.

Vậy là cái sự “công bằng” được đá đi xa tít, những chàng trai vẫn gồng mình dắt xe, các cô gái mặc dù không mất nhiều công sức song vẫn thấy… nên đi xa xa chiếc xe hỏng ra một chút!
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?
Con gái ạ, chúng ta là phái yếu, chúng ta được quyền kiêu kỳ, đỏng đảnh, được quyền làm duyên làm dáng, phái mạnh chẳng bao giờ lên tiếng về điều đó. Song nếu một ngày đẹp trời, khi đi cùng bạn trai và thấy xe bị hỏng, hãy thể hiện mình là một cô gái tinh tế, đủ can đảm để đi cùng chàng trai một đoạn dài kể cả chiếc xe có thể không được sửa kịp lúc, kể cả khi chàng đang lo lắng và xen lẫn một chút ngượng ngùng. Nhưng sẽ chẳng là gì cả nếu chúng ta thật tâm yêu thương một ai đó.

Điều cốt yếu trong tình yêu không phải là mong muốn làm cho nhau hạnh phúc hay sao? Một chàng trai sẽ cảm thấy mạnh mẽ hơn nhiều lần, cảm thấy mình may mắn hơn tất thảy những chàng trai khác khi cô gái của anh ta không tìm cách đi xa chiếc xe bị hỏng, thay vào đó điềm nhiên đi bên cạnh cùng trò chuyện với anh ấy. Và lẽ tất nhiên là anh chàng sẽ biết quý trọng hơn cô gái mình đang yêu, nhận ra được giá trị của cô gái ấy giữa bao nhiêu điều tuyệt vời lấp lánh khác. 

Vậy nên: “Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?” có thể chỉ là một câu hỏi nhỏ, nhưng đáp án lại cho ra những câu trả lời rất lớn, câu trả lời về suy nghĩ, về cảm nhận, về cách ứng xử và về cả độ yêu thương bên trong mỗi cô gái đối với chàng trai của mình.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau

Mỗi lần em hỏi anh có ghen không khi em đưa mắt ngắm nhìn một chàng trai khác anh đều trả lời là không. Em hơi buồn, nhưng cũng buồn vu vơ vậy thôi. Rồi một ngày anh lại nói với em “có là gì của nhau đâu mà ghen?"
Một năm rồi phải không anh? Một năm từ khi em mở trái tim này ra và đón anh bước vào. Em cứ nghĩ em đã là một góc nhỏ trong tim anh, là một phần cuộc sống của anh, vậy mà … thì ra mọi thứ đều là em lầm tưởng.

Ừ, em không là gì của anh, sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu em nhận ra điều này sớm hơn thì em sẽ không ghen khi thấy anh nói chuyện với người con gái khác, sẽ không buồn khi anh đi chơi với bạn bè và cũng sẽ chẳng khóc nếu anh có vô tình quên mất sự xuất hiện của em.

Anh biết không, trước khi yêu anh, em hay một mình, nhưng em không khóc, em cũng chẳng thấy buồn. Đến khi yêu anh, anh lúc nào cũng ở bên em, anh thay đổi cái thói quen thức khuya của em, anh thay đổi cái cách lúc nào cũng ôm khư khư cái máy nghe nhạc của em, anh giúp em nhận ra cuộc sống này còn nhiều điều mới mẻ, anh còn nhắc em phải biết nắm giữ hạnh phúc của mình nữa. Để rồi, những lúc anh chán nản vì em, vì cái tính trẻ con của em, em lại một mình ngồi khóc.
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Em chưa bao giờ khóc vì ai nhiều như thế anh à. Em không biết như vậy có phải em quá yếu đuối không, nhưng thật sự em đã không thể đếm hết những lần vì anh rơi nước mắt rồi. Người ta nói yêu là phải hiểu, phải thông cảm cho nhau, anh cũng nói anh hiểu em, nhưng đến cuối cùng anh cũng chẳng thể vì em mà từ bỏ đi thói quen của mình. Em đã sai khi ngộ nhận đó là tình yêu, em sai rồi phải không anh?

Là vì em chưa bao giờ yêu nên không thể vì anh mà hi sinh thêm nữa hay do anh vì quá hạnh phúc rồi nên không biết giữ gìn đây? Người ta vẫn thường vô tình với những gì mình đang có anh nhỉ, ai cũng có quyền xao nhãng hình bóng của một người khác để sống trong niềm vui mới phải không anh?

Em yêu anh, em không biết em đã yêu anh từ lúc nào, em càng không biết em yêu anh nhiều bao nhiêu, em cần anh bên cạnh, cần được anh yêu thương, cần được anh che chở và quan tâm. Anh biết đấy, em đã không có được tình thương của cha, thế nên, em mất đi rất nhiều niềm tin vào cuộc sống. Nhưng em đã đặt hết niềm tin vào anh, em đã nghĩ anh sẽ dành cho em một tình yêu trọn vẹn. Đến cuối cùng, cái mà em nhận được chỉ là những vết nứt trong trái tim anh. Anh bên em như một thói quen, anh chiều chuộng em theo trách nhiệm, em không cần thứ tình cảm đó anh à. Anh không cần gượng ép mình như thế đâu anh, vì người mình yêu mà hi sinh là chuyện tốt nhưng gượng ép hi sinh thì đã không còn là tình yêu nữa rồi.

Còn nhớ lúc đầu khi mới quen anh, em chênh vênh, em sợ hãi trong những lời xì xầm của bạn bè, nhưng anh đã đến bên em và nói với em rằng: “Anh lúc nào cũng nghĩ cho tương lai chúng mình nên luôn cố gắng, còn em thì cứ chỉ nhìn về quá khứ mà suy nghĩ lung tung”. Chắc anh không biết câu nói đó của anh đã khiến em thay đổi cách nhìn của em về anh, thay đổi tình cảm mà em dành cho anh nhiều thế nào đâu anh nhỉ. Vậy mà giờ, cũng chỉ một câu nói chưa là gì của nhau thôi đã làm tan trong em hết bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu dự định đang ấp ủ trong tim. Đau lắm đấy, anh biết không?
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhưng anh à, dù có đau thế nào thì em cũng phải cám ơn anh, cám ơn anh đã nói cho em nghe về điều đó, cám ơn anh bằng một cách vô tình đã nhắc nhở em rằng mình vẫn chưa là gì của nhau, cám ơn anh đã dắt em bước ra từ trong những mộng tưởng, cám ơn anh đã không khiến em yêu anh nhiều hơn nữa.

Có thể anh sẽ cười vì tình yêu của em, nhưng dẫu thế nào thì nó cũng là yêu rồi anh à. Nhưng bây giờ em mệt mỏi lắm. Từng lời em nói đã không còn là sự bận tâm của anh, nối buồn trong em cũng chỉ còn là gánh nặng trong anh, vậy thì em sẽ không khiến anh bận lòng thêm nữa. Em trả anh về với khoảng không của anh, em trả anh về với thời gian của anh, trả anh về lại bên người anh yêu thương.

PS: Ừ, em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Chàng hoàng tử của em

Món quà đặc biệt nhất em nhận được chính là sự chân thành anh dành cho em.
Chàng hoàng tử của em
Chàng hoàng tử của em
Trán anh nhễ nhại mồ hôi, người ướt đẫm, đứng trước mặt em với bó hoa đồng nội hái ven đường và nhoẻn miệng cười. Em rưng rưng đôi mắt đón nhận bó hoa vẫn còn ướt đọng sương đêm nhìn anh với một ánh mắt cảm động.

Em mới chỉ quen anh một tháng nhân sự kiện em tham gia đội giao lưu với các chiến sĩ trẻ. Anh là một quân nhân, nghiêm túc, thật thà nhưng lại vô cùng dễ thương bởi anh biết cách quan tâm đến người khác. Từ lần đầu mới nhìn thấy nhau, hai ánh mắt nhìn hai tâm hồn đã chạm vào nhau, trái tim chúng ta đã đập cùng nhịp kể từ hôm đó. Suốt buổi giao lưu, anh ngồi gần khiến em lúng túng, tay chân như bị điện giật, trái tim đập loạn nhịp.

Nhà anh cách nhà em chỉ 10km, nhưng đơn vị anh lại cách nhà em 20km, công việc trong quân ngũ bận rộn và kỉ luật nên một tuần anh chỉ được về thăm nhà một lần vào cuối tuần. Từ ngày quen nhau, anh đã dành trọn cuối tuần của mình cho em. Anh gửi gắm tình cảm của anh qua những món quà tự làm trong những thời gian rảnh rỗi mỗi tối trong quân ngũ.
Anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con
Anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con
Tuần nào anh về cũng dành tặng em một món quà. Lúc là chiếc đèn ngủ được làm từ bóng đèn ô tô đã hỏng được anh nối dây điện cẩn thận và bên trong gắn một bóng hình quả nhót. Vì biết em thuộc cung Cự Giải có biểu tượng con Cua nên anh đã khéo léo tạo hình một cô nàng Cua ngộ nghĩnh trong đó. Khi thì anh tỉ mỉ khâu chiếc áo phông nhét đầy bông bên trong thành một hình trái tim thêu tên anh và em. Có lúc là một lọ hoa giấy được gấp vô cùng khéo léo với những sắc màu mà em yêu thích. Em yêu những thứ giản dị anh làm bởi nó xuất phát từ tình yêu chân thành anh gửi gắm trong đó chứ không phải món đồ hiện đại, đắt tiền.

Và, món quà lần này lại vô cùng đặc biệt và ngạc nhiên đối với em. Bởi món quà đó chính là anh, là sự chân thành anh dành tặng em mà chắc hẳn với em những gã trai như anh đã tuyệt chủng từ lâu. Anh đi bộ 10km từ nhà anh tới nhà em, vượt qua cả một cây cầu dài để tặng em bó hoa đồng nội hái ven đường. Có thể ai đó nghĩ anh điên rồ, nghĩ anh dại dột vì một đứa con gái, nhưng với riêng em, anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con.

Em thầm cảm ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy vì em đã có thêm anh để dành trọn tình yêu thương đến suốt cuộc đời.
Nguồn: 24h

Em để quên khăn giấy ở đâu?

Em để quên khăn giấy ở đâu? Để nỗi buồn không ai ngăn bỗng bật ra thành nước. Khóc một mình rồi tự đưa tay quẹt ngang nước mắt, sao em nỡ để mình thành quen?

Nỗi buồn dấm dứt cứ bủa vây, em lại trốn mình trong nước mắt. Có những khi khóc chẳng vì lý do gì nữa, nước cứ lăn trên đôi mắt đục ngầu màu xám tro. Nước mắt đầy rồi nên tự chảy, cứ như quán tính, cứ như điều hiển nhiên…

Bao lâu rồi em không biết dùng khăn giấy để lau? Bao lâu rồi không biết che đậy nỗi buồn, và cái sự tủi thân chét tiệt ấy? Bao lâu rồi em cứ hồn nhiên khóc, khóc trần trụi như đứa trẻ đầu trần òa cười với mưa…

Em để mình yếu đuối đi và mất dần bản năng kháng cự với nỗi đau, mất luôn cả niềm tin rằng chính mình sẽ vượt qua được nó. Đôi mắt đẹp thế sinh ra không phải chỉ để khóc. Em lụy mình vào nước mắt, rồi có ngày nó cũng sẽ phản bội em!

Nếu bây giờ đèn tắt, anh chắc rằng có người rồi sẽ khóc. Em thu mình bé nhỏ lẩn khuất vào đêm, hai bàn tay bó gối không muốn chạm vào đời và không muốn ai chạm vào mình nữa. Nước mắt lại lăn trên gò má… như một thói quen em không muốn dứt.
Em để quên khăn giấy ở đâu?
Em để quên khăn giấy ở đâu?
Anh xót em, em biết không?

Gác lại đi em, những giọt nước mắt đêm chỉ vì trót nhớ thương. Khăn giấy em bỏ quên ở đâu, sao cứ phải đành lòng khóc mãi?

Bao lâu rồi đôi môi em chỉ mím chặt lại? Bao lâu rồi nụ cười đã bị đánh rơi?

Rồi lại những sớm mai, em nhìn cuộc đời với đôi mắt muộn phiền, không áo hức, không say sưa. Tỉnh dậy giữa giấc mơ bỏng rát, nhòa nhạt nước mắt mưa, em chối bỏ hết những niềm vui chỉ vì những điều chẳng đáng.

Em tìm lại khăn giấy về đi, đừng tự khóc, tự lau rồi tự đau như thế nữa. Em tìm lại khăn giấy về đi, đừng bỏ mặc mình xót xa vậy nữa!

Rồi đừng khóc nữa, anh ở đây!
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Hẹn hò với anh, em nhé!

Lần đầu tiên anh lấy hết can đảm đứng trước mặt em, cầm đôi bàn tay nhỏ xinh của em, nhìn vào đôi mắt cười ươn ướt ấy, bối rối thì thầm vào tai em: “Hẹn hò với anh, em nhé!”.
Để từ giờ phút này, sẽ có ai đó là của ai đó rồi đấy…

Là ánh mắt từ giờ phút này chỉ hướng về em, là đôi tay ấy chỉ được nắm đôi tay em, là bờ vai này chỉ dành riêng cho một người con gái mà thôi…

Là ôm anh thật chặt phía sau, mà chẳng cần anh phải nhắc: “Ôm chặt nhé, anh rồ ga nè”, mà sợ hãi, ngượng ngùng khe khẽ nắm lấy vạt áo anh…

Để có người được phong là xe ôm “miễn phí” mà vẫn cười sung sướng đến tít mít rồi sến súa nói rằng “Anh sẽ chở em đến cùng trời cuối đất nhé”.

Để chẳng còn nỗi buồn nào giấu trong ánh mắt vu vơ mỗi khi cô đơn đến bật khóc, nước mắt tuôn dài trên hai má, quệt đi hai hàng mằn mặn, mà tự nói với chính mình "Ngốc thật, tự nhiên khóc".
Hẹn hò với anh, em nhé!
Hẹn hò với anh, em nhé!
Là ai đó nói với ai đó tựa vào vai anh mà khóc…

Là ai đó hốt hoảng tìm kiếm em chỉ với lý do ngốc nghếch“Điện thoại em không liên lạc được, anh lo”…

Là yêu thương, là chiều chuộng khi em nũng nịu đòi anh cõng trên lưng, em cười hồn nhiên như một đứa trẻ: “Cứ thế này mãi được không anh?”

Là đôi bàn tay nắm lấy nhau thật chặt, là lời nói thủ thỉ với em: “Không bao giờ rời xa nhau nữa đâu!”

Mình hẹn hò với nhau, em nhé!

Để chấm dứt những chuỗi ngày “lưng chừng nhớ”, “lưng chừng quên”, “lưng chừng yêu thương” rồi “lưng chừng mệt mỏi”... Anh sẽ có thể tự tin nói với cả thế giới này: “Em là của anh, là người anh yêu nhất”, chẳng còn e dè và ngượng ngùng sợ một lúc nào đó mà rời xa em. Vì hạnh phúc này, anh biết, chỉ có em mà thôi.

Hôm nay, Hà Nội dễ thương lắm đấy. Vì có ai đó ngượng ngùng đã chịu nói lời “tỏ tình” với ai đó rồi!
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Hạnh phúc nơi đâu

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc...
1. Hai mươi tư tuổi, trải qua một vài mối tình, một vài người đến và đi trong nước mắt, cuối cùng Ly cũng tìm thấy một người phù hợp để an yên yêu thương và sóng đôi trên một đoạn đường dài. Chuyện tình cảm vốn không rắc rối như thời mới yêu vẫn mường tượng, chỉ cần không cố gắng kiếm tìm cho mình một hoàng tử thì kiểu gì cũng sẽ thấy có ai đó phù hợp. Vì trên cõi đời này không có ai là hoàn hảo, vậy nên hãy học cách yêu thương một người cho trọn vẹn chứ không nên tìm kiếm một thứ vốn vô thường. 

Hiện tại Ly yêu Vũ, một người hơn cô bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác khá xa nhưng không là gì cả khi hai người yêu nhau. Quãng thời gian của hai người bình lặng đến mức chẳng ai xung quanh nhận ra có điều gì bất thường.

Vào một ngày mưa gió, Ly thưa chuyện với mẹ là có một chàng trai đang theo đuổi mình, người ấy khá lớn tuổi và cũng xác định chuyện tương lai. Mẹ Ly ban đầu có hơi ngỡ ngàng, vì Ly thuộc tuýp con gái hiện đại, nếu chuyện chồng con chưa bị thúc giục mãi thì có khi cô nàng chẳng chịu đả động đến chuyện bạn trai. Nhưng đùng một cái nói có người yêu lớn hơn nhiều tuổi nên mẹ Ly đâm ra lo ngại. Ở cái khoảng cách như thế đủ biết rằng anh chàng kia đã từng trải nhiều, đã già dặn và chín chắn giữa công việc, tình cảm… còn Ly? Hai mươi tư tuổi chưa đủ nhiều để trải đời, lại vốn được nuông chiều nên cảm giác bước ra đời còn muộn hơn bạn bè cùng trang lứa. 

Ngày ra mắt mẹ Ly, Vũ trầm mặc, nói vừa đủ, cười vừa đủ. Khuôn mặt có nét vui xong lại thoáng nét buồn lạ lùng. Mẹ Ly không rõ cảm giác của mình, chỉ biết có đôi chút bất an. Khoảnh khắc Ly cúi đầu nhìn mẹ, thấy đôi bàn tay kia nắm trọn lấy đôi bàn tay con gái mình mẹ Ly mới yên lòng hơn một chút. Chí ít, thấy con trẻ yêu nhau, phụ huynh không khỏi có những phút không yên lòng.

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc. Nhiều người nói Ly khờ, sao lại chấp nhận một anh chàng khô khan đến thế. Ly không rõ… biết là cảm giác của mình rất đúng, cảm giác của mọi người cũng rất đúng, nhưng việc nhận lời yêu Vũ và chấp nhận bên cạnh Vũ như một thói quen, quen thuộc đến mức dù không được thể hiện nồng nàn tình cảm xong vẫn cứ muốn đồng hành bên cạnh.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
2. Chiều cuối tuần, thảnh thơi một vài trang sách mới bên cạnh cửa sổ quán quen, Ly nhâm nhi chuỗi ngày nghỉ như thể dài vô tận. Anh người yêu vẫn là lịch trình bận rộn, đến thời gian nhắn tin cũng không có nên chẳng có gì là lạ khi Ly vẫn hay quen xuất hiện ở đây mỗi khi rảnh rỗi, lại chỉ có một mình. Chủ quán là một anh chàng dễ tính, vui vẻ và hóm hỉnh, mấy lần có ra ngồi cùng Ly trò chuyện. Hôm nay là ngày trang hoàng quán đẹp hơn như thể có dịp gì đó đặc biệt, Ly hỏi bâng quơ, anh chủ quán lại mỉm cười, nụ cười duyên chất lừ.

- À, hôm nay sinh nhật quán đấy Ly! Hay tối nay ở lại chung vui với bọn anh nhé!

Ly mỉm cười, gật nhẹ.

- Sinh nhật quán quen thì nhất định phải ở lại dự rồi. Không biết thì thôi chứ biết thì cứ ở lỳ đây để xơi bánh, uống nước free.

Chủ quán hào phóng mỉm cười, kèm theo cái nháy mắt cho chắc cú.

- Ờm. Ai chứ người đẹp thì vô tư thôi.

Vài câu xã giao ngắn ngủi trôi qua, người nào lại tiếp tục công việc của người nấy. Anh chủ quán cùng nhân viên sắp xếp nào lọ hoa, nào nến, nào bàn ghế. Tất cả như phủ một màu ánh tím đến mộng mơ. Ly ngồi tiếp tục với những trang sách dở của mình, môi mỉm cười vì niềm vui vu vơ rõ ràng chẳng phải của mình nhưng vẫn muốn mượn để được vui lây cùng. 

Quán này của những ngày đầu tiên là chốn hẹn hò của Ly và Vũ. Vũ không phải tuýp người lãng mạn, anh không cố gắng tìm tòi địa điểm hẹn hò cầu kỳ, đẹp đẽ, với anh chỉ cốt tiện đường là được. Ly thì ngược lại, cô vốn thích nhâm nhi café cuối tuần, thi thoảng đi nghe nhạc live, thích tìm tòi những quán café trong ngõ nhỏ, ngách nhỏ của Hà Nội. Và quán Mây này là một trong những sự lựa chọn đầu tiên.

Ngày mới làm quen với Ly, Vũ phải nhiều lần lặn lội đến đây để gặp gỡ và trò chuyện, cho đến khi giữa hai người hình thành một mối quan hệ ngầm định nào đó, anh không có khái niệm gì về hẹn hò nữa, thỉnh thoảng đến nhà gặp nhau, thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn ở đâu đó rồi lại về nhà nhau xem phim. Cuộc sống của anh là ngại chuyển động, vì anh đã dành sự chuyển động quá nhiều cho công việc rồi. Thời gian đầu Ly thấy nhàn nhã đến phát chán, chuyện yêu đương như thể được lên thời gian biểu sẵn sàng vậy.

Trong khi anh người yêu thì cố gắng thăng tiến, lúc nào cũng chỉ công việc và công việc, thậm chí đến bạn gái ốm cũng không hề hay biết, bởi có bao giờ chủ động nhắn tin hỏi han đâu? Nếu Ly là người nhắn tin mà lộ ra việc bị ốm thì thể nào cũng bị mắng là nhõng nhẽo này nọ. Nhưng chịu đựng dần rồi cũng thành quen, Ly quen luôn việc có bạn trai mà giống hệt như không có. Vẫn là những ngày cuối tuần lang thang không mệt mỏi, những buổi shopping với bạn bè, những chiều tâm sự cùng cô chị họ vẫn đang ế ẩm. Có lần cô chị nói.

- Mọi chuyện vẫn thế à? Liệu có chịu được lâu không?

- Ừm. Vẫn ổn. Bây giờ em quen rồi.

- Ừ. Nhưng nếu đến lúc không chịu được nữa thì chia tay đi. Đừng để quá sâu rồi mới nghĩ đến chuyện chia tay, lúc ấy đau khổ lắm.

- Thật ra… muốn chia tay hay không là do mình thôi mà.

Khác với chuyện tình cảm của những đứa con gái khác, chuyện tình cảm của Ly không khiến bạn bè thấy ghen tị, cũng chẳng muốn ỏ ê quan tâm. Chỉ vì một lẽ, anh người yêu quá khô khan, khô khan đến mức chuyện tình cảm chẳng có điều gì bí mật hay bất ngờ để người khác khám phá. Trước khi yêu anh, Ly đã nghĩ mình sẽ yêu một người khác hoàn toàn, đối lập hoàn toàn. Nhưng có vẻ như chuyện đời không gì là đoán trước được.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
3. Cuối ngày, khi quán bắt đầu có những vị khách quen đầu tiên, Ly cất gọn những nghĩ suy về chuyện tình cảm sang một bên. Vậy đấy, vẫn là quen rồi nhưng không thể không nghĩ đến mỗi khi rảnh rỗi…

- Ê, Ly hoa khôi khóa 55 đúng không?

Ly nghe thấy tiếng có người gọi mình, giọng nam là lạ, lại thêm cách gọi cũng là lạ nên quay ngang dọc để tìm.
Người đó vừa chạm ánh mắt Ly là đi nhanh về phía cô, chìa tay ra bắt tay khá lịch thiệp.

- Ra trường lâu rồi, còn nhớ bạn cũ không?

Ly hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ người đi bên cạnh. Nhưng nếu nói không nhớ thì rõ ràng là hơi phũ phàng. Anh chàng này là người đã can đảm trồng cây si trước cửa nhà Ly nhiều năm trước đây mà, thậm chí còn lớn tiếng nạt nộ những vệ tinh khác vây quanh Ly. Bất giác, Ly nhoẻn cười, nụ cười trong sáng như những ngày còn là sinh viên tung tăng trên giảng đường. 

Cuộc gặp bất ngờ, cố nhân là một người cực kỳ tâm lý và hóm hỉnh, Ly quên mất cả thời gian, những câu chuyện không rõ đầu cuối, chỉ biết rằng lâu lắm rồi Ly mới lại cười vui đến thế. Nụ cười của Ly trong veo, ánh mắt trong veo, thậm chí, tim mềm cũng trong veo, không có bất cứ một điểm gợn nào, thậm chí cả khi có điện thoại của anh chàng người yêu.

“Em nghe đây…”

“Em bận rồi anh à.”

Sau khi nghe điện thoại và quay lại chỗ ngồi, anh bạn nhìn Ly trầm ngâm, khuôn mặt thoáng nét buồn lạ.

- Ly phải về gấp à?

- À, không. Có chuyện gì gấp đâu.

Hai người cùng tham dự buổi mừng sinh nhật quán, trước đó Ly bất giác kéo tay anh bạn cũ đi mua hoa cùng
mình, một đóa hoa đủ xinh và duyên dáng dành tặng cho góc quán Mây thêm phần lãng mạn. Sau những màn chúc tụng, anh bạn ghé tai Ly thì thầm: “Đi ăn đêm không? Phở gà nhé? Mình bị đói mất rồi bạn ơi!”

Ly gật nhẹ, mỉm cười, tay bị kéo đi vô định trước khi kịp nhận ra. Đêm Hà Thành cũng trôi qua chầm chậm như cách cô gái cố níu vớt một khoảng dài của cảm xúc mà từ rất lâu rồi chưa kiếm tìm lại được. Hóa ra yêu thương làm cho Ly một thời tươi trẻ trở nên cằn cỗi, hóa ra tình yêu bấy lâu nay được bao bọc quá kỹ cũng có lúc làm cho cô gái trở nên mệt mỏi rã rời. Biểu hiện của mệt mỏi không phải là thở dài, không phải là nũng nịu hay vờ giận dỗi, mà biểu hiện của mệt mỏi là những nụ cười nhẹ như thinh không, nhẹ đến mức chàng người yêu chẳng thể nhận ra được nữa.

- Đằng ấy… có đang hạnh phúc không?

Giọng nam trầm nhỏ nhẻ bên tai, lúc ấm áp lúc lại mát lành như thể một cơn gió vừa vờn qua mái tóc, Ly im lặng, nói về một cuộc tình buồn thì nên nói thế nào cho phải? Một cuộc tình quá dài và quá sâu, một cuộc tình chỉ để người trong cuộc cảm thấy như một hồ nước lành, có thể vùi mình vào tắm bất cứ lúc nào xong chẳng mấy khi cảm giác rằng nó là điều cần thiết.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Đêm muộn, người bạn đưa Ly về nhà, chờ cô khuất sau cánh cổng và vẫy tay tạm biệt. Không một ai chủ động xin số điện thoại của đối phương để hẹn hò những lần sau đó bởi cả hai đều nghĩ rằng khi chìm vào giấc ngủ, bình minh của ngày mới sẽ mang những cảm xúc bất chợt buổi đêm đi xa. Ngày gặp lại bình yên, những cảm xúc chông chênh tìm chỗ tựa, ngày gặp lại có nụ cười của cô gái mà một chàng trai đã yêu say đắm từ nhiều năm về trước, có ánh mắt của anh trao cô, nhẹ nhàng, ân cần nhưng mãnh liệt.

4. Vừa vào đến cửa Ly bắt gặp cái nhìn như trách móc của Vũ. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô và những tiếng thoát ra gần như cố gắng kìm nén một cơn tức giận.

- Ai đấy? Sao không về với anh? Em lờ anh đi để đi với thằng đó có phải không?

Chỉ vừa cởi bỏ vẻ mệt mỏi thì Ly ngay lập tức thấy mình phải hứng chịu gấp nhiều lần hơn thế. Ngay lúc này cô gái cảm thấy yếu đuối đến mức có thể bật khóc, chỉ muốn khóc òa lên để được dỗ dành, để được an ủi. Chẳng biết từ khi nào anh người yêu có quyền ghen tuông một cách hung tợn như thế. Hễ đi về muộn và không nghe điện thoại thì thể nào cũng có chuyện. Ly nghe những cảm xúc không tên vỡ òa ra, nhưng cô gái vẫn cố nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

- Bạn cũ của em, lâu lắm em mới gặp lại, bọn em chỉ đi chơi ngày hôm nay thôi.

Vũ quay đi, ánh mắt nghiêm nghị hằn lên từng tia giận giữ. Anh chàng chào mẹ Ly ra về và bỏ mặc Ly với cái nhìn hằn học. Khi người yêu ra khỏi cửa, Ly chạy vùng lên phòng riêng để khóc, nước mắt khô, nước mắt không thể rơi nổi, những tiếng nấc nghẹn… Đau khổ đến đắng lòng…

- Thằng Vũ vừa qua hỏi mẹ về chuyện đám cưới. Con xem… ý con thế nào?
Mẹ đứng ngoài cửa gõ ba tiếng và nói vọng vào trong, Ly cố gắng để lấy lại giọng điệu bình tĩnh, chậm rãi trả lời.

- Chuyện đó để từ từ tính đã ạ, con sẽ nói chuyện với anh Vũ sau.

Bên ngoài cánh cửa gỗ, mẹ Ly nén một nhịp thở dài. Đêm đi qua trầm lặng, những giọt nước mắt tràn nơi khóe mi người làm mẹ. Nếu nhất định là một lễ cưới xa hoa và diễn ra chóng vánh thì hạnh phúc thật sự của cô con gái đang ở nơi đâu? Ở nơi đâu thế? 

5. Sáng tinh mơ, Vũ đứng chờ nhiều giờ liền trước cửa. Anh đến với hy vọng làm lành với Ly. Sau cơn say, anh nhận ra mình đã hành động quá đáng. Có thể trong mắt người ngoài anh là một người đầy tham vọng và có phần ích kỷ, việc anh giữ Ly khư khư cho mình cũng bởi cảm giác bất an cứ đầy lên hơn bao giờ hết. Vũ từng rất sợ hãi khi để vụt mất Ly, nhưng khi biết cô chỉ chọn lựa mình thì anh mới yên lòng. Bên ngoài vẻ vô tâm là muôn vàn sự quan tâm tới người con gái anh yêu, chỉ có điều, những điều đó không thể hiện qua lời nói, chỉ là cái nhìn theo lặng lẽ. Con người Vũ vốn là vậy, khô khan đến mức không biết thể hiện mình, khi ghen tuông lại càng trở nên nông nổi.

Ly ra đi từ sớm, mẹ Ly cho biết cô nàng mang theo cặp sách đầy những cuốn mới mua, chắc có lẽ lại lạc chân đến một trong số những quán café quen thuộc. 
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Vũ mất nhiều thời gian để nghĩ xem có thể tìm thấy Ly ở đâu. Có quá nhiều những cái tên quen thuộc, nhưng Ly sẽ chỉ có mặt một trong số những cái tên quen ấy. Còn cuộc họp với hội đồng quản trị về việc sẽ tiến cử anh lên nắm vị trí chủ chốt trong công ty. Những mỏi mệt bắt đầu ùa đến, như một phản xạ tự nhiên, Vũ nhớ Ly đến phát điên. Anh bắt đầu đi lùng sục khắp ngõ ngách những nơi mà cô có thể ghé qua và lưu lại ở đó…

Ly vẫn chọn Mây, chọn một góc bàn hờ hững phía cuối quán, nơi có những tia nắng như thu hẹp lại và nhoẻn cười chào anh chủ quán. Những câu chuyện về giá cả thị trường, về dân nhập cư, về những đứa trẻ… Ly quên mất rằng mình đã buồn nhiều như thế nào trước khi qua đây. Một lúc sau người quen lại đến, cậu ấy cười tươi như thể gặp Ly là điều may mắn nhất trong ngày.

- Đằng ấy có thói quen ngồi đây à? May quá thể. Hôm nay lượn vài vòng Hà Nội với mình không?

Cách xưng hô ngộ nghĩnh đến đáng yêu khiến Ly bật cười. Họ lại có những câu chuyện không đầu không cuối vui không dứt được. Phía đằng xa, Vũ đang miên man trong những suy nghĩ chồng chéo, vừa lúc Ly và anh chàng ngồi đối diện dong xe ra cửa quán, Vũ nhận được điện thoại của đồng nghiệp báo triệu tập cuộc họp gấp, sớm hơn ba mươi phút…

6. Sau buổi họp, anh chàng người yêu phi như bay về nhà gặp Ly và lồng vào tay cô nhẫn đính hôn, Ly chưa kịp nói gì, Vũ đã cướp lời như phấn khởi tột cùng.
- Anh làm được rồi, Ly à! Em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất!
Ly ngờ ngợ, đôi mắt trong vô cảm, không có lấy một chút nào xúc động. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô tròn xinh, viên đá nhỏ sáng lấp lánh, ánh mắt Vũ như chờ đợi, đôi môi anh gần kề như muốn cuốn trôi đi những ngập ngừng nơi cô.

- Em xin lỗi… 

- Không. Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã lỡ lời với em, xin lỗi em vì đã không thể quan tâm em nhiều hơn trong thời gian qua… nhưng anh hứa, kể từ bây giờ…

- Anh không cần phải vậy đâu. Em không thể, Vũ à…
Tiếng Ly nhỏ dần, nước mắt bắt đầu rơi trên gò má phớt hồng.

- Là tại anh ta phải không? Cái anh chàng đã gặp em sáng nay ở Mây café đúng không? Ly, em phải nghe anh, chỉ là một cơn cảm nắng thôi, ngoan nào, hãy nghĩ về tình yêu của chúng ta, nghĩ về tương lai của anh và em, được không?

- …

- Ly à, có hai thứ mà em không nên đánh mất. Thứ nhất là chính em và thứ hai là tình yêu của anh. Sẽ không ai yêu em hơn anh cả, em biết không?

Vũ cũng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đầu tiên cho cuộc tình trải dài theo năm tháng. Nếu biết trước sẽ có những khoảnh khắc như thế này, anh hẳn là sẽ không yêu đương theo một cách đầy toan tính, đã không coi người yêu như vật sở hữu và coi tình yêu như một món đồ trang trí.

- Em đã mất cả rồi. Khi yêu anh em không còn là chính em nữa, em là một đứa sống vò võ với cô đơn, là một đứa đi thèm thuồng hạnh phúc của người khác, em thậm chí còn trở nên mệt nhọc hơn với cuộc sống vồn vã này. Và tình yêu của anh, em thấy nặng gánh quá rồi…

Ly tháo nhẫn ở ngón tay áp út, đưa lại gần chỗ Vũ, anh như một người vừa ra khỏi cơn ác mộng, vẫn chưa tin những gì mình vừa nghe được là sự thật, anh lắc đầu phủ nhận, người anh run lên.

- Không. Không thể… anh không thể mất em, Ly à…

Ly khóc cho những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Tình yêu chưa bao giờ là thứ có thể định hình nổi đúng sai, bởi ai cũng sẽ yêu một người theo một cách rất khác. Vũ cũng vậy và Ly cũng vậy. Nhưng đến một lúc nào đó không thể hòa hợp được nữa, một trong hai người sẽ là người nới tay ra và buông lỏng mối quan hệ mà thôi.

Ly cúi chào rồi ra về trong lặng lẽ, anh người yêu còn ngồi đó một lúc đủ lâu, vứt ném hết cả nhẫn cưới và chiếc hộp đựng bọc nhung xinh xắn. Khi Vũ vừa ra khỏi quán, Ly trở lại chỗ ngồi cũ, cúi mình xuống kiếm tìm, những giọt nước mắt rơi dài trên má, rớt xuống nền nhà. Phía trong quầy, anh chủ quán Mây nhìn Ly lặng lẽ, trước đó không lâu, cô gái cũng đã từ chối lời đề nghị hẹn hò của anh bạn cũ, bây giờ lại từ chối người yêu hiện tại. Có lẽ đã quá mỏi mệt để dừng chân rồi, cô gái ấy không đáng phải nhận nhiều hơn những tổn thương thêm nữa.

Chuỗi ngày quen Vũ là chuỗi ngày dài đầy cố gắng, cố gắng yêu và trao đi yêu thương cho trọn vẹn. Nhưng đến khi nhận ra không thể tiếp tục, Ly phải dừng lại trước khi quá muộn thôi. Rồi sẽ có người xứng đáng đến với Ly, anh chủ quán Mây tin là vậy, tin là vào mỗi sáng khi cô gái ấy đến góc bàn quen thuộc sẽ có một nâu đá chờ cô, sẽ có một người nói cười mua vui với cô, và người đó sẽ tìm cách tỏ tình thích hợp vào một ngày không nắng gắt và gió chan hòa, ngày mà vết thương trong lòng cô gái đã lành da. Câu cuối cùng chủ quán Mây nói với Ly là một câu hỏi ngỏ.

- Em tìm gì dưới chân bàn thế? Là nhẫn cưới hay là tình yêu?

Đưa tay đỡ lấy tay Ly, chủ quán Mây mỉm cười rất nhẹ. Khi đôi mắt long lanh nước ngước lên nhìn anh, trong thâm tâm anh đã vang lên một câu nói, ấp ủ từ rất lâu sau nhiều ngày không dám thổ lộ.

“Nếu là tình yêu, hãy để anh chỉ em đến nơi có hạnh phúc".
Nguồn: nhật kí cuộc sống