Em yêu anh lắm đấy, biết không?...

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?
Em yêu anh lắm đấy, nên em tin tất cả những gì anh nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên cho dù mọi người có ra sức ngăn cản em cũng lao vào.

Em yêu anh lắm đấy, nên em nghĩ ra 1000 lí do rằng anh không như người ta nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên em bắt mình phải giả vờ như chẳng có gì khi anh đi bên cạnh ai đó mặc cho em bồn chồn và lo lắng.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh ra đi không nói với em một lời em cũng không trách gì anh cả.
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Ừ thì em yêu anh, nên…

cho dù em có quen bao nhiêu người cũng không thay thế anh được, không thể quên anh được.

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

Em yêu anh lắm đấy, nên khi gặp lại anh em cảm thấy rất vui mà quên rằng đã từng đau khổ vì anh.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh nói :" Cho anh một cơ hội nữa nhé" , em sẵng sàng gật đầu.

Em yêu anh lắm đấy, nên tin anh như chính bản thân mình, tin anh mà quên đánh vần hai chữ "mù quáng" trong tình yêu... Vì thế mà...

Em yêu anh lắm đấy nên đừng lừa dối em thêm lần nào nữa được không anh?
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Chàng hoàng tử của em

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Món quà đặc biệt nhất em nhận được chính là sự chân thành anh dành cho em.
Chàng hoàng tử của em
Chàng hoàng tử của em
Trán anh nhễ nhại mồ hôi, người ướt đẫm, đứng trước mặt em với bó hoa đồng nội hái ven đường và nhoẻn miệng cười. Em rưng rưng đôi mắt đón nhận bó hoa vẫn còn ướt đọng sương đêm nhìn anh với một ánh mắt cảm động.

Em mới chỉ quen anh một tháng nhân sự kiện em tham gia đội giao lưu với các chiến sĩ trẻ. Anh là một quân nhân, nghiêm túc, thật thà nhưng lại vô cùng dễ thương bởi anh biết cách quan tâm đến người khác. Từ lần đầu mới nhìn thấy nhau, hai ánh mắt nhìn hai tâm hồn đã chạm vào nhau, trái tim chúng ta đã đập cùng nhịp kể từ hôm đó. Suốt buổi giao lưu, anh ngồi gần khiến em lúng túng, tay chân như bị điện giật, trái tim đập loạn nhịp.

Nhà anh cách nhà em chỉ 10km, nhưng đơn vị anh lại cách nhà em 20km, công việc trong quân ngũ bận rộn và kỉ luật nên một tuần anh chỉ được về thăm nhà một lần vào cuối tuần. Từ ngày quen nhau, anh đã dành trọn cuối tuần của mình cho em. Anh gửi gắm tình cảm của anh qua những món quà tự làm trong những thời gian rảnh rỗi mỗi tối trong quân ngũ.
Anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con
Anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con
Tuần nào anh về cũng dành tặng em một món quà. Lúc là chiếc đèn ngủ được làm từ bóng đèn ô tô đã hỏng được anh nối dây điện cẩn thận và bên trong gắn một bóng hình quả nhót. Vì biết em thuộc cung Cự Giải có biểu tượng con Cua nên anh đã khéo léo tạo hình một cô nàng Cua ngộ nghĩnh trong đó. Khi thì anh tỉ mỉ khâu chiếc áo phông nhét đầy bông bên trong thành một hình trái tim thêu tên anh và em. Có lúc là một lọ hoa giấy được gấp vô cùng khéo léo với những sắc màu mà em yêu thích. Em yêu những thứ giản dị anh làm bởi nó xuất phát từ tình yêu chân thành anh gửi gắm trong đó chứ không phải món đồ hiện đại, đắt tiền.

Và, món quà lần này lại vô cùng đặc biệt và ngạc nhiên đối với em. Bởi món quà đó chính là anh, là sự chân thành anh dành tặng em mà chắc hẳn với em những gã trai như anh đã tuyệt chủng từ lâu. Anh đi bộ 10km từ nhà anh tới nhà em, vượt qua cả một cây cầu dài để tặng em bó hoa đồng nội hái ven đường. Có thể ai đó nghĩ anh điên rồ, nghĩ anh dại dột vì một đứa con gái, nhưng với riêng em, anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con.

Em thầm cảm ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy vì em đã có thêm anh để dành trọn tình yêu thương đến suốt cuộc đời.
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Hạnh phúc nơi đâu

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc...
1. Hai mươi tư tuổi, trải qua một vài mối tình, một vài người đến và đi trong nước mắt, cuối cùng Ly cũng tìm thấy một người phù hợp để an yên yêu thương và sóng đôi trên một đoạn đường dài. Chuyện tình cảm vốn không rắc rối như thời mới yêu vẫn mường tượng, chỉ cần không cố gắng kiếm tìm cho mình một hoàng tử thì kiểu gì cũng sẽ thấy có ai đó phù hợp. Vì trên cõi đời này không có ai là hoàn hảo, vậy nên hãy học cách yêu thương một người cho trọn vẹn chứ không nên tìm kiếm một thứ vốn vô thường. 

Hiện tại Ly yêu Vũ, một người hơn cô bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác khá xa nhưng không là gì cả khi hai người yêu nhau. Quãng thời gian của hai người bình lặng đến mức chẳng ai xung quanh nhận ra có điều gì bất thường.

Vào một ngày mưa gió, Ly thưa chuyện với mẹ là có một chàng trai đang theo đuổi mình, người ấy khá lớn tuổi và cũng xác định chuyện tương lai. Mẹ Ly ban đầu có hơi ngỡ ngàng, vì Ly thuộc tuýp con gái hiện đại, nếu chuyện chồng con chưa bị thúc giục mãi thì có khi cô nàng chẳng chịu đả động đến chuyện bạn trai. Nhưng đùng một cái nói có người yêu lớn hơn nhiều tuổi nên mẹ Ly đâm ra lo ngại. Ở cái khoảng cách như thế đủ biết rằng anh chàng kia đã từng trải nhiều, đã già dặn và chín chắn giữa công việc, tình cảm… còn Ly? Hai mươi tư tuổi chưa đủ nhiều để trải đời, lại vốn được nuông chiều nên cảm giác bước ra đời còn muộn hơn bạn bè cùng trang lứa. 

Ngày ra mắt mẹ Ly, Vũ trầm mặc, nói vừa đủ, cười vừa đủ. Khuôn mặt có nét vui xong lại thoáng nét buồn lạ lùng. Mẹ Ly không rõ cảm giác của mình, chỉ biết có đôi chút bất an. Khoảnh khắc Ly cúi đầu nhìn mẹ, thấy đôi bàn tay kia nắm trọn lấy đôi bàn tay con gái mình mẹ Ly mới yên lòng hơn một chút. Chí ít, thấy con trẻ yêu nhau, phụ huynh không khỏi có những phút không yên lòng.

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc. Nhiều người nói Ly khờ, sao lại chấp nhận một anh chàng khô khan đến thế. Ly không rõ… biết là cảm giác của mình rất đúng, cảm giác của mọi người cũng rất đúng, nhưng việc nhận lời yêu Vũ và chấp nhận bên cạnh Vũ như một thói quen, quen thuộc đến mức dù không được thể hiện nồng nàn tình cảm xong vẫn cứ muốn đồng hành bên cạnh.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
2. Chiều cuối tuần, thảnh thơi một vài trang sách mới bên cạnh cửa sổ quán quen, Ly nhâm nhi chuỗi ngày nghỉ như thể dài vô tận. Anh người yêu vẫn là lịch trình bận rộn, đến thời gian nhắn tin cũng không có nên chẳng có gì là lạ khi Ly vẫn hay quen xuất hiện ở đây mỗi khi rảnh rỗi, lại chỉ có một mình. Chủ quán là một anh chàng dễ tính, vui vẻ và hóm hỉnh, mấy lần có ra ngồi cùng Ly trò chuyện. Hôm nay là ngày trang hoàng quán đẹp hơn như thể có dịp gì đó đặc biệt, Ly hỏi bâng quơ, anh chủ quán lại mỉm cười, nụ cười duyên chất lừ.

- À, hôm nay sinh nhật quán đấy Ly! Hay tối nay ở lại chung vui với bọn anh nhé!

Ly mỉm cười, gật nhẹ.

- Sinh nhật quán quen thì nhất định phải ở lại dự rồi. Không biết thì thôi chứ biết thì cứ ở lỳ đây để xơi bánh, uống nước free.

Chủ quán hào phóng mỉm cười, kèm theo cái nháy mắt cho chắc cú.

- Ờm. Ai chứ người đẹp thì vô tư thôi.

Vài câu xã giao ngắn ngủi trôi qua, người nào lại tiếp tục công việc của người nấy. Anh chủ quán cùng nhân viên sắp xếp nào lọ hoa, nào nến, nào bàn ghế. Tất cả như phủ một màu ánh tím đến mộng mơ. Ly ngồi tiếp tục với những trang sách dở của mình, môi mỉm cười vì niềm vui vu vơ rõ ràng chẳng phải của mình nhưng vẫn muốn mượn để được vui lây cùng. 

Quán này của những ngày đầu tiên là chốn hẹn hò của Ly và Vũ. Vũ không phải tuýp người lãng mạn, anh không cố gắng tìm tòi địa điểm hẹn hò cầu kỳ, đẹp đẽ, với anh chỉ cốt tiện đường là được. Ly thì ngược lại, cô vốn thích nhâm nhi café cuối tuần, thi thoảng đi nghe nhạc live, thích tìm tòi những quán café trong ngõ nhỏ, ngách nhỏ của Hà Nội. Và quán Mây này là một trong những sự lựa chọn đầu tiên.

Ngày mới làm quen với Ly, Vũ phải nhiều lần lặn lội đến đây để gặp gỡ và trò chuyện, cho đến khi giữa hai người hình thành một mối quan hệ ngầm định nào đó, anh không có khái niệm gì về hẹn hò nữa, thỉnh thoảng đến nhà gặp nhau, thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn ở đâu đó rồi lại về nhà nhau xem phim. Cuộc sống của anh là ngại chuyển động, vì anh đã dành sự chuyển động quá nhiều cho công việc rồi. Thời gian đầu Ly thấy nhàn nhã đến phát chán, chuyện yêu đương như thể được lên thời gian biểu sẵn sàng vậy.

Trong khi anh người yêu thì cố gắng thăng tiến, lúc nào cũng chỉ công việc và công việc, thậm chí đến bạn gái ốm cũng không hề hay biết, bởi có bao giờ chủ động nhắn tin hỏi han đâu? Nếu Ly là người nhắn tin mà lộ ra việc bị ốm thì thể nào cũng bị mắng là nhõng nhẽo này nọ. Nhưng chịu đựng dần rồi cũng thành quen, Ly quen luôn việc có bạn trai mà giống hệt như không có. Vẫn là những ngày cuối tuần lang thang không mệt mỏi, những buổi shopping với bạn bè, những chiều tâm sự cùng cô chị họ vẫn đang ế ẩm. Có lần cô chị nói.

- Mọi chuyện vẫn thế à? Liệu có chịu được lâu không?

- Ừm. Vẫn ổn. Bây giờ em quen rồi.

- Ừ. Nhưng nếu đến lúc không chịu được nữa thì chia tay đi. Đừng để quá sâu rồi mới nghĩ đến chuyện chia tay, lúc ấy đau khổ lắm.

- Thật ra… muốn chia tay hay không là do mình thôi mà.

Khác với chuyện tình cảm của những đứa con gái khác, chuyện tình cảm của Ly không khiến bạn bè thấy ghen tị, cũng chẳng muốn ỏ ê quan tâm. Chỉ vì một lẽ, anh người yêu quá khô khan, khô khan đến mức chuyện tình cảm chẳng có điều gì bí mật hay bất ngờ để người khác khám phá. Trước khi yêu anh, Ly đã nghĩ mình sẽ yêu một người khác hoàn toàn, đối lập hoàn toàn. Nhưng có vẻ như chuyện đời không gì là đoán trước được.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
3. Cuối ngày, khi quán bắt đầu có những vị khách quen đầu tiên, Ly cất gọn những nghĩ suy về chuyện tình cảm sang một bên. Vậy đấy, vẫn là quen rồi nhưng không thể không nghĩ đến mỗi khi rảnh rỗi…

- Ê, Ly hoa khôi khóa 55 đúng không?

Ly nghe thấy tiếng có người gọi mình, giọng nam là lạ, lại thêm cách gọi cũng là lạ nên quay ngang dọc để tìm.
Người đó vừa chạm ánh mắt Ly là đi nhanh về phía cô, chìa tay ra bắt tay khá lịch thiệp.

- Ra trường lâu rồi, còn nhớ bạn cũ không?

Ly hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ người đi bên cạnh. Nhưng nếu nói không nhớ thì rõ ràng là hơi phũ phàng. Anh chàng này là người đã can đảm trồng cây si trước cửa nhà Ly nhiều năm trước đây mà, thậm chí còn lớn tiếng nạt nộ những vệ tinh khác vây quanh Ly. Bất giác, Ly nhoẻn cười, nụ cười trong sáng như những ngày còn là sinh viên tung tăng trên giảng đường. 

Cuộc gặp bất ngờ, cố nhân là một người cực kỳ tâm lý và hóm hỉnh, Ly quên mất cả thời gian, những câu chuyện không rõ đầu cuối, chỉ biết rằng lâu lắm rồi Ly mới lại cười vui đến thế. Nụ cười của Ly trong veo, ánh mắt trong veo, thậm chí, tim mềm cũng trong veo, không có bất cứ một điểm gợn nào, thậm chí cả khi có điện thoại của anh chàng người yêu.

“Em nghe đây…”

“Em bận rồi anh à.”

Sau khi nghe điện thoại và quay lại chỗ ngồi, anh bạn nhìn Ly trầm ngâm, khuôn mặt thoáng nét buồn lạ.

- Ly phải về gấp à?

- À, không. Có chuyện gì gấp đâu.

Hai người cùng tham dự buổi mừng sinh nhật quán, trước đó Ly bất giác kéo tay anh bạn cũ đi mua hoa cùng
mình, một đóa hoa đủ xinh và duyên dáng dành tặng cho góc quán Mây thêm phần lãng mạn. Sau những màn chúc tụng, anh bạn ghé tai Ly thì thầm: “Đi ăn đêm không? Phở gà nhé? Mình bị đói mất rồi bạn ơi!”

Ly gật nhẹ, mỉm cười, tay bị kéo đi vô định trước khi kịp nhận ra. Đêm Hà Thành cũng trôi qua chầm chậm như cách cô gái cố níu vớt một khoảng dài của cảm xúc mà từ rất lâu rồi chưa kiếm tìm lại được. Hóa ra yêu thương làm cho Ly một thời tươi trẻ trở nên cằn cỗi, hóa ra tình yêu bấy lâu nay được bao bọc quá kỹ cũng có lúc làm cho cô gái trở nên mệt mỏi rã rời. Biểu hiện của mệt mỏi không phải là thở dài, không phải là nũng nịu hay vờ giận dỗi, mà biểu hiện của mệt mỏi là những nụ cười nhẹ như thinh không, nhẹ đến mức chàng người yêu chẳng thể nhận ra được nữa.

- Đằng ấy… có đang hạnh phúc không?

Giọng nam trầm nhỏ nhẻ bên tai, lúc ấm áp lúc lại mát lành như thể một cơn gió vừa vờn qua mái tóc, Ly im lặng, nói về một cuộc tình buồn thì nên nói thế nào cho phải? Một cuộc tình quá dài và quá sâu, một cuộc tình chỉ để người trong cuộc cảm thấy như một hồ nước lành, có thể vùi mình vào tắm bất cứ lúc nào xong chẳng mấy khi cảm giác rằng nó là điều cần thiết.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Đêm muộn, người bạn đưa Ly về nhà, chờ cô khuất sau cánh cổng và vẫy tay tạm biệt. Không một ai chủ động xin số điện thoại của đối phương để hẹn hò những lần sau đó bởi cả hai đều nghĩ rằng khi chìm vào giấc ngủ, bình minh của ngày mới sẽ mang những cảm xúc bất chợt buổi đêm đi xa. Ngày gặp lại bình yên, những cảm xúc chông chênh tìm chỗ tựa, ngày gặp lại có nụ cười của cô gái mà một chàng trai đã yêu say đắm từ nhiều năm về trước, có ánh mắt của anh trao cô, nhẹ nhàng, ân cần nhưng mãnh liệt.

4. Vừa vào đến cửa Ly bắt gặp cái nhìn như trách móc của Vũ. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô và những tiếng thoát ra gần như cố gắng kìm nén một cơn tức giận.

- Ai đấy? Sao không về với anh? Em lờ anh đi để đi với thằng đó có phải không?

Chỉ vừa cởi bỏ vẻ mệt mỏi thì Ly ngay lập tức thấy mình phải hứng chịu gấp nhiều lần hơn thế. Ngay lúc này cô gái cảm thấy yếu đuối đến mức có thể bật khóc, chỉ muốn khóc òa lên để được dỗ dành, để được an ủi. Chẳng biết từ khi nào anh người yêu có quyền ghen tuông một cách hung tợn như thế. Hễ đi về muộn và không nghe điện thoại thì thể nào cũng có chuyện. Ly nghe những cảm xúc không tên vỡ òa ra, nhưng cô gái vẫn cố nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

- Bạn cũ của em, lâu lắm em mới gặp lại, bọn em chỉ đi chơi ngày hôm nay thôi.

Vũ quay đi, ánh mắt nghiêm nghị hằn lên từng tia giận giữ. Anh chàng chào mẹ Ly ra về và bỏ mặc Ly với cái nhìn hằn học. Khi người yêu ra khỏi cửa, Ly chạy vùng lên phòng riêng để khóc, nước mắt khô, nước mắt không thể rơi nổi, những tiếng nấc nghẹn… Đau khổ đến đắng lòng…

- Thằng Vũ vừa qua hỏi mẹ về chuyện đám cưới. Con xem… ý con thế nào?
Mẹ đứng ngoài cửa gõ ba tiếng và nói vọng vào trong, Ly cố gắng để lấy lại giọng điệu bình tĩnh, chậm rãi trả lời.

- Chuyện đó để từ từ tính đã ạ, con sẽ nói chuyện với anh Vũ sau.

Bên ngoài cánh cửa gỗ, mẹ Ly nén một nhịp thở dài. Đêm đi qua trầm lặng, những giọt nước mắt tràn nơi khóe mi người làm mẹ. Nếu nhất định là một lễ cưới xa hoa và diễn ra chóng vánh thì hạnh phúc thật sự của cô con gái đang ở nơi đâu? Ở nơi đâu thế? 

5. Sáng tinh mơ, Vũ đứng chờ nhiều giờ liền trước cửa. Anh đến với hy vọng làm lành với Ly. Sau cơn say, anh nhận ra mình đã hành động quá đáng. Có thể trong mắt người ngoài anh là một người đầy tham vọng và có phần ích kỷ, việc anh giữ Ly khư khư cho mình cũng bởi cảm giác bất an cứ đầy lên hơn bao giờ hết. Vũ từng rất sợ hãi khi để vụt mất Ly, nhưng khi biết cô chỉ chọn lựa mình thì anh mới yên lòng. Bên ngoài vẻ vô tâm là muôn vàn sự quan tâm tới người con gái anh yêu, chỉ có điều, những điều đó không thể hiện qua lời nói, chỉ là cái nhìn theo lặng lẽ. Con người Vũ vốn là vậy, khô khan đến mức không biết thể hiện mình, khi ghen tuông lại càng trở nên nông nổi.

Ly ra đi từ sớm, mẹ Ly cho biết cô nàng mang theo cặp sách đầy những cuốn mới mua, chắc có lẽ lại lạc chân đến một trong số những quán café quen thuộc. 
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Vũ mất nhiều thời gian để nghĩ xem có thể tìm thấy Ly ở đâu. Có quá nhiều những cái tên quen thuộc, nhưng Ly sẽ chỉ có mặt một trong số những cái tên quen ấy. Còn cuộc họp với hội đồng quản trị về việc sẽ tiến cử anh lên nắm vị trí chủ chốt trong công ty. Những mỏi mệt bắt đầu ùa đến, như một phản xạ tự nhiên, Vũ nhớ Ly đến phát điên. Anh bắt đầu đi lùng sục khắp ngõ ngách những nơi mà cô có thể ghé qua và lưu lại ở đó…

Ly vẫn chọn Mây, chọn một góc bàn hờ hững phía cuối quán, nơi có những tia nắng như thu hẹp lại và nhoẻn cười chào anh chủ quán. Những câu chuyện về giá cả thị trường, về dân nhập cư, về những đứa trẻ… Ly quên mất rằng mình đã buồn nhiều như thế nào trước khi qua đây. Một lúc sau người quen lại đến, cậu ấy cười tươi như thể gặp Ly là điều may mắn nhất trong ngày.

- Đằng ấy có thói quen ngồi đây à? May quá thể. Hôm nay lượn vài vòng Hà Nội với mình không?

Cách xưng hô ngộ nghĩnh đến đáng yêu khiến Ly bật cười. Họ lại có những câu chuyện không đầu không cuối vui không dứt được. Phía đằng xa, Vũ đang miên man trong những suy nghĩ chồng chéo, vừa lúc Ly và anh chàng ngồi đối diện dong xe ra cửa quán, Vũ nhận được điện thoại của đồng nghiệp báo triệu tập cuộc họp gấp, sớm hơn ba mươi phút…

6. Sau buổi họp, anh chàng người yêu phi như bay về nhà gặp Ly và lồng vào tay cô nhẫn đính hôn, Ly chưa kịp nói gì, Vũ đã cướp lời như phấn khởi tột cùng.
- Anh làm được rồi, Ly à! Em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất!
Ly ngờ ngợ, đôi mắt trong vô cảm, không có lấy một chút nào xúc động. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô tròn xinh, viên đá nhỏ sáng lấp lánh, ánh mắt Vũ như chờ đợi, đôi môi anh gần kề như muốn cuốn trôi đi những ngập ngừng nơi cô.

- Em xin lỗi… 

- Không. Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã lỡ lời với em, xin lỗi em vì đã không thể quan tâm em nhiều hơn trong thời gian qua… nhưng anh hứa, kể từ bây giờ…

- Anh không cần phải vậy đâu. Em không thể, Vũ à…
Tiếng Ly nhỏ dần, nước mắt bắt đầu rơi trên gò má phớt hồng.

- Là tại anh ta phải không? Cái anh chàng đã gặp em sáng nay ở Mây café đúng không? Ly, em phải nghe anh, chỉ là một cơn cảm nắng thôi, ngoan nào, hãy nghĩ về tình yêu của chúng ta, nghĩ về tương lai của anh và em, được không?

- …

- Ly à, có hai thứ mà em không nên đánh mất. Thứ nhất là chính em và thứ hai là tình yêu của anh. Sẽ không ai yêu em hơn anh cả, em biết không?

Vũ cũng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đầu tiên cho cuộc tình trải dài theo năm tháng. Nếu biết trước sẽ có những khoảnh khắc như thế này, anh hẳn là sẽ không yêu đương theo một cách đầy toan tính, đã không coi người yêu như vật sở hữu và coi tình yêu như một món đồ trang trí.

- Em đã mất cả rồi. Khi yêu anh em không còn là chính em nữa, em là một đứa sống vò võ với cô đơn, là một đứa đi thèm thuồng hạnh phúc của người khác, em thậm chí còn trở nên mệt nhọc hơn với cuộc sống vồn vã này. Và tình yêu của anh, em thấy nặng gánh quá rồi…

Ly tháo nhẫn ở ngón tay áp út, đưa lại gần chỗ Vũ, anh như một người vừa ra khỏi cơn ác mộng, vẫn chưa tin những gì mình vừa nghe được là sự thật, anh lắc đầu phủ nhận, người anh run lên.

- Không. Không thể… anh không thể mất em, Ly à…

Ly khóc cho những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Tình yêu chưa bao giờ là thứ có thể định hình nổi đúng sai, bởi ai cũng sẽ yêu một người theo một cách rất khác. Vũ cũng vậy và Ly cũng vậy. Nhưng đến một lúc nào đó không thể hòa hợp được nữa, một trong hai người sẽ là người nới tay ra và buông lỏng mối quan hệ mà thôi.

Ly cúi chào rồi ra về trong lặng lẽ, anh người yêu còn ngồi đó một lúc đủ lâu, vứt ném hết cả nhẫn cưới và chiếc hộp đựng bọc nhung xinh xắn. Khi Vũ vừa ra khỏi quán, Ly trở lại chỗ ngồi cũ, cúi mình xuống kiếm tìm, những giọt nước mắt rơi dài trên má, rớt xuống nền nhà. Phía trong quầy, anh chủ quán Mây nhìn Ly lặng lẽ, trước đó không lâu, cô gái cũng đã từ chối lời đề nghị hẹn hò của anh bạn cũ, bây giờ lại từ chối người yêu hiện tại. Có lẽ đã quá mỏi mệt để dừng chân rồi, cô gái ấy không đáng phải nhận nhiều hơn những tổn thương thêm nữa.

Chuỗi ngày quen Vũ là chuỗi ngày dài đầy cố gắng, cố gắng yêu và trao đi yêu thương cho trọn vẹn. Nhưng đến khi nhận ra không thể tiếp tục, Ly phải dừng lại trước khi quá muộn thôi. Rồi sẽ có người xứng đáng đến với Ly, anh chủ quán Mây tin là vậy, tin là vào mỗi sáng khi cô gái ấy đến góc bàn quen thuộc sẽ có một nâu đá chờ cô, sẽ có một người nói cười mua vui với cô, và người đó sẽ tìm cách tỏ tình thích hợp vào một ngày không nắng gắt và gió chan hòa, ngày mà vết thương trong lòng cô gái đã lành da. Câu cuối cùng chủ quán Mây nói với Ly là một câu hỏi ngỏ.

- Em tìm gì dưới chân bàn thế? Là nhẫn cưới hay là tình yêu?

Đưa tay đỡ lấy tay Ly, chủ quán Mây mỉm cười rất nhẹ. Khi đôi mắt long lanh nước ngước lên nhìn anh, trong thâm tâm anh đã vang lên một câu nói, ấp ủ từ rất lâu sau nhiều ngày không dám thổ lộ.

“Nếu là tình yêu, hãy để anh chỉ em đến nơi có hạnh phúc".
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Người con gái mang trái tim yếu đuối

Mỗi tin nhắn, mỗi lời nói, mỗi sự quan tâm của người khác đều khiến em nhớ và mang ra so sánh với anh.
Người con gái mang trái tim yếu đuối
Người con gái mang trái tim yếu đuối
Đã tự hứa với mình rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì lòng cũng không bao giờ được chạnh. Thế nhưng mọi thứ chẳng hề đơn giản, bởi vì hóa ra xóa bỏ hình ảnh của anh ra khỏi đầu là điều không hề dễ một chút nào.

Hôm nay vô tình em lại ngang qua con đường ấy. Từng vòng xe cứ chầm chậm lăn bánh trong khi trái tim em đang vô thức hướng về phía một người. Đã từ rất lâu rồi em không cho phép mình qua đây, bởi vì sợ rằng sẽ chẳng thể ngăn được lòng mình lại dạt trôi theo những ký ức trở về từ miền dĩ vãng. Nhưng hôm nay em cũng không biết vì sao nữa, là chiếc xe tự đi lạc, đôi chân đi lạc hay là trái tim em đang cố ý muốn lạc đường?

Em nhớ anh, có lẽ bây giờ thì em chẳng thể nào chối bỏ được điều ấy nữa. Chỉ suýt chút nữa thôi là em sẽ đánh tay lái để chiếc xe của mình rẽ vào con đường đó, để có cơ hội được nhìn thấy anh. Em biết mình ngốc lắm nhưng biết phải làm sao đây khi mà trong quá khứ em đã chót lỡ coi anh giống như một phần của trái tim mình.
Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình
Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình
Em đã cố tình phủ định lại nỗi nhớ, cố tình không nghe theo tiếng gọi của trái tim để tìm cách quên anh đi, nhưng dường như vẫn chưa được. Người ta hay bảo rằng sau khi kết thúc một cuộc tình mà cả hai người vẫn còn chưa hết yêu thương thì con gái luôn là người khổ nhất. Điều này em thấy đúng, có lẽ bởi con gái dù vẻ ngoài lạnh lùng, mạnh mẽ đến đâu nhưng luôn mang một trái tim yếu đuối, là người yêu sâu sắc và khó quên.

Hai năm chẳng quá dài với một đời người nhưng nó lại là khoảng thời gian không hề ngắn để cho ta tự tìm cách quên đi một người đã thuộc về quá khứ. Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình, ít nhất là đến lúc này em có thể tự xác nhận được điều ấy. Quên đi một người là việc tưởng chừng như đơn giản nhưng thực tế lại khó khăn đến vô cùng.
Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này
Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này
Bạn bè vẫn thường khuyên nhủ em rằng: “Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra”, rằng em hãy cố gắng mở lòng ra để chào đón cho mình hạnh phúc mới. Nhưng em biết phải làm sao khi mỗi tin nhắn, mỗi lời nói, mỗi sự quan tâm của người khác đều khiến em nhớ và mang ra so sánh với anh?

Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này. Nếu thời gian là một loại thần dược có thể chữa lành được mọi vết thương thì em sẽ quyết tâm đợi chờ đến ngày vết sẹo trong lòng mình chẳng còn nhìn rõ hình dạng, bởi khi đó nghĩa là hình bóng anh cũng mờ nhạt và thôi ám ảnh trái tim tội nghiệp này.
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Tạm biệt tình yêu

Chiều Sài Gòn, nắng chỉ còn vương lại vài tia yếu ớt, vàng vọt, mỏng manh như tình yêu mà một thời em tưởng chừng như mình đã xây dựng rất vững chắc.
Tạm biệt tình yêu
Tạm biệt tình yêu
Bất chợt, cơn mưa chiều ập xuống. Những dòng người hối hả ngược xuôi, cố chạy nhanh để tránh mưa. Chỉ em thẫn thờ những bước chân chậm rãi, mệt mỏi và vô định.

Con đường Đồng Khởi từng in dấu chân và kỉ niệm của hai đứa. Những chiều rong ruổi, lang thang chụp hình, ăn kem, thưởng thức cà phê bệt, những mùa Nô-el anh nắm tay em đi giữa dòng người, dưới con đường giăng đầy ánh đèn trang trí với đủ sắc màu rực rỡ. Khoảnh khắc ấy với em là hạnh phúc bất tận, vĩnh hằng. Em thấy mình may mắn nhất thế gian. Bởi vì, em có anh! Thầm cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho em tình yêu của anh.

Thế nhưng... hạnh phúc là một chiếc chăn hẹp mà người này kéo thì kẻ kia lạnh, hạnh phúc trông xa giống viên kim cương nhưng đến gần thì chỉ là những giọt nước mắt. Ngày mình chia tay, em đã khóc thật nhiều. Chiều Sài Gòn mưa giăng kín. Chẳng ai trong chúng ta có lỗi. Mình chia tay khi cả hai vẫn còn những thương nhớ về nhau. Tình yêu của chúng ta đã đi qua những ngày viên mãn nhất, như thế có được xem là tình yêu đẹp không anh?

Em không trách anh đã không cùng em đi đến cuối con đường như anh từng hứa, cũng không giận anh vì đã đẩy mình xa nhau hơn, vì chính em là người lựa chọn ra đi. Em biết rằng, khi em quay bước đi trong ngậm ngùi nước mắt, thì sau lưng em, anh vẫn đứng dõi mắt nhìn theo cho đến khi bóng em mất hút giữa phố xá ồn ào, náo nhiệt.

Tim em đau đớn như có ai đang xát muối. Tình yêu trong em còn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Con người ta có thể ăn nửa bữa, ngủ nửa đêm nhưng không thể đi nửa đường chân lý, yêu bằng nửa trái tim. Xa anh, em không có gì phải hối tiếc bởi suốt những tháng ngày bên anh, em đã yêu bằng cả trái tim.

Một câu danh ngôn em rất thích và đã luôn nói với anh: “Không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”. Hãy để những năm tháng bên nhau là mãi mãi, cho dù giờ đây, mình thực sự đã cách xa. Em bước đi trên con đường đã chọn, sẽ có những lúc em mệt mỏi, đau đớn bởi chông gai, nhưng em tin vào chính mình. Và em cũng tin rằng, ở đâu đó trong cuộc đời này, có một bờ vai để em tựa vào, một trái tim chỉ dành riêng cho em, một tấm lòng thấu hiểu và sẵn sàng làm người đồng hành cùng em đến cuối con đường, người ấy không phải là anh. Bình yên và hạnh phúc, anh nhé!
Nguồn: dantri
Continue Reading | nhận xét

Sẽ yêu thương người khiến em cười

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Có lẽ em nên trân trọng hạnh phúc bình dị đang hiện hữu ở bên cạnh mình.
Sẽ yêu thương người khiến em cười
Sẽ yêu thương người khiến em cười
Những năm tháng qua em nghiệm ra một điều rằng cuộc sống này chẳng mấy khi tuân theo ý mình muốn và con người ta chỉ có được cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc khi biết cách chấp nhận thực tại ở xung quanh mình. Tình yêu cũng vậy, không phải bất kỳ ai cũng có được một tình yêu như ý, bởi vậy nên đôi khi ta phải chấp nhận sự thật rằng thường thì người mà ta lúc nào cũng muốn ở bên nhất và người sẽ luôn sẵn sàng ở bên cạnh những khi ta cần nhất không mấy khi là một.

Có những người mà dù cho ta yêu họ nhiều đến thế nào đi chăng nữa thì đối với họ cũng vẫn là chưa đủ. Ta không thể nhận ra rằng những sự hy sinh của mình là vô ích, mãi đến khi họ rời xa ta để tìm đến một chân trời mới và dành sự yêu thương cho một người mới thì ta mới chợt bừng tỉnh giấc mộng. Người ta bảo hạnh phúc là sự cho đi, thế nhưng trong tình yêu nếu chỉ biết cho đi thì sẽ không bao giờ ta có được hạnh phúc. Có những người chỉ biết nhận yêu thương và làm cho em khóc, còn em thì lại yêu như điên như dại, yêu đến cuồng say mụ mị và luôn huyễn hoặc bản thân mình rằng muốn có được hạnh phúc thật sự thì phải biết hy sinh.

Khi yêu anh, em chỉ toàn nhận được những nỗi buồn
Khi yêu anh, em chỉ toàn nhận được những nỗi buồn
Mẹ vẫn luôn dặn em rằng là con gái thì phải lấy một người yêu mình chứ đừng bao giờ lấy người mà mình yêu họ nhiều hơn. Ngày ấy em cứ trách mẹ suy nghĩ cổ hủ, nhưng giờ mới hiểu ra rằng thường thì những người đi trước luôn luôn đúng. Kinh nghiệm đúc kết qua bao nhiêu năm tháng sống trong cuộc đời này đã khiến mẹ nhìn nhận vấn đề một cách rất thực tế, rằng chẳng có người phụ nữ nào có thể hạnh phúc được nếu như sống cạnh một người chẳng những không yêu thương mà còn luôn làm mình khóc mỗi ngày.

Em đã yêu anh nhiều đến thế nào, đã vì anh mà hy sinh, vì anh mà thay đổi những gì thì chính anh là người hiểu hơn ai hết. Em đã luôn luôn cố gắng, chỉ mong rằng sau này sẽ được ở cạnh anh để cùng nhau đắp xây tương lai mơ ước. Nhưng oái oăm thay, sau bao nhiêu sự kỳ vọng thì càng ngày em lại càng thêm thất vọng về cách mà anh ích kỷ nhận lấy yêu thương để rồi sau đó lại vứt bỏ nó. Em chỉ biết buồn bã, đau khổ trong âm thầm, chỉ biết một mình khóc, một mình chịu đựng những tủi thân qua bao nhiêu ngày tháng. Điều gì càng có được một cách dễ dàng thì người ta càng không biết trân trọng, có lẽ tình yêu cũng không nằm ngoài quy luật này.

Cảm ơn vì đã giúp em nhận ra đâu mới là hạnh phúc
Cảm ơn vì đã giúp em nhận ra đâu mới là hạnh phúc
Hết lần này tới lần khác anh đã khiến em buồn phiền và đau khổ, nhưng người luôn ở bên cạnh để giúp em vượt qua những khổ đau ấy lại chẳng phải là anh. Thật không công bằng khi anh luôn là người gây ra còn anh ấy lại phải gánh chịu hậu quả. Có lẽ anh ấy cũng yêu em chẳng hề toan tính giống như cái cách mà em đã yêu anh. Tình yêu đôi khi giống như một vòng tròn luẩn quẩn, em cứ chạy theo anh, còn anh ấy thì lại mải miết chạy ở phía sau em.

Em rất hiểu cảm giác yêu thương trao đi mà không được đền đáp lại nên thay vì tiếp tục yêu anh trong tuyệt vọng thì em sẽ đáp đền lại tình cảm của anh ấy, bởi vì hơn ai hết anh ấy mới là người xứng đáng được yêu thương. Em sẽ từ bỏ kẻ đã làm mình khóc để đến với người đã lau khô nước mắt cho mình. Quan niệm về hạnh phúc của em lúc này đơn giản lắm, có lẽ hạnh phúc lâu bền nhất chính là được ai đó yêu thương hơn cả bản thân mình.

Em vẫn trách anh vì không biết trân trọng những gì đang có, bởi vậy nên thay vì trách anh thì tốt hơn là em nên trân trọng hạnh phúc bình dị đang hiện hữu ở bên cạnh mình. Những tháng ngày yêu anh là khoảng thời gian mà em rơi nhiều nước mắt nhất, nhưng cũng chính nhờ những giọt nước mắt ấy mà em thấy được giá trị của người luôn mang nụ cười tới cho mình. Em sẽ thôi không yêu thương một cách ngốc nghếch nữa, cảm ơn nhé, bởi nhờ anh mà em biết đâu mới là hạnh phúc thật sự dành cho mình.
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Hãy đợi em anh nhé!

Hãy đợi em anh nhé!
Hãy đợi em anh nhé!
Anh à!

Em còn nhớ lắm ngày anh nói yêu em.Anh nói anh sẽ mãi yêu em và chỉ mình em thôi.Em vui lắm anh ạ.Mình đã từng cùng nhau vẽ nên những ước mơ về tương lai của hai đứa.Đó là những khoảnh khắc em thấy hạnh phúc nhất anh ạ.

Sắp được một năm từ ngày mình yêu nhau rồi anh nhỉ.Anh có biết không?Em đã có rất nhiều dự định sắp tới cho chúng mình.Chúng ta sẽ cùng kỉ niệm một năm yêu nhau a nhé.Một chiếc bánh gato thật to, trên đó có cắm một cây nến thật đẹp.Em sẽ làm thật nhiều món ăn ngon.Mình cùng nhau ngồi bên bờ biển ngắm biển anh nhé.

Anh nhớ nhé.sắp đến sinh nhật em rồi đấy.Anh đã hứa anh sẽ mua cho em một con gấu to thật to rồi nhé.Không được nuốt lời đâu đấy.

Em đag chuẩn bị đan khăn cho anh đấy.mới là mùa hè thôi.Nhưng mà em không biết đan.thôi cứ đan từ bây giờ đến lúc trời lạnh anh có khăn giữ ấm là vừa.Anh thấy em lo xa không.Anh thấy đấy.Người yêu anh tâm lý thế cơ mà.

Anh ơi em nhớ lắm!Nhớ những lúc mình bên nhau, anh toàn làm em khóc nhưng người làm em cười cũng là anh.Nhớ những vòng tay ấm áp của anh cho em mượn lúc trời lạnh giá.nhớ những cái gãi đầu ngượng nghịu của anh khi có ai đó trêu hai đứa mình.Nhớ lúc em làm nũng bắt anh cõng em từ trên đỉnh núi cõng xuống.Lúc ấy ai ai cũng nhìn em ngưỡng mộ mà “ước gì mình được như cô ấy”.
Hạnh phúc khi ngồi trên lưng anh cảm nhân bước đi của anh chính là của em
Hạnh phúc khi ngồi trên lưng anh cảm nhân bước đi của anh chính là của em
Em nhớ những lúc anh chăm sóc em đó.Em ít khi để ý đường lắm.Toàn để anh phải vừa đi vừa kéo thôi.Hạnh phúc lắm những lúc anh kéo em vào lòng tránh bị xe khác quệt vào, hay những khi đi vào chợ xem mấy con chó con mèo con..mặc dù em thích lắm nhưng anh lun đứng chắn phía trước cho em.Anh bảo đề phòng chúng nó nổi điên…Hay khi em ốm…e rất lười đi mua thuốc.Anh lại cầm đến cho em.Khi em đi học không có máy tình anh lại đưa máy tính của anh cho em dùng…Anh sẵn sàng ngồi bấm những con số trời ơi đất hỡi của môn kinh tế lượng cho em trước cửa phòng…Anh không biết đâu…những lúc ấy em cố tình đọc sai đi để anh vất vả đây…

Em còn nhớ nhớ nhiều lắm…

Hôm nay em đã nói phải xa anh…em đau khổ lắm anh biết không.Không phải vì em không yêu anh.Cũng không phải vì anh không yêu em.Mà tại tình yêu chúng mình xuất hiện không đúng thời điểm.Nhiều lúc em ước giá mà em lớn hơn một chút nữa.Em ra trường sớm hơn một lúc nữa…thì mình có thể bên nhau hạnh phúc rồi…Nhưng ước mơ vẫn là mơ ước anh ạ.Em còn gia đình…mọi người không đồng ý cho hai đứa khi vẫn còn trẻ thế này…Chỉ cần ra khỏi nhà là mọi người lại nghĩ là em đi chơi linh tinh chứ không phải việc gì khác…Rồi rất nhiều lí do khác nữa.Em cảm thấy mất longftin ở chính bản thân mình.Em không có đủ can đảm để nắm tay anh đi tiếp con đướng này.Em xin lỗi.Em không dám mong anh có thể chờ em…vì điều đó là không công bằng với anh khi quanh anh có biết bao cô gái 

Em buồn lắm…Anh đã gọi cho em…em không thể nói lên lời…Mỗi khi định nói thì có cái gì đó nghẹn chặt ở cổ em…chỉ cần nghetiếng anh em lại thấy tủi thân mà không kìm được nước mắt…Anh đứng ở dưới nhà…Ngay đó thôi mà em cảm thấy dường như sao xa quá…

Từ ngày mai em phải học cách sống không có anh bên cạnh…em biết em sẽ nhớ anh rất nhiều…tình yêu của em không thể chấm dứt được…Khi bước đi trên con đường mình không muốn em hiểumình sẽ phải chịu đựng thế nào.Em không chắc mình có thể vượt qua được hay không…Nhưng anh à…em sẽ cố gắng…cố gắng thật nhiếu để rối một ngày nào đó anh lại thuộc về em…lại trở thành Gấu Yêu của em

Hãy đợi em anh nhé!
_Queen Tomorow_
Continue Reading | nhận xét

Vì anh đã thuộc về người

Trái tim anh đã thuộc về người khác, kẻ đến sau là em đành im lặng rút lui.
Vì anh đã thuộc về người
Vì anh đã thuộc về người
Lâu lắm rồi trái tim em mới lại cảm thấy rung động, ấy vậy mà chợt phát hiện ra rằng anh đã có người yêu. Cô gái anh yêu thật may mắn bởi vì là người đến trước, còn em thì kém may mắn hơn nên đành im lặng mà rút lui. Thú thực thì em cũng hơi buồn, thế nhưng nếu đã là sự sắp đặt của số phận thì chẳng còn cách nào khác là phải tuân theo.

Đã hai năm trôi qua kể từ ngày em chia tay cuộc tình đầu, một cuộc tình đong đầy nước mắt. Trong hai năm ấy, em đã buồn phiền, đã thất vọng và hụt hẫng rất nhiều, những tưởng rằng cảm xúc của mình đã bị chai lỳ và trái tim không thể yêu thương ai được nữa. Nói là mất niềm tin vào tình yêu thì cũng không hẳn, nhưng sự thật trong suy nghĩ của em khi đó thì người yêu cũ quá hoàn hảo và chính vì cứ sống mãi trong cái bóng quá lớn ấy nên em không tin rằng trên đời này có bất kỳ người con trai nào khác có thể khiến trái tim mình lại thêm một lần nữa biết yêu thương.

Chẳng biết có phải là ý trời đã sắp xếp cho em gặp anh hay không để rồi sau đó em nhận ra rằng điều mà hai năm qua mình vẫn luôn tâm niệm là không đúng. Không phải trái tim em đã chai lỳ cảm xúc mà chỉ vì trước đó nó vẫn chưa tìm được người phù hợp để trao gửi yêu thương. Nhưng tiếc thay, khi còn chưa kịp tận hưởng cảm giác lâng lâng bởi những dư vị của yêu thương mang tới thì đã phải buồn bã vì nhận ra rằng anh có bạn gái rồi.

Cách mà anh quan tâm khiến em lầm tưởng rằng anh cũng yêu mình
Cách mà anh quan tâm khiến em lầm tưởng rằng anh cũng yêu mình
Nếu biết trước rằng anh đã có người yêu rồi thì chẳng đời nào em lại để cho mình thân thiện một cách quá mức đến nỗi sau đó bị “say nắng” vì anh. Cái cách mà anh nói chuyện, cái cách mà anh quan tâm khiến em cứ lầm tưởng rằng anh cũng đang là một kẻ cô đơn giống mình. Em tưởng chỉ những người độc thân mới quan tâm đến nhau một cách tường tận như thế, chứ ai đời đã có bạn gái rồi mà anh vẫn quan tâm đến người khác tới mức khiến cho họ phải hiểu lầm.

Hoặc là anh có cảm tình với em thật, hoặc là anh chỉ coi em giống như một người em gái cần được săn sóc và yêu thương, thế nhưng dù anh có coi em là gì đi chăng nữa thì hãy nghĩ tới cảm nhận của người ấy, có thể không hay ghen thật nhưng chẳng có cô gái nào là không biết buồn. Em biết, yêu nhau càng lâu thì người ta càng cảm thấy quen thuộc quá đến nỗi đôi khi trái tim mất hết cảm giác, thế nhưng dù sao thì anh cũng nên dành tất cả sự quan tâm cho cô ấy, bởi chính người con gái đó chứ không phải ai khác mới là bạn gái của anh.

Đằng nào thì em cũng không chọn anh, bởi vậy nên anh hãy yêu thương người con gái hiện tại
Đằng nào thì em cũng không chọn anh, bởi vậy nên anh hãy yêu thương người con gái hiện tại 
Em không biết chắc rằng anh đối với em là gì, nhưng chẳng hiểu sao lại rất tự tin rằng nếu như vào thời điểm này mình mà “tấn công” một cách dồn dập thì thế nào anh cũng “đổ”. Nhưng cũng chẳng để làm gì anh nhỉ, bởi dù sao thì cuối cùng em cũng sẽ không chọn anh. Nếu anh chia tay người con gái đó, em sẽ ngay lập tức hết yêu anh, phần vì cảm thấy anh là người quá dễ thay lòng đổi dạ, phần vì cảm thấy mình có lỗi bởi vì đã làm một kẻ phá vỡ hạnh phúc của người khác. Còn nếu anh không chia tay người con gái ấy, dĩ nhiên không những em không được gì mà còn tự đánh mất lòng kiêu hãnh và tự làm đau chính mình.

Hóa ra tình yêu cũng có thật nhiều cung bậc và dạng thù hình cảm xúc. Lâu lắm rồi mới lại thấy mình rung động, ấy vậy mà tiếc thay em lại rung động “nhầm” trước người mà trái tim đã bị một người khác sở hữu rồi. Dù sao thì cũng mừng bởi vì không phải là em đã bị vô cảm, thế nhưng đành trách số phận mình hẩm hiu và tiếp tục chờ đợi một nửa đích thực sẽ đến với mình.
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Mãi yêu anh!

Cho dù có đi tới đâu trên Trái Đất, em biết mãi không thể quên anh, tình yêu đầu và cũng là cuối của em.
Mãi yêu anh!
Mãi yêu anh!
Chưa bao giờ Trâm có ý định tin vào thiên thần, người mà có khi ngay cả trong giấc mơ, nó cũng chẳng dám nghĩ đến. Vì đấy là ảo, vì đấy là hư. Thế rồi, có lẽ “tránh của nào trời cho của ấy” nên nó gặp được anh – Thiên Thần.

Gặp anh vào một buổi sáng mùa đông lạnh giá, khi anh đang mặc chiếc áo khoác dày và đang chùm mũ. Người con trai ấy là anh, đã khiến tim nó lỡ nhịp. 3 tháng sau, sau kì nghỉ Tết dài, Trâm quay trở lại công việc học tập của mình ở trên trường. Rồi chẳng biết sự tình thế nào, hóa ra, anh về cùng tuyến bus với nó. Ở bến đợi bus, nó lặng nhìn anh. Một chàng trai cao ráo và có khuôn mặt không hẳn nổi bật, nhưng khiến nó không thể rời mắt.

Rồi dần dần thì Trâm cũng quen, cái cảm giác phải đợi anh mỗi lần tan học, để được cùng anh, đi trên tuyến xe bus đó. Vì nó luôn tin vào những câu truyện cổ tích, và cứ thế, nó cũng tin một ngày nào đó anh sẽ biết được đến sự hiện diện của mình. Hôm đó là một ngày trời nắng, Trâm cùng hai người bạn ra bến đợi bus như bình thường, và anh, cũng có mặt tại đấy. Nó đã chỉ cho một người bạn của mình rằng đó là anh – người mà nó thích. Nhưng có lẽ không hiểu hết vấn đề, người bạn còn lại của Trâm đã lỡ miệng. Xin lỗi anh, lần thứ 1, mặc dù, lúc đó, người đáng nhẽ ra phải xấu hổ, không phải là nó.

Vài ngày sau đó, cũng là một ngày trời nắng, như thường lệ, nó lại đợi anh. Hai chiếc xe bus đi qua, nó vẫn cố nán lại, để được gặp anh. Anh đã đến. Lúc đó, bến đợi ít người lắm, trời run rủi thế nào, lại khiến anh ngồi cạnh nó. Trâm cảm nhận được sự nóng dần ở cơ mặt mình. Tim nó đập rất nhanh. Tay và chân đều run, hệt như bị điện giật. Anh đang nhìn nó, nó biết điều đó. Trâm cố tình quay mặt đi và lấy tóc che lại. Anh vẫn đang nhìn khiến nó bối rối không biết nên làm thế nào. Đúng lúc đó, Đan và Chi, hai người em mà nó quen biết đến. Chi bỗng dưng hỏi nó là Thiên Thần đâu. Nó giật mình, tại sao em ấy lại biết đến anh. Ấp a ấp úng hỏi, Chi nói là do bạn thân nó. À, hóa ra bạn nó lỡ miệng nhắc đến anh trong một lần nói chuyện với mẹ. Cũng không hẳn là có gì to tát cho đến khi em ấy tự dưng hỏi có phải người ngồi cạnh chị là Thiên Thần không. Trâm lắc đầu, khua tay và liên tục bảo là không phải. Đan Chi cứ gặng hỏi nó mãi. Nó bảo hai em ấy im lặng.

Nhạy cảm và dễ bị cảm xúc chi phối, nó dễ dàng bị thu hút bởi một người khác. Anh ấy cũng như Thiên Thần, đẹp và có nụ cười tươi.
Nhạy cảm và dễ bị cảm xúc chi phối, nó dễ dàng bị thu hút bởi một người khác. Anh ấy cũng như Thiên Thần, đẹp và có nụ cười tươi.
Và thế là, hai em ấy cứ công nhận anh là Thiên Thần, mặc cho lời nó thanh minh. Chi ngồi xuống, đẩy tôi sát vào người anh. Tim nó như muốn nổ tung ra khi chạm nhẹ vào cánh tay anh. Nó không dám ngẩng mặt lên nhìn anh. Nó sợ. Sợ lắm. Sợ vì xấu hổ mà cũng vì quá hạnh phúc. Vài phút sau, bus tới, nó lên xe và được chỗ ngồi ngay ở gần cửa sau. Nó cứ ngó lên ngó xuống không biết anh đã lên chưa. Hóa ra anh đứng ở đầu xe. Thật kì lạ. Anh cứ thỉnh thoảng lại quay xuống nhìn nó. Không phải một mà là ba, bốn lần liền. Đọc truyện nhiều, nó nghĩ, nếu anh thật sự để ý tới nó, nhất định sẽ quay xuống vài lần nữa.

Thế rồi, nó bỏ vị trí ngồi ở ghế đấy, lên ngay đầu xe ngồi mà anh không biết. Kết quả, anh quay xuống thật, ánh mắt của anh đảo quanh xe tìm kiếm. Anh biết không, hôm đấy nó vui lắm. Nhưng bữa tiệc nào mà chả có lúc phải tàn. Bẵng một thời gian, anh không đi bus. Nó đã cố gắng đợi, cố gắng chờ nhưng mãi không thấy anh đến. Một tháng rồi hai tháng, anh hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của nó. Nó sẽ học ở một ngôi trường khác, nên tuyến đường về nhà cũng thay đổi. Nó sẽ không đi 08 được nhiều nữa, thậm chí là hiếm khi. Điều đó đồng nghĩa với việc, nó sẽ không được gặp anh nữa. Thời gian dần trôi đi nhanh, việc thi cử cũng đã xong xuôi mặc dù không được như ý muốn. Gạt bỏ mọi nỗi lo sợ trượt, nó đồng ý cùng bố mẹ đi biển. Ý nghĩ và ước muốn được gặp anh chưa bao giờ vượt ra khỏi đầu nó. Nó luôn cố gắng tìm kiếm bóng hình quen thuộc, dù ở đâu, dù ở khi nào. Nhạy cảm và dễ bị cảm xúc chi phối, nó dễ dàng bị thu hút bởi một người khác. Anh ấy cũng như Thiên Thần, đẹp và có nụ cười tươi.

Nhưng có một sự khác nhau tới rõ ràng, anh ấy không hề khó gần mà ngược lại, rất tốt bụng và dễ tính, vui vẻ. Biển trong này mấy ngày nay có bão, mưa nhiều. Không thích lại gần những nơi quá ồn ào và đông người, Trâm luôn chọn những khoảng lặng của riêng mình. Sau quá nhiều những nỗi lo sợ và áp lực, nó không còn sôi nổi như trước được nữa. Khoảng lặng của riêng mình giúp nó cảm thấy thoải mái và dễ chịu. Mưa rơi, như mang theo cả những kí ức về anh quay trở về. Nó nhớ ánh mắt, nụ cười của anh, nhớ tất cả. Chợt đau nhói, nó hát như giãi bày tâm sự của mình với mưa. Hưng đặt chiếc ghế xuống và ngồi ngay cạnh nó. Anh hỏi nó rất nhiều. Trong suy nghĩ của nó, thực tình, chưa bao giờ nó gặp một người nào như thế này. Có chút gì đó đáng yêu, hiểu biết nhưng cũng có phần chín chắn và an toàn nơi anh. Nó kể cho anh vài điều về nó và anh, cũng vậy. Quay trở lại khách sạn cùng đoàn, Hưng che ô cho nó và đưa nó qua đường. Trái tim nó hơi hẫng 1 nhịp vì sự chu đáo của anh.

Sáng, nó dậy khá sớm. Khoác chiếc áo mỏng qua người và bước ra khỏi phòng. Nó đi dạo trên bãi biển một mình và hát vu vơ.

- Sao em dậy sớm vậy?Nó giật mình quay lại, là Hưng. Có vẻ như anh ấy vừa đi chạy bộ, mồ hôi đầm đìa trên trán anh.

- Em muốn được ngắm bình minh và hưởng trọn vẹn sự yên tĩnh buổi sớm mai.

- Không ngờ em cũng có cùng sở thích giống anh thế. Chúng ta cùng ngồi đợi bình minh lên nhé?

- Vâng. Em cũng đâu có được phép cấm người khác ngắm.

Nó cười, anh cũng cười. Nó như chìm sâu vào nụ cười ấy và cứ nhìn anh. Hưng thấy nó cứ ngẩn người nhìn anh, anh bối rối và gãi đầu quay mặt đi hướng khác. Nhận ra hành động của mình, nó cũng vội quay mặt đi. Và cứ thế cho đến khi bình minh lên, không ai nói với người còn lại câu nào.

Đến bữa trưa, thấy nó ăn ít, Hưng gắp cho nó vài món và bảo nó ăn mau còn chóng lớn. Nó bật cười bảo anh không cần phải lo cho nó, nó tự lớn được. Ăn xong, nó lấy ghế ra ngồi trước sảnh nhà hàng và viết vài ý tưởng cho câu truyện của mình. Mưa hắt vào khiến cho tờ giấy nó ghi bị ướt. Nó hốt hoảng, chạy vào đưa tờ giấy ra trước gió quạt. Hưng giật tờ giấy và đặt lên bàn, bảo là như thế nhanh hơn. Thế rồi, gió làm tờ giấy bay đi. Nó quay lại lườm Hưng một cái vì hành động của anh. Hưng chỉ biết cười trừ.

Chiều, Hưng rủ nó ra bờ biển ngắm hoàng hôn. Biển lặng, màu đỏ cam của buổi chiều tà phảng phất chút gì đó buồn. Bãi cát thưa thớt người, chẳng còn mấy ai tắm vào giờ này nữa. Anh và nó đi song song, thỉnh thoảng lại hỏi vài câu rồi ai nấy lại chìm vào khoảng lặng.

- Anh có tin vào điều kì diệu không?

- Nói sao nhỉ? Chắc là tin. Tôi dừng bước, quay lại. “Vì sao anh tin?”

- Những câu chuyện thường ngày, em thấy đấy, vẫn có điều kì diệu xảy ra. Một đứa bé lang thang không nơi nương tựa gặp được người tốt đem về cưu mang, đó là điều kì diệu. Một em nhỏ được chữa khỏi bệnh tim nhờ tấm lòng đẹp của triệu người, đó cũng là điều kì diệu. Điều kì diệu có thể đến với bất kì ai, miễn là em không bao giờ từ bỏ hi vọng.

Cho dù có đi tới đâu trên Trái Đất, em biết mãi không thể quên anh, tình yêu đầu và cũng là cuối của em.
Cho dù có đi tới đâu trên Trái Đất, em biết mãi không thể quên anh, tình yêu đầu và cũng là cuối của em. 
- Nếu em tin, em sẽ gặp được anh ấy chứ?

- Mặc dù anh không biết người em nói tới là ai, những đó là một anh chàng có phúc. Cứ tin, rồi mọi thứ sẽ đến.Hưng nói chắc nịch rồi nhìn ra phía chân trời. Mặt trời xuống dần, đêm sắp tới, những cơn sóng dần rút dần. Khung cảnh yên tĩnh, bình yên đến lạ lùng.

Ngày trở về Hà Nội, mưa vẫn đổ như trút nước. Hưng và gia đình có việc nên phải về sớm hơn dự kiến. Trước lúc đi, Hưng nắm lấy tay nó và đặt vào tay nó chiếc vòng cổ có hình cỏ 4 lá.

- Đeo nó và em sẽ cảm thấy tự tin hơn trước những gì mình sắp đối mặt. Dũng cảm lên nhé cô gái!Trâm không trả lời câu nói ấy, chỉ mỉm cười rồi gật đầu nhẹ. Hưng biến mất sau làn mưa dày đặc, không dấu vết. Trở về Hà Nội lúc 4 giờ sáng, khi mà mặt trời còn chưa ló rạng đông. Hà Nội mưa. Không cầm ô che, tôi để mặc mưa táp vào mặt, mát…nhưng đau.

2 năm sau đó, tôi đi du học sau nhiều lần vượt qua thất bại và gượng dậy thực hiện ước mơ. Los Angeles, Mỹ. Ngoài việc học trên lớp ra, nó còn gắng đi làm thêm để tự đóng học phí thay vì trông chờ vào sự viện trợ nơi gia đình mình. Tiệm hoa nơi nó làm ở ngay trung tâm thành phố, luôn tấp nập người ra vào.

Hôm nay Lucy nghỉ nên nó làm thay hộ cô ấy. Lucy là người bạn thân nhất của nó từ khi tới đây. Cô ấy có dáng người tròn, khiến người ta dễ liên tưởng tới một quả bóng dễ thương. “Ring…..ring”, chiếc chuông nhỏ kêu lên vài lần.- Please come in.Trâm nói nhẹ nhàng trong khi đang lúi húi thắt nơ cho chậu hoa cuối cùng được đặt hẹn từ trước. Không thấy người khách vừa vào nói gì, nó ngước mặt lên.…………………Chiếc vòng cổ Hưng tặng bỗng dưng sáng lên. “Hưng à, giờ em đã tin, rằng điều kì diệu là hoàn toàn có thật.”. Cho dù có đi tới đâu trên Trái Đất, em biết mãi không thể quên anh, tình yêu đầu và cũng là cuối của em.
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Đi qua giấc mơ tôi

Trời Sài Gòn đổ những cơn mưa dài, vậy là tôi đã xa em gần một năm rồi.
Đi qua giấc mơ tôi
Đi qua giấc mơ tôi
Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết.

*****

Trời Sài Gòn vào những ngày này trời mưa không dứt. Đến đêm thì lạnh se sắt. Cảm tưởng như đang đi giữa mùa đông của một xứ sở xa lạ nào đó. Ngồi trong quán trà đạo, nhìn qua ô cửa vuông ra ngoài, thấy những giọt mưa xiên xiên tự nhiên thấy nhớ em khôn nguôi. Vậy là tôi và em đã xa nhau gần một năm rồi.

Em giỏi tiếng Nhật, hay dạy tôi vài câu chào hỏi. Tôi quên sạch, chỉ nhớ duy nhất mỗi câu: "Aishiteru" (anh yêu em) mà thôi! Tôi cứ thích nắm tay em và thì thào: "Aishiteru!", em khúc khích cười: "Anh chỉ biết mỗi câu đó!". Em bảo tôi đi học tiếng Nhật đi! Mai mốt nói chuyện với em. Thế là ban đêm tuần ba buổi lại chăm chỉ đến trường Nhật Ngữ cố nhét những câu chữ tượng hình rắc rối. Nhưng lòng vui vui vì khi học, tôi lại nghĩ về em.

- Anh biết không, em thích nước Nhật lắm! Nơi đó có hoa anh đào, có núi Phú Sĩ, có bốn mùa xuân hạ thu đông không như Sài Gòn mình! Nơi đó có cả tuyết nữa... Nhưng em thích nhất mùa thu kia... Rồi có ngày em sẽ sang Nhật cho xem! Em cũng có bà con bên đó nữa...

Tôi mỉm cười:

- Ừ, khi đó nhớ mang về cho anh một bông hoa anh đào nhé!

- Em mang cho anh cả chục bông luôn chứ một bông gì!

Rồi em khúc khích cười, ôm chầm lấy tôi:

- Nói thế thôi, đi rồi, em bỏ anh cho ai?

Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết. Em bảo: "Sợ anh buồn nên em giấu! Em đi rồi lại về thôi! Em đi du học thôi mà". Ngày tiễn em đi, em cười suốt, ôm chầm lấy tôi và em bảo rằng: "Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!". Tôi đã mỉm cười và gật đầu đợi chờ mùa thu.

Xa nhau, tôi vẫn giữ những thói quen cũ ngày xưa cùng em. Đi trà đạo, học tiếng Nhật... Giờ này thì chắc bên ấy cũng lạnh. Chúng tôi liên lạc với nhau qua chat, email, điện thoại. Và rồi tất cả thưa thớt dần và trở nên nhạt nhẽo.

Xa nhau, tôi vẫn giữ những thói quen cũ ngày xưa cùng em.
Xa nhau, tôi vẫn giữ những thói quen cũ ngày xưa cùng em.
Tôi hỏi: "Em hết yêu anh rồi phải không?". Em không trả lời.

Từ đó không thấy em online nữa! Có lẽ, em biến mất.

Rồi một ngày lang thang blog, tình cờ biết được blog của một chàng trai ở Nhật. Trong blog đó có hình em. Trái đất quả thật tròn. Biết được em không còn là em của tôi ngày nào nữa... Mắt ráo hoảnh, muốn bật khóc nhưng không sao chảy được một giọt nước mắt nào. Chỉ ám ảnh tấm hình em đang ôm rất chặt người thanh niên kia và chú thích bên dưới: "Kỷ niệm ngày ta yêu nhau...Aishiteru!"...

Ngồi một mình, thốt nhiên tôi lại nghĩ sao mình không thử yêu một cô gái Nhật, thì thào câu: "Ashiteru" với cô gái đó chứ không phải em. Rồi lại phì cười. Ngay cả chuyện suy nghĩ như thế này thực tế thì tôi cũng đang nhớ về em đấy thôi.

Em giờ đã là của người khác rồi! Vậy mà, tôi vẫn không thể nào hiểu nổi được vì sao mình lại vẫn yêu em. Tôi cố gắng góp nhặt lại toàn bộ ký ức đẹp đẽ nhất, để xâu chuỗi lại thành một giấc mơ như ở thiên đường. Rồi tôi cũng sẽ có người khác, nhưng sẽ còn một thời gian rất dài nữa. Vậy thì trong khoảng thời gian ấy, nếu tôi nghĩ về em bằng những điều xấu xa, tôi sẽ rất đau. Tội tình gì kia chứ!

Buồn man mác

Việc học tiếng Nhật và tha thẩn ở các trang web nói về Nhật Bản đã trở thành một thói quen. Có điều tôi không bao giờ ghé vào trang blog tình cờ hôm nào nữa. Chỉ thi thoảng, nghe một giai điệu Nhật nhẹ nhàng, như ca khúc Sayonara, tự nhiên lại nghĩ về em một cách vô thức. Có lẽ, những gì là hồi ức thì không dễ gì quên.

Hôm qua tôi nằm mơ. Trong mơ, tôi thấy một người con gái. Cô gái mặc áo đỏ và đôi môi mọng cũng rất đỏ. Khuôn mặt trắng và đôi mắt một mí. Cứ mỗi đêm về, em lại hiện ra một cách kỳ lạ, nối tiếp đêm này đến đêm khác. Tôi nhớ rằng, mình đã cố hỏi, em là ai? Em đang ở đâu? Em không nói, em chỉ hát... Hát rất khẽ... "Em là cô gái Nhật, em đang ở Puku... Em đang đợi chờ mùa thu đến!". Cô gái hát rất hay. Một bài hát tiếng Nhật dịu dàng và thanh thoát...

Cô thường ngồi bên cửa sổ thật đáng yêu. Tôi gọi em là Puku, cô gái đỏ trong giấc mơ tôi. Và tôi khát khao đợi chờ mỗi lúc đêm về. Giấc mơ đơn giản, chỉ là một cô gái mặc áo đỏ...

Giấc mơ chỉ diễn ra đúng 7 ngày thì kết thúc. Vào đêm thứ 7, cô gái xoè tay ra, trong tay có một bông hoa anh đào be bé, em đưa tôi và khi nàng ngước mặt sang nhìn tôi, thảng thốt khi cô gái Puku lại có khuôn mặt của em... Đôi mắt ấy, chiếc mũi, bờ môi ấy...

Và tôi chỉ đứng lặng và đầm đìa nước mắt. Giật mình tỉnh dậy, thấy mình đang khóc thật. Thấy rằng cố gắng quên đi em để tìm một hình bóng khác trong giấc mơ cũng là một điều thật khó. Từ đêm thứ 7 trở đi, tôi không còn mơ thấy Puku bao giờ nữa. Ban đầu thấy buồn buồn, vì không thấy Puku hay là không thấy em cũng chẳng rõ, sau đó rồi thôi. Có gì đâu, chẳng qua chỉ là một giấc mơ thôi mà! Nhưng tôi lại cứ tiếc mãi vì chưa kịp nhận bông hoa anh đào be bé từ tay em...

***

Tôi xin nghỉ phép một tuần. Vì vào ngày này, năm ngoái, tôi cũng cùng em đi Hà Nội. Vì em bảo, em thích cái lạnh ở Hà Nội lắm. Như thế thì em có thể ôm tôi! Tôi đùa, thế ở Sài Gòn không ôm được sao? Em đấm vào lưng tôi và bảo: "Hà Nội mới có bốn mùa, mới lãng mạn chứ! Cái ôm sẽ khác"...

Tôi đến Hà Nội là vào lúc chập choạng chiều. Hà Nội đang bắt đầu chuyển mùa sang đông. Trời rét và những cơn gió buốt lạnh cuốn từng đám lá cuốn quanh dưới chân tôi. Hít một hơi thật sâu, trào dâng trong lòng một cảm xúc thân thương.

Tôi đi dạo một mình qua những khu phố cổ. Khi đôi chân đã mỏi nhừ và cảm giác lạnh lẽo trống vắng khi phải đi một mình giữa một mùa đông. Tôi dừng chân bên một hàng trà chén, một nét đặc trưng của Hà Nội và tự thưởng cho mình mấy ngụm trà nóng thơm lừng. Vậy mà vẫn không sao xua được cái trống vắng đến nao lòng.

Thì đó, cứ nhớ đến năm trước đây thôi, tôi và em, đã từng tay trong tay đi dạo dưới một mùa đông thế này! Đi bộ mỏi, chúng tôi lại thuê xe đi dạo vòng vòng. Người Hà Nội ngủ sớm vào đông. Chỉ mới hơn 11 giờ, đèn đều tắt hết cả. Khác với Sài Gòn đến tận khuya vẫn còn nhộn nhịp và sáng rực. Em dúi đầu vào tôi, tay quàng qua người và nắm tay tôi thật chặt.

"Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!"
"Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!"
Ngước mắt lên, tình cờ nhận ra một cái bảng hiệu bé xíu trước một căn nhà cổ cũ kỹ. "Coffee Puku". Cái tên này...Phải rồi! Tôi đã từng nghe trong giấc mơ của mình. Tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết. Mọi người bảo quán nằm ở tầng trên, và chỉ cho tôi một con ngõ bé xíu tối om. Tôi bước vào, dọc theo lối tôi đi, mấy bóng đèn tròn leo lét, ẩn hiện những nét phấn màu chỉ dẫn trên bảng đen. Những bức tường còn nguyên dấu thời gian, thậm chí nếu có quét thêm sơn, chủ nhân cũng phải cất công làm sao cho mắt nhìn tinh cũng phải khó nhận ra.

Puku đẹp, mộc mạc như một cô gái Hà Nội cổ điển duyên ngầm, vẻ đẹp không phải do son phấn...

Khi lên đến nơi, thấy một cái gì đó vừa gần gũi vừa xa lạ. Thấy lòng nhẹ tênh. Đặt người ngồi xuống, tôi thấy mình giống như đang ngồi trong một chuồng chim câu cheo leo... Và khi quay người sang về phía cửa số. Tôi không thể tin được vào mắt mình. Là Puku, cô gái mặc áo đỏ vẫn thường xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Em đang rất thực, bằng xương bằng thịt trước mặt tôi. Em đang lẩm nhẩm hát... Trời ơi, cả bài hát này nữa...

Chính xác là em rồi. Chẳng lẽ có chuyện trùng hợp đến thế sao? Tôi đánh bạo đến gần.

- Xin lỗi!

Cô gái ngước mắt lên nhìn tôi! Khi nhìn gần như thế này, tôi thấy càng rõ được khuôn mặt thanh tú này. Đôi môi đỏ, cặp mắt một mí nhưng đen và rất sáng. Dù trong giấc mơ tất cả đều mờ ảo, cả khuôn mặt em cũng mờ ảo. Và cả bộ đầm màu đỏ này nữa. Chính là em rồi. Puku, cô gái đỏ.

- Hình như tôi và cô từng gặp nhau?

Cô gái nhìn tôi hồi lâu. Hình như cô ấy đang cố gắng nhớ lại xem chúng tôi đã từng gặp nhau ở đâu. Và tôi hồi hộp đợi chờ

- Tôi không quen anh! Anh có chắc rằng đã từng gặp tôi?

Tôi đứng lúng túng nhìn cô gái. Chẳng biết nói sao, không lẽ kể về giấc mơ kỳ lạ của 7 ngày qua. Rằng tôi đã gặp cô trong giấc mơ và chắc chắn trong đầu cô ta sẽ nghĩ rằng, không ngờ con trai Sài Gòn lại giỏi tưởng tượng và tán tỉnh bằng một trò khó có thể tin được như thế. Gặp nhau trong giấc mơ dù hai người chưa quen biết nhau? Câu chuyện chỉ có trong phim viễn tưởng!

- À, có lẽ tôi nhầm! Mà sao cô lại biết bài hát này?

- Đơn giản đó là bài hát tôi rất thích! Một bài tiếng Nhật nổi tiếng mà...

Tôi gật đầu xin lỗi và trở về chỗ ngồi của mình. Cô gái dù khá ngạc nhiên trước sự đường đột của tôi nhưng rồi cũng mỉm cười. Bạn trai của cô gái đến. Họ nói cười vui vẻ.

Tôi bật cười một mình. Có lẽ, cô gái trong giấc mơ không có thật, đó chỉ là góp nhặt tất cả những gì thuộc về em trong giấc mơ của tôi. Cô ấy chỉ đi ngang giấc mơ tôi 7 lần và cái sự đi ngang đó, có thể cô ấy cũng chẳng hề hay biết rằng có kẻ nhớ đến như một ký ức có thật giữa đời thường.

Tôi rời Puku vào một ngày đông se sắt. Những đôi trai gái Hà thành líu ríu bên nhau trong những chiếc áo khoác da hay măng tô. Ừ thì, cứ để em sẽ chỉ mãi là một cô gái áo đỏ, tình cờ đi ngang qua giấc mơ tôi... Mà có thể, em giận tôi cũng không chừng, vì em hẹn tôi vào mùa thu, mà bây giờ thì đã sang đông mất rồi...

Cô gái áo đỏ, cũng như em, đi ngang qua tôi. Có điều chỉ khác biệt là em đi qua đời tôi 377 ngày, còn Puku áo đỏ đi ngang qua giấc mơ tôi 7 ngày! Giữa cuộc đời và giấc mơ là một khoảng cách khi gần, có khi lại rất xa kia mà! Bông hoa anh đào be bé đã đưa đến tận tay tôi trong giấc mơ, nhưng ở cuộc sống thực, sẽ chẳng biết rằng có ai còn nhớ đến lời hứa hôm nào?

"Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!".

Chợt nhớ rằng, Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng...
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Sport

Entertainment

World News

Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc trái tim. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc trái tim. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Em yêu anh lắm đấy, biết không?...

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?
Em yêu anh lắm đấy, nên em tin tất cả những gì anh nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên cho dù mọi người có ra sức ngăn cản em cũng lao vào.

Em yêu anh lắm đấy, nên em nghĩ ra 1000 lí do rằng anh không như người ta nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên em bắt mình phải giả vờ như chẳng có gì khi anh đi bên cạnh ai đó mặc cho em bồn chồn và lo lắng.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh ra đi không nói với em một lời em cũng không trách gì anh cả.
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Ừ thì em yêu anh, nên…

cho dù em có quen bao nhiêu người cũng không thay thế anh được, không thể quên anh được.

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

Em yêu anh lắm đấy, nên khi gặp lại anh em cảm thấy rất vui mà quên rằng đã từng đau khổ vì anh.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh nói :" Cho anh một cơ hội nữa nhé" , em sẵng sàng gật đầu.

Em yêu anh lắm đấy, nên tin anh như chính bản thân mình, tin anh mà quên đánh vần hai chữ "mù quáng" trong tình yêu... Vì thế mà...

Em yêu anh lắm đấy nên đừng lừa dối em thêm lần nào nữa được không anh?
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Chàng hoàng tử của em

Món quà đặc biệt nhất em nhận được chính là sự chân thành anh dành cho em.
Chàng hoàng tử của em
Chàng hoàng tử của em
Trán anh nhễ nhại mồ hôi, người ướt đẫm, đứng trước mặt em với bó hoa đồng nội hái ven đường và nhoẻn miệng cười. Em rưng rưng đôi mắt đón nhận bó hoa vẫn còn ướt đọng sương đêm nhìn anh với một ánh mắt cảm động.

Em mới chỉ quen anh một tháng nhân sự kiện em tham gia đội giao lưu với các chiến sĩ trẻ. Anh là một quân nhân, nghiêm túc, thật thà nhưng lại vô cùng dễ thương bởi anh biết cách quan tâm đến người khác. Từ lần đầu mới nhìn thấy nhau, hai ánh mắt nhìn hai tâm hồn đã chạm vào nhau, trái tim chúng ta đã đập cùng nhịp kể từ hôm đó. Suốt buổi giao lưu, anh ngồi gần khiến em lúng túng, tay chân như bị điện giật, trái tim đập loạn nhịp.

Nhà anh cách nhà em chỉ 10km, nhưng đơn vị anh lại cách nhà em 20km, công việc trong quân ngũ bận rộn và kỉ luật nên một tuần anh chỉ được về thăm nhà một lần vào cuối tuần. Từ ngày quen nhau, anh đã dành trọn cuối tuần của mình cho em. Anh gửi gắm tình cảm của anh qua những món quà tự làm trong những thời gian rảnh rỗi mỗi tối trong quân ngũ.
Anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con
Anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con
Tuần nào anh về cũng dành tặng em một món quà. Lúc là chiếc đèn ngủ được làm từ bóng đèn ô tô đã hỏng được anh nối dây điện cẩn thận và bên trong gắn một bóng hình quả nhót. Vì biết em thuộc cung Cự Giải có biểu tượng con Cua nên anh đã khéo léo tạo hình một cô nàng Cua ngộ nghĩnh trong đó. Khi thì anh tỉ mỉ khâu chiếc áo phông nhét đầy bông bên trong thành một hình trái tim thêu tên anh và em. Có lúc là một lọ hoa giấy được gấp vô cùng khéo léo với những sắc màu mà em yêu thích. Em yêu những thứ giản dị anh làm bởi nó xuất phát từ tình yêu chân thành anh gửi gắm trong đó chứ không phải món đồ hiện đại, đắt tiền.

Và, món quà lần này lại vô cùng đặc biệt và ngạc nhiên đối với em. Bởi món quà đó chính là anh, là sự chân thành anh dành tặng em mà chắc hẳn với em những gã trai như anh đã tuyệt chủng từ lâu. Anh đi bộ 10km từ nhà anh tới nhà em, vượt qua cả một cây cầu dài để tặng em bó hoa đồng nội hái ven đường. Có thể ai đó nghĩ anh điên rồ, nghĩ anh dại dột vì một đứa con gái, nhưng với riêng em, anh là chàng hoàng tử mà em vẫn mơ khi còn trẻ con.

Em thầm cảm ơn cuộc đời mỗi sớm mai thức dậy vì em đã có thêm anh để dành trọn tình yêu thương đến suốt cuộc đời.
Nguồn: 24h

Hạnh phúc nơi đâu

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc...
1. Hai mươi tư tuổi, trải qua một vài mối tình, một vài người đến và đi trong nước mắt, cuối cùng Ly cũng tìm thấy một người phù hợp để an yên yêu thương và sóng đôi trên một đoạn đường dài. Chuyện tình cảm vốn không rắc rối như thời mới yêu vẫn mường tượng, chỉ cần không cố gắng kiếm tìm cho mình một hoàng tử thì kiểu gì cũng sẽ thấy có ai đó phù hợp. Vì trên cõi đời này không có ai là hoàn hảo, vậy nên hãy học cách yêu thương một người cho trọn vẹn chứ không nên tìm kiếm một thứ vốn vô thường. 

Hiện tại Ly yêu Vũ, một người hơn cô bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác khá xa nhưng không là gì cả khi hai người yêu nhau. Quãng thời gian của hai người bình lặng đến mức chẳng ai xung quanh nhận ra có điều gì bất thường.

Vào một ngày mưa gió, Ly thưa chuyện với mẹ là có một chàng trai đang theo đuổi mình, người ấy khá lớn tuổi và cũng xác định chuyện tương lai. Mẹ Ly ban đầu có hơi ngỡ ngàng, vì Ly thuộc tuýp con gái hiện đại, nếu chuyện chồng con chưa bị thúc giục mãi thì có khi cô nàng chẳng chịu đả động đến chuyện bạn trai. Nhưng đùng một cái nói có người yêu lớn hơn nhiều tuổi nên mẹ Ly đâm ra lo ngại. Ở cái khoảng cách như thế đủ biết rằng anh chàng kia đã từng trải nhiều, đã già dặn và chín chắn giữa công việc, tình cảm… còn Ly? Hai mươi tư tuổi chưa đủ nhiều để trải đời, lại vốn được nuông chiều nên cảm giác bước ra đời còn muộn hơn bạn bè cùng trang lứa. 

Ngày ra mắt mẹ Ly, Vũ trầm mặc, nói vừa đủ, cười vừa đủ. Khuôn mặt có nét vui xong lại thoáng nét buồn lạ lùng. Mẹ Ly không rõ cảm giác của mình, chỉ biết có đôi chút bất an. Khoảnh khắc Ly cúi đầu nhìn mẹ, thấy đôi bàn tay kia nắm trọn lấy đôi bàn tay con gái mình mẹ Ly mới yên lòng hơn một chút. Chí ít, thấy con trẻ yêu nhau, phụ huynh không khỏi có những phút không yên lòng.

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc. Nhiều người nói Ly khờ, sao lại chấp nhận một anh chàng khô khan đến thế. Ly không rõ… biết là cảm giác của mình rất đúng, cảm giác của mọi người cũng rất đúng, nhưng việc nhận lời yêu Vũ và chấp nhận bên cạnh Vũ như một thói quen, quen thuộc đến mức dù không được thể hiện nồng nàn tình cảm xong vẫn cứ muốn đồng hành bên cạnh.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
2. Chiều cuối tuần, thảnh thơi một vài trang sách mới bên cạnh cửa sổ quán quen, Ly nhâm nhi chuỗi ngày nghỉ như thể dài vô tận. Anh người yêu vẫn là lịch trình bận rộn, đến thời gian nhắn tin cũng không có nên chẳng có gì là lạ khi Ly vẫn hay quen xuất hiện ở đây mỗi khi rảnh rỗi, lại chỉ có một mình. Chủ quán là một anh chàng dễ tính, vui vẻ và hóm hỉnh, mấy lần có ra ngồi cùng Ly trò chuyện. Hôm nay là ngày trang hoàng quán đẹp hơn như thể có dịp gì đó đặc biệt, Ly hỏi bâng quơ, anh chủ quán lại mỉm cười, nụ cười duyên chất lừ.

- À, hôm nay sinh nhật quán đấy Ly! Hay tối nay ở lại chung vui với bọn anh nhé!

Ly mỉm cười, gật nhẹ.

- Sinh nhật quán quen thì nhất định phải ở lại dự rồi. Không biết thì thôi chứ biết thì cứ ở lỳ đây để xơi bánh, uống nước free.

Chủ quán hào phóng mỉm cười, kèm theo cái nháy mắt cho chắc cú.

- Ờm. Ai chứ người đẹp thì vô tư thôi.

Vài câu xã giao ngắn ngủi trôi qua, người nào lại tiếp tục công việc của người nấy. Anh chủ quán cùng nhân viên sắp xếp nào lọ hoa, nào nến, nào bàn ghế. Tất cả như phủ một màu ánh tím đến mộng mơ. Ly ngồi tiếp tục với những trang sách dở của mình, môi mỉm cười vì niềm vui vu vơ rõ ràng chẳng phải của mình nhưng vẫn muốn mượn để được vui lây cùng. 

Quán này của những ngày đầu tiên là chốn hẹn hò của Ly và Vũ. Vũ không phải tuýp người lãng mạn, anh không cố gắng tìm tòi địa điểm hẹn hò cầu kỳ, đẹp đẽ, với anh chỉ cốt tiện đường là được. Ly thì ngược lại, cô vốn thích nhâm nhi café cuối tuần, thi thoảng đi nghe nhạc live, thích tìm tòi những quán café trong ngõ nhỏ, ngách nhỏ của Hà Nội. Và quán Mây này là một trong những sự lựa chọn đầu tiên.

Ngày mới làm quen với Ly, Vũ phải nhiều lần lặn lội đến đây để gặp gỡ và trò chuyện, cho đến khi giữa hai người hình thành một mối quan hệ ngầm định nào đó, anh không có khái niệm gì về hẹn hò nữa, thỉnh thoảng đến nhà gặp nhau, thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn ở đâu đó rồi lại về nhà nhau xem phim. Cuộc sống của anh là ngại chuyển động, vì anh đã dành sự chuyển động quá nhiều cho công việc rồi. Thời gian đầu Ly thấy nhàn nhã đến phát chán, chuyện yêu đương như thể được lên thời gian biểu sẵn sàng vậy.

Trong khi anh người yêu thì cố gắng thăng tiến, lúc nào cũng chỉ công việc và công việc, thậm chí đến bạn gái ốm cũng không hề hay biết, bởi có bao giờ chủ động nhắn tin hỏi han đâu? Nếu Ly là người nhắn tin mà lộ ra việc bị ốm thì thể nào cũng bị mắng là nhõng nhẽo này nọ. Nhưng chịu đựng dần rồi cũng thành quen, Ly quen luôn việc có bạn trai mà giống hệt như không có. Vẫn là những ngày cuối tuần lang thang không mệt mỏi, những buổi shopping với bạn bè, những chiều tâm sự cùng cô chị họ vẫn đang ế ẩm. Có lần cô chị nói.

- Mọi chuyện vẫn thế à? Liệu có chịu được lâu không?

- Ừm. Vẫn ổn. Bây giờ em quen rồi.

- Ừ. Nhưng nếu đến lúc không chịu được nữa thì chia tay đi. Đừng để quá sâu rồi mới nghĩ đến chuyện chia tay, lúc ấy đau khổ lắm.

- Thật ra… muốn chia tay hay không là do mình thôi mà.

Khác với chuyện tình cảm của những đứa con gái khác, chuyện tình cảm của Ly không khiến bạn bè thấy ghen tị, cũng chẳng muốn ỏ ê quan tâm. Chỉ vì một lẽ, anh người yêu quá khô khan, khô khan đến mức chuyện tình cảm chẳng có điều gì bí mật hay bất ngờ để người khác khám phá. Trước khi yêu anh, Ly đã nghĩ mình sẽ yêu một người khác hoàn toàn, đối lập hoàn toàn. Nhưng có vẻ như chuyện đời không gì là đoán trước được.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
3. Cuối ngày, khi quán bắt đầu có những vị khách quen đầu tiên, Ly cất gọn những nghĩ suy về chuyện tình cảm sang một bên. Vậy đấy, vẫn là quen rồi nhưng không thể không nghĩ đến mỗi khi rảnh rỗi…

- Ê, Ly hoa khôi khóa 55 đúng không?

Ly nghe thấy tiếng có người gọi mình, giọng nam là lạ, lại thêm cách gọi cũng là lạ nên quay ngang dọc để tìm.
Người đó vừa chạm ánh mắt Ly là đi nhanh về phía cô, chìa tay ra bắt tay khá lịch thiệp.

- Ra trường lâu rồi, còn nhớ bạn cũ không?

Ly hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ người đi bên cạnh. Nhưng nếu nói không nhớ thì rõ ràng là hơi phũ phàng. Anh chàng này là người đã can đảm trồng cây si trước cửa nhà Ly nhiều năm trước đây mà, thậm chí còn lớn tiếng nạt nộ những vệ tinh khác vây quanh Ly. Bất giác, Ly nhoẻn cười, nụ cười trong sáng như những ngày còn là sinh viên tung tăng trên giảng đường. 

Cuộc gặp bất ngờ, cố nhân là một người cực kỳ tâm lý và hóm hỉnh, Ly quên mất cả thời gian, những câu chuyện không rõ đầu cuối, chỉ biết rằng lâu lắm rồi Ly mới lại cười vui đến thế. Nụ cười của Ly trong veo, ánh mắt trong veo, thậm chí, tim mềm cũng trong veo, không có bất cứ một điểm gợn nào, thậm chí cả khi có điện thoại của anh chàng người yêu.

“Em nghe đây…”

“Em bận rồi anh à.”

Sau khi nghe điện thoại và quay lại chỗ ngồi, anh bạn nhìn Ly trầm ngâm, khuôn mặt thoáng nét buồn lạ.

- Ly phải về gấp à?

- À, không. Có chuyện gì gấp đâu.

Hai người cùng tham dự buổi mừng sinh nhật quán, trước đó Ly bất giác kéo tay anh bạn cũ đi mua hoa cùng
mình, một đóa hoa đủ xinh và duyên dáng dành tặng cho góc quán Mây thêm phần lãng mạn. Sau những màn chúc tụng, anh bạn ghé tai Ly thì thầm: “Đi ăn đêm không? Phở gà nhé? Mình bị đói mất rồi bạn ơi!”

Ly gật nhẹ, mỉm cười, tay bị kéo đi vô định trước khi kịp nhận ra. Đêm Hà Thành cũng trôi qua chầm chậm như cách cô gái cố níu vớt một khoảng dài của cảm xúc mà từ rất lâu rồi chưa kiếm tìm lại được. Hóa ra yêu thương làm cho Ly một thời tươi trẻ trở nên cằn cỗi, hóa ra tình yêu bấy lâu nay được bao bọc quá kỹ cũng có lúc làm cho cô gái trở nên mệt mỏi rã rời. Biểu hiện của mệt mỏi không phải là thở dài, không phải là nũng nịu hay vờ giận dỗi, mà biểu hiện của mệt mỏi là những nụ cười nhẹ như thinh không, nhẹ đến mức chàng người yêu chẳng thể nhận ra được nữa.

- Đằng ấy… có đang hạnh phúc không?

Giọng nam trầm nhỏ nhẻ bên tai, lúc ấm áp lúc lại mát lành như thể một cơn gió vừa vờn qua mái tóc, Ly im lặng, nói về một cuộc tình buồn thì nên nói thế nào cho phải? Một cuộc tình quá dài và quá sâu, một cuộc tình chỉ để người trong cuộc cảm thấy như một hồ nước lành, có thể vùi mình vào tắm bất cứ lúc nào xong chẳng mấy khi cảm giác rằng nó là điều cần thiết.
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Đêm muộn, người bạn đưa Ly về nhà, chờ cô khuất sau cánh cổng và vẫy tay tạm biệt. Không một ai chủ động xin số điện thoại của đối phương để hẹn hò những lần sau đó bởi cả hai đều nghĩ rằng khi chìm vào giấc ngủ, bình minh của ngày mới sẽ mang những cảm xúc bất chợt buổi đêm đi xa. Ngày gặp lại bình yên, những cảm xúc chông chênh tìm chỗ tựa, ngày gặp lại có nụ cười của cô gái mà một chàng trai đã yêu say đắm từ nhiều năm về trước, có ánh mắt của anh trao cô, nhẹ nhàng, ân cần nhưng mãnh liệt.

4. Vừa vào đến cửa Ly bắt gặp cái nhìn như trách móc của Vũ. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô và những tiếng thoát ra gần như cố gắng kìm nén một cơn tức giận.

- Ai đấy? Sao không về với anh? Em lờ anh đi để đi với thằng đó có phải không?

Chỉ vừa cởi bỏ vẻ mệt mỏi thì Ly ngay lập tức thấy mình phải hứng chịu gấp nhiều lần hơn thế. Ngay lúc này cô gái cảm thấy yếu đuối đến mức có thể bật khóc, chỉ muốn khóc òa lên để được dỗ dành, để được an ủi. Chẳng biết từ khi nào anh người yêu có quyền ghen tuông một cách hung tợn như thế. Hễ đi về muộn và không nghe điện thoại thì thể nào cũng có chuyện. Ly nghe những cảm xúc không tên vỡ òa ra, nhưng cô gái vẫn cố nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

- Bạn cũ của em, lâu lắm em mới gặp lại, bọn em chỉ đi chơi ngày hôm nay thôi.

Vũ quay đi, ánh mắt nghiêm nghị hằn lên từng tia giận giữ. Anh chàng chào mẹ Ly ra về và bỏ mặc Ly với cái nhìn hằn học. Khi người yêu ra khỏi cửa, Ly chạy vùng lên phòng riêng để khóc, nước mắt khô, nước mắt không thể rơi nổi, những tiếng nấc nghẹn… Đau khổ đến đắng lòng…

- Thằng Vũ vừa qua hỏi mẹ về chuyện đám cưới. Con xem… ý con thế nào?
Mẹ đứng ngoài cửa gõ ba tiếng và nói vọng vào trong, Ly cố gắng để lấy lại giọng điệu bình tĩnh, chậm rãi trả lời.

- Chuyện đó để từ từ tính đã ạ, con sẽ nói chuyện với anh Vũ sau.

Bên ngoài cánh cửa gỗ, mẹ Ly nén một nhịp thở dài. Đêm đi qua trầm lặng, những giọt nước mắt tràn nơi khóe mi người làm mẹ. Nếu nhất định là một lễ cưới xa hoa và diễn ra chóng vánh thì hạnh phúc thật sự của cô con gái đang ở nơi đâu? Ở nơi đâu thế? 

5. Sáng tinh mơ, Vũ đứng chờ nhiều giờ liền trước cửa. Anh đến với hy vọng làm lành với Ly. Sau cơn say, anh nhận ra mình đã hành động quá đáng. Có thể trong mắt người ngoài anh là một người đầy tham vọng và có phần ích kỷ, việc anh giữ Ly khư khư cho mình cũng bởi cảm giác bất an cứ đầy lên hơn bao giờ hết. Vũ từng rất sợ hãi khi để vụt mất Ly, nhưng khi biết cô chỉ chọn lựa mình thì anh mới yên lòng. Bên ngoài vẻ vô tâm là muôn vàn sự quan tâm tới người con gái anh yêu, chỉ có điều, những điều đó không thể hiện qua lời nói, chỉ là cái nhìn theo lặng lẽ. Con người Vũ vốn là vậy, khô khan đến mức không biết thể hiện mình, khi ghen tuông lại càng trở nên nông nổi.

Ly ra đi từ sớm, mẹ Ly cho biết cô nàng mang theo cặp sách đầy những cuốn mới mua, chắc có lẽ lại lạc chân đến một trong số những quán café quen thuộc. 
Hạnh phúc nơi đâu
Hạnh phúc nơi đâu
Vũ mất nhiều thời gian để nghĩ xem có thể tìm thấy Ly ở đâu. Có quá nhiều những cái tên quen thuộc, nhưng Ly sẽ chỉ có mặt một trong số những cái tên quen ấy. Còn cuộc họp với hội đồng quản trị về việc sẽ tiến cử anh lên nắm vị trí chủ chốt trong công ty. Những mỏi mệt bắt đầu ùa đến, như một phản xạ tự nhiên, Vũ nhớ Ly đến phát điên. Anh bắt đầu đi lùng sục khắp ngõ ngách những nơi mà cô có thể ghé qua và lưu lại ở đó…

Ly vẫn chọn Mây, chọn một góc bàn hờ hững phía cuối quán, nơi có những tia nắng như thu hẹp lại và nhoẻn cười chào anh chủ quán. Những câu chuyện về giá cả thị trường, về dân nhập cư, về những đứa trẻ… Ly quên mất rằng mình đã buồn nhiều như thế nào trước khi qua đây. Một lúc sau người quen lại đến, cậu ấy cười tươi như thể gặp Ly là điều may mắn nhất trong ngày.

- Đằng ấy có thói quen ngồi đây à? May quá thể. Hôm nay lượn vài vòng Hà Nội với mình không?

Cách xưng hô ngộ nghĩnh đến đáng yêu khiến Ly bật cười. Họ lại có những câu chuyện không đầu không cuối vui không dứt được. Phía đằng xa, Vũ đang miên man trong những suy nghĩ chồng chéo, vừa lúc Ly và anh chàng ngồi đối diện dong xe ra cửa quán, Vũ nhận được điện thoại của đồng nghiệp báo triệu tập cuộc họp gấp, sớm hơn ba mươi phút…

6. Sau buổi họp, anh chàng người yêu phi như bay về nhà gặp Ly và lồng vào tay cô nhẫn đính hôn, Ly chưa kịp nói gì, Vũ đã cướp lời như phấn khởi tột cùng.
- Anh làm được rồi, Ly à! Em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất!
Ly ngờ ngợ, đôi mắt trong vô cảm, không có lấy một chút nào xúc động. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô tròn xinh, viên đá nhỏ sáng lấp lánh, ánh mắt Vũ như chờ đợi, đôi môi anh gần kề như muốn cuốn trôi đi những ngập ngừng nơi cô.

- Em xin lỗi… 

- Không. Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã lỡ lời với em, xin lỗi em vì đã không thể quan tâm em nhiều hơn trong thời gian qua… nhưng anh hứa, kể từ bây giờ…

- Anh không cần phải vậy đâu. Em không thể, Vũ à…
Tiếng Ly nhỏ dần, nước mắt bắt đầu rơi trên gò má phớt hồng.

- Là tại anh ta phải không? Cái anh chàng đã gặp em sáng nay ở Mây café đúng không? Ly, em phải nghe anh, chỉ là một cơn cảm nắng thôi, ngoan nào, hãy nghĩ về tình yêu của chúng ta, nghĩ về tương lai của anh và em, được không?

- …

- Ly à, có hai thứ mà em không nên đánh mất. Thứ nhất là chính em và thứ hai là tình yêu của anh. Sẽ không ai yêu em hơn anh cả, em biết không?

Vũ cũng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đầu tiên cho cuộc tình trải dài theo năm tháng. Nếu biết trước sẽ có những khoảnh khắc như thế này, anh hẳn là sẽ không yêu đương theo một cách đầy toan tính, đã không coi người yêu như vật sở hữu và coi tình yêu như một món đồ trang trí.

- Em đã mất cả rồi. Khi yêu anh em không còn là chính em nữa, em là một đứa sống vò võ với cô đơn, là một đứa đi thèm thuồng hạnh phúc của người khác, em thậm chí còn trở nên mệt nhọc hơn với cuộc sống vồn vã này. Và tình yêu của anh, em thấy nặng gánh quá rồi…

Ly tháo nhẫn ở ngón tay áp út, đưa lại gần chỗ Vũ, anh như một người vừa ra khỏi cơn ác mộng, vẫn chưa tin những gì mình vừa nghe được là sự thật, anh lắc đầu phủ nhận, người anh run lên.

- Không. Không thể… anh không thể mất em, Ly à…

Ly khóc cho những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Tình yêu chưa bao giờ là thứ có thể định hình nổi đúng sai, bởi ai cũng sẽ yêu một người theo một cách rất khác. Vũ cũng vậy và Ly cũng vậy. Nhưng đến một lúc nào đó không thể hòa hợp được nữa, một trong hai người sẽ là người nới tay ra và buông lỏng mối quan hệ mà thôi.

Ly cúi chào rồi ra về trong lặng lẽ, anh người yêu còn ngồi đó một lúc đủ lâu, vứt ném hết cả nhẫn cưới và chiếc hộp đựng bọc nhung xinh xắn. Khi Vũ vừa ra khỏi quán, Ly trở lại chỗ ngồi cũ, cúi mình xuống kiếm tìm, những giọt nước mắt rơi dài trên má, rớt xuống nền nhà. Phía trong quầy, anh chủ quán Mây nhìn Ly lặng lẽ, trước đó không lâu, cô gái cũng đã từ chối lời đề nghị hẹn hò của anh bạn cũ, bây giờ lại từ chối người yêu hiện tại. Có lẽ đã quá mỏi mệt để dừng chân rồi, cô gái ấy không đáng phải nhận nhiều hơn những tổn thương thêm nữa.

Chuỗi ngày quen Vũ là chuỗi ngày dài đầy cố gắng, cố gắng yêu và trao đi yêu thương cho trọn vẹn. Nhưng đến khi nhận ra không thể tiếp tục, Ly phải dừng lại trước khi quá muộn thôi. Rồi sẽ có người xứng đáng đến với Ly, anh chủ quán Mây tin là vậy, tin là vào mỗi sáng khi cô gái ấy đến góc bàn quen thuộc sẽ có một nâu đá chờ cô, sẽ có một người nói cười mua vui với cô, và người đó sẽ tìm cách tỏ tình thích hợp vào một ngày không nắng gắt và gió chan hòa, ngày mà vết thương trong lòng cô gái đã lành da. Câu cuối cùng chủ quán Mây nói với Ly là một câu hỏi ngỏ.

- Em tìm gì dưới chân bàn thế? Là nhẫn cưới hay là tình yêu?

Đưa tay đỡ lấy tay Ly, chủ quán Mây mỉm cười rất nhẹ. Khi đôi mắt long lanh nước ngước lên nhìn anh, trong thâm tâm anh đã vang lên một câu nói, ấp ủ từ rất lâu sau nhiều ngày không dám thổ lộ.

“Nếu là tình yêu, hãy để anh chỉ em đến nơi có hạnh phúc".
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Người con gái mang trái tim yếu đuối

Mỗi tin nhắn, mỗi lời nói, mỗi sự quan tâm của người khác đều khiến em nhớ và mang ra so sánh với anh.
Người con gái mang trái tim yếu đuối
Người con gái mang trái tim yếu đuối
Đã tự hứa với mình rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì lòng cũng không bao giờ được chạnh. Thế nhưng mọi thứ chẳng hề đơn giản, bởi vì hóa ra xóa bỏ hình ảnh của anh ra khỏi đầu là điều không hề dễ một chút nào.

Hôm nay vô tình em lại ngang qua con đường ấy. Từng vòng xe cứ chầm chậm lăn bánh trong khi trái tim em đang vô thức hướng về phía một người. Đã từ rất lâu rồi em không cho phép mình qua đây, bởi vì sợ rằng sẽ chẳng thể ngăn được lòng mình lại dạt trôi theo những ký ức trở về từ miền dĩ vãng. Nhưng hôm nay em cũng không biết vì sao nữa, là chiếc xe tự đi lạc, đôi chân đi lạc hay là trái tim em đang cố ý muốn lạc đường?

Em nhớ anh, có lẽ bây giờ thì em chẳng thể nào chối bỏ được điều ấy nữa. Chỉ suýt chút nữa thôi là em sẽ đánh tay lái để chiếc xe của mình rẽ vào con đường đó, để có cơ hội được nhìn thấy anh. Em biết mình ngốc lắm nhưng biết phải làm sao đây khi mà trong quá khứ em đã chót lỡ coi anh giống như một phần của trái tim mình.
Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình
Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình
Em đã cố tình phủ định lại nỗi nhớ, cố tình không nghe theo tiếng gọi của trái tim để tìm cách quên anh đi, nhưng dường như vẫn chưa được. Người ta hay bảo rằng sau khi kết thúc một cuộc tình mà cả hai người vẫn còn chưa hết yêu thương thì con gái luôn là người khổ nhất. Điều này em thấy đúng, có lẽ bởi con gái dù vẻ ngoài lạnh lùng, mạnh mẽ đến đâu nhưng luôn mang một trái tim yếu đuối, là người yêu sâu sắc và khó quên.

Hai năm chẳng quá dài với một đời người nhưng nó lại là khoảng thời gian không hề ngắn để cho ta tự tìm cách quên đi một người đã thuộc về quá khứ. Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình, ít nhất là đến lúc này em có thể tự xác nhận được điều ấy. Quên đi một người là việc tưởng chừng như đơn giản nhưng thực tế lại khó khăn đến vô cùng.
Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này
Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này
Bạn bè vẫn thường khuyên nhủ em rằng: “Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra”, rằng em hãy cố gắng mở lòng ra để chào đón cho mình hạnh phúc mới. Nhưng em biết phải làm sao khi mỗi tin nhắn, mỗi lời nói, mỗi sự quan tâm của người khác đều khiến em nhớ và mang ra so sánh với anh?

Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này. Nếu thời gian là một loại thần dược có thể chữa lành được mọi vết thương thì em sẽ quyết tâm đợi chờ đến ngày vết sẹo trong lòng mình chẳng còn nhìn rõ hình dạng, bởi khi đó nghĩa là hình bóng anh cũng mờ nhạt và thôi ám ảnh trái tim tội nghiệp này.
Nguồn: eva

Tạm biệt tình yêu

Chiều Sài Gòn, nắng chỉ còn vương lại vài tia yếu ớt, vàng vọt, mỏng manh như tình yêu mà một thời em tưởng chừng như mình đã xây dựng rất vững chắc.
Tạm biệt tình yêu
Tạm biệt tình yêu
Bất chợt, cơn mưa chiều ập xuống. Những dòng người hối hả ngược xuôi, cố chạy nhanh để tránh mưa. Chỉ em thẫn thờ những bước chân chậm rãi, mệt mỏi và vô định.

Con đường Đồng Khởi từng in dấu chân và kỉ niệm của hai đứa. Những chiều rong ruổi, lang thang chụp hình, ăn kem, thưởng thức cà phê bệt, những mùa Nô-el anh nắm tay em đi giữa dòng người, dưới con đường giăng đầy ánh đèn trang trí với đủ sắc màu rực rỡ. Khoảnh khắc ấy với em là hạnh phúc bất tận, vĩnh hằng. Em thấy mình may mắn nhất thế gian. Bởi vì, em có anh! Thầm cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho em tình yêu của anh.

Thế nhưng... hạnh phúc là một chiếc chăn hẹp mà người này kéo thì kẻ kia lạnh, hạnh phúc trông xa giống viên kim cương nhưng đến gần thì chỉ là những giọt nước mắt. Ngày mình chia tay, em đã khóc thật nhiều. Chiều Sài Gòn mưa giăng kín. Chẳng ai trong chúng ta có lỗi. Mình chia tay khi cả hai vẫn còn những thương nhớ về nhau. Tình yêu của chúng ta đã đi qua những ngày viên mãn nhất, như thế có được xem là tình yêu đẹp không anh?

Em không trách anh đã không cùng em đi đến cuối con đường như anh từng hứa, cũng không giận anh vì đã đẩy mình xa nhau hơn, vì chính em là người lựa chọn ra đi. Em biết rằng, khi em quay bước đi trong ngậm ngùi nước mắt, thì sau lưng em, anh vẫn đứng dõi mắt nhìn theo cho đến khi bóng em mất hút giữa phố xá ồn ào, náo nhiệt.

Tim em đau đớn như có ai đang xát muối. Tình yêu trong em còn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Con người ta có thể ăn nửa bữa, ngủ nửa đêm nhưng không thể đi nửa đường chân lý, yêu bằng nửa trái tim. Xa anh, em không có gì phải hối tiếc bởi suốt những tháng ngày bên anh, em đã yêu bằng cả trái tim.

Một câu danh ngôn em rất thích và đã luôn nói với anh: “Không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”. Hãy để những năm tháng bên nhau là mãi mãi, cho dù giờ đây, mình thực sự đã cách xa. Em bước đi trên con đường đã chọn, sẽ có những lúc em mệt mỏi, đau đớn bởi chông gai, nhưng em tin vào chính mình. Và em cũng tin rằng, ở đâu đó trong cuộc đời này, có một bờ vai để em tựa vào, một trái tim chỉ dành riêng cho em, một tấm lòng thấu hiểu và sẵn sàng làm người đồng hành cùng em đến cuối con đường, người ấy không phải là anh. Bình yên và hạnh phúc, anh nhé!
Nguồn: dantri

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Sẽ yêu thương người khiến em cười

Có lẽ em nên trân trọng hạnh phúc bình dị đang hiện hữu ở bên cạnh mình.
Sẽ yêu thương người khiến em cười
Sẽ yêu thương người khiến em cười
Những năm tháng qua em nghiệm ra một điều rằng cuộc sống này chẳng mấy khi tuân theo ý mình muốn và con người ta chỉ có được cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc khi biết cách chấp nhận thực tại ở xung quanh mình. Tình yêu cũng vậy, không phải bất kỳ ai cũng có được một tình yêu như ý, bởi vậy nên đôi khi ta phải chấp nhận sự thật rằng thường thì người mà ta lúc nào cũng muốn ở bên nhất và người sẽ luôn sẵn sàng ở bên cạnh những khi ta cần nhất không mấy khi là một.

Có những người mà dù cho ta yêu họ nhiều đến thế nào đi chăng nữa thì đối với họ cũng vẫn là chưa đủ. Ta không thể nhận ra rằng những sự hy sinh của mình là vô ích, mãi đến khi họ rời xa ta để tìm đến một chân trời mới và dành sự yêu thương cho một người mới thì ta mới chợt bừng tỉnh giấc mộng. Người ta bảo hạnh phúc là sự cho đi, thế nhưng trong tình yêu nếu chỉ biết cho đi thì sẽ không bao giờ ta có được hạnh phúc. Có những người chỉ biết nhận yêu thương và làm cho em khóc, còn em thì lại yêu như điên như dại, yêu đến cuồng say mụ mị và luôn huyễn hoặc bản thân mình rằng muốn có được hạnh phúc thật sự thì phải biết hy sinh.

Khi yêu anh, em chỉ toàn nhận được những nỗi buồn
Khi yêu anh, em chỉ toàn nhận được những nỗi buồn
Mẹ vẫn luôn dặn em rằng là con gái thì phải lấy một người yêu mình chứ đừng bao giờ lấy người mà mình yêu họ nhiều hơn. Ngày ấy em cứ trách mẹ suy nghĩ cổ hủ, nhưng giờ mới hiểu ra rằng thường thì những người đi trước luôn luôn đúng. Kinh nghiệm đúc kết qua bao nhiêu năm tháng sống trong cuộc đời này đã khiến mẹ nhìn nhận vấn đề một cách rất thực tế, rằng chẳng có người phụ nữ nào có thể hạnh phúc được nếu như sống cạnh một người chẳng những không yêu thương mà còn luôn làm mình khóc mỗi ngày.

Em đã yêu anh nhiều đến thế nào, đã vì anh mà hy sinh, vì anh mà thay đổi những gì thì chính anh là người hiểu hơn ai hết. Em đã luôn luôn cố gắng, chỉ mong rằng sau này sẽ được ở cạnh anh để cùng nhau đắp xây tương lai mơ ước. Nhưng oái oăm thay, sau bao nhiêu sự kỳ vọng thì càng ngày em lại càng thêm thất vọng về cách mà anh ích kỷ nhận lấy yêu thương để rồi sau đó lại vứt bỏ nó. Em chỉ biết buồn bã, đau khổ trong âm thầm, chỉ biết một mình khóc, một mình chịu đựng những tủi thân qua bao nhiêu ngày tháng. Điều gì càng có được một cách dễ dàng thì người ta càng không biết trân trọng, có lẽ tình yêu cũng không nằm ngoài quy luật này.

Cảm ơn vì đã giúp em nhận ra đâu mới là hạnh phúc
Cảm ơn vì đã giúp em nhận ra đâu mới là hạnh phúc
Hết lần này tới lần khác anh đã khiến em buồn phiền và đau khổ, nhưng người luôn ở bên cạnh để giúp em vượt qua những khổ đau ấy lại chẳng phải là anh. Thật không công bằng khi anh luôn là người gây ra còn anh ấy lại phải gánh chịu hậu quả. Có lẽ anh ấy cũng yêu em chẳng hề toan tính giống như cái cách mà em đã yêu anh. Tình yêu đôi khi giống như một vòng tròn luẩn quẩn, em cứ chạy theo anh, còn anh ấy thì lại mải miết chạy ở phía sau em.

Em rất hiểu cảm giác yêu thương trao đi mà không được đền đáp lại nên thay vì tiếp tục yêu anh trong tuyệt vọng thì em sẽ đáp đền lại tình cảm của anh ấy, bởi vì hơn ai hết anh ấy mới là người xứng đáng được yêu thương. Em sẽ từ bỏ kẻ đã làm mình khóc để đến với người đã lau khô nước mắt cho mình. Quan niệm về hạnh phúc của em lúc này đơn giản lắm, có lẽ hạnh phúc lâu bền nhất chính là được ai đó yêu thương hơn cả bản thân mình.

Em vẫn trách anh vì không biết trân trọng những gì đang có, bởi vậy nên thay vì trách anh thì tốt hơn là em nên trân trọng hạnh phúc bình dị đang hiện hữu ở bên cạnh mình. Những tháng ngày yêu anh là khoảng thời gian mà em rơi nhiều nước mắt nhất, nhưng cũng chính nhờ những giọt nước mắt ấy mà em thấy được giá trị của người luôn mang nụ cười tới cho mình. Em sẽ thôi không yêu thương một cách ngốc nghếch nữa, cảm ơn nhé, bởi nhờ anh mà em biết đâu mới là hạnh phúc thật sự dành cho mình.
Nguồn: eva

Hãy đợi em anh nhé!

Hãy đợi em anh nhé!
Hãy đợi em anh nhé!
Anh à!

Em còn nhớ lắm ngày anh nói yêu em.Anh nói anh sẽ mãi yêu em và chỉ mình em thôi.Em vui lắm anh ạ.Mình đã từng cùng nhau vẽ nên những ước mơ về tương lai của hai đứa.Đó là những khoảnh khắc em thấy hạnh phúc nhất anh ạ.

Sắp được một năm từ ngày mình yêu nhau rồi anh nhỉ.Anh có biết không?Em đã có rất nhiều dự định sắp tới cho chúng mình.Chúng ta sẽ cùng kỉ niệm một năm yêu nhau a nhé.Một chiếc bánh gato thật to, trên đó có cắm một cây nến thật đẹp.Em sẽ làm thật nhiều món ăn ngon.Mình cùng nhau ngồi bên bờ biển ngắm biển anh nhé.

Anh nhớ nhé.sắp đến sinh nhật em rồi đấy.Anh đã hứa anh sẽ mua cho em một con gấu to thật to rồi nhé.Không được nuốt lời đâu đấy.

Em đag chuẩn bị đan khăn cho anh đấy.mới là mùa hè thôi.Nhưng mà em không biết đan.thôi cứ đan từ bây giờ đến lúc trời lạnh anh có khăn giữ ấm là vừa.Anh thấy em lo xa không.Anh thấy đấy.Người yêu anh tâm lý thế cơ mà.

Anh ơi em nhớ lắm!Nhớ những lúc mình bên nhau, anh toàn làm em khóc nhưng người làm em cười cũng là anh.Nhớ những vòng tay ấm áp của anh cho em mượn lúc trời lạnh giá.nhớ những cái gãi đầu ngượng nghịu của anh khi có ai đó trêu hai đứa mình.Nhớ lúc em làm nũng bắt anh cõng em từ trên đỉnh núi cõng xuống.Lúc ấy ai ai cũng nhìn em ngưỡng mộ mà “ước gì mình được như cô ấy”.
Hạnh phúc khi ngồi trên lưng anh cảm nhân bước đi của anh chính là của em
Hạnh phúc khi ngồi trên lưng anh cảm nhân bước đi của anh chính là của em
Em nhớ những lúc anh chăm sóc em đó.Em ít khi để ý đường lắm.Toàn để anh phải vừa đi vừa kéo thôi.Hạnh phúc lắm những lúc anh kéo em vào lòng tránh bị xe khác quệt vào, hay những khi đi vào chợ xem mấy con chó con mèo con..mặc dù em thích lắm nhưng anh lun đứng chắn phía trước cho em.Anh bảo đề phòng chúng nó nổi điên…Hay khi em ốm…e rất lười đi mua thuốc.Anh lại cầm đến cho em.Khi em đi học không có máy tình anh lại đưa máy tính của anh cho em dùng…Anh sẵn sàng ngồi bấm những con số trời ơi đất hỡi của môn kinh tế lượng cho em trước cửa phòng…Anh không biết đâu…những lúc ấy em cố tình đọc sai đi để anh vất vả đây…

Em còn nhớ nhớ nhiều lắm…

Hôm nay em đã nói phải xa anh…em đau khổ lắm anh biết không.Không phải vì em không yêu anh.Cũng không phải vì anh không yêu em.Mà tại tình yêu chúng mình xuất hiện không đúng thời điểm.Nhiều lúc em ước giá mà em lớn hơn một chút nữa.Em ra trường sớm hơn một lúc nữa…thì mình có thể bên nhau hạnh phúc rồi…Nhưng ước mơ vẫn là mơ ước anh ạ.Em còn gia đình…mọi người không đồng ý cho hai đứa khi vẫn còn trẻ thế này…Chỉ cần ra khỏi nhà là mọi người lại nghĩ là em đi chơi linh tinh chứ không phải việc gì khác…Rồi rất nhiều lí do khác nữa.Em cảm thấy mất longftin ở chính bản thân mình.Em không có đủ can đảm để nắm tay anh đi tiếp con đướng này.Em xin lỗi.Em không dám mong anh có thể chờ em…vì điều đó là không công bằng với anh khi quanh anh có biết bao cô gái 

Em buồn lắm…Anh đã gọi cho em…em không thể nói lên lời…Mỗi khi định nói thì có cái gì đó nghẹn chặt ở cổ em…chỉ cần nghetiếng anh em lại thấy tủi thân mà không kìm được nước mắt…Anh đứng ở dưới nhà…Ngay đó thôi mà em cảm thấy dường như sao xa quá…

Từ ngày mai em phải học cách sống không có anh bên cạnh…em biết em sẽ nhớ anh rất nhiều…tình yêu của em không thể chấm dứt được…Khi bước đi trên con đường mình không muốn em hiểumình sẽ phải chịu đựng thế nào.Em không chắc mình có thể vượt qua được hay không…Nhưng anh à…em sẽ cố gắng…cố gắng thật nhiếu để rối một ngày nào đó anh lại thuộc về em…lại trở thành Gấu Yêu của em

Hãy đợi em anh nhé!
_Queen Tomorow_

Vì anh đã thuộc về người

Trái tim anh đã thuộc về người khác, kẻ đến sau là em đành im lặng rút lui.
Vì anh đã thuộc về người
Vì anh đã thuộc về người
Lâu lắm rồi trái tim em mới lại cảm thấy rung động, ấy vậy mà chợt phát hiện ra rằng anh đã có người yêu. Cô gái anh yêu thật may mắn bởi vì là người đến trước, còn em thì kém may mắn hơn nên đành im lặng mà rút lui. Thú thực thì em cũng hơi buồn, thế nhưng nếu đã là sự sắp đặt của số phận thì chẳng còn cách nào khác là phải tuân theo.

Đã hai năm trôi qua kể từ ngày em chia tay cuộc tình đầu, một cuộc tình đong đầy nước mắt. Trong hai năm ấy, em đã buồn phiền, đã thất vọng và hụt hẫng rất nhiều, những tưởng rằng cảm xúc của mình đã bị chai lỳ và trái tim không thể yêu thương ai được nữa. Nói là mất niềm tin vào tình yêu thì cũng không hẳn, nhưng sự thật trong suy nghĩ của em khi đó thì người yêu cũ quá hoàn hảo và chính vì cứ sống mãi trong cái bóng quá lớn ấy nên em không tin rằng trên đời này có bất kỳ người con trai nào khác có thể khiến trái tim mình lại thêm một lần nữa biết yêu thương.

Chẳng biết có phải là ý trời đã sắp xếp cho em gặp anh hay không để rồi sau đó em nhận ra rằng điều mà hai năm qua mình vẫn luôn tâm niệm là không đúng. Không phải trái tim em đã chai lỳ cảm xúc mà chỉ vì trước đó nó vẫn chưa tìm được người phù hợp để trao gửi yêu thương. Nhưng tiếc thay, khi còn chưa kịp tận hưởng cảm giác lâng lâng bởi những dư vị của yêu thương mang tới thì đã phải buồn bã vì nhận ra rằng anh có bạn gái rồi.

Cách mà anh quan tâm khiến em lầm tưởng rằng anh cũng yêu mình
Cách mà anh quan tâm khiến em lầm tưởng rằng anh cũng yêu mình
Nếu biết trước rằng anh đã có người yêu rồi thì chẳng đời nào em lại để cho mình thân thiện một cách quá mức đến nỗi sau đó bị “say nắng” vì anh. Cái cách mà anh nói chuyện, cái cách mà anh quan tâm khiến em cứ lầm tưởng rằng anh cũng đang là một kẻ cô đơn giống mình. Em tưởng chỉ những người độc thân mới quan tâm đến nhau một cách tường tận như thế, chứ ai đời đã có bạn gái rồi mà anh vẫn quan tâm đến người khác tới mức khiến cho họ phải hiểu lầm.

Hoặc là anh có cảm tình với em thật, hoặc là anh chỉ coi em giống như một người em gái cần được săn sóc và yêu thương, thế nhưng dù anh có coi em là gì đi chăng nữa thì hãy nghĩ tới cảm nhận của người ấy, có thể không hay ghen thật nhưng chẳng có cô gái nào là không biết buồn. Em biết, yêu nhau càng lâu thì người ta càng cảm thấy quen thuộc quá đến nỗi đôi khi trái tim mất hết cảm giác, thế nhưng dù sao thì anh cũng nên dành tất cả sự quan tâm cho cô ấy, bởi chính người con gái đó chứ không phải ai khác mới là bạn gái của anh.

Đằng nào thì em cũng không chọn anh, bởi vậy nên anh hãy yêu thương người con gái hiện tại
Đằng nào thì em cũng không chọn anh, bởi vậy nên anh hãy yêu thương người con gái hiện tại 
Em không biết chắc rằng anh đối với em là gì, nhưng chẳng hiểu sao lại rất tự tin rằng nếu như vào thời điểm này mình mà “tấn công” một cách dồn dập thì thế nào anh cũng “đổ”. Nhưng cũng chẳng để làm gì anh nhỉ, bởi dù sao thì cuối cùng em cũng sẽ không chọn anh. Nếu anh chia tay người con gái đó, em sẽ ngay lập tức hết yêu anh, phần vì cảm thấy anh là người quá dễ thay lòng đổi dạ, phần vì cảm thấy mình có lỗi bởi vì đã làm một kẻ phá vỡ hạnh phúc của người khác. Còn nếu anh không chia tay người con gái ấy, dĩ nhiên không những em không được gì mà còn tự đánh mất lòng kiêu hãnh và tự làm đau chính mình.

Hóa ra tình yêu cũng có thật nhiều cung bậc và dạng thù hình cảm xúc. Lâu lắm rồi mới lại thấy mình rung động, ấy vậy mà tiếc thay em lại rung động “nhầm” trước người mà trái tim đã bị một người khác sở hữu rồi. Dù sao thì cũng mừng bởi vì không phải là em đã bị vô cảm, thế nhưng đành trách số phận mình hẩm hiu và tiếp tục chờ đợi một nửa đích thực sẽ đến với mình.
Nguồn: eva

Mãi yêu anh!

Cho dù có đi tới đâu trên Trái Đất, em biết mãi không thể quên anh, tình yêu đầu và cũng là cuối của em.
Mãi yêu anh!
Mãi yêu anh!
Chưa bao giờ Trâm có ý định tin vào thiên thần, người mà có khi ngay cả trong giấc mơ, nó cũng chẳng dám nghĩ đến. Vì đấy là ảo, vì đấy là hư. Thế rồi, có lẽ “tránh của nào trời cho của ấy” nên nó gặp được anh – Thiên Thần.

Gặp anh vào một buổi sáng mùa đông lạnh giá, khi anh đang mặc chiếc áo khoác dày và đang chùm mũ. Người con trai ấy là anh, đã khiến tim nó lỡ nhịp. 3 tháng sau, sau kì nghỉ Tết dài, Trâm quay trở lại công việc học tập của mình ở trên trường. Rồi chẳng biết sự tình thế nào, hóa ra, anh về cùng tuyến bus với nó. Ở bến đợi bus, nó lặng nhìn anh. Một chàng trai cao ráo và có khuôn mặt không hẳn nổi bật, nhưng khiến nó không thể rời mắt.

Rồi dần dần thì Trâm cũng quen, cái cảm giác phải đợi anh mỗi lần tan học, để được cùng anh, đi trên tuyến xe bus đó. Vì nó luôn tin vào những câu truyện cổ tích, và cứ thế, nó cũng tin một ngày nào đó anh sẽ biết được đến sự hiện diện của mình. Hôm đó là một ngày trời nắng, Trâm cùng hai người bạn ra bến đợi bus như bình thường, và anh, cũng có mặt tại đấy. Nó đã chỉ cho một người bạn của mình rằng đó là anh – người mà nó thích. Nhưng có lẽ không hiểu hết vấn đề, người bạn còn lại của Trâm đã lỡ miệng. Xin lỗi anh, lần thứ 1, mặc dù, lúc đó, người đáng nhẽ ra phải xấu hổ, không phải là nó.

Vài ngày sau đó, cũng là một ngày trời nắng, như thường lệ, nó lại đợi anh. Hai chiếc xe bus đi qua, nó vẫn cố nán lại, để được gặp anh. Anh đã đến. Lúc đó, bến đợi ít người lắm, trời run rủi thế nào, lại khiến anh ngồi cạnh nó. Trâm cảm nhận được sự nóng dần ở cơ mặt mình. Tim nó đập rất nhanh. Tay và chân đều run, hệt như bị điện giật. Anh đang nhìn nó, nó biết điều đó. Trâm cố tình quay mặt đi và lấy tóc che lại. Anh vẫn đang nhìn khiến nó bối rối không biết nên làm thế nào. Đúng lúc đó, Đan và Chi, hai người em mà nó quen biết đến. Chi bỗng dưng hỏi nó là Thiên Thần đâu. Nó giật mình, tại sao em ấy lại biết đến anh. Ấp a ấp úng hỏi, Chi nói là do bạn thân nó. À, hóa ra bạn nó lỡ miệng nhắc đến anh trong một lần nói chuyện với mẹ. Cũng không hẳn là có gì to tát cho đến khi em ấy tự dưng hỏi có phải người ngồi cạnh chị là Thiên Thần không. Trâm lắc đầu, khua tay và liên tục bảo là không phải. Đan Chi cứ gặng hỏi nó mãi. Nó bảo hai em ấy im lặng.

Nhạy cảm và dễ bị cảm xúc chi phối, nó dễ dàng bị thu hút bởi một người khác. Anh ấy cũng như Thiên Thần, đẹp và có nụ cười tươi.
Nhạy cảm và dễ bị cảm xúc chi phối, nó dễ dàng bị thu hút bởi một người khác. Anh ấy cũng như Thiên Thần, đẹp và có nụ cười tươi.
Và thế là, hai em ấy cứ công nhận anh là Thiên Thần, mặc cho lời nó thanh minh. Chi ngồi xuống, đẩy tôi sát vào người anh. Tim nó như muốn nổ tung ra khi chạm nhẹ vào cánh tay anh. Nó không dám ngẩng mặt lên nhìn anh. Nó sợ. Sợ lắm. Sợ vì xấu hổ mà cũng vì quá hạnh phúc. Vài phút sau, bus tới, nó lên xe và được chỗ ngồi ngay ở gần cửa sau. Nó cứ ngó lên ngó xuống không biết anh đã lên chưa. Hóa ra anh đứng ở đầu xe. Thật kì lạ. Anh cứ thỉnh thoảng lại quay xuống nhìn nó. Không phải một mà là ba, bốn lần liền. Đọc truyện nhiều, nó nghĩ, nếu anh thật sự để ý tới nó, nhất định sẽ quay xuống vài lần nữa.

Thế rồi, nó bỏ vị trí ngồi ở ghế đấy, lên ngay đầu xe ngồi mà anh không biết. Kết quả, anh quay xuống thật, ánh mắt của anh đảo quanh xe tìm kiếm. Anh biết không, hôm đấy nó vui lắm. Nhưng bữa tiệc nào mà chả có lúc phải tàn. Bẵng một thời gian, anh không đi bus. Nó đã cố gắng đợi, cố gắng chờ nhưng mãi không thấy anh đến. Một tháng rồi hai tháng, anh hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của nó. Nó sẽ học ở một ngôi trường khác, nên tuyến đường về nhà cũng thay đổi. Nó sẽ không đi 08 được nhiều nữa, thậm chí là hiếm khi. Điều đó đồng nghĩa với việc, nó sẽ không được gặp anh nữa. Thời gian dần trôi đi nhanh, việc thi cử cũng đã xong xuôi mặc dù không được như ý muốn. Gạt bỏ mọi nỗi lo sợ trượt, nó đồng ý cùng bố mẹ đi biển. Ý nghĩ và ước muốn được gặp anh chưa bao giờ vượt ra khỏi đầu nó. Nó luôn cố gắng tìm kiếm bóng hình quen thuộc, dù ở đâu, dù ở khi nào. Nhạy cảm và dễ bị cảm xúc chi phối, nó dễ dàng bị thu hút bởi một người khác. Anh ấy cũng như Thiên Thần, đẹp và có nụ cười tươi.

Nhưng có một sự khác nhau tới rõ ràng, anh ấy không hề khó gần mà ngược lại, rất tốt bụng và dễ tính, vui vẻ. Biển trong này mấy ngày nay có bão, mưa nhiều. Không thích lại gần những nơi quá ồn ào và đông người, Trâm luôn chọn những khoảng lặng của riêng mình. Sau quá nhiều những nỗi lo sợ và áp lực, nó không còn sôi nổi như trước được nữa. Khoảng lặng của riêng mình giúp nó cảm thấy thoải mái và dễ chịu. Mưa rơi, như mang theo cả những kí ức về anh quay trở về. Nó nhớ ánh mắt, nụ cười của anh, nhớ tất cả. Chợt đau nhói, nó hát như giãi bày tâm sự của mình với mưa. Hưng đặt chiếc ghế xuống và ngồi ngay cạnh nó. Anh hỏi nó rất nhiều. Trong suy nghĩ của nó, thực tình, chưa bao giờ nó gặp một người nào như thế này. Có chút gì đó đáng yêu, hiểu biết nhưng cũng có phần chín chắn và an toàn nơi anh. Nó kể cho anh vài điều về nó và anh, cũng vậy. Quay trở lại khách sạn cùng đoàn, Hưng che ô cho nó và đưa nó qua đường. Trái tim nó hơi hẫng 1 nhịp vì sự chu đáo của anh.

Sáng, nó dậy khá sớm. Khoác chiếc áo mỏng qua người và bước ra khỏi phòng. Nó đi dạo trên bãi biển một mình và hát vu vơ.

- Sao em dậy sớm vậy?Nó giật mình quay lại, là Hưng. Có vẻ như anh ấy vừa đi chạy bộ, mồ hôi đầm đìa trên trán anh.

- Em muốn được ngắm bình minh và hưởng trọn vẹn sự yên tĩnh buổi sớm mai.

- Không ngờ em cũng có cùng sở thích giống anh thế. Chúng ta cùng ngồi đợi bình minh lên nhé?

- Vâng. Em cũng đâu có được phép cấm người khác ngắm.

Nó cười, anh cũng cười. Nó như chìm sâu vào nụ cười ấy và cứ nhìn anh. Hưng thấy nó cứ ngẩn người nhìn anh, anh bối rối và gãi đầu quay mặt đi hướng khác. Nhận ra hành động của mình, nó cũng vội quay mặt đi. Và cứ thế cho đến khi bình minh lên, không ai nói với người còn lại câu nào.

Đến bữa trưa, thấy nó ăn ít, Hưng gắp cho nó vài món và bảo nó ăn mau còn chóng lớn. Nó bật cười bảo anh không cần phải lo cho nó, nó tự lớn được. Ăn xong, nó lấy ghế ra ngồi trước sảnh nhà hàng và viết vài ý tưởng cho câu truyện của mình. Mưa hắt vào khiến cho tờ giấy nó ghi bị ướt. Nó hốt hoảng, chạy vào đưa tờ giấy ra trước gió quạt. Hưng giật tờ giấy và đặt lên bàn, bảo là như thế nhanh hơn. Thế rồi, gió làm tờ giấy bay đi. Nó quay lại lườm Hưng một cái vì hành động của anh. Hưng chỉ biết cười trừ.

Chiều, Hưng rủ nó ra bờ biển ngắm hoàng hôn. Biển lặng, màu đỏ cam của buổi chiều tà phảng phất chút gì đó buồn. Bãi cát thưa thớt người, chẳng còn mấy ai tắm vào giờ này nữa. Anh và nó đi song song, thỉnh thoảng lại hỏi vài câu rồi ai nấy lại chìm vào khoảng lặng.

- Anh có tin vào điều kì diệu không?

- Nói sao nhỉ? Chắc là tin. Tôi dừng bước, quay lại. “Vì sao anh tin?”

- Những câu chuyện thường ngày, em thấy đấy, vẫn có điều kì diệu xảy ra. Một đứa bé lang thang không nơi nương tựa gặp được người tốt đem về cưu mang, đó là điều kì diệu. Một em nhỏ được chữa khỏi bệnh tim nhờ tấm lòng đẹp của triệu người, đó cũng là điều kì diệu. Điều kì diệu có thể đến với bất kì ai, miễn là em không bao giờ từ bỏ hi vọng.

Cho dù có đi tới đâu trên Trái Đất, em biết mãi không thể quên anh, tình yêu đầu và cũng là cuối của em.
Cho dù có đi tới đâu trên Trái Đất, em biết mãi không thể quên anh, tình yêu đầu và cũng là cuối của em. 
- Nếu em tin, em sẽ gặp được anh ấy chứ?

- Mặc dù anh không biết người em nói tới là ai, những đó là một anh chàng có phúc. Cứ tin, rồi mọi thứ sẽ đến.Hưng nói chắc nịch rồi nhìn ra phía chân trời. Mặt trời xuống dần, đêm sắp tới, những cơn sóng dần rút dần. Khung cảnh yên tĩnh, bình yên đến lạ lùng.

Ngày trở về Hà Nội, mưa vẫn đổ như trút nước. Hưng và gia đình có việc nên phải về sớm hơn dự kiến. Trước lúc đi, Hưng nắm lấy tay nó và đặt vào tay nó chiếc vòng cổ có hình cỏ 4 lá.

- Đeo nó và em sẽ cảm thấy tự tin hơn trước những gì mình sắp đối mặt. Dũng cảm lên nhé cô gái!Trâm không trả lời câu nói ấy, chỉ mỉm cười rồi gật đầu nhẹ. Hưng biến mất sau làn mưa dày đặc, không dấu vết. Trở về Hà Nội lúc 4 giờ sáng, khi mà mặt trời còn chưa ló rạng đông. Hà Nội mưa. Không cầm ô che, tôi để mặc mưa táp vào mặt, mát…nhưng đau.

2 năm sau đó, tôi đi du học sau nhiều lần vượt qua thất bại và gượng dậy thực hiện ước mơ. Los Angeles, Mỹ. Ngoài việc học trên lớp ra, nó còn gắng đi làm thêm để tự đóng học phí thay vì trông chờ vào sự viện trợ nơi gia đình mình. Tiệm hoa nơi nó làm ở ngay trung tâm thành phố, luôn tấp nập người ra vào.

Hôm nay Lucy nghỉ nên nó làm thay hộ cô ấy. Lucy là người bạn thân nhất của nó từ khi tới đây. Cô ấy có dáng người tròn, khiến người ta dễ liên tưởng tới một quả bóng dễ thương. “Ring…..ring”, chiếc chuông nhỏ kêu lên vài lần.- Please come in.Trâm nói nhẹ nhàng trong khi đang lúi húi thắt nơ cho chậu hoa cuối cùng được đặt hẹn từ trước. Không thấy người khách vừa vào nói gì, nó ngước mặt lên.…………………Chiếc vòng cổ Hưng tặng bỗng dưng sáng lên. “Hưng à, giờ em đã tin, rằng điều kì diệu là hoàn toàn có thật.”. Cho dù có đi tới đâu trên Trái Đất, em biết mãi không thể quên anh, tình yêu đầu và cũng là cuối của em.
Nguồn: eva

Đi qua giấc mơ tôi

Trời Sài Gòn đổ những cơn mưa dài, vậy là tôi đã xa em gần một năm rồi.
Đi qua giấc mơ tôi
Đi qua giấc mơ tôi
Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết.

*****

Trời Sài Gòn vào những ngày này trời mưa không dứt. Đến đêm thì lạnh se sắt. Cảm tưởng như đang đi giữa mùa đông của một xứ sở xa lạ nào đó. Ngồi trong quán trà đạo, nhìn qua ô cửa vuông ra ngoài, thấy những giọt mưa xiên xiên tự nhiên thấy nhớ em khôn nguôi. Vậy là tôi và em đã xa nhau gần một năm rồi.

Em giỏi tiếng Nhật, hay dạy tôi vài câu chào hỏi. Tôi quên sạch, chỉ nhớ duy nhất mỗi câu: "Aishiteru" (anh yêu em) mà thôi! Tôi cứ thích nắm tay em và thì thào: "Aishiteru!", em khúc khích cười: "Anh chỉ biết mỗi câu đó!". Em bảo tôi đi học tiếng Nhật đi! Mai mốt nói chuyện với em. Thế là ban đêm tuần ba buổi lại chăm chỉ đến trường Nhật Ngữ cố nhét những câu chữ tượng hình rắc rối. Nhưng lòng vui vui vì khi học, tôi lại nghĩ về em.

- Anh biết không, em thích nước Nhật lắm! Nơi đó có hoa anh đào, có núi Phú Sĩ, có bốn mùa xuân hạ thu đông không như Sài Gòn mình! Nơi đó có cả tuyết nữa... Nhưng em thích nhất mùa thu kia... Rồi có ngày em sẽ sang Nhật cho xem! Em cũng có bà con bên đó nữa...

Tôi mỉm cười:

- Ừ, khi đó nhớ mang về cho anh một bông hoa anh đào nhé!

- Em mang cho anh cả chục bông luôn chứ một bông gì!

Rồi em khúc khích cười, ôm chầm lấy tôi:

- Nói thế thôi, đi rồi, em bỏ anh cho ai?

Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết. Em bảo: "Sợ anh buồn nên em giấu! Em đi rồi lại về thôi! Em đi du học thôi mà". Ngày tiễn em đi, em cười suốt, ôm chầm lấy tôi và em bảo rằng: "Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!". Tôi đã mỉm cười và gật đầu đợi chờ mùa thu.

Xa nhau, tôi vẫn giữ những thói quen cũ ngày xưa cùng em. Đi trà đạo, học tiếng Nhật... Giờ này thì chắc bên ấy cũng lạnh. Chúng tôi liên lạc với nhau qua chat, email, điện thoại. Và rồi tất cả thưa thớt dần và trở nên nhạt nhẽo.

Xa nhau, tôi vẫn giữ những thói quen cũ ngày xưa cùng em.
Xa nhau, tôi vẫn giữ những thói quen cũ ngày xưa cùng em.
Tôi hỏi: "Em hết yêu anh rồi phải không?". Em không trả lời.

Từ đó không thấy em online nữa! Có lẽ, em biến mất.

Rồi một ngày lang thang blog, tình cờ biết được blog của một chàng trai ở Nhật. Trong blog đó có hình em. Trái đất quả thật tròn. Biết được em không còn là em của tôi ngày nào nữa... Mắt ráo hoảnh, muốn bật khóc nhưng không sao chảy được một giọt nước mắt nào. Chỉ ám ảnh tấm hình em đang ôm rất chặt người thanh niên kia và chú thích bên dưới: "Kỷ niệm ngày ta yêu nhau...Aishiteru!"...

Ngồi một mình, thốt nhiên tôi lại nghĩ sao mình không thử yêu một cô gái Nhật, thì thào câu: "Ashiteru" với cô gái đó chứ không phải em. Rồi lại phì cười. Ngay cả chuyện suy nghĩ như thế này thực tế thì tôi cũng đang nhớ về em đấy thôi.

Em giờ đã là của người khác rồi! Vậy mà, tôi vẫn không thể nào hiểu nổi được vì sao mình lại vẫn yêu em. Tôi cố gắng góp nhặt lại toàn bộ ký ức đẹp đẽ nhất, để xâu chuỗi lại thành một giấc mơ như ở thiên đường. Rồi tôi cũng sẽ có người khác, nhưng sẽ còn một thời gian rất dài nữa. Vậy thì trong khoảng thời gian ấy, nếu tôi nghĩ về em bằng những điều xấu xa, tôi sẽ rất đau. Tội tình gì kia chứ!

Buồn man mác

Việc học tiếng Nhật và tha thẩn ở các trang web nói về Nhật Bản đã trở thành một thói quen. Có điều tôi không bao giờ ghé vào trang blog tình cờ hôm nào nữa. Chỉ thi thoảng, nghe một giai điệu Nhật nhẹ nhàng, như ca khúc Sayonara, tự nhiên lại nghĩ về em một cách vô thức. Có lẽ, những gì là hồi ức thì không dễ gì quên.

Hôm qua tôi nằm mơ. Trong mơ, tôi thấy một người con gái. Cô gái mặc áo đỏ và đôi môi mọng cũng rất đỏ. Khuôn mặt trắng và đôi mắt một mí. Cứ mỗi đêm về, em lại hiện ra một cách kỳ lạ, nối tiếp đêm này đến đêm khác. Tôi nhớ rằng, mình đã cố hỏi, em là ai? Em đang ở đâu? Em không nói, em chỉ hát... Hát rất khẽ... "Em là cô gái Nhật, em đang ở Puku... Em đang đợi chờ mùa thu đến!". Cô gái hát rất hay. Một bài hát tiếng Nhật dịu dàng và thanh thoát...

Cô thường ngồi bên cửa sổ thật đáng yêu. Tôi gọi em là Puku, cô gái đỏ trong giấc mơ tôi. Và tôi khát khao đợi chờ mỗi lúc đêm về. Giấc mơ đơn giản, chỉ là một cô gái mặc áo đỏ...

Giấc mơ chỉ diễn ra đúng 7 ngày thì kết thúc. Vào đêm thứ 7, cô gái xoè tay ra, trong tay có một bông hoa anh đào be bé, em đưa tôi và khi nàng ngước mặt sang nhìn tôi, thảng thốt khi cô gái Puku lại có khuôn mặt của em... Đôi mắt ấy, chiếc mũi, bờ môi ấy...

Và tôi chỉ đứng lặng và đầm đìa nước mắt. Giật mình tỉnh dậy, thấy mình đang khóc thật. Thấy rằng cố gắng quên đi em để tìm một hình bóng khác trong giấc mơ cũng là một điều thật khó. Từ đêm thứ 7 trở đi, tôi không còn mơ thấy Puku bao giờ nữa. Ban đầu thấy buồn buồn, vì không thấy Puku hay là không thấy em cũng chẳng rõ, sau đó rồi thôi. Có gì đâu, chẳng qua chỉ là một giấc mơ thôi mà! Nhưng tôi lại cứ tiếc mãi vì chưa kịp nhận bông hoa anh đào be bé từ tay em...

***

Tôi xin nghỉ phép một tuần. Vì vào ngày này, năm ngoái, tôi cũng cùng em đi Hà Nội. Vì em bảo, em thích cái lạnh ở Hà Nội lắm. Như thế thì em có thể ôm tôi! Tôi đùa, thế ở Sài Gòn không ôm được sao? Em đấm vào lưng tôi và bảo: "Hà Nội mới có bốn mùa, mới lãng mạn chứ! Cái ôm sẽ khác"...

Tôi đến Hà Nội là vào lúc chập choạng chiều. Hà Nội đang bắt đầu chuyển mùa sang đông. Trời rét và những cơn gió buốt lạnh cuốn từng đám lá cuốn quanh dưới chân tôi. Hít một hơi thật sâu, trào dâng trong lòng một cảm xúc thân thương.

Tôi đi dạo một mình qua những khu phố cổ. Khi đôi chân đã mỏi nhừ và cảm giác lạnh lẽo trống vắng khi phải đi một mình giữa một mùa đông. Tôi dừng chân bên một hàng trà chén, một nét đặc trưng của Hà Nội và tự thưởng cho mình mấy ngụm trà nóng thơm lừng. Vậy mà vẫn không sao xua được cái trống vắng đến nao lòng.

Thì đó, cứ nhớ đến năm trước đây thôi, tôi và em, đã từng tay trong tay đi dạo dưới một mùa đông thế này! Đi bộ mỏi, chúng tôi lại thuê xe đi dạo vòng vòng. Người Hà Nội ngủ sớm vào đông. Chỉ mới hơn 11 giờ, đèn đều tắt hết cả. Khác với Sài Gòn đến tận khuya vẫn còn nhộn nhịp và sáng rực. Em dúi đầu vào tôi, tay quàng qua người và nắm tay tôi thật chặt.

"Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!"
"Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!"
Ngước mắt lên, tình cờ nhận ra một cái bảng hiệu bé xíu trước một căn nhà cổ cũ kỹ. "Coffee Puku". Cái tên này...Phải rồi! Tôi đã từng nghe trong giấc mơ của mình. Tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết. Mọi người bảo quán nằm ở tầng trên, và chỉ cho tôi một con ngõ bé xíu tối om. Tôi bước vào, dọc theo lối tôi đi, mấy bóng đèn tròn leo lét, ẩn hiện những nét phấn màu chỉ dẫn trên bảng đen. Những bức tường còn nguyên dấu thời gian, thậm chí nếu có quét thêm sơn, chủ nhân cũng phải cất công làm sao cho mắt nhìn tinh cũng phải khó nhận ra.

Puku đẹp, mộc mạc như một cô gái Hà Nội cổ điển duyên ngầm, vẻ đẹp không phải do son phấn...

Khi lên đến nơi, thấy một cái gì đó vừa gần gũi vừa xa lạ. Thấy lòng nhẹ tênh. Đặt người ngồi xuống, tôi thấy mình giống như đang ngồi trong một chuồng chim câu cheo leo... Và khi quay người sang về phía cửa số. Tôi không thể tin được vào mắt mình. Là Puku, cô gái mặc áo đỏ vẫn thường xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Em đang rất thực, bằng xương bằng thịt trước mặt tôi. Em đang lẩm nhẩm hát... Trời ơi, cả bài hát này nữa...

Chính xác là em rồi. Chẳng lẽ có chuyện trùng hợp đến thế sao? Tôi đánh bạo đến gần.

- Xin lỗi!

Cô gái ngước mắt lên nhìn tôi! Khi nhìn gần như thế này, tôi thấy càng rõ được khuôn mặt thanh tú này. Đôi môi đỏ, cặp mắt một mí nhưng đen và rất sáng. Dù trong giấc mơ tất cả đều mờ ảo, cả khuôn mặt em cũng mờ ảo. Và cả bộ đầm màu đỏ này nữa. Chính là em rồi. Puku, cô gái đỏ.

- Hình như tôi và cô từng gặp nhau?

Cô gái nhìn tôi hồi lâu. Hình như cô ấy đang cố gắng nhớ lại xem chúng tôi đã từng gặp nhau ở đâu. Và tôi hồi hộp đợi chờ

- Tôi không quen anh! Anh có chắc rằng đã từng gặp tôi?

Tôi đứng lúng túng nhìn cô gái. Chẳng biết nói sao, không lẽ kể về giấc mơ kỳ lạ của 7 ngày qua. Rằng tôi đã gặp cô trong giấc mơ và chắc chắn trong đầu cô ta sẽ nghĩ rằng, không ngờ con trai Sài Gòn lại giỏi tưởng tượng và tán tỉnh bằng một trò khó có thể tin được như thế. Gặp nhau trong giấc mơ dù hai người chưa quen biết nhau? Câu chuyện chỉ có trong phim viễn tưởng!

- À, có lẽ tôi nhầm! Mà sao cô lại biết bài hát này?

- Đơn giản đó là bài hát tôi rất thích! Một bài tiếng Nhật nổi tiếng mà...

Tôi gật đầu xin lỗi và trở về chỗ ngồi của mình. Cô gái dù khá ngạc nhiên trước sự đường đột của tôi nhưng rồi cũng mỉm cười. Bạn trai của cô gái đến. Họ nói cười vui vẻ.

Tôi bật cười một mình. Có lẽ, cô gái trong giấc mơ không có thật, đó chỉ là góp nhặt tất cả những gì thuộc về em trong giấc mơ của tôi. Cô ấy chỉ đi ngang giấc mơ tôi 7 lần và cái sự đi ngang đó, có thể cô ấy cũng chẳng hề hay biết rằng có kẻ nhớ đến như một ký ức có thật giữa đời thường.

Tôi rời Puku vào một ngày đông se sắt. Những đôi trai gái Hà thành líu ríu bên nhau trong những chiếc áo khoác da hay măng tô. Ừ thì, cứ để em sẽ chỉ mãi là một cô gái áo đỏ, tình cờ đi ngang qua giấc mơ tôi... Mà có thể, em giận tôi cũng không chừng, vì em hẹn tôi vào mùa thu, mà bây giờ thì đã sang đông mất rồi...

Cô gái áo đỏ, cũng như em, đi ngang qua tôi. Có điều chỉ khác biệt là em đi qua đời tôi 377 ngày, còn Puku áo đỏ đi ngang qua giấc mơ tôi 7 ngày! Giữa cuộc đời và giấc mơ là một khoảng cách khi gần, có khi lại rất xa kia mà! Bông hoa anh đào be bé đã đưa đến tận tay tôi trong giấc mơ, nhưng ở cuộc sống thực, sẽ chẳng biết rằng có ai còn nhớ đến lời hứa hôm nào?

"Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!".

Chợt nhớ rằng, Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng...
Nguồn: 24h