Con đường đến với ước mơ của tôi!

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Hẳn rằng bạn cũng như tôi, lúc nhỏ ít ai biết và xác định rõ ràng cho mình rằng sau này lớn lên sẽ theo nghề gì.
Tôi chỉ nhớ ngày nhỏ ở nhà cứ bắt chước cầm phấn viết viết về bài cô giáo đã giảng trên lớp đầy nhoe trên những cánh cửa sổ và cửa ra vào. Rồi có ai hỏi “lớn lên cháu thích làm nghề gì?”, thường thì tôi hay các bạn chỉ nhắc đến công an, giáo viên, bác sỹ, kỹ sư,… ít ai nói rằng “lớn lên cháu sẽ là một nhà báo giỏi”.

Tôi đọc báo, đọc rất nhiều, từ báo họa mi, nhi đồng, tuổi trẻ,… từ lúc học cấp 1, và lớn lên theo các anh chị đọc hoa học trò, sinh viên, các loại tạp chí,… Nhưng tôi chỉ đọc vì báo cho tôi hay nhiều điều, hẳn rằng bạn cũng như tôi, ít ai biết được rằng “sau này tôi sẽ làm ra những thứ này”.

Năm học lớp 4, lần đầu tiên được đăng một mẩu truyện cười trên báo nhi đồng. Còn nhớ lúc đấy sung sướng lắm, đi khoe khắp nơi, giữ tờ báo cẩn thận. Tôi chỉ biết rằng có tên trên báo là “giỏi lắm”, nhưng cũng chẳng biết được lớn lên phải làm thế nào, phải làm nghề gì mới được có tên trên báo.

Chẳng ai biết được mình có duyên với nghề nào, mà chắc gì có duyên đã có thể đến được với nó. Năm học lớp 10, tôi được đăng bài trên tạp chí Hóa học và Ứng dụng. Niềm hạnh phúc vì thấy tên mình trên báo ùa về. Lúc đó, tôi đã biết, mình phải làm gì: “Tôi thích báo chí, tôi muốn trở thành một nhà báo, và tôi thi vào trường Báo chí”.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Ai cũng nói, mà tôi cũng nghĩ, làm một nhà báo thích lắm, được đi đây đi đó khắp nơi, được biết đủ điều. Bài học đầu tiên về một nữ nhà báo: hình ảnh một cô gái mặc chiếc áo khoác ba lỗ đầy túi trong túi ngoài. Trên vái khoác chiếc ba lô, cổ đeo máy ảnh, tay cầm bút, tay cầm sổ, mắt lúc nào cũng nhìn nhìn, ghi ghi chép chép.

Đẹp lắm, đầy mơ mộng và khao khát… nhưng, thực tế, không phải con đường nào cũng trải thảm đỏ và rải đầy hoa hồng…

Bạn phải đi rồi bạn mới biết, ngày nắng, ngày mưa, đừng nói ngại bạn nhé, tôi và bạn đều phải đi, đi và đi, đôi chân không ngừng mỏi mệt…

Da mặt bạn cần dày hơn một chút. Này nhé, tôi là người nhạy cảm, chỉ cần bị người khác chửi mắng thôi là tự ái rồi. Nhưng không, bạn và tôi, muốn làm một nhà báo, phải cố gắng mà nghe, mà chịu đựng… nếu tôi không nói quá rằng chúng ta đang chai lì.

Bạn nhát ư? Nếu vậy thì bạn là một nhà báo tồi. Bạn chẳng khai thác được gì nếu cứ e thẹn và ngại ngùng khi gặp đối phương.

Nữ nhà báo, bạn khác với nam nhà báo nhé, bạn chắc rằng mình có thể đi đêm, về khuya, có thể quên ăn cả ngày chứ? Niềm tin bạn có, nghị lực bạn có, nhưng hẳn rằng sức khỏe bạn sẽ hơn họ? Bạn và tôi đều phải cố gắng nhiều đấy.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Nhà báo giỏi, biết nhiều thứ, nhiều lĩnh vực, thích thật đấy. Tôi cũng ao ước mình sẽ trở thành một nhà báo giỏi. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà có đâu bạn. Tính tò mò và ham tìm tòi sẽ giúp bạn nhiều cho vốn kiến thức của mình đấy!

Bạn đừng nghĩ rằng mọi người luôn ngưỡng mộ một nhà báo, thì họ sẽ giúp đỡ bạn. Cuộc sống không phải màu hồng, và không phải luôn theo ý mình muốn, bạn phải tự tìm cách tháo gỡ vướng mắc cho mình.

Tôi, không phải một nhà báo, không phải một phóng viên,… Tôi, chỉ là một sinh viên báo chí. Khó khăn chưa là gì, nhưng đã nhiều lần tôi nản long, tôi tự nhủ rằng: “Nghề báo không hợp với mình, có thể tôi thích nhưng tôi không có duyên, tôi không thể vượt qua được những thử thách để đến với ước mơ của mình, tôi sẽ phải có lựa chọn khác cho mình”…

…Nhưng, bạn biết không… Đó chỉ là suy nghĩ phút chốc, rồi niềm đam mê lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi, và
tôi biết chỉ cần đam mê, ước mơ sẽ đạt được. Niềm vui thật sự chỉ có khi làm được điều mình muốn. Đã có lúc tôi nhận thấy, tôi đã tìm được niềm vui thật sự của mình…

Lần đầu tiên tôi được thấy tên mình trên báo, vui sướng, hạnh phúc đến ngần nào, đó là niềm vui thật sự của tôi…

Là một sinh viên, bạn có phải đi tác nghiệp báo đến 12h đêm, rồi hì hục viết lách, chính sửa đến 3h sáng? Mệt lắm phải không? Vâng, tôi mệt, nhưng bạn làm được và tôi cũng làm được. Tôi sung sướng, và đó là niềm vui thật sự của tôi…
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
4h sáng lọ mọ cầm máy ảnh ra ngoài chụp trộm vì họ không cho chụp. Có khổ không? Bị họ từ chối phỏng vấn và cung cấp thông tin, làm thế nào để lấy được đây? Bạn có cách, tôi cũng có cách. Và tôi làm được, làm được cái điều không phải dễ, tôi vui biết nhường nào, và đó là niềm vui thật sự của tôi…

Đôi chân lúc nào cũng phải đi, phải tìm tòi và khám phá, chẳng phải mệt lắm sao. Nhưng đổi lại, tôi và bạn đang có được cái điều mà mình vẫn mong muốn đấy thôi, được đi nhiều, được biết nhiều, đó chẳng phải là niềm vui thực sự của tôi và bạn đó sao?

Để trở thành một phóng viên, một nhà báo giỏi không phải dễ. Con đường lúc nào cũng đầy chông gai, thử thách, tôi chỉ mới bước một bước đi rất nhỏ trên chiếc thảm gai đó thôi nhưng cũng đã tìm ra được niềm vui thực sự cho mình và biết được mình sẽ phải qua rất nhiều chặng đường gai còn sắc nhọn hơn nữa. Nhưng tôi tin chắc chỉ cần có ước mơ, theo đuổi ước mơ đó đến cũng, nhất định chặng đường đầy gai góc vẫn có nhiều hoa hồng.

Sau mỗi khó khăn bạn có thể nản lòng, nhưng sau mỗi khó khăn mà bạn vượt qua được, nó sẽ là niềm vui thực sự của bạn và tiếp thêm nghị lực cho bạn. Tôi cũng vậy.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy. 

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Em yêu anh ! Vì...

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

1. Em yêu anh vì anh luôn sẵn sàng ở bên em mỗi khi em cần có ai đó bên cạnh.

2. Em yêu anh vì anh luôn nhìn em bằng ánh mắt nồng ấm, thân thương. Anh biết không? Em cứ muốn ánh mắt ấy sẽ nhìn em như thế mãi mãi.

3. Em yêu anh vì giọng nói của anh thật ấm áp, quá đỗi dịu dàng mỗi khi nói chuyện với em.

4. Em yêu anh vì anh cao hơn em gần một cái đầu. Điều đó làm em cảm thấy mình thật bé nhỏ và luôn cần được anh che chở, thương yêu.

5. Em yêu anh vì bàn tay của anh thật to và ấm, còn bàn tay em lại bé nhỏ và hay bị lạnh. Mỗi lần anh nắm tay em, nhất là khi trời trở lạnh, em thấy ấm áp vô cùng.

6. Em yêu anh vì anh luôn tự tin và lạc quan trước mọi việc. Điều đó cho em cảm giác an tâm, thanh thản mỗi khi có anh bên cạnh.

7. Em yêu anh vì từ khi quen em đến giờ, chưa bao giờ anh quên “Ngày đầu tiên em chào nắng sớm”.

8. Em yêu anh vì mỗi lần em bệnh, anh lại mang đến cho em cả bịch thuốc to đùng. Nhìn vẻ lo lắng của anh, em cứ tưởng mình mắc phải bệnh gì ghê gớm lắm.

9. Em yêu anh vì anh đã đọc những cuốn sách em yêu thích dù anh rất bận và cũng không hiểu nhiều về lĩnh vực văn chương.

10. Em yêu anh vì anh có một trái tim nhân hậu. Chẳng mấy khi anh từ chối những người ăn xin với lí do đơn giản: “Trong 10 người ăn xin, dù chỉ có 1 người thật sự cần sự giúp đỡ của anh thì anh cũng vui rồi”.

Anh cũng ít khi từ chối chơi với mấy đứa bé hàng xóm những lúc rảnh rỗi, vì anh rất yêu trẻ con. Nhìn anh chơi với bọn trẻ, em thấy mình thật bình yên.

10+1: Em yêu anh vì anh luôn yêu thương và quan tâm đến những người thân của em. Anh biết em vui và an lòng vì điều đó lắm không? Em cũng sẽ thương thật nhiều những người anh yêu mến. Thật đấy!

10+n: Còn nhiều nhiều lắm những lí do để em yêu anh mà em không thể diễn tả bằng lời, vì những lí do ấy chỉ có trái tim em mới cảm nhận được. Nhưng có một lí do quan trọng cuối cùng mà em muốn nói với anh, đó là: Em yêu anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em, những điều đó đã nói với em rằng "Anh yêu em"...
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!

Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao?

Bấy lâu nay, người ta vẫn mặc định rằng chỉ có chân dài mới cặp với đại gia, và đại gia cũng chỉ mở mắt xanh để nhìn những cô nàng mặt xinh, dáng đẹp. Nhưng điều đó đâu đồng nghĩa với việc chân ngắn thì không thể lấy được đại gia? Hơn thế nữa, bây giờ, nhiều đại gia sẽ trở thành những người bị chọn, bởi chính những cô gái chân không dài.

Lấy được chồng đại gia đâu phải lỗi của phụ nữ đẹp, sao họ cứ bị dòm ngó và xem thường, rồi lại như cách ly và miệt thị, xem đó là điều không nên theo? Có luật nào cấm phụ nữ không được lấy chồng đại gia, lại còn là phụ nữ chân dài, mặt đẹp? Và ai khẳng định đại gia là những người chồng không tốt? Chúng ta có đang khắt khe với khái niệm này quá chăng?

Người giàu vốn không phải là tội đồ, và tiền thì vốn chẳng phải tự nhiên sinh ra, nó chỉ chuyển từ túi người này sang người khác. Một người đàn ông được xem là “đại gia” theo cách này hay cách khác sẽ làm những đồng tiền của người khác, chuyển vào túi của mình và bạn đừng vội phán rằng họ làm ăn phi pháp, lươn lẹo hay đủ trò. Chẳng qua, họ bản lĩnh hơn người mà thôi. Và dĩ nhiên, phụ nữ thích điều đó.
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Đã xưa rồi cái hình ảnh chân ngắn bụng phệ, khệ nệ râu ria, lên xuống ô tô, ra vào nơi sang trọng, chốn đắt tiền mới được gắn cái mác “đại gia”. Giờ, thiếu gì những người trẻ tuổi, đẹp trai, lắm tiền, làm ăn đàng hoàng, kiếm tiền chân chính, thành đạt bằng đôi tay mình. Làm vợ những người này rồi cũng sẽ bị soi? Hay vì họ chưa đủ già để được gọi là đại gia, nên chẳng ai quan tâm đến họ? Có lẽ giàu tiền thì là đại gia, còn giàu thêm ý chí phấn đấu lại là… tiểu gia, không ma nào thèm ngó?

Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao? Chẳng lẽ cứ là đại gia thì không phải người tốt? Cưới đại gia làm chồng sẽ vô phúc, thế ư? Không biết ai đã tiên phong sản sinh ra cái suy nghĩ đầy áp đặt này, để muôn người đi sau cứ nhìn vào đó và phê phán. Định kiến thì cứ mãi là định kiến, phụ nữ vẫn cứ chọn chồng và đại gia vẫn cứ lấy vợ. Thế thôi.

Ước mơ lấy chồng giàu chẳng có gì để bị phản đối, lấy được rồi lại càng không phải tội. Đã thế, lấy được chồng giàu đâu phải chuyện lớn lao, đó cũng đâu phải sự kiện gì kinh thiên động địa, sao cứ bị soi, bị móc, bị xóc đến cùng? Bởi ghen tị giày xéo con người, quẫn cùng tâm can, nên thay vì vui, họ chỉ nhạt môi cười khẩy; hay thực tâm họ đang lo rằng người đẹp kia sẽ không hạnh phúc, rằng cưới đại gia rồi sẽ tan cửa nát nhà? Lạ lùng thay, và khó hiểu thay!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Còn nữa, đại gia không thể chỉ là của chân dài! Chân ngắn thì đã làm sao? Phụ nữ thông minh sẽ biết cách để mình chọn lựa, mặc kệ độ dài của chân. Nếu não nhiều nếp nhăn, phụ nữ sẽ tự biết cách làm mình hạnh phúc, bất kể là với đại gia, hay tiểu gia cũng thế. Điều này đánh thẳng vào suy nghĩ cổ hủ của một số đại gia, và cũng là một số lớp người trong xã hội, rằng chỉ những người có tiền mới là người nắm trong tay sự lựa chọn.

Họ nhầm, họ rất nhầm!

Đồng tiền chi phối nhiều thứ, trong đó có cả hạnh phúc. Không sai, nhưng quyền lựa chọn lần này nằm trong tay một kẻ nhiều não, chứ chưa chắc đó phải là kẻ nhiều tiền. Con người sinh ra có quyền tự mình đi tìm hạnh phúc, phụ nữ cũng vậy thôi! Họ tự nắm lấy hạnh phúc của chính mình, chứ chẳng phụ thuộc vào vị đại gia “mĩ miều” nào cả.

Bây giờ, không phải là thời buổi đại gia tung tiền chọn vợ, mà đã đến lúc những người phụ nữ thực sự thông minh có quyền vắt óc để chọn chồng. Thế nên, các chàng trai ạ, đừng dè bỉu những đại gia chân ngắn, bụng phệ, và ghen tị vì những cô vợ xinh xẻo kia; thay vào đó, hãy cố gắng để biến mình thành đại gia trong mắt các cô gái thời này!

Còn các cô gái, qua rồi thời các cô đứng im khoanh tay chờ người ta mang hạnh phúc, đã đến lúc các cô đứng dậy và tự kiếm lấy niềm vui. Đừng để người ta chọn mình một cách dễ dãi.

Còn những người còn lại, chưa là đại gia, cũng chưa là vợ đại gia, thì hãy nghĩ thoáng ra… Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Nguồn; nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

5 cách níu kéo tình cảm

Người ta muốn chia tay, nhưng bạn còn tình cảm rất nhiều…
5 cách níu kéo tình cảm
5 cách níu kéo tình cảm
Vậy làm cách nào để phục hồi lại tình cảm mà không làm mất đi giá trị của bản thân mình?

Khi cảm thấy mâu thuẫn đã lên đến “cực đại”…

Nhiều cặp đôi thường rất nóng tính và vội vã, khi nổi giận hoặc bất đồng, họ mất kiểm soát và hay nói ra những lời làm tổn thương đối phương. Trong vài phút nông nổi, họ quyết định chia tay vì cho rằng mọi mâu thuẫn không thể cứu vãn được nữa, và họ cũng đã bị ức chế tâm lý quá nhiều. Nhưng khi cơn giận qua đi, họ bắt đầu ăn năn cực độ: “Phải chi lúc ấy bình tĩnh lại.”

Do vậy, bạn phải biết “phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Khi tình huống đang cao trào, tốt nhất nên kiềm chế cảm xúc vì mọi bất đồng đều có thể khiến tình cảm sứt mẻ và bạn có thể hành động nông nổi. Đó cũng là một cách giữ tình cảm.
Đừng bao giờ nghĩ đến hai chữ “chia tay” khi giận nhau, vì khi đã đến được với nhau là cả một quá trình, nên việc chia tay không đơn giản là một lời nói. Nó liên quan rất nhiều đến cảm xúc và làm xáo trộn cuộc sống. Chia tay không hề dễ như bạn nghĩ, và cảm xúc của bạn không ổn định thì tốt nhất không nên trò chuyện với “nửa ấy” của mình.

Cho thời gian suy nghĩ

Khi người ấy đòi chia tay, bạn có thể xử lý tình huống theo một trong các cách sau:

- Im lặng và không liên lạc trong một thời gian dài. Để cho nửa kia suy nghĩ về quyết định của mình. Bạn không xác nhận tức là mối quan hệ giữa cả hai vẫn chưa thật sự chấm dứt.

- Bạn bảo rằng: “Cho tớ thời gian suy nghĩ để quyết định”. Điều này khiến cho đối phương phải suy nghĩ lại hành động của mình, vừa níu kéo được tình yêu trong một khoảng thời gian nào đó, vừa giữ được “cái tôi” (chính bạn là người chủ động quyết định chứ không phải là người ấy.)

- Hoặc bạn nói: “Tớ cho cậu thời gian. Khi nào tỉnh táo rồi hãy nói chuyện với tớ”. Bạn đang trì hoãn và cách này có lợi cho cả bạn và người ấy.

Quản lý cảm xúc thật tốt

- Đừng đấu tranh tư tưởng trong thời gian này. Hãy dứt khoát với bản thân và chọn ra quyết định cho chính mình (nên nhớ rằng bạn quyết định cho bạn, do vậy tránh sự tác động từ bên ngoài càng nhiều càng tốt, bạn rất dễ rơi vào trạng thái căng thẳng khi phải cố giằng co giữa lý trí và cảm xúc). Hãy chọn cách tốt nhất cho bạn, đừng bị ảnh hưởng bởi những lời xung quanh.

- Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người ấy để hiểu và thông cảm hơn cho quyết định của họ. Đừng vội đổ mọi tội lỗi lên “người muốn chia tay”.

- Ai cũng mắc phải sai lầm, quan trọng là đừng làm cho mọi thứ thêm trầm trọng. Chính sự khéo léo của bạn sẽ giúp mọi việc đi theo chiều hướng tốt nhất.

Thay đổi những thói quen giữa cả hai

Khi đã cho người ta thời gian, bạn không nên tạo sự gò bó, ràng buộc mà hãy thử không liên lạc gì, cũng không quan tâm (xem như “chia tay tạm thời”). Thời gian thử thách này sẽ giúp bạn và người kia nhận ra nhiều điều.
Bên cạnh đó, hãy khắc phục những điểm hạn chế trong thời gian quen nhau. Suy nghĩ xem đâu là nguyên nhân khiến cả hai cảm thấy nhàm chán và khắc phục chúng.

Bạn cũng nên “tút” lại vẻ ngoài của mình sao cho bớt đơn điệu. Sự “làm mới” này rất có hiệu quả, vì dù sao thì hai bạn cũng đã quá quen thuộc khi nhìn mặt nhau và đôi khi chính sự quen thuộc này làm mất đi cảm giác rung động như thuở ban đầu.

Lạc quan

Nếu có xích mích và mâu thuẫn là chia tay ngay thì có lẽ tình yêu không tồn tại lâu bền trong cuộc sống này. Đôi khi sóng gió là lúc hai bạn nhìn nhận lại và “hâm nóng” tình cảm, để biết trân trọng và nâng niu những gì mình có hơn.
Đừng cho rằng “chia tay là hết” và mãi chìm trong sự dằn vặt, buồn khổ, u sầu. Cứ là bạn với nhau, nếu có duyên, ắt hẳn sẽ quay trở lại được. Cách tốt nhất sau khi chia tay là đừng oán hận, trách móc gì nhau. Khi tình yêu không còn, ta cũng phải cư xử thật đẹp để chứng tỏ mình bản lĩnh.

Và bạn phải chứng tỏ sao cho người ấy thấy rằng: “Mất bạn là một điều tiếc nuối to lớn nhất của người đó”. Đừng tự hành hạ bản thân hoặc đau khổ khi đã cố tìm cách níu kéo mà không được.
(Nhật kí cuộc sống)
Continue Reading | nhận xét

Những trải nghiệm đáng nhớ của SV làm thêm

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Tranh thủ những lúc rảnh rỗi, đặc biệt là dịp Hè, nhiều sinh viên đã tranh thủ làm thêm. Hiện nay có rất nhiều công việc, mang lại cơ hội trải nghiệm thực tế cho nhiều bạn trẻ.

Tích cực đi làm thêm
Hè năm nay, được nghỉ một tháng rưỡi nhưng Đinh Kim Dung (HV Báo chí và Tuyên truyền) ở lại Hà Nội để làm thêm. Công việc của bạn là quản trị trên mạng xã hội Facebook.

Nhiệm vụ của Dung là đăng các bài trên fanpage của các khách hàng, tìm kiếm nội dung để thu hút người xem và quản trị trang page riêng của công ty.
Những trải nghiệm đáng nhớ của SV làm thêm
Những trải nghiệm đáng nhớ của SV làm thêm
Dung chia sẻ: “Mình cùng các đồng nghiệp quản trị đăng các bài trên fanpage của các khách hàng đồng thời tìm cách để tăng lượng like. Trang quản trị của Dung có số lượng like khá lớn trên 1 triệu like. Để có con số like đó, mọi người đã nỗ lực rất nhiều.

Đây cũng là một hình thức làm truyền thông trên facebook, Google + và diễn đàn của công ty nữa. Mình thường phải online liên tục, tìm kiếm nội dung để thu hút người xem, ủng hộ trang của mình.

Hàng ngày, Dung vẫn lên chỗ làm, mỗi ngày 4 tiếng. Hôm nào không lên chỗ làm, mình vẫn phải hoàn thành công việc của ngày đó. Bởi vì công việc chỉ cần online là có thể đảm bảo nên thời gian cũng khá thoải mái”.

Nếu trong năm học, phải lên lớp một buổi nên Dung làm part – time thì mùa hè này, bạn xin công ty làm full time theo giờ hành chính. Bởi vậy mà lương của Dung cũng sẽ gấp đôi.

Mai Thanh (ĐH Ngoại thương Hà Nội) làm công việc gia sư môn Tiếng Anh khá ổn định. Thanh cho biết trước mỗi buổi dạy sẽ soạn bài rồi đến kèm cho học sinh. Thanh thổ lộ: “Công việc gia sư này tưởng nhẹ nhàng nhưng lại cũng có cái khó riêng.

Đó là mình phải tìm cách để hòa hợp với học sinh, tìm được phương pháp dạy phù hợp để cho học sinh ấy hiểu. Nhiều khi gặp phải học trò “quái chiêu”, muốn chống đối và thử thách giáo viên, mình còn phải khéo léo thuyết phục”.

Từ một người dẫn chương trình cho các sự kiện trong trường, Bùi Hồng Nhung (Học viện Ngoại giao) đã trở thành một MC cho nhiều kênh truyền hình.

Hiện nay, Nhung đang dẫn cho nhiều kênh như Đà Nẵng (chương trình Thời tiết), truyền hình cáp Hà Nội (Không gian giải trí và Nhịp sống thị trường), ... Cứ đến chương trình, Nhung viết sẵn lời dẫn, tự mình luyện tập để lên hình.

Hồng Nhung (trái) trong vai trò MC truyền hình.
Hồng Nhung (trái) trong vai trò MC truyền hình.
Những trải nghiệm cho sinh viên làm thêm
Nhờ chăm chỉ đi làm thêm, mỗi tháng các bạn sinh viên đã kiếm được một khoản thu nhập khá, trang trải phần nào cuộc sống xa nhà.

Dung bộc bạch: “Từ lúc đi làm, mỗi tháng mình cũng kiếm được 2 – 2,5 triệu đồng, gánh nặng trên vai bố mẹ vì thế cũng nhẹ đi. Hè này tranh thủ đi học Tiếng Anh, không phải xin bố mẹ tiền đóng học phí, mình rất vui.

“Đi làm khiến mình có ý thức trách nhiệm hơn với công việc, với thời gian và với định hướng tương lai của chính mình. Có lẽ đây là cách hữu ích hóa thời gian rảnh rỗi, tránh "nhàn cư vi bất thiện", Dung nói.

Bên cạnh đó, vì phải viết những bài ngắn trên fanpage để quảng bá cho sản phẩm nên kỹ năng viết của Dung tiến bộ rất nhanh. Từ một người khá thụ động, Dung trở thành một người năng động, tự tin.

Mai Thanh trong suốt thời gian phụ trách kèm cặp học tập cho các học trò đã có thêm những người bạn nhỏ. Thanh cho biết: “Điều đáng quý nhất chính là tình cảm của các học sinh dành cho mình. Ngoài những lúc học, các em ấy còn tâm sự chuyện gia đình, trường lớp”.

Bên cạnh đó, Thanh cho biết nhờ việc biên soạn và truyền đạt bài học cho học trò, cô bạn cũng liên tục được ôn lại và trau dồi kiến thức nên không bị lãng quên.

Hồng Nhung chia sẻ rằng yêu cầu đầu tiên của một MC là khả năng nói trôi chảy nên sự luyện tập và thực hành ấy giúp cho kỹ năng nói của bạn ngày càng tốt hơn. Nhung bày tỏ thêm: “Chính nhớ công việc này, mình ngày càng có được sự tự tin hơn và rèn được khả năng làm chủ chương trình, tạo ra sự lôi cuốn cho người nghe.

Đặc biệt với mỗi chương trình mang nội dung khác nhau, mình còn phải luôn ý thức làm mới phong cách của bản thân. Làm công việc này, Nhung có được thu nhập khá, lại giàu kinh nghiệm sống, giúp ích cho ngành nghề của bản thân sau này.

Với những bạn không phải gánh vác chuyện tài chính thì đây là một công việc part – time thực sự, giúp chúng ta tìm được niềm vui trong đó. Nhung cũng chưa xác định lâu dài nhưng muốn tiếp tục càng lâu càng tốt.

Làm quen với môi trường công việc sớm, Nhung sẽ bớt bỡ ngỡ hơn khi ra trường. Bên cạnh đó mình cũng rèn luyện thêm những kỹ năng đã được học trên giảng đường nhưng chưa có dịp đem ra thực hành”.

Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ được trải nghiệm những giá trị tốt đẹp khi làm thêm, đặc biệt trong mùa hè sôi động này!
Nguồn: dantri
Continue Reading | nhận xét

Mất người yêu vì không biết "chiều"

Vì tôi ích kỷ chỉ biết "giữ" cho mình mà anh đã phản bội tôi để đến với cô gái khác.
Mất người yêu vì không biết "chiều"
Mất người yêu vì không biết "chiều"
Em và anh tình cờ quen nhau ở một tiệm cắt tóc. Lần đầu tiên gặp anh, em chẳng có ấn tượng gì đặc biệt. Nhưng ngược lại, anh rất thích em và tìm mọi cách để theo đuổi em. Anh đã làm tất cả mọi việc chỉ mong muốn chiếm đoạt được trái tim em.

Để lấy lòng em, anh không ngần ngại rủ những cô bạn thân của em đi ăn, đi bar hay đi dã ngoại. Những lần đi chơi đó cũng không thể nào vắng mặt em. Anh là người đàn ông rất ga lăng, chu đáo. Ngày sinh nhật em hay ngày lễ, tết, anh đều tặng hoa và những món quà đắt tiền cho em. Anh cũng là một người đàn ông rất lãng mạn nên luôn có những cử chỉ, hành động nhẹ nhàng khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.

Cũng vì sự chu đáo, tận tình của anh mà em yêu anh từ lúc nào cũng không hay biết. Bạn bè xung quanh ai cũng ghen tị với em khi có được một người yêu tuyệt vời như thế!

Em đau đớn khi biết anh đã phản bội em đến với người con gái khác
Em đau đớn khi biết anh đã phản bội em đến với người con gái khác
Chúng em yêu nhau tính đến nay đã được hơn 10 tháng. Em cảm thấy rất hài lòng về sự lựa chọn của mình. Dù thời gian có qua đi, anh vẫn ân cần, săn sóc em rất chu đáo. Hai đứa cũng có rất nhiều kỷ niệm hạnh phúc khi ở bên nhau. Và điều đặc biệt là dù rất yêu nhau nhưng bọn em vẫn chỉ dành cho nhau những cử chỉ âu yếm, nhẹ nhàng chứ chưa vượt qua giới hạn cho phép.

Những tưởng tình yêu của hai đứa sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế! Nhưng em nào ngờ được, anh đã phản bội em để đi theo một người con gái khác.

Đợt Tết vừa rồi, em có về quê một tháng thì nghe bạn em kể lại, cô ấy đã chứng kiến cảnh anh đi chơi với người con gái khác và tình tứ dắt cô ta vào nhà nghỉ. Em đã thực sự rất sốc khi biết điều đó… dù rằng, trăm nghìn lần em không muốn tin đấy là sự thật.

Khi em hỏi anh về chuyện đó, anh không thanh minh, không phủ nhận… anh im lặng một lúc và lí nhí nói lời xin lỗi. Và càng cay đắng hơn khi anh nói rằng: “Anh không thể tiếp tục với em nữa. Chỉ khi ở bên cô ấy, anh mới có được những giây phút hạnh phúc thật sự. Còn em, em vẫn chỉ dành cho anh những tình cảm hơn tình bạn chút xíu thôi”.

Anh ra đi, để lại mình em trong nỗi đau đớn. Em biết rằng một khi anh đã quyết định thì dù em có níu kéo thế nào, anh cũng không bao giờ quay lại.

Đến bây giờ thì em đã hiểu vì sao người ta nói: “Trong tình yêu phải có tình dục”. Cũng vì em giữ khư khư cho riêng mình, vì em ích kỷ không biết “chiều” anh nên em mới đánh mất tình yêu thật sự của mình!
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Khi teen nói về sex

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Ham muốn tìm hiểu văn hóa sex, theo cháu, là một bản năng rất bình thường vì ở tuổi mới lớn, ai cũng tò mò về chính cơ thể mình.
Khi teen nói về sex
Khi teen nói về sex
Cha mẹ nào cũng luôn giáo dục con mình theo hướng tốt đẹp. Nhưng liệu cha mẹ có thể chiến thắng được xã hội bên ngoài hay không? Cháu đang là một học sinh lớp 11. Hằng ngày, cháu vẫn đi học thêm, gặp gỡ bạn bè, lang thang trên Internet... và đôi khi, xem văn hóa sex, có thể nói vậy.

Cháu hư hỏng, tâm sinh lý không lành mạnh? Không đúng. Cháu thiếu giáo dục? Càng không đúng. Cháu xin khẳng định như vậy. Sex không còn là điều xa lạ với tất cả học sinh, sinh viên. Lấy ví dụ cụ thể là môi trường mà cháu đang học.

Trường cháu là một trường chuyên nổi tiếng của Hà Nội. Lớp cháu được đánh giá rất cao trong trường. Gần 1/3 lớp đã và sắp đi du học, tính cho đến nay, và tất cả đều đi theo dạng học bổng gần như 100% học phí và ăn ở. Tất cả đều là con em những cán bộ công nhân viên chức, gia đình nề nếp, có giáo dục.

Hẳn trong suy nghĩ của mọi người, đó phải là những học sinh suốt ngày chỉ biết học, đầu óc chỉ có kiến thức phục vụ cho học tập? Và sex là một thứ gì đó kiêng kị, xấu xa, tồi tệ? Không đúng. Chúng cháu nói về sex không hề kiêng kị.

Bản thân cháu cũng thấy rằng sex không còn xa lạ gì. Thỉnh thoảng cháu có xem phim sex, đọc truyện sex. Tất nhiên, cháu có bị ám ảnh, nhưng đó cũng là chuyện bình thường, và không phải ai xem những thứ đó thì lúc nào cũng nghĩ đến sex. Bạn bè cháu cũng vậy. Họ xem phim sex, nhưng cũng không tung hô ra rằng mình đã xem, khoe khoang "kiến thức" sex. Chỉ khi đến nhà nhau, lục tung mấy đĩa phim của nhau lên, hay lang thang trong máy tính của nhau thì chúng cháu mới biết được bạn mình xem truyện sex, xem phim sex.

Thỉnh thoảng cháu có xem phim sex, đọc truyện sex. Tất nhiên, cháu có bị ám ảnh, nhưng đó cũng là chuyện bình thường...
Thỉnh thoảng cháu có xem phim sex, đọc truyện sex. Tất nhiên, cháu có bị ám ảnh, nhưng đó cũng là chuyện bình thường... 
Ham muốn tìm hiểu văn hóa sex, theo cháu, là một bản năng rất bình thường, vì ở tuổi mới lớn, ai cũng tò mò về chính cơ thể mình. Giáo dục giới tính ngày nay chưa được coi trọng, và các teen thu thập kiến thức từ rất nhiều nguồn khác nhau, nhưng từ bố mẹ lại rất ít. Chính cháu cũng không bao giờ nói về vấn đề này với bố mẹ. Cháu biết cháu là một trong số những người may mắn vì có thể tự hiểu được những mặt tốt cũng như không tốt của sex, chứ không như một số ít học sinh suy nghĩ rất lệch lạc.

Những chuyện như thế này, cháu chỉ nói với bạn bè. Trêu đùa nhau bậy bậy một chút cũng có, nhưng phần lớn khi nói chuyện với bạn thân của mình, cháu rất nghiêm túc. Bạn thân nhất của cháu đã có quan hệ năm học lớp 11. Người yêu của bạn ấy cũng hết sức nghiêm túc với mối quan hệ này. Bạn cháu cũng xác định rằng chưa chắc bạn và người ấy có thể đi đến đâu, nhưng rõ ràng là 2 người đã yêu nhau thực sự. Và bạn ấy không hề hối hận về việc này.

Ngay từ khi bắt đầu có xu hướng muốn quan hệ, chúng cháu đã nói rất thẳng thắn cho nhau nghe. Ý kiến của cháu lúc đó là, quan hệ thì còn hơi sớm (vì 2 người mới quen nhau hơn 1 tháng), nhưng vẫn phải cẩn thận. Và chính cháu là người bắt bạn ấy mua hết cái này đến cái khác để phòng tránh (thuốc tránh thai dạng thường, thuốc tránh thai khẩn cấp, bao cao su…). Rồi cháu cũng dặn tỉ mỉ là thuốc khẩn cấp chỉ dùng được tối đa 1 tháng 4 lần...

Cháu phải đọc rất nhiều sách báo, tự trang bị cho mình một vốn kiến thức không nhỏ. Đáng tiếc là nhiều học sinh không được như vậy. Buồn cho ta vì giáo dục còn quá sơ sài, giới tính còn là một vấn đề gì đó cấm kị. Trong khi ở nước ngoài, có những ký túc xá phát miễn phí bao cao su cho sinh viên thì ở Việt Nam, bộ môn giáo dục giới tính còn chưa được đưa vào chương trình.

Cháu viết những dòng này để cho mọi người hiểu hơn về con em mình. Riêng với cháu, cháu cũng phải luôn tâm niệm rằng nếu có con, phải nhớ lấy rằng ngày xưa mình từng thế nào, có như vậy con mình mới có kiến thức đúng đắn, ít ra là về vấn đề sex.
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Làm sao để đàn ông thích bạn

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

1. Phải xinh
Bạn thừa biết rằng không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp. Bởi thế, đừng đổ lỗi cho cái sự lười làm đẹp của mình chỉ bằng một câu “tôi không xinh, có cố cũng chẳng để làm gì”.
Làm sao để đàn ông thích bạn
Làm sao để đàn ông thích bạn
Không ít các chương trình truyền hình trở nên ăn khách khi biến đổi hoàn toàn khán giả của họ từ một người bình thường, sẽ lẫn vào bao nhiêu người trở thành một người có gu, biết cách ăn mặc, trang điểm và để tóc phù hợp. Bạn có thấy sự “lột xác” của những người ấy không? Điều đó chứng minh cho bạn một chân lý: Bạn luôn luôn có thể trở nên xinh đẹp hơn, chỉ cần để ý chăm chút cho bản thân. Khi đã đẹp hơn, bạn sẽ nổi bật, và đàn ông bắt đầu để mắt tới bạn…

2. Nói chuyện có duyên
Thế nào là nói chuyện có duyên? Hãy để anh ấy được nói về những điều mình thích, bạn sẽ là người khơi gợi. Đàn ông nếu được nói về chủ đề bản thân thực sự say mê sẽ trở nên cởi mở hơn và nhìn bạn dưới ánh sáng thiện cảm, vô thức mà bị cuốn vào câu chuyện với bạn từ lúc nào không hay.

Bạn nên dùng thêm các ngôn ngữ cử chỉ, cái miệng luôn cười, đôi mắt vui tươi như biết nói, điệu bộ uyển chuyển, hơi ngả người về phía trước để anh ấy biết rằng bạn có hứng thú với câu chuyện, có lúc lại đưa người một chút ra sau để điều tiết khoảng cách. Nhẹ nhàng vuốt tóc, chủ động có “va chạm nhẹ” với anh ấy như khều tay trong lúc nói chuyện… cũng là các”tiểu xảo” thu hút đối phương.

Sự duyên dáng không chỉ nằm ở khả năng khơi gợi cho người kia nói về những điều họ yêu thích. Nghiên cứu cho thấy, khi bạn nói về chủ đề chính mình say mê, gương mặt bạn sẽ sáng hơn, vẻ ngoài trở nên quyến rũ hơn, mọi người xung quanh đều nhận thấy điều đó ở bạn. Bởi thế, hãy chia sẻ với anh ấy cả những câu chuyện của riêng bạn, những sở thích, thú vui…

3. Xịt nước hoa, lên… tóc

Một chút thôi đủ để lưu lại hương thơm. Khi đàn ông ở gần bên, bạn hãy nhẹ nhàng hất tóc từ bên vai này qua bên kia. Mùi vị là thứ có thể lưu lại ấn tượng sâu sắc nhất, anh ấy sẽ còn rất lâu mới quên được hương thơm ngọt ngào toát ra từ bạn.

4. Chú ý dáng đi

Khi bạn đang sánh bước bên một người đàn ông, hãy giữ cho lưng thật thẳng, hai tay xuôi theo người và sải những bước thật dài. Dáng đi “mọi ánh mắt phải dồn vào tôi” này tạo cảm giác người bạn cao hơn, bắt anh ấy phải nhìn ngắm bạn tới mức không tài nào dứt ra được.

5. Nên tỏ ra xa cách một chút

Bạn có để lộ ra những tín hiệu cho thấy mình đang đong đưa với người ta, nhưng đừng tỏ ra quá sẵn sàng. Cần để anh ấy hiểu một chuyện: “Em có chút hứng thú với anh, nhưng để chinh phục được em, anh vẫn phải bỏ công sức đấy”.

6. Có chính kiến

Nếu anh ấy hỏi bạn muốn làm gì, bạn nên đưa ra tên của quán ăn mình muốn tới hay bộ phim đang rất thích được xem, như thế tốt hơn thái độ “thế nào cũng được”. Một người phụ nữ biết rõ mình muốn gì chứ không để đối phương quyết định tất cả, với đàn ông mà nói, sẽ có sức hút lớn hơn, gây cho họ nhiều cảm hứng hơn.
Nguồn: dantri
Continue Reading | nhận xét

5 câu nói phụ nữ độc thân ghét nhất

Bất kể là từ cái mồm của ai, 5 lời khuyên dưới đây không bao giờ lọt được vào tai “gái ế” vì với họ, chúng thật khó nghe!
5 câu nói phụ nữ độc thân ghét nhất
5 câu nói phụ nữ độc thân ghét nhất
"Có thể cậu chưa cố gắng”

Họ sẽ hiểu là người đưa ra câu này đang phán xét những nỗ lực của họ. Tốt hơn cả, nếu muốn giúp cô bạn đã cứng tuổi mà còn độc thân, bạn nên gợi ý tận nơi cô ấy khám phá những mối quan hệ mới trong giới hạn bản thân cô ấy thấy thoải mái. Có thể giới thiệu mối để cô ấy đến gặp, nhưng phải thật tự nhiên và không mang tính thúc ép.

“Trang điểm nhiều hơn đi”

Lời khuyên này dễ bị hiểu xa hơn là bạn đang có ý tấn công vào ý thức bản ngã của cô ấy, cô ấy sẽ hiểu là đang bị chê rằng “kém xinh”.

Một người phụ nữ sẽ định nghĩa bản thân mình theo những tiêu chí mà cô ấy cho rằng có ý nghĩa, bất kể phong cách của cô ấy là phải rạng rỡ, tiểu thư, nổi bật hay mộc mạc tự nhiên, cô ấy sẽ thoải mái nhất khi được là chính mình. Cho dù cô ấy thường xuyên trang điểm hay chỉ thích để mặt mộc, vẫn sẽ có người đàn ông nào đó bị cuốn hút bởi phong cách của cô ấy.

“Cậu kén chọn quá đấy”

Câu này ám chỉ rằng “Cậu tưởng mình còn trẻ à?”. Người phụ nữ độc thân khi nghe lời này sẽ nghĩ ngay rằng họ chẳng còn nhiều thời gian mà nâng lên đặt xuống cân nhắc, đã đến lúc chạy ngay ra ngoài và vớ đại một người đàn ông cho xong chuyện.

“Cậu hạ chuẩn xuống đi”

Cô ấy sẽ hiểu câu nói này là: “Cậu đòi hỏi nhiều quá đấy”. Cũng có thể cô ấy cho rằng người đối diện đang ngụ ý cô ấy quá “cành cao” và nên hạ mình thấp xuống hơn một chút để tìm được đối tác vừa tầm. Song gợi ý một người phụ nữ ghìm mình lại để tỏa sáng đối phương không phải một ý kiến hay. Đây có thể là kịch bản cho một mối quan hệ thảm họa sau này. Ai mà sống mãi được trong sự giả dối khi không thể 100% bộc lộ con người mình chứ?

“Cậu đi chơi đi”

Câu này gửi đi một thông điệp rằng “cậu chưa tích cực bước vào thế giới hò hẹn”, “không chưa tăng tốc”, hay tệ hơn là “cậu chưa sống trọn cuộc sống của mình”. Thực tình, các cô gái độc thân cũng đâu có muốn suốt ngày núp trong tủ quần áo hay nằm co trên giường. Song để có bạn mà ra ngoài, ăn tối hay tham dự một sự kiện nào đó, cũng là cả một vấn đề với họ.
Nguồn: dantri
Continue Reading | nhận xét

Bố tôi dẫn gái về nhà

Bố tôi không một mảnh vải che thân đang quấn quýt bên cạnh một người phụ nữ xa lạ.
Bố tôi dẫn gái về nhà
Bố tôi dẫn gái về nhà
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình rất giàu có, bố là giám đốc còn mẹ làm phó giám đốc của hai công ty lớn. Tuổi thơ tôi trôi qua một cách bình yên và đẹp đẽ vô cùng, tôi như một công chúa nhỏ dưới sự thương yêu, chiều chuộng của gia đình. Tôi khác hẳn với những đứa con gái trong khu phố, tuy sống trong cảnh giàu có nhưng tôi không bị hư hỏng, tôi không ăn chơi đua đòi như bọn chúng. Đến năm tôi 19 tuổi, cái tuổi của sự hiếu kì, dễ mắc sai lầm, thì cuộc sống của tôi đã không còn được bình yên như trước nữa- đó chính là chuyện của bố tôi.

Nói về bố thì ngay bản thân tôi cũng phải thừa nhận rằng bố quá đẹp trai, tuy đã ở độ tuổi 55 nhưng nhìn vào thì không mấy ai tin điều đó là sự thật, thậm chí có nhiều người nói rằng bố chỉ 40 tuổi là cùng. Vẻ đẹp trai, lại giàu có cộng thêm lối ăn nói rất có duyên của bố đã làm cho rất nhiều người - từ già đến trẻ- thích và yêu bố. Cũng chính vì thế mà đôi lần mẹ và bố cãi nhau, mẹ ghen tức vì bố có quá nhiều người yêu, mỗi lần như thế thì bố lại bảo "Đó là họ thích anh nhưng anh không thích, anh chỉ yêu mỗi mình em và chưa bao giờ anh làm chuyện gì có lỗi với em cả, em và con là tất cả đối với anh". Nghe những lời nịnh nọt như vậy thì mẹ cũng nhanh chóng hết giận bố. Tôi tin bố một cách tuyệt đối rằng bố chỉ có mẹ và tôi, chỉ biết có gia đình, tôi tôn thờ bố như tôn thờ một vị thánh, bố là tất cả đối với mẹ và tôi. Bố thường hay chọc tôi rằng "Con đúng là một con chiên sùng đạo".

Rồi một ngày mẹ phải đi công tác xa nhà, mẹ dặn tôi phải để ý bố, lúc đó tôi cười bảo lại rằng "Mẹ lo lắng làm gì, bố chỉ có mỗi mình mẹ thôi mà, bố luôn chung thủy với mẹ, bố bảo sẽ không làm chuyện có lỗi với mẹ đâu". Vậy là nhà chỉ còn có bố và tôi. Hằng ngày tôi phải nấu cơm cho bố, lại bận bịu chuyện học hành để chuẩn bị thi Đại học nhưng tôi vẫn rất vui vì tôi biết bố luôn thương yêu tôi. Tôi ấp ủ ước mơ trở thành một bác sĩ để chữa bệnh đau lưng cho bố và tôi biết rằng ngày đó sẽ không còn bao xa nữa. Nhưng ai ngờ... Sau khi học xong tiết thứ hai thì lớp trưởng thông báo cô giáo bị ốm, thế là nhà trường đành phải cho chúng tôi ra về vì không có giáo viên dạy thay. Tôi đạp xe đi về nhà mặc dù có nhiều đứa bạn rủ tôi đi hát karaoke nhưng nghĩ đến kì thi Đại học đang đến gần khiến tôi từ chối. Về đến trước cổng nhà thì tôi thấy xe Toyota của bố đang đậu bên lề đường, tôi tự hỏi sao hôm nay bố đi làm về sớm vậy. Vào trong nhà thì tôi nghe thấy tiếng cười nói khúc khích, tôi chợt vui sướng vì nghĩ đến mẹ đã về và chạy ùa lên phòng bố mẹ. Cửa hé ra một khoảng rộng, một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt tôi...

Trên chiếc giường đó, bố tôi không một mảnh vải che thân đang quấn quýt bên cạnh một người phụ nữ xa lạ. Tôi nhìn mà nước mắt cứ chảy dài, miệng cố kêu "Bố...bố..." nhưng không phát ra tiếng. Bất chợt bố liền quay đầu về phía cửa, rồi bố rùng mình lên khi nhìn thấy tôi... Mặt đối mặt... Lấy hết sức tôi cố bám vào tường để vào phòng của mình và khóa chặt cửa lại.

Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao
Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao
Tôi ngồi xuống nền nhà, lấy tay ôm mặt rồi bắt đầu nhìn mọi thứ xung quanh, tất cả đều quá mờ ảo, tôi nghe thấy tiếng ai đó từ xa xăm vọng lại rồi tôi đã ngất đi tự lúc nào. Khi tỉnh dậy thì tôi ở trong bệnh viện, bố ngồi bên cạnh tôi. Tỉnh dậy một lúc thì tôi bắt đầu nhớ lại những cảnh đó, tất cả niềm tin, sự kính trọng, lòng yêu thương của tôi đã sụp đổ hoàn toàn, tôi uất nghẹn khóc nức nở. Nhận thấy tôi đã tỉnh bố ấp úng kêu "Con...". Tôi lui vào một góc giường và hét lên "Tránh xa tôi ra. Bố là kẻ lừa đảo, dối trá, bỉ ổi, vô liêm sĩ. Tại sao lại phản bội mẹ và con hả? Tại sao vậy bố?". "Bố... bố sai rồi, bố đã sai. Con... con hãy tha thứ cho bố lần này!" Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao.

Sau hai ngày nằm viện tôi được cho về nhà. Nhìn căn nhà sao lại xa lạ với tôi đến thế, mọi thứ thật lạ lẫm. Bố dìu tôi lên phòng, rồi ôm chầm lấy tôi và nói "Con đừng giận bố nữa, hãy tha thứ cho bố lần này. Tất cả tình yêu bố dành cho mẹ và con đều là sự thật, tất cả đều từ tận đáy lòng của bố. Những thứ con thấy đều do bố không kiềm chế được."... "Giả tạo. Cút ra khỏi phòng tôi ngay lập tức, tôi muốn được yên tĩnh" - tôi gắt gỏng đáp lại. Suốt hai tuần sau đó tôi chẳng thèm nói với bố lấy một lời. Tôi căm hận bố đến thấu xương nhưng tôi cũng không thể nói với mẹ. Thế là tôi lao đầu vào học như điên nhưng điểm số trên lớp cứ tụt dần đến mức thê thảm. Tôi hoang mang vô cùng, có lẽ niềm mơ ước trở thành bác sĩ sẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Rồi một tháng cứ lặng lẽ trôi đi, thái độ ăn năn hối lỗi của bố đã khiến tôi mủi lòng và tôi đã quyết định sẽ tha thứ cho bố.

Nhưng những điều mà người ta mong ước thì không bao giờ xuất hiện, còn những điều mà người ta không mong ước thì cứ liên tục ập đến một cách dữ dội. Đó là buổi tối khủng khiếp, đen tối nhất mà suốt đời này tôi sẽ không bao giờ quên. Lòng tôi đã tự nhủ sáng mai tôi sẽ nói lời tha thứ cho bố, rằng tôi đã quên chuyện đó rồi, chúng tôi sẽ có một gia đình giống như xưa. Chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tắt điện đi ngủ thì tôi lại nghe thấy tiếng nói cứ văng vẳng bên tai, linh cảm mách bảo tôi phải tìm hiểu. Tôi đã rón rén bước đến cạnh phòng bố để nghe xem bố trò chuyện cùng ai. "Sao! Nhớ anh hả?" "Ừ anh củng rất nhớ em, đã hơn một tháng không được gặp em làm anh nhớ quá". "Con bé hả? Em đừng lo, nó là con anh thì phải nghe lời anh, chắc nó sẽ mau chóng quên thôi. Sau này nó cũng sẽ hiểu ra rằng là đàn ông ai chẳng thế, phải có bồ bên ngoài mới là đàn ông". "Muốn lắm hả? Em hư quá trời". "Để anh xem nào, thôi đươc rồi, ngày mai sau khi đi làm về anh sẽ qua đón em. Anh sẽ cho em nhưng cảm giác, những tư thế mãnh liệt nhất, anh sẽ gặm nhấm cơ thể của em để em biết rằng trên đời này chỉ có anh là đàn ông...". Lúc đó trước mắt tôi thì kẻ đó không phải là bố của tôi nữa, đó cũng không phải là con người nữa. Lấy hết bình tĩnh tôi đẩy cửa rộng ra tạo thành tiếng động lớn. Ông ta quay lưng lại, vừa nhìn thấy tôi thì ông ta giật thốt mình, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống, văng ra nhiều mảnh. Tôi trừng mắt nhìn ông ta rồi uất nghẹn nói "Vậy mà cách đây vài phút tôi đã tự nhủ rằng sẽ tha thứ tất cả cho ông, nhưng đó chắc chắn là điều sai lầm lớn nhất mà tôi từng nghĩ ra". "Bố... bố..."- miệng ông ta ú ớ....

Rồi tôi đã bỏ chạy, vừa chạy vừa khóc. Tôi chạy đến một cây cầu lớn thì tôi dừng lại. Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ điên dại "Bây giờ sống để làm gì nữa, tại sao mình lại không chết nhỉ, chết là hết"... Tôi nhìn dòng sông một hồi lâu, có một người từ đằng xa chạy đến, cứ kêu "Con... con...". Khi ông ta đến nơi "Con đừng làm chuyện dại dột...". Lấy hết bình tĩnh, tôi đã nói "Bố à, con rất đau đớn, con thực sự rất đau đớn. Đến bây giờ con mới hiểu ra rằng, con và mẹ chẳng là gì của bố cả. Bố còn nhớ bố đã nói gì không, bố bảo rằng bố chỉ có mỗi mình mẹ và con. Tất cả là như thế này hả bố? Bố còn bảo con là con chiên sùng đạo và con đã tôn thờ bố như một vị thánh. Bố có thể nói cho con biết rằng con là ngời con thứ bao nhiêu của bố? Mà thôi thứ bao nhiêu cũng được, điều đó không quan trọng nữa. Tất cả mọi thứ đều vô nghĩa. Tất cả...". Bố nhìn tôi, chân tay run cầm cập, nước mắt bố trào ra. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi nhìn thấy ông khóc. Rồi tôi nói tiếp "Bây giờ mọi chuyện sẽ chấm hết. Con quá mệt mỏi rồi bố ạ. Hãy chăm sóc mẹ bố nhé, đừng bao giờ phản bội mẹ thêm một lần nào nữa. Hy vọng cái chết này sẽ thay đổi được bố". Sau đó tôi quỳ xuống vái ông ba lạy rồi trèo qua thành rào nhảy xuống sông tự vẫn.
Vậy là đã hai năm trôi qua kể từ khi tôi được một ông chủ thuyền cứu vớt, nỗi đau trong lòng tôi đã phai dần. Tôi được biết bố tôi đã bỏ ra một số tiền rất lớn để tìm tôi nhưng tôi biết rằng sẽ chẳng có ai tìm được tôi cả. Chắc chắn là như vậy.
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Sport

Entertainment

World News

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp sống trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp sống trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Con đường đến với ước mơ của tôi!

Hẳn rằng bạn cũng như tôi, lúc nhỏ ít ai biết và xác định rõ ràng cho mình rằng sau này lớn lên sẽ theo nghề gì.
Tôi chỉ nhớ ngày nhỏ ở nhà cứ bắt chước cầm phấn viết viết về bài cô giáo đã giảng trên lớp đầy nhoe trên những cánh cửa sổ và cửa ra vào. Rồi có ai hỏi “lớn lên cháu thích làm nghề gì?”, thường thì tôi hay các bạn chỉ nhắc đến công an, giáo viên, bác sỹ, kỹ sư,… ít ai nói rằng “lớn lên cháu sẽ là một nhà báo giỏi”.

Tôi đọc báo, đọc rất nhiều, từ báo họa mi, nhi đồng, tuổi trẻ,… từ lúc học cấp 1, và lớn lên theo các anh chị đọc hoa học trò, sinh viên, các loại tạp chí,… Nhưng tôi chỉ đọc vì báo cho tôi hay nhiều điều, hẳn rằng bạn cũng như tôi, ít ai biết được rằng “sau này tôi sẽ làm ra những thứ này”.

Năm học lớp 4, lần đầu tiên được đăng một mẩu truyện cười trên báo nhi đồng. Còn nhớ lúc đấy sung sướng lắm, đi khoe khắp nơi, giữ tờ báo cẩn thận. Tôi chỉ biết rằng có tên trên báo là “giỏi lắm”, nhưng cũng chẳng biết được lớn lên phải làm thế nào, phải làm nghề gì mới được có tên trên báo.

Chẳng ai biết được mình có duyên với nghề nào, mà chắc gì có duyên đã có thể đến được với nó. Năm học lớp 10, tôi được đăng bài trên tạp chí Hóa học và Ứng dụng. Niềm hạnh phúc vì thấy tên mình trên báo ùa về. Lúc đó, tôi đã biết, mình phải làm gì: “Tôi thích báo chí, tôi muốn trở thành một nhà báo, và tôi thi vào trường Báo chí”.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Ai cũng nói, mà tôi cũng nghĩ, làm một nhà báo thích lắm, được đi đây đi đó khắp nơi, được biết đủ điều. Bài học đầu tiên về một nữ nhà báo: hình ảnh một cô gái mặc chiếc áo khoác ba lỗ đầy túi trong túi ngoài. Trên vái khoác chiếc ba lô, cổ đeo máy ảnh, tay cầm bút, tay cầm sổ, mắt lúc nào cũng nhìn nhìn, ghi ghi chép chép.

Đẹp lắm, đầy mơ mộng và khao khát… nhưng, thực tế, không phải con đường nào cũng trải thảm đỏ và rải đầy hoa hồng…

Bạn phải đi rồi bạn mới biết, ngày nắng, ngày mưa, đừng nói ngại bạn nhé, tôi và bạn đều phải đi, đi và đi, đôi chân không ngừng mỏi mệt…

Da mặt bạn cần dày hơn một chút. Này nhé, tôi là người nhạy cảm, chỉ cần bị người khác chửi mắng thôi là tự ái rồi. Nhưng không, bạn và tôi, muốn làm một nhà báo, phải cố gắng mà nghe, mà chịu đựng… nếu tôi không nói quá rằng chúng ta đang chai lì.

Bạn nhát ư? Nếu vậy thì bạn là một nhà báo tồi. Bạn chẳng khai thác được gì nếu cứ e thẹn và ngại ngùng khi gặp đối phương.

Nữ nhà báo, bạn khác với nam nhà báo nhé, bạn chắc rằng mình có thể đi đêm, về khuya, có thể quên ăn cả ngày chứ? Niềm tin bạn có, nghị lực bạn có, nhưng hẳn rằng sức khỏe bạn sẽ hơn họ? Bạn và tôi đều phải cố gắng nhiều đấy.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Nhà báo giỏi, biết nhiều thứ, nhiều lĩnh vực, thích thật đấy. Tôi cũng ao ước mình sẽ trở thành một nhà báo giỏi. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà có đâu bạn. Tính tò mò và ham tìm tòi sẽ giúp bạn nhiều cho vốn kiến thức của mình đấy!

Bạn đừng nghĩ rằng mọi người luôn ngưỡng mộ một nhà báo, thì họ sẽ giúp đỡ bạn. Cuộc sống không phải màu hồng, và không phải luôn theo ý mình muốn, bạn phải tự tìm cách tháo gỡ vướng mắc cho mình.

Tôi, không phải một nhà báo, không phải một phóng viên,… Tôi, chỉ là một sinh viên báo chí. Khó khăn chưa là gì, nhưng đã nhiều lần tôi nản long, tôi tự nhủ rằng: “Nghề báo không hợp với mình, có thể tôi thích nhưng tôi không có duyên, tôi không thể vượt qua được những thử thách để đến với ước mơ của mình, tôi sẽ phải có lựa chọn khác cho mình”…

…Nhưng, bạn biết không… Đó chỉ là suy nghĩ phút chốc, rồi niềm đam mê lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi, và
tôi biết chỉ cần đam mê, ước mơ sẽ đạt được. Niềm vui thật sự chỉ có khi làm được điều mình muốn. Đã có lúc tôi nhận thấy, tôi đã tìm được niềm vui thật sự của mình…

Lần đầu tiên tôi được thấy tên mình trên báo, vui sướng, hạnh phúc đến ngần nào, đó là niềm vui thật sự của tôi…

Là một sinh viên, bạn có phải đi tác nghiệp báo đến 12h đêm, rồi hì hục viết lách, chính sửa đến 3h sáng? Mệt lắm phải không? Vâng, tôi mệt, nhưng bạn làm được và tôi cũng làm được. Tôi sung sướng, và đó là niềm vui thật sự của tôi…
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
4h sáng lọ mọ cầm máy ảnh ra ngoài chụp trộm vì họ không cho chụp. Có khổ không? Bị họ từ chối phỏng vấn và cung cấp thông tin, làm thế nào để lấy được đây? Bạn có cách, tôi cũng có cách. Và tôi làm được, làm được cái điều không phải dễ, tôi vui biết nhường nào, và đó là niềm vui thật sự của tôi…

Đôi chân lúc nào cũng phải đi, phải tìm tòi và khám phá, chẳng phải mệt lắm sao. Nhưng đổi lại, tôi và bạn đang có được cái điều mà mình vẫn mong muốn đấy thôi, được đi nhiều, được biết nhiều, đó chẳng phải là niềm vui thực sự của tôi và bạn đó sao?

Để trở thành một phóng viên, một nhà báo giỏi không phải dễ. Con đường lúc nào cũng đầy chông gai, thử thách, tôi chỉ mới bước một bước đi rất nhỏ trên chiếc thảm gai đó thôi nhưng cũng đã tìm ra được niềm vui thực sự cho mình và biết được mình sẽ phải qua rất nhiều chặng đường gai còn sắc nhọn hơn nữa. Nhưng tôi tin chắc chỉ cần có ước mơ, theo đuổi ước mơ đó đến cũng, nhất định chặng đường đầy gai góc vẫn có nhiều hoa hồng.

Sau mỗi khó khăn bạn có thể nản lòng, nhưng sau mỗi khó khăn mà bạn vượt qua được, nó sẽ là niềm vui thực sự của bạn và tiếp thêm nghị lực cho bạn. Tôi cũng vậy.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy. 

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Em yêu anh ! Vì...

1. Em yêu anh vì anh luôn sẵn sàng ở bên em mỗi khi em cần có ai đó bên cạnh.

2. Em yêu anh vì anh luôn nhìn em bằng ánh mắt nồng ấm, thân thương. Anh biết không? Em cứ muốn ánh mắt ấy sẽ nhìn em như thế mãi mãi.

3. Em yêu anh vì giọng nói của anh thật ấm áp, quá đỗi dịu dàng mỗi khi nói chuyện với em.

4. Em yêu anh vì anh cao hơn em gần một cái đầu. Điều đó làm em cảm thấy mình thật bé nhỏ và luôn cần được anh che chở, thương yêu.

5. Em yêu anh vì bàn tay của anh thật to và ấm, còn bàn tay em lại bé nhỏ và hay bị lạnh. Mỗi lần anh nắm tay em, nhất là khi trời trở lạnh, em thấy ấm áp vô cùng.

6. Em yêu anh vì anh luôn tự tin và lạc quan trước mọi việc. Điều đó cho em cảm giác an tâm, thanh thản mỗi khi có anh bên cạnh.

7. Em yêu anh vì từ khi quen em đến giờ, chưa bao giờ anh quên “Ngày đầu tiên em chào nắng sớm”.

8. Em yêu anh vì mỗi lần em bệnh, anh lại mang đến cho em cả bịch thuốc to đùng. Nhìn vẻ lo lắng của anh, em cứ tưởng mình mắc phải bệnh gì ghê gớm lắm.

9. Em yêu anh vì anh đã đọc những cuốn sách em yêu thích dù anh rất bận và cũng không hiểu nhiều về lĩnh vực văn chương.

10. Em yêu anh vì anh có một trái tim nhân hậu. Chẳng mấy khi anh từ chối những người ăn xin với lí do đơn giản: “Trong 10 người ăn xin, dù chỉ có 1 người thật sự cần sự giúp đỡ của anh thì anh cũng vui rồi”.

Anh cũng ít khi từ chối chơi với mấy đứa bé hàng xóm những lúc rảnh rỗi, vì anh rất yêu trẻ con. Nhìn anh chơi với bọn trẻ, em thấy mình thật bình yên.

10+1: Em yêu anh vì anh luôn yêu thương và quan tâm đến những người thân của em. Anh biết em vui và an lòng vì điều đó lắm không? Em cũng sẽ thương thật nhiều những người anh yêu mến. Thật đấy!

10+n: Còn nhiều nhiều lắm những lí do để em yêu anh mà em không thể diễn tả bằng lời, vì những lí do ấy chỉ có trái tim em mới cảm nhận được. Nhưng có một lí do quan trọng cuối cùng mà em muốn nói với anh, đó là: Em yêu anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em, những điều đó đã nói với em rằng "Anh yêu em"...
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!

Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao?

Bấy lâu nay, người ta vẫn mặc định rằng chỉ có chân dài mới cặp với đại gia, và đại gia cũng chỉ mở mắt xanh để nhìn những cô nàng mặt xinh, dáng đẹp. Nhưng điều đó đâu đồng nghĩa với việc chân ngắn thì không thể lấy được đại gia? Hơn thế nữa, bây giờ, nhiều đại gia sẽ trở thành những người bị chọn, bởi chính những cô gái chân không dài.

Lấy được chồng đại gia đâu phải lỗi của phụ nữ đẹp, sao họ cứ bị dòm ngó và xem thường, rồi lại như cách ly và miệt thị, xem đó là điều không nên theo? Có luật nào cấm phụ nữ không được lấy chồng đại gia, lại còn là phụ nữ chân dài, mặt đẹp? Và ai khẳng định đại gia là những người chồng không tốt? Chúng ta có đang khắt khe với khái niệm này quá chăng?

Người giàu vốn không phải là tội đồ, và tiền thì vốn chẳng phải tự nhiên sinh ra, nó chỉ chuyển từ túi người này sang người khác. Một người đàn ông được xem là “đại gia” theo cách này hay cách khác sẽ làm những đồng tiền của người khác, chuyển vào túi của mình và bạn đừng vội phán rằng họ làm ăn phi pháp, lươn lẹo hay đủ trò. Chẳng qua, họ bản lĩnh hơn người mà thôi. Và dĩ nhiên, phụ nữ thích điều đó.
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Đã xưa rồi cái hình ảnh chân ngắn bụng phệ, khệ nệ râu ria, lên xuống ô tô, ra vào nơi sang trọng, chốn đắt tiền mới được gắn cái mác “đại gia”. Giờ, thiếu gì những người trẻ tuổi, đẹp trai, lắm tiền, làm ăn đàng hoàng, kiếm tiền chân chính, thành đạt bằng đôi tay mình. Làm vợ những người này rồi cũng sẽ bị soi? Hay vì họ chưa đủ già để được gọi là đại gia, nên chẳng ai quan tâm đến họ? Có lẽ giàu tiền thì là đại gia, còn giàu thêm ý chí phấn đấu lại là… tiểu gia, không ma nào thèm ngó?

Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao? Chẳng lẽ cứ là đại gia thì không phải người tốt? Cưới đại gia làm chồng sẽ vô phúc, thế ư? Không biết ai đã tiên phong sản sinh ra cái suy nghĩ đầy áp đặt này, để muôn người đi sau cứ nhìn vào đó và phê phán. Định kiến thì cứ mãi là định kiến, phụ nữ vẫn cứ chọn chồng và đại gia vẫn cứ lấy vợ. Thế thôi.

Ước mơ lấy chồng giàu chẳng có gì để bị phản đối, lấy được rồi lại càng không phải tội. Đã thế, lấy được chồng giàu đâu phải chuyện lớn lao, đó cũng đâu phải sự kiện gì kinh thiên động địa, sao cứ bị soi, bị móc, bị xóc đến cùng? Bởi ghen tị giày xéo con người, quẫn cùng tâm can, nên thay vì vui, họ chỉ nhạt môi cười khẩy; hay thực tâm họ đang lo rằng người đẹp kia sẽ không hạnh phúc, rằng cưới đại gia rồi sẽ tan cửa nát nhà? Lạ lùng thay, và khó hiểu thay!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Còn nữa, đại gia không thể chỉ là của chân dài! Chân ngắn thì đã làm sao? Phụ nữ thông minh sẽ biết cách để mình chọn lựa, mặc kệ độ dài của chân. Nếu não nhiều nếp nhăn, phụ nữ sẽ tự biết cách làm mình hạnh phúc, bất kể là với đại gia, hay tiểu gia cũng thế. Điều này đánh thẳng vào suy nghĩ cổ hủ của một số đại gia, và cũng là một số lớp người trong xã hội, rằng chỉ những người có tiền mới là người nắm trong tay sự lựa chọn.

Họ nhầm, họ rất nhầm!

Đồng tiền chi phối nhiều thứ, trong đó có cả hạnh phúc. Không sai, nhưng quyền lựa chọn lần này nằm trong tay một kẻ nhiều não, chứ chưa chắc đó phải là kẻ nhiều tiền. Con người sinh ra có quyền tự mình đi tìm hạnh phúc, phụ nữ cũng vậy thôi! Họ tự nắm lấy hạnh phúc của chính mình, chứ chẳng phụ thuộc vào vị đại gia “mĩ miều” nào cả.

Bây giờ, không phải là thời buổi đại gia tung tiền chọn vợ, mà đã đến lúc những người phụ nữ thực sự thông minh có quyền vắt óc để chọn chồng. Thế nên, các chàng trai ạ, đừng dè bỉu những đại gia chân ngắn, bụng phệ, và ghen tị vì những cô vợ xinh xẻo kia; thay vào đó, hãy cố gắng để biến mình thành đại gia trong mắt các cô gái thời này!

Còn các cô gái, qua rồi thời các cô đứng im khoanh tay chờ người ta mang hạnh phúc, đã đến lúc các cô đứng dậy và tự kiếm lấy niềm vui. Đừng để người ta chọn mình một cách dễ dãi.

Còn những người còn lại, chưa là đại gia, cũng chưa là vợ đại gia, thì hãy nghĩ thoáng ra… Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Nguồn; nhật kí cuộc sống

5 cách níu kéo tình cảm

Người ta muốn chia tay, nhưng bạn còn tình cảm rất nhiều…
5 cách níu kéo tình cảm
5 cách níu kéo tình cảm
Vậy làm cách nào để phục hồi lại tình cảm mà không làm mất đi giá trị của bản thân mình?

Khi cảm thấy mâu thuẫn đã lên đến “cực đại”…

Nhiều cặp đôi thường rất nóng tính và vội vã, khi nổi giận hoặc bất đồng, họ mất kiểm soát và hay nói ra những lời làm tổn thương đối phương. Trong vài phút nông nổi, họ quyết định chia tay vì cho rằng mọi mâu thuẫn không thể cứu vãn được nữa, và họ cũng đã bị ức chế tâm lý quá nhiều. Nhưng khi cơn giận qua đi, họ bắt đầu ăn năn cực độ: “Phải chi lúc ấy bình tĩnh lại.”

Do vậy, bạn phải biết “phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Khi tình huống đang cao trào, tốt nhất nên kiềm chế cảm xúc vì mọi bất đồng đều có thể khiến tình cảm sứt mẻ và bạn có thể hành động nông nổi. Đó cũng là một cách giữ tình cảm.
Đừng bao giờ nghĩ đến hai chữ “chia tay” khi giận nhau, vì khi đã đến được với nhau là cả một quá trình, nên việc chia tay không đơn giản là một lời nói. Nó liên quan rất nhiều đến cảm xúc và làm xáo trộn cuộc sống. Chia tay không hề dễ như bạn nghĩ, và cảm xúc của bạn không ổn định thì tốt nhất không nên trò chuyện với “nửa ấy” của mình.

Cho thời gian suy nghĩ

Khi người ấy đòi chia tay, bạn có thể xử lý tình huống theo một trong các cách sau:

- Im lặng và không liên lạc trong một thời gian dài. Để cho nửa kia suy nghĩ về quyết định của mình. Bạn không xác nhận tức là mối quan hệ giữa cả hai vẫn chưa thật sự chấm dứt.

- Bạn bảo rằng: “Cho tớ thời gian suy nghĩ để quyết định”. Điều này khiến cho đối phương phải suy nghĩ lại hành động của mình, vừa níu kéo được tình yêu trong một khoảng thời gian nào đó, vừa giữ được “cái tôi” (chính bạn là người chủ động quyết định chứ không phải là người ấy.)

- Hoặc bạn nói: “Tớ cho cậu thời gian. Khi nào tỉnh táo rồi hãy nói chuyện với tớ”. Bạn đang trì hoãn và cách này có lợi cho cả bạn và người ấy.

Quản lý cảm xúc thật tốt

- Đừng đấu tranh tư tưởng trong thời gian này. Hãy dứt khoát với bản thân và chọn ra quyết định cho chính mình (nên nhớ rằng bạn quyết định cho bạn, do vậy tránh sự tác động từ bên ngoài càng nhiều càng tốt, bạn rất dễ rơi vào trạng thái căng thẳng khi phải cố giằng co giữa lý trí và cảm xúc). Hãy chọn cách tốt nhất cho bạn, đừng bị ảnh hưởng bởi những lời xung quanh.

- Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người ấy để hiểu và thông cảm hơn cho quyết định của họ. Đừng vội đổ mọi tội lỗi lên “người muốn chia tay”.

- Ai cũng mắc phải sai lầm, quan trọng là đừng làm cho mọi thứ thêm trầm trọng. Chính sự khéo léo của bạn sẽ giúp mọi việc đi theo chiều hướng tốt nhất.

Thay đổi những thói quen giữa cả hai

Khi đã cho người ta thời gian, bạn không nên tạo sự gò bó, ràng buộc mà hãy thử không liên lạc gì, cũng không quan tâm (xem như “chia tay tạm thời”). Thời gian thử thách này sẽ giúp bạn và người kia nhận ra nhiều điều.
Bên cạnh đó, hãy khắc phục những điểm hạn chế trong thời gian quen nhau. Suy nghĩ xem đâu là nguyên nhân khiến cả hai cảm thấy nhàm chán và khắc phục chúng.

Bạn cũng nên “tút” lại vẻ ngoài của mình sao cho bớt đơn điệu. Sự “làm mới” này rất có hiệu quả, vì dù sao thì hai bạn cũng đã quá quen thuộc khi nhìn mặt nhau và đôi khi chính sự quen thuộc này làm mất đi cảm giác rung động như thuở ban đầu.

Lạc quan

Nếu có xích mích và mâu thuẫn là chia tay ngay thì có lẽ tình yêu không tồn tại lâu bền trong cuộc sống này. Đôi khi sóng gió là lúc hai bạn nhìn nhận lại và “hâm nóng” tình cảm, để biết trân trọng và nâng niu những gì mình có hơn.
Đừng cho rằng “chia tay là hết” và mãi chìm trong sự dằn vặt, buồn khổ, u sầu. Cứ là bạn với nhau, nếu có duyên, ắt hẳn sẽ quay trở lại được. Cách tốt nhất sau khi chia tay là đừng oán hận, trách móc gì nhau. Khi tình yêu không còn, ta cũng phải cư xử thật đẹp để chứng tỏ mình bản lĩnh.

Và bạn phải chứng tỏ sao cho người ấy thấy rằng: “Mất bạn là một điều tiếc nuối to lớn nhất của người đó”. Đừng tự hành hạ bản thân hoặc đau khổ khi đã cố tìm cách níu kéo mà không được.
(Nhật kí cuộc sống)

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Những trải nghiệm đáng nhớ của SV làm thêm

Tranh thủ những lúc rảnh rỗi, đặc biệt là dịp Hè, nhiều sinh viên đã tranh thủ làm thêm. Hiện nay có rất nhiều công việc, mang lại cơ hội trải nghiệm thực tế cho nhiều bạn trẻ.

Tích cực đi làm thêm
Hè năm nay, được nghỉ một tháng rưỡi nhưng Đinh Kim Dung (HV Báo chí và Tuyên truyền) ở lại Hà Nội để làm thêm. Công việc của bạn là quản trị trên mạng xã hội Facebook.

Nhiệm vụ của Dung là đăng các bài trên fanpage của các khách hàng, tìm kiếm nội dung để thu hút người xem và quản trị trang page riêng của công ty.
Những trải nghiệm đáng nhớ của SV làm thêm
Những trải nghiệm đáng nhớ của SV làm thêm
Dung chia sẻ: “Mình cùng các đồng nghiệp quản trị đăng các bài trên fanpage của các khách hàng đồng thời tìm cách để tăng lượng like. Trang quản trị của Dung có số lượng like khá lớn trên 1 triệu like. Để có con số like đó, mọi người đã nỗ lực rất nhiều.

Đây cũng là một hình thức làm truyền thông trên facebook, Google + và diễn đàn của công ty nữa. Mình thường phải online liên tục, tìm kiếm nội dung để thu hút người xem, ủng hộ trang của mình.

Hàng ngày, Dung vẫn lên chỗ làm, mỗi ngày 4 tiếng. Hôm nào không lên chỗ làm, mình vẫn phải hoàn thành công việc của ngày đó. Bởi vì công việc chỉ cần online là có thể đảm bảo nên thời gian cũng khá thoải mái”.

Nếu trong năm học, phải lên lớp một buổi nên Dung làm part – time thì mùa hè này, bạn xin công ty làm full time theo giờ hành chính. Bởi vậy mà lương của Dung cũng sẽ gấp đôi.

Mai Thanh (ĐH Ngoại thương Hà Nội) làm công việc gia sư môn Tiếng Anh khá ổn định. Thanh cho biết trước mỗi buổi dạy sẽ soạn bài rồi đến kèm cho học sinh. Thanh thổ lộ: “Công việc gia sư này tưởng nhẹ nhàng nhưng lại cũng có cái khó riêng.

Đó là mình phải tìm cách để hòa hợp với học sinh, tìm được phương pháp dạy phù hợp để cho học sinh ấy hiểu. Nhiều khi gặp phải học trò “quái chiêu”, muốn chống đối và thử thách giáo viên, mình còn phải khéo léo thuyết phục”.

Từ một người dẫn chương trình cho các sự kiện trong trường, Bùi Hồng Nhung (Học viện Ngoại giao) đã trở thành một MC cho nhiều kênh truyền hình.

Hiện nay, Nhung đang dẫn cho nhiều kênh như Đà Nẵng (chương trình Thời tiết), truyền hình cáp Hà Nội (Không gian giải trí và Nhịp sống thị trường), ... Cứ đến chương trình, Nhung viết sẵn lời dẫn, tự mình luyện tập để lên hình.

Hồng Nhung (trái) trong vai trò MC truyền hình.
Hồng Nhung (trái) trong vai trò MC truyền hình.
Những trải nghiệm cho sinh viên làm thêm
Nhờ chăm chỉ đi làm thêm, mỗi tháng các bạn sinh viên đã kiếm được một khoản thu nhập khá, trang trải phần nào cuộc sống xa nhà.

Dung bộc bạch: “Từ lúc đi làm, mỗi tháng mình cũng kiếm được 2 – 2,5 triệu đồng, gánh nặng trên vai bố mẹ vì thế cũng nhẹ đi. Hè này tranh thủ đi học Tiếng Anh, không phải xin bố mẹ tiền đóng học phí, mình rất vui.

“Đi làm khiến mình có ý thức trách nhiệm hơn với công việc, với thời gian và với định hướng tương lai của chính mình. Có lẽ đây là cách hữu ích hóa thời gian rảnh rỗi, tránh "nhàn cư vi bất thiện", Dung nói.

Bên cạnh đó, vì phải viết những bài ngắn trên fanpage để quảng bá cho sản phẩm nên kỹ năng viết của Dung tiến bộ rất nhanh. Từ một người khá thụ động, Dung trở thành một người năng động, tự tin.

Mai Thanh trong suốt thời gian phụ trách kèm cặp học tập cho các học trò đã có thêm những người bạn nhỏ. Thanh cho biết: “Điều đáng quý nhất chính là tình cảm của các học sinh dành cho mình. Ngoài những lúc học, các em ấy còn tâm sự chuyện gia đình, trường lớp”.

Bên cạnh đó, Thanh cho biết nhờ việc biên soạn và truyền đạt bài học cho học trò, cô bạn cũng liên tục được ôn lại và trau dồi kiến thức nên không bị lãng quên.

Hồng Nhung chia sẻ rằng yêu cầu đầu tiên của một MC là khả năng nói trôi chảy nên sự luyện tập và thực hành ấy giúp cho kỹ năng nói của bạn ngày càng tốt hơn. Nhung bày tỏ thêm: “Chính nhớ công việc này, mình ngày càng có được sự tự tin hơn và rèn được khả năng làm chủ chương trình, tạo ra sự lôi cuốn cho người nghe.

Đặc biệt với mỗi chương trình mang nội dung khác nhau, mình còn phải luôn ý thức làm mới phong cách của bản thân. Làm công việc này, Nhung có được thu nhập khá, lại giàu kinh nghiệm sống, giúp ích cho ngành nghề của bản thân sau này.

Với những bạn không phải gánh vác chuyện tài chính thì đây là một công việc part – time thực sự, giúp chúng ta tìm được niềm vui trong đó. Nhung cũng chưa xác định lâu dài nhưng muốn tiếp tục càng lâu càng tốt.

Làm quen với môi trường công việc sớm, Nhung sẽ bớt bỡ ngỡ hơn khi ra trường. Bên cạnh đó mình cũng rèn luyện thêm những kỹ năng đã được học trên giảng đường nhưng chưa có dịp đem ra thực hành”.

Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ được trải nghiệm những giá trị tốt đẹp khi làm thêm, đặc biệt trong mùa hè sôi động này!
Nguồn: dantri

Mất người yêu vì không biết "chiều"

Vì tôi ích kỷ chỉ biết "giữ" cho mình mà anh đã phản bội tôi để đến với cô gái khác.
Mất người yêu vì không biết "chiều"
Mất người yêu vì không biết "chiều"
Em và anh tình cờ quen nhau ở một tiệm cắt tóc. Lần đầu tiên gặp anh, em chẳng có ấn tượng gì đặc biệt. Nhưng ngược lại, anh rất thích em và tìm mọi cách để theo đuổi em. Anh đã làm tất cả mọi việc chỉ mong muốn chiếm đoạt được trái tim em.

Để lấy lòng em, anh không ngần ngại rủ những cô bạn thân của em đi ăn, đi bar hay đi dã ngoại. Những lần đi chơi đó cũng không thể nào vắng mặt em. Anh là người đàn ông rất ga lăng, chu đáo. Ngày sinh nhật em hay ngày lễ, tết, anh đều tặng hoa và những món quà đắt tiền cho em. Anh cũng là một người đàn ông rất lãng mạn nên luôn có những cử chỉ, hành động nhẹ nhàng khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.

Cũng vì sự chu đáo, tận tình của anh mà em yêu anh từ lúc nào cũng không hay biết. Bạn bè xung quanh ai cũng ghen tị với em khi có được một người yêu tuyệt vời như thế!

Em đau đớn khi biết anh đã phản bội em đến với người con gái khác
Em đau đớn khi biết anh đã phản bội em đến với người con gái khác
Chúng em yêu nhau tính đến nay đã được hơn 10 tháng. Em cảm thấy rất hài lòng về sự lựa chọn của mình. Dù thời gian có qua đi, anh vẫn ân cần, săn sóc em rất chu đáo. Hai đứa cũng có rất nhiều kỷ niệm hạnh phúc khi ở bên nhau. Và điều đặc biệt là dù rất yêu nhau nhưng bọn em vẫn chỉ dành cho nhau những cử chỉ âu yếm, nhẹ nhàng chứ chưa vượt qua giới hạn cho phép.

Những tưởng tình yêu của hai đứa sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế! Nhưng em nào ngờ được, anh đã phản bội em để đi theo một người con gái khác.

Đợt Tết vừa rồi, em có về quê một tháng thì nghe bạn em kể lại, cô ấy đã chứng kiến cảnh anh đi chơi với người con gái khác và tình tứ dắt cô ta vào nhà nghỉ. Em đã thực sự rất sốc khi biết điều đó… dù rằng, trăm nghìn lần em không muốn tin đấy là sự thật.

Khi em hỏi anh về chuyện đó, anh không thanh minh, không phủ nhận… anh im lặng một lúc và lí nhí nói lời xin lỗi. Và càng cay đắng hơn khi anh nói rằng: “Anh không thể tiếp tục với em nữa. Chỉ khi ở bên cô ấy, anh mới có được những giây phút hạnh phúc thật sự. Còn em, em vẫn chỉ dành cho anh những tình cảm hơn tình bạn chút xíu thôi”.

Anh ra đi, để lại mình em trong nỗi đau đớn. Em biết rằng một khi anh đã quyết định thì dù em có níu kéo thế nào, anh cũng không bao giờ quay lại.

Đến bây giờ thì em đã hiểu vì sao người ta nói: “Trong tình yêu phải có tình dục”. Cũng vì em giữ khư khư cho riêng mình, vì em ích kỷ không biết “chiều” anh nên em mới đánh mất tình yêu thật sự của mình!
Nguồn: 24h

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Khi teen nói về sex

Ham muốn tìm hiểu văn hóa sex, theo cháu, là một bản năng rất bình thường vì ở tuổi mới lớn, ai cũng tò mò về chính cơ thể mình.
Khi teen nói về sex
Khi teen nói về sex
Cha mẹ nào cũng luôn giáo dục con mình theo hướng tốt đẹp. Nhưng liệu cha mẹ có thể chiến thắng được xã hội bên ngoài hay không? Cháu đang là một học sinh lớp 11. Hằng ngày, cháu vẫn đi học thêm, gặp gỡ bạn bè, lang thang trên Internet... và đôi khi, xem văn hóa sex, có thể nói vậy.

Cháu hư hỏng, tâm sinh lý không lành mạnh? Không đúng. Cháu thiếu giáo dục? Càng không đúng. Cháu xin khẳng định như vậy. Sex không còn là điều xa lạ với tất cả học sinh, sinh viên. Lấy ví dụ cụ thể là môi trường mà cháu đang học.

Trường cháu là một trường chuyên nổi tiếng của Hà Nội. Lớp cháu được đánh giá rất cao trong trường. Gần 1/3 lớp đã và sắp đi du học, tính cho đến nay, và tất cả đều đi theo dạng học bổng gần như 100% học phí và ăn ở. Tất cả đều là con em những cán bộ công nhân viên chức, gia đình nề nếp, có giáo dục.

Hẳn trong suy nghĩ của mọi người, đó phải là những học sinh suốt ngày chỉ biết học, đầu óc chỉ có kiến thức phục vụ cho học tập? Và sex là một thứ gì đó kiêng kị, xấu xa, tồi tệ? Không đúng. Chúng cháu nói về sex không hề kiêng kị.

Bản thân cháu cũng thấy rằng sex không còn xa lạ gì. Thỉnh thoảng cháu có xem phim sex, đọc truyện sex. Tất nhiên, cháu có bị ám ảnh, nhưng đó cũng là chuyện bình thường, và không phải ai xem những thứ đó thì lúc nào cũng nghĩ đến sex. Bạn bè cháu cũng vậy. Họ xem phim sex, nhưng cũng không tung hô ra rằng mình đã xem, khoe khoang "kiến thức" sex. Chỉ khi đến nhà nhau, lục tung mấy đĩa phim của nhau lên, hay lang thang trong máy tính của nhau thì chúng cháu mới biết được bạn mình xem truyện sex, xem phim sex.

Thỉnh thoảng cháu có xem phim sex, đọc truyện sex. Tất nhiên, cháu có bị ám ảnh, nhưng đó cũng là chuyện bình thường...
Thỉnh thoảng cháu có xem phim sex, đọc truyện sex. Tất nhiên, cháu có bị ám ảnh, nhưng đó cũng là chuyện bình thường... 
Ham muốn tìm hiểu văn hóa sex, theo cháu, là một bản năng rất bình thường, vì ở tuổi mới lớn, ai cũng tò mò về chính cơ thể mình. Giáo dục giới tính ngày nay chưa được coi trọng, và các teen thu thập kiến thức từ rất nhiều nguồn khác nhau, nhưng từ bố mẹ lại rất ít. Chính cháu cũng không bao giờ nói về vấn đề này với bố mẹ. Cháu biết cháu là một trong số những người may mắn vì có thể tự hiểu được những mặt tốt cũng như không tốt của sex, chứ không như một số ít học sinh suy nghĩ rất lệch lạc.

Những chuyện như thế này, cháu chỉ nói với bạn bè. Trêu đùa nhau bậy bậy một chút cũng có, nhưng phần lớn khi nói chuyện với bạn thân của mình, cháu rất nghiêm túc. Bạn thân nhất của cháu đã có quan hệ năm học lớp 11. Người yêu của bạn ấy cũng hết sức nghiêm túc với mối quan hệ này. Bạn cháu cũng xác định rằng chưa chắc bạn và người ấy có thể đi đến đâu, nhưng rõ ràng là 2 người đã yêu nhau thực sự. Và bạn ấy không hề hối hận về việc này.

Ngay từ khi bắt đầu có xu hướng muốn quan hệ, chúng cháu đã nói rất thẳng thắn cho nhau nghe. Ý kiến của cháu lúc đó là, quan hệ thì còn hơi sớm (vì 2 người mới quen nhau hơn 1 tháng), nhưng vẫn phải cẩn thận. Và chính cháu là người bắt bạn ấy mua hết cái này đến cái khác để phòng tránh (thuốc tránh thai dạng thường, thuốc tránh thai khẩn cấp, bao cao su…). Rồi cháu cũng dặn tỉ mỉ là thuốc khẩn cấp chỉ dùng được tối đa 1 tháng 4 lần...

Cháu phải đọc rất nhiều sách báo, tự trang bị cho mình một vốn kiến thức không nhỏ. Đáng tiếc là nhiều học sinh không được như vậy. Buồn cho ta vì giáo dục còn quá sơ sài, giới tính còn là một vấn đề gì đó cấm kị. Trong khi ở nước ngoài, có những ký túc xá phát miễn phí bao cao su cho sinh viên thì ở Việt Nam, bộ môn giáo dục giới tính còn chưa được đưa vào chương trình.

Cháu viết những dòng này để cho mọi người hiểu hơn về con em mình. Riêng với cháu, cháu cũng phải luôn tâm niệm rằng nếu có con, phải nhớ lấy rằng ngày xưa mình từng thế nào, có như vậy con mình mới có kiến thức đúng đắn, ít ra là về vấn đề sex.
Nguồn: 24h

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Làm sao để đàn ông thích bạn

1. Phải xinh
Bạn thừa biết rằng không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp. Bởi thế, đừng đổ lỗi cho cái sự lười làm đẹp của mình chỉ bằng một câu “tôi không xinh, có cố cũng chẳng để làm gì”.
Làm sao để đàn ông thích bạn
Làm sao để đàn ông thích bạn
Không ít các chương trình truyền hình trở nên ăn khách khi biến đổi hoàn toàn khán giả của họ từ một người bình thường, sẽ lẫn vào bao nhiêu người trở thành một người có gu, biết cách ăn mặc, trang điểm và để tóc phù hợp. Bạn có thấy sự “lột xác” của những người ấy không? Điều đó chứng minh cho bạn một chân lý: Bạn luôn luôn có thể trở nên xinh đẹp hơn, chỉ cần để ý chăm chút cho bản thân. Khi đã đẹp hơn, bạn sẽ nổi bật, và đàn ông bắt đầu để mắt tới bạn…

2. Nói chuyện có duyên
Thế nào là nói chuyện có duyên? Hãy để anh ấy được nói về những điều mình thích, bạn sẽ là người khơi gợi. Đàn ông nếu được nói về chủ đề bản thân thực sự say mê sẽ trở nên cởi mở hơn và nhìn bạn dưới ánh sáng thiện cảm, vô thức mà bị cuốn vào câu chuyện với bạn từ lúc nào không hay.

Bạn nên dùng thêm các ngôn ngữ cử chỉ, cái miệng luôn cười, đôi mắt vui tươi như biết nói, điệu bộ uyển chuyển, hơi ngả người về phía trước để anh ấy biết rằng bạn có hứng thú với câu chuyện, có lúc lại đưa người một chút ra sau để điều tiết khoảng cách. Nhẹ nhàng vuốt tóc, chủ động có “va chạm nhẹ” với anh ấy như khều tay trong lúc nói chuyện… cũng là các”tiểu xảo” thu hút đối phương.

Sự duyên dáng không chỉ nằm ở khả năng khơi gợi cho người kia nói về những điều họ yêu thích. Nghiên cứu cho thấy, khi bạn nói về chủ đề chính mình say mê, gương mặt bạn sẽ sáng hơn, vẻ ngoài trở nên quyến rũ hơn, mọi người xung quanh đều nhận thấy điều đó ở bạn. Bởi thế, hãy chia sẻ với anh ấy cả những câu chuyện của riêng bạn, những sở thích, thú vui…

3. Xịt nước hoa, lên… tóc

Một chút thôi đủ để lưu lại hương thơm. Khi đàn ông ở gần bên, bạn hãy nhẹ nhàng hất tóc từ bên vai này qua bên kia. Mùi vị là thứ có thể lưu lại ấn tượng sâu sắc nhất, anh ấy sẽ còn rất lâu mới quên được hương thơm ngọt ngào toát ra từ bạn.

4. Chú ý dáng đi

Khi bạn đang sánh bước bên một người đàn ông, hãy giữ cho lưng thật thẳng, hai tay xuôi theo người và sải những bước thật dài. Dáng đi “mọi ánh mắt phải dồn vào tôi” này tạo cảm giác người bạn cao hơn, bắt anh ấy phải nhìn ngắm bạn tới mức không tài nào dứt ra được.

5. Nên tỏ ra xa cách một chút

Bạn có để lộ ra những tín hiệu cho thấy mình đang đong đưa với người ta, nhưng đừng tỏ ra quá sẵn sàng. Cần để anh ấy hiểu một chuyện: “Em có chút hứng thú với anh, nhưng để chinh phục được em, anh vẫn phải bỏ công sức đấy”.

6. Có chính kiến

Nếu anh ấy hỏi bạn muốn làm gì, bạn nên đưa ra tên của quán ăn mình muốn tới hay bộ phim đang rất thích được xem, như thế tốt hơn thái độ “thế nào cũng được”. Một người phụ nữ biết rõ mình muốn gì chứ không để đối phương quyết định tất cả, với đàn ông mà nói, sẽ có sức hút lớn hơn, gây cho họ nhiều cảm hứng hơn.
Nguồn: dantri

5 câu nói phụ nữ độc thân ghét nhất

Bất kể là từ cái mồm của ai, 5 lời khuyên dưới đây không bao giờ lọt được vào tai “gái ế” vì với họ, chúng thật khó nghe!
5 câu nói phụ nữ độc thân ghét nhất
5 câu nói phụ nữ độc thân ghét nhất
"Có thể cậu chưa cố gắng”

Họ sẽ hiểu là người đưa ra câu này đang phán xét những nỗ lực của họ. Tốt hơn cả, nếu muốn giúp cô bạn đã cứng tuổi mà còn độc thân, bạn nên gợi ý tận nơi cô ấy khám phá những mối quan hệ mới trong giới hạn bản thân cô ấy thấy thoải mái. Có thể giới thiệu mối để cô ấy đến gặp, nhưng phải thật tự nhiên và không mang tính thúc ép.

“Trang điểm nhiều hơn đi”

Lời khuyên này dễ bị hiểu xa hơn là bạn đang có ý tấn công vào ý thức bản ngã của cô ấy, cô ấy sẽ hiểu là đang bị chê rằng “kém xinh”.

Một người phụ nữ sẽ định nghĩa bản thân mình theo những tiêu chí mà cô ấy cho rằng có ý nghĩa, bất kể phong cách của cô ấy là phải rạng rỡ, tiểu thư, nổi bật hay mộc mạc tự nhiên, cô ấy sẽ thoải mái nhất khi được là chính mình. Cho dù cô ấy thường xuyên trang điểm hay chỉ thích để mặt mộc, vẫn sẽ có người đàn ông nào đó bị cuốn hút bởi phong cách của cô ấy.

“Cậu kén chọn quá đấy”

Câu này ám chỉ rằng “Cậu tưởng mình còn trẻ à?”. Người phụ nữ độc thân khi nghe lời này sẽ nghĩ ngay rằng họ chẳng còn nhiều thời gian mà nâng lên đặt xuống cân nhắc, đã đến lúc chạy ngay ra ngoài và vớ đại một người đàn ông cho xong chuyện.

“Cậu hạ chuẩn xuống đi”

Cô ấy sẽ hiểu câu nói này là: “Cậu đòi hỏi nhiều quá đấy”. Cũng có thể cô ấy cho rằng người đối diện đang ngụ ý cô ấy quá “cành cao” và nên hạ mình thấp xuống hơn một chút để tìm được đối tác vừa tầm. Song gợi ý một người phụ nữ ghìm mình lại để tỏa sáng đối phương không phải một ý kiến hay. Đây có thể là kịch bản cho một mối quan hệ thảm họa sau này. Ai mà sống mãi được trong sự giả dối khi không thể 100% bộc lộ con người mình chứ?

“Cậu đi chơi đi”

Câu này gửi đi một thông điệp rằng “cậu chưa tích cực bước vào thế giới hò hẹn”, “không chưa tăng tốc”, hay tệ hơn là “cậu chưa sống trọn cuộc sống của mình”. Thực tình, các cô gái độc thân cũng đâu có muốn suốt ngày núp trong tủ quần áo hay nằm co trên giường. Song để có bạn mà ra ngoài, ăn tối hay tham dự một sự kiện nào đó, cũng là cả một vấn đề với họ.
Nguồn: dantri

Bố tôi dẫn gái về nhà

Bố tôi không một mảnh vải che thân đang quấn quýt bên cạnh một người phụ nữ xa lạ.
Bố tôi dẫn gái về nhà
Bố tôi dẫn gái về nhà
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình rất giàu có, bố là giám đốc còn mẹ làm phó giám đốc của hai công ty lớn. Tuổi thơ tôi trôi qua một cách bình yên và đẹp đẽ vô cùng, tôi như một công chúa nhỏ dưới sự thương yêu, chiều chuộng của gia đình. Tôi khác hẳn với những đứa con gái trong khu phố, tuy sống trong cảnh giàu có nhưng tôi không bị hư hỏng, tôi không ăn chơi đua đòi như bọn chúng. Đến năm tôi 19 tuổi, cái tuổi của sự hiếu kì, dễ mắc sai lầm, thì cuộc sống của tôi đã không còn được bình yên như trước nữa- đó chính là chuyện của bố tôi.

Nói về bố thì ngay bản thân tôi cũng phải thừa nhận rằng bố quá đẹp trai, tuy đã ở độ tuổi 55 nhưng nhìn vào thì không mấy ai tin điều đó là sự thật, thậm chí có nhiều người nói rằng bố chỉ 40 tuổi là cùng. Vẻ đẹp trai, lại giàu có cộng thêm lối ăn nói rất có duyên của bố đã làm cho rất nhiều người - từ già đến trẻ- thích và yêu bố. Cũng chính vì thế mà đôi lần mẹ và bố cãi nhau, mẹ ghen tức vì bố có quá nhiều người yêu, mỗi lần như thế thì bố lại bảo "Đó là họ thích anh nhưng anh không thích, anh chỉ yêu mỗi mình em và chưa bao giờ anh làm chuyện gì có lỗi với em cả, em và con là tất cả đối với anh". Nghe những lời nịnh nọt như vậy thì mẹ cũng nhanh chóng hết giận bố. Tôi tin bố một cách tuyệt đối rằng bố chỉ có mẹ và tôi, chỉ biết có gia đình, tôi tôn thờ bố như tôn thờ một vị thánh, bố là tất cả đối với mẹ và tôi. Bố thường hay chọc tôi rằng "Con đúng là một con chiên sùng đạo".

Rồi một ngày mẹ phải đi công tác xa nhà, mẹ dặn tôi phải để ý bố, lúc đó tôi cười bảo lại rằng "Mẹ lo lắng làm gì, bố chỉ có mỗi mình mẹ thôi mà, bố luôn chung thủy với mẹ, bố bảo sẽ không làm chuyện có lỗi với mẹ đâu". Vậy là nhà chỉ còn có bố và tôi. Hằng ngày tôi phải nấu cơm cho bố, lại bận bịu chuyện học hành để chuẩn bị thi Đại học nhưng tôi vẫn rất vui vì tôi biết bố luôn thương yêu tôi. Tôi ấp ủ ước mơ trở thành một bác sĩ để chữa bệnh đau lưng cho bố và tôi biết rằng ngày đó sẽ không còn bao xa nữa. Nhưng ai ngờ... Sau khi học xong tiết thứ hai thì lớp trưởng thông báo cô giáo bị ốm, thế là nhà trường đành phải cho chúng tôi ra về vì không có giáo viên dạy thay. Tôi đạp xe đi về nhà mặc dù có nhiều đứa bạn rủ tôi đi hát karaoke nhưng nghĩ đến kì thi Đại học đang đến gần khiến tôi từ chối. Về đến trước cổng nhà thì tôi thấy xe Toyota của bố đang đậu bên lề đường, tôi tự hỏi sao hôm nay bố đi làm về sớm vậy. Vào trong nhà thì tôi nghe thấy tiếng cười nói khúc khích, tôi chợt vui sướng vì nghĩ đến mẹ đã về và chạy ùa lên phòng bố mẹ. Cửa hé ra một khoảng rộng, một cảnh tượng hãi hùng đập vào mắt tôi...

Trên chiếc giường đó, bố tôi không một mảnh vải che thân đang quấn quýt bên cạnh một người phụ nữ xa lạ. Tôi nhìn mà nước mắt cứ chảy dài, miệng cố kêu "Bố...bố..." nhưng không phát ra tiếng. Bất chợt bố liền quay đầu về phía cửa, rồi bố rùng mình lên khi nhìn thấy tôi... Mặt đối mặt... Lấy hết sức tôi cố bám vào tường để vào phòng của mình và khóa chặt cửa lại.

Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao
Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao
Tôi ngồi xuống nền nhà, lấy tay ôm mặt rồi bắt đầu nhìn mọi thứ xung quanh, tất cả đều quá mờ ảo, tôi nghe thấy tiếng ai đó từ xa xăm vọng lại rồi tôi đã ngất đi tự lúc nào. Khi tỉnh dậy thì tôi ở trong bệnh viện, bố ngồi bên cạnh tôi. Tỉnh dậy một lúc thì tôi bắt đầu nhớ lại những cảnh đó, tất cả niềm tin, sự kính trọng, lòng yêu thương của tôi đã sụp đổ hoàn toàn, tôi uất nghẹn khóc nức nở. Nhận thấy tôi đã tỉnh bố ấp úng kêu "Con...". Tôi lui vào một góc giường và hét lên "Tránh xa tôi ra. Bố là kẻ lừa đảo, dối trá, bỉ ổi, vô liêm sĩ. Tại sao lại phản bội mẹ và con hả? Tại sao vậy bố?". "Bố... bố sai rồi, bố đã sai. Con... con hãy tha thứ cho bố lần này!" Lòng tôi đau đớn đến cùng cực, lẽ nào tất cả lời nói yêu thương của bố từ trước đến nay đều giả dối sao.

Sau hai ngày nằm viện tôi được cho về nhà. Nhìn căn nhà sao lại xa lạ với tôi đến thế, mọi thứ thật lạ lẫm. Bố dìu tôi lên phòng, rồi ôm chầm lấy tôi và nói "Con đừng giận bố nữa, hãy tha thứ cho bố lần này. Tất cả tình yêu bố dành cho mẹ và con đều là sự thật, tất cả đều từ tận đáy lòng của bố. Những thứ con thấy đều do bố không kiềm chế được."... "Giả tạo. Cút ra khỏi phòng tôi ngay lập tức, tôi muốn được yên tĩnh" - tôi gắt gỏng đáp lại. Suốt hai tuần sau đó tôi chẳng thèm nói với bố lấy một lời. Tôi căm hận bố đến thấu xương nhưng tôi cũng không thể nói với mẹ. Thế là tôi lao đầu vào học như điên nhưng điểm số trên lớp cứ tụt dần đến mức thê thảm. Tôi hoang mang vô cùng, có lẽ niềm mơ ước trở thành bác sĩ sẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Rồi một tháng cứ lặng lẽ trôi đi, thái độ ăn năn hối lỗi của bố đã khiến tôi mủi lòng và tôi đã quyết định sẽ tha thứ cho bố.

Nhưng những điều mà người ta mong ước thì không bao giờ xuất hiện, còn những điều mà người ta không mong ước thì cứ liên tục ập đến một cách dữ dội. Đó là buổi tối khủng khiếp, đen tối nhất mà suốt đời này tôi sẽ không bao giờ quên. Lòng tôi đã tự nhủ sáng mai tôi sẽ nói lời tha thứ cho bố, rằng tôi đã quên chuyện đó rồi, chúng tôi sẽ có một gia đình giống như xưa. Chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tắt điện đi ngủ thì tôi lại nghe thấy tiếng nói cứ văng vẳng bên tai, linh cảm mách bảo tôi phải tìm hiểu. Tôi đã rón rén bước đến cạnh phòng bố để nghe xem bố trò chuyện cùng ai. "Sao! Nhớ anh hả?" "Ừ anh củng rất nhớ em, đã hơn một tháng không được gặp em làm anh nhớ quá". "Con bé hả? Em đừng lo, nó là con anh thì phải nghe lời anh, chắc nó sẽ mau chóng quên thôi. Sau này nó cũng sẽ hiểu ra rằng là đàn ông ai chẳng thế, phải có bồ bên ngoài mới là đàn ông". "Muốn lắm hả? Em hư quá trời". "Để anh xem nào, thôi đươc rồi, ngày mai sau khi đi làm về anh sẽ qua đón em. Anh sẽ cho em nhưng cảm giác, những tư thế mãnh liệt nhất, anh sẽ gặm nhấm cơ thể của em để em biết rằng trên đời này chỉ có anh là đàn ông...". Lúc đó trước mắt tôi thì kẻ đó không phải là bố của tôi nữa, đó cũng không phải là con người nữa. Lấy hết bình tĩnh tôi đẩy cửa rộng ra tạo thành tiếng động lớn. Ông ta quay lưng lại, vừa nhìn thấy tôi thì ông ta giật thốt mình, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống, văng ra nhiều mảnh. Tôi trừng mắt nhìn ông ta rồi uất nghẹn nói "Vậy mà cách đây vài phút tôi đã tự nhủ rằng sẽ tha thứ tất cả cho ông, nhưng đó chắc chắn là điều sai lầm lớn nhất mà tôi từng nghĩ ra". "Bố... bố..."- miệng ông ta ú ớ....

Rồi tôi đã bỏ chạy, vừa chạy vừa khóc. Tôi chạy đến một cây cầu lớn thì tôi dừng lại. Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ điên dại "Bây giờ sống để làm gì nữa, tại sao mình lại không chết nhỉ, chết là hết"... Tôi nhìn dòng sông một hồi lâu, có một người từ đằng xa chạy đến, cứ kêu "Con... con...". Khi ông ta đến nơi "Con đừng làm chuyện dại dột...". Lấy hết bình tĩnh, tôi đã nói "Bố à, con rất đau đớn, con thực sự rất đau đớn. Đến bây giờ con mới hiểu ra rằng, con và mẹ chẳng là gì của bố cả. Bố còn nhớ bố đã nói gì không, bố bảo rằng bố chỉ có mỗi mình mẹ và con. Tất cả là như thế này hả bố? Bố còn bảo con là con chiên sùng đạo và con đã tôn thờ bố như một vị thánh. Bố có thể nói cho con biết rằng con là ngời con thứ bao nhiêu của bố? Mà thôi thứ bao nhiêu cũng được, điều đó không quan trọng nữa. Tất cả mọi thứ đều vô nghĩa. Tất cả...". Bố nhìn tôi, chân tay run cầm cập, nước mắt bố trào ra. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi nhìn thấy ông khóc. Rồi tôi nói tiếp "Bây giờ mọi chuyện sẽ chấm hết. Con quá mệt mỏi rồi bố ạ. Hãy chăm sóc mẹ bố nhé, đừng bao giờ phản bội mẹ thêm một lần nào nữa. Hy vọng cái chết này sẽ thay đổi được bố". Sau đó tôi quỳ xuống vái ông ba lạy rồi trèo qua thành rào nhảy xuống sông tự vẫn.
Vậy là đã hai năm trôi qua kể từ khi tôi được một ông chủ thuyền cứu vớt, nỗi đau trong lòng tôi đã phai dần. Tôi được biết bố tôi đã bỏ ra một số tiền rất lớn để tìm tôi nhưng tôi biết rằng sẽ chẳng có ai tìm được tôi cả. Chắc chắn là như vậy.
Nguồn: 24h