Em béo, nhưng có héo đâu?

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Em không xinh, dáng em cũng không đẹp. Em thậm chí còn béo ú, chân ngắn cũn và mặt tròn mũm mĩm cơ...

Em không thướt tha váy áo được như người ta, cũng không thể mặc được tất cả những gì mình thích. Nhưng chuyện này có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu nhỉ? Em vẫn tự tin là mình dù với thân hình béo ú, có sao đâu anh. Em béo, nhưng sẽ không để mình “héo” bao giờ!

Em cũng đã từng băn khoăn, rằng có chàng trai nào sẽ hết lòng để yêu một cô nàng béo, rằng nếu một ngày người ấy xuất hiện thì có sẽ bỏ đi chỉ vì mình béo hay không? Nhưng rồi em cũng nhận ra, gầy hay béo, có ảnh hưởng gì đến con đường đi tìm hạnh phúc cho mình đâu? Bằng chứng là cuối cùng rồi anh cũng đã đến, và chưa hề có ý định rời bỏ em mà đi. Mà có khi, người béo như em lại hanh phúc hơn nhiều ấy chứ!

Có thể em béo nên không thể đi nhanh, nhưng anh có để ý không vì em chỉ bước được thật chậm bên cạnh anh nên con đường chúng mình đi cùng nhau dài ra từ lúc nào không biết.
Em béo, nhưng có héo đâu?
Em béo, nhưng có héo đâu?
Có thể em béo nên không thể xúng xính áo quần, váy này váy nọ, nhưng em biết làm sao để trông mình xinh đẹp nhất, dù đôi chân có hơi ngắn và thân hình có lỡ hơi tròn trĩnh. Nhưng đã bao giờ anh chê em xấu đâu, nhỉ? Cũng nhờ béo nên em phát hiện ra mình lại biết ăn mặc hơn ấy chứ!

Có thể mỗi mình em béo giữa hàng loạt những chân dài mà anh vẫn gặp, nhưng có cô gái nào cho anh cảm giác được ôm thật chặt, vòng ôm thật trọn như em chưa? Em không tự tin rằng mình là nhất, nhưng em tự hào rằng chỉ có ôm em anh mới có được cảm giác yên lòng và được an ủi. “Béo thế này thì ôm mới thích”, đúng không anh?

Vì em đã béo sẵn rồi, nên nếu có béo thêm tí nữa chắc cũng… chẳng sao! Em sẽ ăn hết những đồ ăn mà anh nấu một cách ngon lành nhất, sẽ vui vẻ theo anh đi hết quán này quán nọ mà chẳng hề kêu ca. Sẽ không để anh phải nhíu mày và thở dài khi em chê hết cái này đến cái kia, sẽ không để anh mệt lòng khi suốt ngày nghe em than thở. Béo thì sao, miễn luôn là chính mình và luôn vui với những gì mình thích.
Em béo, nhưng có héo đâu?
Em béo, nhưng có héo đâu?
Ừ, béo cũng chẳng sao!

Em đã chẳng còn đau lòng vì thân hình quá khổ và ái ngại mỗi khi chiếc kim của bàn cân dịch chuyển đến con số em không hề mong muốn, chỉ muốn hét toáng lên và nhảy xuống ngay lập tức. Nếu anh còn nhớ nhân vật tiểu thư Jones luôn tự ti với thân hình tròn quay của mình nhưng lại có thể đốn đổ hai anh chàng đẹp trai và manly cùng với lời tỏ tình cực kì đáng nhớ “Anh thích em, như em vẫn vậy”? Những cô gái béo luôn sexy, hấp dẫn và êm ái hơn những cô gái “mình hạc xương mai” khác, điều đó đến anh cũng phải công nhận mà!

Béo cũng tốt mà, miễn là đừng để mình “héo” đi chỉ vì những tự ti vớ vẩn. Gầy hay béo, thì cuộc đời trôi như vẫn thế! Chẳng ai hạnh phúc hơn chỉ vì mình gầy. Béo khỏe, béo đẹp, béo lại còn luôn có anh ở bên động viên, thì em thà béo, chứ không muốn mình gầy mà “héo”. Thà là thế, đúng không anh?
Nguồn|: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Con đã lớn rồi

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ soi gương hôm nay khác như mọi khi. Mẹ thẹn thùng đứng trước gương, e dè như sợ ai đó bắt găp. Mẹ nhìn hình ảnh mình trong gương, rồi bất giác đưa tay sờ lên trán, bàn tay mẹ chạm nhẹ trên khuôn mặt xạm nắng đã hiện lên những nếp nhan, rồi mẹ thở dài. Hình như mẹ không muốn thấy hình ảnh của mình lúc này, cái hình ảnh thực được phản chiếu ở miếng thủy tinh trong suốt kia.

Mấy đó mà ba đã ra đi được năm năm, ngày ba mất Min cập tuổi mười lăm, con bé mới lớn nên nhõng nhẽo, hay đòi ba chở đi chơi, mua quà...

***

Ba mất đột ngột, sự đột ngột ấy diễn ra trong một vụ tai nạn nghề nghiệp. Nhiều ngày sau đó, Min không tin nổi ba đã bỏ mẹ con nó ra đi mãi mãi. Mấy tối hôm kia ba hứa sẽ chở nó và mẹ đi chơi, hứa sẽ mua quà cho nó, vậy mà ba đã...Nó khóc rất nhiều.

Ngày ba mất, mẹ cũng khóc rất nhiều, mẹ hụt hẫng đến nổi không dấu nó được điều đó, dù mẹ biết rằng ba mất, Min cần một bờ vai để nương tựa, một bàn tay để chở che, cần một người mẹ cứng rắn, tỉnh táo chứ không phải một người mẹ chỉ biết khóc.
Con đã lớn rồi
Con đã lớn rồi
Ba mất, cái lúc Min cần đến những lời động viên, an ủi, cần đến một ai đó che chở thì anh ấy đã đến, anh động viên, an ủi nó rất nhiều. Min nhớ cái câu nói của anh: "người mất thì cứ để họ ra đi thanh thản, người còn sống hãy gượng dậy mà sống", câu nói như một động lực an ủi tinh thần cho nó. Cái cảm giác nhận được sự quan tâm, sẻ chia từ một ai đó khiến nó cảm thấy ấm lòng, nhưng Min lại nghĩ tới mẹ, mẹ cũng cần đến sự sẻ chia ấy.

Bốn năm trôi qua, Min và mẹ đã quen dần với cuộc sống không có ba, rồi một, ngày chú ấy xuất hiện, chú quan tâm, chăm lo cho mẹ con nó như ba hồi còn sống, Min nhìn chú, nước mắt rưng rưng mà nghĩ về ba. Chú rất thương mẹ. Chú là bạn của ba, hai người quen nhau từ hồi còn làm chung cơ quan. Hình ảnh của chú phản diện hoàn toàn với ba nó, chú không cao to, đẹp trai như ba nhưng lại vui tính và hài hước.

Ba nó ít nói, kiên định và không dễ tha thứ cho một việc làm sai trái nào đó,, còn chú ấy thì lại khác hẳn, chú rất hiền và dễ tha lỗi cho người khác.

Chú sống khá khép kín, rất yêu vợ con, vợ chú mất trước ba nó hai tháng. Chú không tính đến chuyện bước tiếp, chỉ biết lo cho con ăn học thành tài.

Tối hôm đó, Min đang coi phim thì thấy mẹ đang soi gương, nhưng lần này mẹ không e thẹn, lén lút như hôm trước. mẹ đang cầm trên tay cái son môi, tô đậm một cách cận thận, tỉ mỉ. Đôi môi của mẹ trở nên đẹp lạ thường sau làn son màu đỏ, những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ đã mờ đi, mẹ của Min lúc này như trẻ lại.

Trước đó mẹ nói với nó, mẹ đi chơi với chú, khuya mới về, chú có chuyện riêng muốn nói với mẹ nên dặn nó ở nhà, mẹ đi sớm rồi về.

Nó chỉ cười và lãng lặng quay mặt về phía tivi, chăm chú xem phim.

Khuya mẹ về, nó giả vờ ngủ khiếp, nhưng đôi mắt thì đang dõi theo từng hành động của mẹ. Mẹ bước đi nhẹ nhàng, tiếng bước chân càng lúc càng tiến về phía nó. Sau ánh đèn ngủ, ánh sáng mập mờ chiếu thẳng vào khuôn mặt mẹ, Min thấy hôm nay mẹ rất đẹp, khuôn mặt tươi tắn, như có điều gì khiến mẹ rất vui. Mẹ khẽ hôn nhẹ lên trán Min, nó vùng dậy ôm chặt lấy mẹ, tối hôm đó hai mẹ con ngồi tâm sự khá là khuya.

Mẹ nói:

- Chú đã cầu hôn mẹ, mẹ yêu chú, nhưng mẹ sợ con không thể chấp nhận gia đình mới này nên mẹ chưa...

Nó im lặng, cái cảm giác rùng cả người, nó biết mẹ rất yêu ba, rất thương nó, nhưng nó hiểu trong cuộc sống, phận làm con gái có rất nhiều điều khó khăn, cần ai đó sẻ chia, nương tựa. Min chợt nghĩ đến nhưng năm tháng có ba bên cạnh, mẹ đỡ vất vả, gia đình vui vẻ, ấm cúng bên nhau.

Rồi chợ nhớ đến chú ấy, người đã chăm sóc, an ủi che chở cho mẹ, nó thấy thương chú.

- Sao mẹ lại nghĩ thế? Con có liên quan gì đâu!

- Mẹ chỉ còn mình con, ba con mất gia đình này mẹ có con là tất cả, mẹ không muốn con phải sống trong cái mái nhà mà mình không thích.

- Mẹ lúc nào cũng lo cho con, con lớn rồi, mẹ nên nghĩ cho mình chứ !

- Ừm mẹ biết !

- Chú ấy tốt với mẹ thế, ba mất lâu rồi mẹ cũng nên tìm kiếm cho mình cái hạnh phúc mới. Chú yêu mẹ lắm đó, dẫu không bằng ba nhưng đó là tình yêu.

- Con thì biết gì về tình yêu.

- Con biết mẹ ạ ! mẹ nhận lời chú ấy đi, đã đến lúc mẹ tính đến chuyện bước thêm bước nữa, nhìn mẹ vì con mà quên đi cuộc sống của riêng mình, con buồn lắm mẹ a !. Mẹ hi sinh cho con quá nhiều rồi, hãy để chú ấy chăm sóc cho mẹ như chính mẹ đã chăm lo cho con, mẹ cần đều đó.

-

Nó nói xong, khóe mắt rưng rưng, ướt đẫm những giọt. Mẹ nhìn nó, im lặng, lắng nghe từng hơi thở, nhịp đập của hai con tim. Nó thương mẹ nhiều lắm, nó cảm thấy rất vui khi đã có người quan tâm, chăm sóc cho mẹ, lòng nó thanh thản đi rất nhiều, Nghĩ đến thế mà nó cảm thấy xung sướng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Ngoài trời, những cơn mưa tí tách, cơn mưa đầu mùa đã kéo đến...
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Bạo lực trong tình yêu

Chúng tôi yêu nhau một năm thì chia tay tới hai chục lần. Cứ hai lần gặp nhau thì phải có một lần cãi vã vì đủ thứ chuyện trên đời, ví dụ như về cô người yêu cũ của anh ta (mà anh ta vẫn chưa cắt đứt liên lạc) và đôi khi các cuộc cãi vã đó chuyển sang đánh nhau. Có lần, tôi cố tình giằng lấy điện thoại di động của anh ta để đọc tin nhắn, anh ta nổi giận bóp cổ tôi. Nhưng dù thế chúng tôi vẫn không thể chia tay được, cứ chia tay rồi quay lại vì... nhớ! Tôi phải làm thế nào với anh ta đây?
Bạo lực trong tình yêu
Bạo lực trong tình yêu
Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy với cái kết là An Dương Vương cưỡi ngựa ra biển, sau lưng là con gái Mỵ Châu rắc lông ngỗng đánh dấu lối đi và thần Kim Quy từ biển hiện lên nói: “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó!”? Trong chuyện tình cảm của bạn, có lẽ câu này là thích hợp nhất: “Giặc ở bên trong nhà ngươi đó!”.

Khi bạn cố gắng giành lấy điện thoại của bạn trai để đọc tin nhắn, bạn đã làm sai, nhưng đó là cái sai nhỏ. Cái sai lớn hơn của bạn là không tin tưởng bạn trai của mình và hơn hết, bạn đã và đang duy trì mối quan hệ với một người đàn ông mà bạn không đặt niềm tin ở họ. Thậm chí anh ta còn dùng đến tay chân để nói chuyện với bạn, nhưng bạn vẫn bỏ qua. Như thế thì những mâu thuẫn hiện nay của bạn với anh ta, bạn là người đáng trách hàng đầu chứ không phải ai khác.

Con số của WHO cho biết hơn 1/3 phụ nữ toàn cầu đã từng bị bạo hành về mặt thể chất hoặc tinh thần. Trong số những người phụ nữ bị giết hại, 38% bị giết bởi chồng/nhân tình của mình. Như vậy mối quan hệ giữa bạn và người yêu như thế nào có thể ảnh hưởng đến tình mạng của bạn, chưa nói đến những ảnh hưởng về mặt tinh thần, sa sút về công việc và giết chết các mối quan hệ xã hội khác. Vấn đề là nếu bạn sai ở thời điểm lựa chọn một người đàn ông thì đã đành, đằng này bạn còn sai ở việc tiếp tục chịu đựng người đàn ông đó thì rất khó hiểu. Đánh người không phải là chuyện đùa, nhất là đánh một phụ nữ, tại sao bạn lại tha thứ cho người đàn ông đó?

Người đàn ông sử dụng nắm đấm không có nghĩa là người đàn ông mạnh mẽ, điều đó chỉ cho thấy rằng anh ta biết mình quá yếu đuối nên mới phải mượn tới bạo lực. Bạn nên nhớ rằng lúc này còn đang yêu nhau mà anh ta dám làm như thế, thì sau này kết hôn với nhau rồi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn thôi.

Thật ra tôi hiểu anh ta. Về bản chất là anh ta rất yêu tôi, vì có nhiều khi anh ta chiều chuộng tôi lắm. Cãi nhau hay đánh nhau chỉ là do mất bình tĩnh tạm thời. Anh ta rất cô đơn, ít bạn bè, mà chính tôi cũng thế. Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục.
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Bào chữa cho người đàn ông mình yêu là đặc điểm của những người phụ nữ. Anh ta không gọi điện cho mình? Anh ấy bận. Anh ấy không tặng hoa, tặng quà hay chúc mừng gì? Anh ấy không quen lãng mạn... Nhưng nếu anh ta đánh bạn, đó lại là chuyện khác. Đó là một ranh giới mà lẽ ra anh ta không bao giờ nên vượt qua.

Nhưng lúc này anh ta đã giẫm lên ranh giới đó và càng lúc mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn (dưới sự cho phép của bạn, tôi phải nhấn mạnh thế). Nếu chưa chia tay anh ta, bạn hãy sử dụng các biện pháp tạm thời sau đây nhé:

• Tìm đến một người tư vấn tâm lý chuyên nghiệp.

• Chia sẻ vấn đề của mình với một người thân, một người bạn... Điều này không chỉ mang đến lời khuyên mà còn giúp bạn giảm căng thẳng, cân bằng lại tâm lý.

• Khi người đàn ông nổi giận, bạn đừng “thêm dầu vào lửa”. Hãy nhịn đi, để lúc khác nói chuyện. Nếu lúc nào cái “tôi” của bạn cũng giương cao, không chịu nhường nhịn thì đối phương cũng khó giữ bình tĩnh được.

Bạn cần hiểu rằng vấn đề ở bên trong bạn mới là vấn đề nghiêm trọng. Nếu bạn không giải quyết được vấn đề đó, thì hoặc là bạn sẽ rất khó chia tay người đàn ông yếu đuối hiện tại (bạo lực là biểu hiện của yếu đuối), mà có chia tay được, thì người đàn ông tiếp theo cũng dễ giống như thế (bởi bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông na ná như thế).

Tôi không thể chia tay anh ta được. Anh ta là mối tình đầu của tôi, chúng tôi gắn bó và yêu thương nhau mãnh liệt. Tôi không hiểu sao nhiều lúc lý trí của mình đã chỉ ra đủ thứ điểm xấu của anh ta rồi: luộm thuộm, không quyết đoán, thỉnh thoảng còn khóc lóc, chẳng có vẻ gì là muốn kết hôn, ghen tuông, bạo lực...nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ được anh ta. Có lẽ số trời đã định đoạt tôi và anh ta là như thế.

Giả sử con người bạn là một công ty cổ phần, thì ba vị sau đây nắm giữ nhiều cổ phần nhất: Lý Trí, Tình Cảm và Bản Năng.

Bạn có quan hệ tình dục với anh ta hay không? Tôi dám chắc là có. Tức là phần Bản Năng của bạn đã bỏ phiếu cho anh ta và khi rời anh ta ra, bạn “nhớ” anh ta, chính là cảm giác này. Thứ hai, Tình Cảm của bạn cũng hoàn toàn bỏ phiếu cho anh. Thế thì bạn thấy đấy, Lý Trí của bạn đơn độc trong cuộc chiến này, mà nó lại không đủ mạnh mẽ.

Như vậy, nếu bạn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, từ bạn bè, người thân và các mối quan hệ xã hội khác, thì tình trạng hiện nay của bạn sẽ còn kéo dài. Đây không phải vấn đề của “số Trời”, mà là bạn có đủ yêu bản thân mình tới mức bảo vệ được nó hay không. Bạn cần nhớ một điều rất cũ: nếu bạn không đủ yêu bản thân, ai sẽ làm việc đó thay bạn được?
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Mỗi lần em hỏi anh có ghen không khi em đưa mắt ngắm nhìn một chàng trai khác anh đều trả lời là không. Em hơi buồn, nhưng cũng buồn vu vơ vậy thôi. Rồi một ngày anh lại nói với em “có là gì của nhau đâu mà ghen?"
Một năm rồi phải không anh? Một năm từ khi em mở trái tim này ra và đón anh bước vào. Em cứ nghĩ em đã là một góc nhỏ trong tim anh, là một phần cuộc sống của anh, vậy mà … thì ra mọi thứ đều là em lầm tưởng.

Ừ, em không là gì của anh, sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu em nhận ra điều này sớm hơn thì em sẽ không ghen khi thấy anh nói chuyện với người con gái khác, sẽ không buồn khi anh đi chơi với bạn bè và cũng sẽ chẳng khóc nếu anh có vô tình quên mất sự xuất hiện của em.

Anh biết không, trước khi yêu anh, em hay một mình, nhưng em không khóc, em cũng chẳng thấy buồn. Đến khi yêu anh, anh lúc nào cũng ở bên em, anh thay đổi cái thói quen thức khuya của em, anh thay đổi cái cách lúc nào cũng ôm khư khư cái máy nghe nhạc của em, anh giúp em nhận ra cuộc sống này còn nhiều điều mới mẻ, anh còn nhắc em phải biết nắm giữ hạnh phúc của mình nữa. Để rồi, những lúc anh chán nản vì em, vì cái tính trẻ con của em, em lại một mình ngồi khóc.
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Em chưa bao giờ khóc vì ai nhiều như thế anh à. Em không biết như vậy có phải em quá yếu đuối không, nhưng thật sự em đã không thể đếm hết những lần vì anh rơi nước mắt rồi. Người ta nói yêu là phải hiểu, phải thông cảm cho nhau, anh cũng nói anh hiểu em, nhưng đến cuối cùng anh cũng chẳng thể vì em mà từ bỏ đi thói quen của mình. Em đã sai khi ngộ nhận đó là tình yêu, em sai rồi phải không anh?

Là vì em chưa bao giờ yêu nên không thể vì anh mà hi sinh thêm nữa hay do anh vì quá hạnh phúc rồi nên không biết giữ gìn đây? Người ta vẫn thường vô tình với những gì mình đang có anh nhỉ, ai cũng có quyền xao nhãng hình bóng của một người khác để sống trong niềm vui mới phải không anh?

Em yêu anh, em không biết em đã yêu anh từ lúc nào, em càng không biết em yêu anh nhiều bao nhiêu, em cần anh bên cạnh, cần được anh yêu thương, cần được anh che chở và quan tâm. Anh biết đấy, em đã không có được tình thương của cha, thế nên, em mất đi rất nhiều niềm tin vào cuộc sống. Nhưng em đã đặt hết niềm tin vào anh, em đã nghĩ anh sẽ dành cho em một tình yêu trọn vẹn. Đến cuối cùng, cái mà em nhận được chỉ là những vết nứt trong trái tim anh. Anh bên em như một thói quen, anh chiều chuộng em theo trách nhiệm, em không cần thứ tình cảm đó anh à. Anh không cần gượng ép mình như thế đâu anh, vì người mình yêu mà hi sinh là chuyện tốt nhưng gượng ép hi sinh thì đã không còn là tình yêu nữa rồi.

Còn nhớ lúc đầu khi mới quen anh, em chênh vênh, em sợ hãi trong những lời xì xầm của bạn bè, nhưng anh đã đến bên em và nói với em rằng: “Anh lúc nào cũng nghĩ cho tương lai chúng mình nên luôn cố gắng, còn em thì cứ chỉ nhìn về quá khứ mà suy nghĩ lung tung”. Chắc anh không biết câu nói đó của anh đã khiến em thay đổi cách nhìn của em về anh, thay đổi tình cảm mà em dành cho anh nhiều thế nào đâu anh nhỉ. Vậy mà giờ, cũng chỉ một câu nói chưa là gì của nhau thôi đã làm tan trong em hết bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu dự định đang ấp ủ trong tim. Đau lắm đấy, anh biết không?
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhưng anh à, dù có đau thế nào thì em cũng phải cám ơn anh, cám ơn anh đã nói cho em nghe về điều đó, cám ơn anh bằng một cách vô tình đã nhắc nhở em rằng mình vẫn chưa là gì của nhau, cám ơn anh đã dắt em bước ra từ trong những mộng tưởng, cám ơn anh đã không khiến em yêu anh nhiều hơn nữa.

Có thể anh sẽ cười vì tình yêu của em, nhưng dẫu thế nào thì nó cũng là yêu rồi anh à. Nhưng bây giờ em mệt mỏi lắm. Từng lời em nói đã không còn là sự bận tâm của anh, nối buồn trong em cũng chỉ còn là gánh nặng trong anh, vậy thì em sẽ không khiến anh bận lòng thêm nữa. Em trả anh về với khoảng không của anh, em trả anh về với thời gian của anh, trả anh về lại bên người anh yêu thương.

PS: Ừ, em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Hy vọng cuối cùng

Mẹ đang ở cái “ngưỡng” của sự chịu đựng. Bao nhiêu năm nay mẹ đã sống trong sự buồn tủi, chán chường... Mẹ đã nghĩ đến chuyện ly hôn không chỉ một vài lần.
Hy vọng cuối cùng
Hy vọng cuối cùng
Hai chữ “ly hôn” luôn nung nấu trong lòng mẹ, chỉ có ly hôn mẹ mới được thanh thản, mới không mỏi mòn, héo úa đi từng ngày. Nhưng mẹ đã cố kìm lòng để giữ cho con một mái nhà, để con lớn lên không buồn tủi. Mẹ luôn dặn lòng phải cố lên, cố lên chút nữa, cho con...

Mẹ đã ráng sống những ngày như thế. Ráng mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm cùng ước mong con mau khôn lớn để hiểu nỗi lòng của mẹ. Mẹ mong một ngày con đủ cứng cáp để đối diện với sự thật mà không oán giận chuyện ba mẹ ly hôn.

Nếu ba mẹ ly hôn, có lẽ trong mắt con cũng như nhiều người, đó là điều không hiểu nổi. Bởi nhìn vào chỉ thấy ba con rất hiền, lại chẳng có “tật” gì đáng trách. Hàng ngày ba vẫn đi làm, tối trở về căn nhà có vợ và con. Nhưng trong căn nhà đó, ba ngày càng giống người xa lạ. Ba lầm lũi đi về, chẳng vui, chẳng buồn cũng chẳng hề có ý kiến gì trong cuộc sống chung với mẹ con mình. Mẹ từng tìm đủ mọi cách để níu ba gần lại, để cả nhà ấm áp, sẻ chia... Nhưng mọi cố gắng đều vô ích.

Mẹ đã sống hết lòng, thương yêu, chăm sóc, quan tâm... Mẹ nghĩ cứ “cho” đi rồi sẽ “nhận” lại, nhưng mẹ “cho” đến mòn mỏi, cạn kiệt nỗi lòng mà ba con vẫn dửng dưng! Không chỉ với riêng mẹ, đã nhiều phen ba còn làm mẹ phải khó xử và xấu hổ với bên ngoại. Cuộc sống dù có khó khăn, vất vả, dù có thiếu thốn bao nhiêu mẹ cũng đã trải qua, không ngại. Nhưng mẹ sợ sự lạnh lùng, vô cảm của ba con. Ba con luôn đứng ngoài mọi niềm vui, nỗi buồn và cả những lo toan của mẹ. Ba chẳng bao giờ la mắng nhưng cũng chẳng hề quan tâm, dạy dỗ, lo lắng cho con. Tất cả mọi điều ba đặt hết lên vai mẹ. Mẹ cảm thấy dù có điều gì xảy đến với mẹ, thậm chí là cả cái chết cũng khó làm ba thay đổi. Điều đó như con dao vô hình cứ cứa vào tim mẹ, đau nhói. Mẹ không thể tưởng tượng người đàn ông hiền lành trước kia mẹ tin tưởng, gửi gắm cuộc đời lại có thể lạnh lùng đến thế.

Mẹ từng ước, một điều ước có thể thật tức cười nhưng là thật: Phải chi ba con cứ như những người đàn ông khác, đừng “hiền” mà cứ “dữ” đi! Hãy cứ cằn nhằn, la mắng hoặc có thể là cả “sai lầm” cũng được. Để mẹ cũng buồn, cũng giận, kể cả... hờn ghen! Nhưng ít ra như vậy mẹ còn cảm nhận được người đàn ông đó là... “chồng mình”. Đằng này, ba bên mẹ mà như không hiện hữu. Nỗi thất vọng của mẹ ngày lại ngày thêm chồng chất, nhưng mẹ vẫn tự nhủ hãy cố đợi con. Mẹ mong từng ngày con khôn lớn...

Nhưng mẹ bỗng hoang mang khi nhận ra con càng lớn càng giống ba. Mẹ tự trách mình sao không sớm nhận ra, rằng con cũng có thể bị “lây nhiễm”. Hình như con càng lớn càng trở nên xa cách - lặng lẽ - một mình. Có lẽ ba chính là “tấm gương” lớn nhất, rõ nhất đã góp phần hình thành nên tính cách của con. Cũng như ba, con vô tư đón nhận tất cả mọi điều từ mẹ một cách thản nhiên, không cảm xúc. Con lầm lũi thu mình, chẳng muốn sẻ chia...

Có lẽ nào đã muộn? Mọi cố gắng của mẹ bao năm qua đã trở nên vô nghĩa sao con? Mẹ biết phải làm sao nếu chút hy vọng cuối cùng là con cũng vuột mất! Mẹ thực sự kiệt sức và sắp ngã quỵ. Mẹ muốn đưa ra bàn tay mỏi mệt, mong được nắm lấy mà biết có còn ai?
Nguồn: dantri
Continue Reading | nhận xét

Người con gái mang trái tim yếu đuối

Mỗi tin nhắn, mỗi lời nói, mỗi sự quan tâm của người khác đều khiến em nhớ và mang ra so sánh với anh.
Người con gái mang trái tim yếu đuối
Người con gái mang trái tim yếu đuối
Đã tự hứa với mình rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì lòng cũng không bao giờ được chạnh. Thế nhưng mọi thứ chẳng hề đơn giản, bởi vì hóa ra xóa bỏ hình ảnh của anh ra khỏi đầu là điều không hề dễ một chút nào.

Hôm nay vô tình em lại ngang qua con đường ấy. Từng vòng xe cứ chầm chậm lăn bánh trong khi trái tim em đang vô thức hướng về phía một người. Đã từ rất lâu rồi em không cho phép mình qua đây, bởi vì sợ rằng sẽ chẳng thể ngăn được lòng mình lại dạt trôi theo những ký ức trở về từ miền dĩ vãng. Nhưng hôm nay em cũng không biết vì sao nữa, là chiếc xe tự đi lạc, đôi chân đi lạc hay là trái tim em đang cố ý muốn lạc đường?

Em nhớ anh, có lẽ bây giờ thì em chẳng thể nào chối bỏ được điều ấy nữa. Chỉ suýt chút nữa thôi là em sẽ đánh tay lái để chiếc xe của mình rẽ vào con đường đó, để có cơ hội được nhìn thấy anh. Em biết mình ngốc lắm nhưng biết phải làm sao đây khi mà trong quá khứ em đã chót lỡ coi anh giống như một phần của trái tim mình.
Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình
Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình
Em đã cố tình phủ định lại nỗi nhớ, cố tình không nghe theo tiếng gọi của trái tim để tìm cách quên anh đi, nhưng dường như vẫn chưa được. Người ta hay bảo rằng sau khi kết thúc một cuộc tình mà cả hai người vẫn còn chưa hết yêu thương thì con gái luôn là người khổ nhất. Điều này em thấy đúng, có lẽ bởi con gái dù vẻ ngoài lạnh lùng, mạnh mẽ đến đâu nhưng luôn mang một trái tim yếu đuối, là người yêu sâu sắc và khó quên.

Hai năm chẳng quá dài với một đời người nhưng nó lại là khoảng thời gian không hề ngắn để cho ta tự tìm cách quên đi một người đã thuộc về quá khứ. Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình, ít nhất là đến lúc này em có thể tự xác nhận được điều ấy. Quên đi một người là việc tưởng chừng như đơn giản nhưng thực tế lại khó khăn đến vô cùng.
Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này
Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này
Bạn bè vẫn thường khuyên nhủ em rằng: “Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra”, rằng em hãy cố gắng mở lòng ra để chào đón cho mình hạnh phúc mới. Nhưng em biết phải làm sao khi mỗi tin nhắn, mỗi lời nói, mỗi sự quan tâm của người khác đều khiến em nhớ và mang ra so sánh với anh?

Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này. Nếu thời gian là một loại thần dược có thể chữa lành được mọi vết thương thì em sẽ quyết tâm đợi chờ đến ngày vết sẹo trong lòng mình chẳng còn nhìn rõ hình dạng, bởi khi đó nghĩa là hình bóng anh cũng mờ nhạt và thôi ám ảnh trái tim tội nghiệp này.
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Nhất định em sẽ giữ anh thật chặt

Yêu anh em cảm thấy cuộc sống này luôn ngập tràn một màu xanh của niềm tin và hy vọng.
Nhất định em sẽ giữ anh thật chặt
Nhất định em sẽ giữ anh thật chặt
Em là cô gái mang trái tim yếu đuối, hay suy nghĩ, dễ hờn giận, dễ bị tổn thương và có thể òa khóc ngon lành. Nhưng từ ngày yêu anh bỗng nhiên em lại trở nên vui vẻ và yêu đời đến lạ, dĩ nhiên đôi lúc vẫn hờn giận nhưng cũng chỉ là những vu vơ trẻ dại mà thôi. Em không hiểu là tình yêu khiến con người ta trở nên tin yêu vào cuộc sống hay bởi anh có phép thần thông quảng đại nên đã biến đổi được cả tính tình và cách nhìn nhận cuộc sống của em.

Từ ngày yêu anh em biết tự chăm sóc cho bản thân mình. Dù không muốn nhưng em vẫn cố gắng ép bản thân mình thực hiện theo đúng thời gian biểu mà anh đã kỳ công soạn sẵn, không còn thức khuya dậy sớm, cũng chẳng vì ham xem mấy bộ phim Hàn Quốc mà bỏ quên cả bữa ăn trưa. Từ ngày yêu anh, em không còn dám dầm mình đi dưới cơn mưa mỗi khi trời đổ mưa bất chợt, bởi em sợ nhìn thấy nét mặt anh lo lắng mỗi lần em cảm lạnh, sợ anh đã căng thẳng vì công việc còn phải bận tâm và nghĩ ngợi về mình.
Yêu anh em cảm thấy cuộc sống này luôn ngập tràn một màu xanh của niềm tin và hy vọng
Yêu anh em cảm thấy cuộc sống này luôn ngập tràn một màu xanh của niềm tin và hy vọng
Em đã biết suy nghĩ chín chắn hơn, biết lo lắng và quan tâm tới người khác. Em nhận ra rằng hạnh phúc trong cuộc sống này không chỉ là anh yêu em, em yêu anh mà còn là việc được trao và nhận yêu thương cho những người thân yêu bên cạnh mình. Em trao đi yêu thương để nhận về sự quý mến và quan tâm từ phía mọi người. Với em, được anh yêu vốn đã là hạnh phúc nhưng hạnh phúc ấy còn trọn vẹn hơn nữa khi được tất cả những người xung quanh mỉm cười và chân thành chúc phúc cho hai đứa mình.

Yêu anh em cảm thấy cuộc sống này luôn ngập tràn một màu xanh của niềm tin và hy vọng. Yêu anh, dù trời mưa hay nắng em cũng chẳng hề cảm thấy buồn phiền, dù có mệt mỏi hay áp lực vì cả núi công việc chất đống em cũng chẳng thấy chán ghét hay có mảy may suy nghĩ muốn buông bỏ cuộc sống này. Em nhận ra rằng mỗi ngày trôi qua đều mang đến cho ta những trải nghiệm, dù là trải nghiệm tốt hay xấu cũng đều có thể giúp ta hoàn thiện bản thân mình.
Nhất định em phải giữ thật chặt, không cho anh rời mất khỏi tầm tay với của mình
Nhất định em phải giữ thật chặt, không cho anh rời mất khỏi tầm tay với của mình
Em thường mỉm cười hài lòng khi ngắm nhìn mình trước gương vào mỗi buổi sáng. Từ ngày yêu anh ai cũng bảo em xinh ra, má đỏ, môi hồng và nụ cười thì dịu dàng e ấp. Em cũng không biết nữa, nhưng có lẽ vì muốn lúc nào mình cũng là một cô gái xinh đẹp trong con mắt anh, muốn anh được hãnh diện với bè bạn mà em biết chăm chút hơn cho bản thân mình.

Yêu anh và được anh yêu, đối với em có lẽ chỉ cần như vậy thôi đã được gọi là may mắn. Anh là món quà đặc biệt mà thượng đế đã trao tặng, bởi vậy nên nhất định em phải giữ thật chặt, không cho anh rời mất khỏi tầm tay với của mình. Trong cuộc đời này tìm được người mình yêu và cũng yêu mình vốn đã chẳng phải chuyện dễ, nhưng để tình yêu ấy bền vững và mãi hạnh phúc thì cả hai cùng phải cố gắng thật nhiều phải không anh?!
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Tôi yêu em - người con gái không còn trinh!

Tôi nghĩ, mọi người quá lạc hậu, cổ hủ và nhận thức quá thấp hèn khi gọi màng trinh là "Cái quý giá nhất của đời con gái”
Tôi là nam, sinh năm 1987, người yêu tôi là N, sinh năm 1991 và hiện còn đi học. Tôi không to cao đẹp trai, không giàu có, công việc và gia đình cũng bình thường. Khách quan mà nói thì N cũng không sắc nước hương trời nhưng trong trái tim tôi em luôn xinh đẹp và luôn có sức hút với tôi.
Tôi và N đều ở Nam Định. Chúng tôi quen nhau khá vô tình trong chuyện chuyển phòng trọ của những người đi trọ ở Hà Nội, tôi và em biết đến nhau vì có người ở xóm trọ cùng em chuyển sang xóm trọ tôi và từ đó thỉnh thoảng em sang chơi. Cũng từ đó mà dần dần tôi nảy sinh tình cảm với em.
Nhưng tôi đến được với N thật khó khăn, tôi đã phải rất cố gắng và quyết tâm đấu tranh cho tình yêu của mình. Lúc đầu, em nửa có nửa không, tôi cảm thấy em muốn đồng ý với tình cảm của tôi nhưng dường như em có vấn đề gì đó khiến em tự ti nên em thể hiện muốn từ chối tình cảm của tôi, em bảo “Em không xứng đáng”. Tôi không bỏ cuộc mà tiếp tục thể hiện tình cảm với N, không phải bằng quà hay hoa mà bằng chính trái tim chân thành của mình. Rồi một hôm, em nói lờ mờ với tôi rằng “Em không xứng đáng, không một người đàn ông nào có thể chấp nhận đâu, đến em còn không tha thứ được cho mình”. Tôi dần hiểu, nhưng tôi đến với em bằng tình cảm chứ không vì mục đích “cái ngàn vàng” ấy, mặc dù khách quan mà nói thì ai chẳng muốn có được điều đó, tôi cũng muốn nhưng đó không phải là tất cả, không phải là điều quyết định tình cảm của tôi.
Tôi đến với em bằng tình cảm chứ không vì mục đích “cái ngàn vàng” ấy
Tôi đến với em bằng tình cảm chứ không vì mục đích “cái ngàn vàng” ấy
Chúng tôi nói chuyện thẳng thắn với nhau, N nói thật với tôi, em đã trao tất cả những gì quý giá nhất cho mối tình trước đó nhưng người đó không trân trọng em nên em quyết định chia tay. Vì sự thật thà và thẳng thắn ấy mà tôi càng yêu em hơn. Tôi đã phải rất khó khăn, thậm chí rất khổ sở để nói với N và để em tin rằng, tôi trân trọng tất cả nhưng tôi mong em hãy sống ở hiện tại và tôi yêu em, yêu tất cả con người em. N còn hỏi tôi “Anh làm như vậy có đáng không? Anh hãy nghĩ kỹ xem mình thực sự cần gì?” và tìm mọi cách để trốn tránh tình cảm của tôi.

Tôi cũng hiểu được rằng,em lo sợ tôi chỉ đùa cợt, thương hại em, hay sau này khi hai người có chuyện gì thì tôi lại lôi chuyện em không còn trong trắng khi đến với tôi để làm khó em… nhưng với tất cả sự chân thành của mình, sau cả một quá trình rồi tôi cũng được N đồng ý mà rằng “Em sẽ cho mình một cơ hội nữa”.

Tôi đã rất khó khăn để đến được với N, nhưng bù lại khi yêu nhau rồi em luôn quan tâm chăm sóc cho tôi hết mình, càng ngày tôi càng yêu em hơn và tôi cũng cảm nhận được điều đó từ N. Và tôi cũng không bao giờ nhắc đến chuyện em không còn trong trắng khi đến với tôi mặc dù đôi lúc hai người giận hờn nhau, vì tôi hiểu và ý thức được rằng hiện tại tôi yêu em nên tôi sẽ không lấy chuyện quá khứ để dằn vặt em hay làm em bị tổn thương. Tôi chỉ muốn em hiểu rằng: hiện tại, tôi và em yêu nhau!
Tôi chỉ muốn em hiểu rằng: hiện tại, tôi và em yêu nhau!
Tôi chỉ muốn em hiểu rằng: hiện tại, tôi và em yêu nhau!
Tôi nghĩ, mọi người quá lạc hậu, cổ hủ và nhận thức quá thấp hèn khi gọi màng trinh là "Cái quý giá nhất của đời con gái”. Lẽ nào con gái không có cái gì khác đáng quý hơn cái đó sao, cái đó khi sinh ra hầu hết con gái đều có và để mất đi thì chỉ cần vài giây phút với rất nhiều nguyên nhân khác nhau và thậm chí bây giờ người ta có thể vá lại, trong khi có những điều phải cố gắng trau dồi, tích lũy, đổ mồ hôi sôi nước mắt cả đời thì lại không được coi là cái quý giá nhất?

Tôi muốn nói với các bạn nữ rằng: Hãy luôn biết giữ gìn bản thân mình, nhưng vì một lý do nào đó bạn không còn trinh trắng thì đừng bao giờ tự ti mà hãy trân trọng bản thân mình, nếu ai đó đến với bạn thì bạn hãy mạnh dạn nói thẳng điều đó ngay từ lúc đầu, bạn có những điều đáng yêu riêng và nếu người đó thực sự yêu bạn thì họ sẽ chẳng vì cái đó mà từ bỏ bạn trừ khi người đó yêu chỉ với mục đích có được cái đó thì sớm muộn hai người cũng chia tay hoặc khi bạn chủ động sống buông thả bừa bãi thì thật khó chấp nhận.

Còn với cánh nam giới thì mong các bạn hãy suy nghĩ và hành động sao cho có tính “người” hơn là “con”! Ta thử hỏi sao bạn đi quan hệ bừa bãi khi mà bạn chẳng yêu thương và xác định đến với người ta? – Con người khác con vật ở điểm này đó, nhiều người biết mà tại sao nhiều bạn cứ lợi dụng chiếm đoạt của con gái rồi lại muốn vợ mình còn trinh trắng? Cuộc sống có quy luật nhân quả, bạn làm như vậy thì đừng mong vợ bạn còn trinh trắng …vì nếu có thì cũng có thể là cái được vá lại hoặc khi biết bạn lấy họ chỉ vì cái đó thì họ cũng sớm… chán bạn mà thôi, vì phụ nữ luôn cần tình yêu thực sự hơn là tình dục!
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Tâm sự tuổi 20

Tôi mới chỉ 20 tuổi thôi mà, sao tôi lại phải chịu đựng nỗi đau quá lớn này?
Tâm sự tuổi 20
Tâm sự tuổi 20
Năm tôi 20 tuổi một biến cố của đời tôi đã xảy ra, tôi không thể tin được trong người tôi lại đang mang một căn bệnh tàn ác đó là bệnh suy thận mãn tĩnh - một căn bệnh đã lấy đi của tôi tất cả.

Tại sao một căn bệnh không quá đau đớn khiến người bệnh không kêu la hay gào thét cũng chẳng dữ dội từng cơn, nhưng nó làm cho người bệnh dằn vặt những cơn sốt cứ âm thầm xuất hiện. Nó cứ âm thầm và lặng lẽ để rồi lấy đi bao ước mơ tương lai sự nghiệp khiến tôi phải khóc trong yên lặng.

Trong đầu tôi luôn tự hỏi tại sao căn bệnh lại đến sớm thế? Tôi mới chỉ 20 tuổi thôi mà, sao tôi lại phải chịu đựng nỗi đau quá lớn này? Tuổi trẻ mà tôi chưa làm được gì cho gia đình, xã hội cuộc sống này đâu? Sức sống trong tôi đang tràn đầy niềm tin và hy vọng, mục đích và con đường tương lai đang chào đón tôi, tại sao mọi thứ quá nhanh khi chỉ mới bắt đầu.
Tại sao mọi thứ quá nhanh khi chỉ mới bắt đầu
Tại sao mọi thứ quá nhanh khi chỉ mới bắt đầu
Ôi cuộc sống không như những gì con người ta mong muốn, cảnh đời thật éo le, có rất nhiều người muốn được sống, muốn thực hiện ước mơ của riêng mình. Con đường đi tìm sự sống của tôi thật gian nan và vất vả vậy mà ở đâu đó trong cuộc sống này lại có những người không biết quý trọng những gì mình đang có đó là sức khỏe, họ lại lao vào nhưng thú vui của tệ nạn xã hội như: rượu chè, cờ bạc, ma túy...

Dù cuộc sống có mong manh nhưng tôi đã tự hứa với bản thân mình phải sống thật tốt để đón nhận những gì là của mình, những gì mình đang có và sẽ không đánh mất niềm tin dù cuộc sống không quá ưu ái mình, cho dù ranh giới giữa sự sống và cái chết là rất mong manh. Và dù thời gian tôi được sống chỉ là giây phút ít ỏi.

Dù thế nhưng trong tôi luôn tìm thấy sự bình an nơi thiên chúa, tôi phó thác mọi sự trong tay chúa. Chúa là gia nghiệp đời con, là chén phúc lộc cho con, số mạng này trong vòng tay chúa. Đúng vậy số mạng con trong vòng tay chúa.
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Gửi anh của một thời

Người ta thường bảo “Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, rất đậm đà và cũng rất đắng cay”. Đã ba năm, kể từ ngày anh lên tiếng đặt dấu chấm cho mối tình đầu của chúng mình, em vẫn không thể quên…
Gửi anh của một thời
Gửi anh của một thời
Quên sao được khi mà trong ví em luôn có hình của hai đứa chụp chung. Có lẽ bức hình là rào chắn để em không thể tới với người con trai khác. Em không còn nhớ anh da diết như những ngày đầu anh nói chia tay nữa, tim em cũng không còn đau mỗi khi em thấy anh đi với người con gái khác nữa. Chỉ còn một nỗi nhớ trống rỗng, không tên và khó hiểu, chai lì vì đã hy vọng nhiều, và thất vọng quá nhiều.

Có những lúc ngồi một mình trên sân thượng, em ngắm những đóa điệp vàng rụng lả tả xuống sân nhà. Nỗi nhớ anh lại ùa về, em nhớ con đường ngày xưa hai đứa đi chung, nhớ những buổi chiều cùng đạp xe trên con đường dài hút hút tưởng như là bất tận, nhớ bàn tay ai ấm áp đưa lên vỗ về, và nhớ ánh mắt ai đó tìm em dáo dác trong một buổi tối mưa dữ dội. Tất cả những ký ức về anh tưởng đã chôn chặt trong lòng giờ lại ùa về như cuộn phim không lời.

Em có phải là mối tình đầu của anh không nhỉ? Có lẽ là không. Anh là con thuyền, anh thuộc về biển cả với những con sóng ngoài khơi cứ chòng chành mãi không biết chán. Em chỉ là bờ cát, em thuộc về những gì bình yên mà anh cho là nhàm chán.

Anh ra đi. Cuộc sống đã có vô vàn lý do để chúng mình trở thành hai kẻ yêu nhau hạnh phúc nhất thế gian thì cũng có ngần đấy lý do để mỗi người trở thành người bất hạnh trong tình yêu với người kia. Em chưa bao giờ trách anh vì điều đó. 

Anh đã từng nói “khi nào còn yêu, người ta còn tha thứ lỗi lầm cho nhau”. Em đã coi câu nói đó làm niềm tin để vững vàng sống tiếp và cũng để tha thứ cho anh dù biết rằng anh không bao giờ quay lại. Tỏ ra cứng rắn và nở những nụ cười với anh, em ước gì mình là mặt trời để mang những tia nắng mà thực chất là những giọt nước mắt kia sưởi ấm cho thế gian và tự hào rằng nỗi đau của mình có thể mang hạnh phúc cho người khác. Nhưng sao khó quá.

Bây giờ em đã là một cô gái thành đạt trong công việc, có những thứ mình muốn, tất cả chỉ để chứng minh cho anh thấy rằng em đã trưởng thành như thế nào từ nỗi đau anh để lại cho em. Hôm nay trời lại mưa, cũng trong một chiều mưa thế này ba năm trước, anh đi bên em và nói “mình không bao giờ xa rời nhau”. Trách anh sao thay đổi quá nhanh nhưng biết sao được khi những thứ em có thể mang lại cho anh chỉ là những gì anh cho là nhàm chán.

Em đã nghĩ không biết mình sẽ thế nào vào ngày cưới của anh. Nhưng giờ em lại thấy thật bình yên khi nhìn anh nắm tay một cô gái khác bước vào lễ đường. Cô gái đó thật đẹp và chắc hẳn sẽ mang lại cho anh những gì anh muốn. Tiền là gì nhỉ, tiền không thể mua được tất cả, nhưng thật đáng buồn là nó lại mua được nhiều thứ. Hay ít ra thì nó cũng đã làm anh có được những gì anh mong muốn khi cưới cô gái kia. 

Quay chân bước đi trong ánh chiều tà, trên con đường quen thuộc ngày nào hai đứa đi chung, em rút bức ảnh hai đứa mình ra, nhìn ngắm và chợt buồn vì những hạnh phúc mình có được sao mong manh quá. Đã tới lúc em nên để nó đi, chúc anh hạnh phúc trên con đường anh đã chọn và vững vàng với bến đỗ của mình.
Nguồn: dantri
Continue Reading | nhận xét

Mất người yêu vì không biết "chiều"

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Vì tôi ích kỷ chỉ biết "giữ" cho mình mà anh đã phản bội tôi để đến với cô gái khác.
Mất người yêu vì không biết "chiều"
Mất người yêu vì không biết "chiều"
Em và anh tình cờ quen nhau ở một tiệm cắt tóc. Lần đầu tiên gặp anh, em chẳng có ấn tượng gì đặc biệt. Nhưng ngược lại, anh rất thích em và tìm mọi cách để theo đuổi em. Anh đã làm tất cả mọi việc chỉ mong muốn chiếm đoạt được trái tim em.

Để lấy lòng em, anh không ngần ngại rủ những cô bạn thân của em đi ăn, đi bar hay đi dã ngoại. Những lần đi chơi đó cũng không thể nào vắng mặt em. Anh là người đàn ông rất ga lăng, chu đáo. Ngày sinh nhật em hay ngày lễ, tết, anh đều tặng hoa và những món quà đắt tiền cho em. Anh cũng là một người đàn ông rất lãng mạn nên luôn có những cử chỉ, hành động nhẹ nhàng khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.

Cũng vì sự chu đáo, tận tình của anh mà em yêu anh từ lúc nào cũng không hay biết. Bạn bè xung quanh ai cũng ghen tị với em khi có được một người yêu tuyệt vời như thế!

Em đau đớn khi biết anh đã phản bội em đến với người con gái khác
Em đau đớn khi biết anh đã phản bội em đến với người con gái khác
Chúng em yêu nhau tính đến nay đã được hơn 10 tháng. Em cảm thấy rất hài lòng về sự lựa chọn của mình. Dù thời gian có qua đi, anh vẫn ân cần, săn sóc em rất chu đáo. Hai đứa cũng có rất nhiều kỷ niệm hạnh phúc khi ở bên nhau. Và điều đặc biệt là dù rất yêu nhau nhưng bọn em vẫn chỉ dành cho nhau những cử chỉ âu yếm, nhẹ nhàng chứ chưa vượt qua giới hạn cho phép.

Những tưởng tình yêu của hai đứa sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế! Nhưng em nào ngờ được, anh đã phản bội em để đi theo một người con gái khác.

Đợt Tết vừa rồi, em có về quê một tháng thì nghe bạn em kể lại, cô ấy đã chứng kiến cảnh anh đi chơi với người con gái khác và tình tứ dắt cô ta vào nhà nghỉ. Em đã thực sự rất sốc khi biết điều đó… dù rằng, trăm nghìn lần em không muốn tin đấy là sự thật.

Khi em hỏi anh về chuyện đó, anh không thanh minh, không phủ nhận… anh im lặng một lúc và lí nhí nói lời xin lỗi. Và càng cay đắng hơn khi anh nói rằng: “Anh không thể tiếp tục với em nữa. Chỉ khi ở bên cô ấy, anh mới có được những giây phút hạnh phúc thật sự. Còn em, em vẫn chỉ dành cho anh những tình cảm hơn tình bạn chút xíu thôi”.

Anh ra đi, để lại mình em trong nỗi đau đớn. Em biết rằng một khi anh đã quyết định thì dù em có níu kéo thế nào, anh cũng không bao giờ quay lại.

Đến bây giờ thì em đã hiểu vì sao người ta nói: “Trong tình yêu phải có tình dục”. Cũng vì em giữ khư khư cho riêng mình, vì em ích kỷ không biết “chiều” anh nên em mới đánh mất tình yêu thật sự của mình!
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Thư gửi người yêu cũ: Em rất tốt còn anh thì sao?

Nắng chói chang, nền trời cũng xanh thẳm. Ta rong ruổi lặng im trên chuyến xe trở về nhà, cũng như tất cả những chuyến đi trước đây của ta, đi là để trở về, đi là để thêm yêu và trân trọng hơn những gì ta đang có
Thư gửi người yêu cũ: Em rất tốt còn anh thì sao?
Thư gửi người yêu cũ: Em rất tốt còn anh thì sao?
Núi cao, núi vòng quanh, núi mở ra bức tranh đồng quê mà đã rất lâu rồi ta mới thấy lại. Bản tình ca mùa hè bất chợt vang lên, nhịp nhàng nhịp nhàng, ta thấy mình xoay trong những bước nhảy của thời gian và tất cả những gì đã qua trở về như một cuốn phim trước mắt.

Bản nhạc hết, giấc mơ dừng…

Nhắm mắt lại mà nghe…

Dư âm vẫn còn đây…

Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!

Thư gửi người yêu cũ….

Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.

Chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn còn nồng nàn gọi nhau bằng hai tiếng “Người yêu”, chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn trịnh trọng giới thiệu với người khác về hai chữ “người yêu”. Nhưng ngày hôm qua là ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của nhau. “Người yêu cũ”của nhau.

Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!
Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!
Người yêu cũ à! Anh nghĩ rằng em sẽ hận anh ư? Anh nghĩ rằng em sẽ gục ngã vì anh ư? Em đủ lớn để sống, đủ lớn để bước đi vậy thì cũng sẽ đủ lớn để chấp nhận mọi sóng gió của cuộc đời. Anh có thể đã làm em rất đau, đã khiến những giọt nước mắt đắng ngắt từ bờ mi em rơi xuống nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng em sẽ phải quỵ ngã vì nỗi đau, không đồng nghĩa với việc rằng em sẽ phải sống với nỗi đau mà anh mang đến. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe hà cớ gì ta phải hận, hà cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang hạnh phúc ở một trạm xe trước đó?

Người yêu cũ à!.Anh đã xóa tên em trong danh bạ điện thoại, xóa tên em ra khỏi Friendslist của Yahoo Messenger, xóa tan hoang cái blog anh viết cho em, xóa hết những gì về em ra khỏi cuộc sống của anh nhưng có một thứ anh sẽ không bao giờ xóa được đó là “Kí ức”. Anh có xóa được kí ức không? Có xóa được những kỉ niệm về nhau không? Có xóa được tiềm thức của gia đình và bạn bè chúng ta rằng chúng ta đã từng là một đôi? Liệu khi tình cờ nghe lại một bài tình ca cũ từng dành cho em, đi qua một con đường cũ ngập tràn kỉ niệm lòng anh sẽ không chút lăn tăn về những yêu thương đã có?

Còn em, em chọn cách bước đi, em chọn cách gói ghém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay đây em vẫn khóc vì anh, khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay thất bại mà em nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ đó không phải dành cho anh, nó dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em vẫn còn nâng niu và trân trọng.

Em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương
Em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương
Người yêu cũ à! Anh nói em là một kẻ yếu đuổi nhưng anh biết không em là kẻ yếu đuối trong số những người mạnh mẽ nhất. Chúng ta đơn giản chỉ là những người đã từng đi chung trên một chuyến xe cuộc đời, trạm xe mà anh đã xuống với anh mang tên là “hạnh phúc”, còn em vẫn sẽ ngồi lại, rong ruổi với hành trình của mình, hành trình kiếm tìm cũng mang tên “hạnh phúc”.

Người yêu cũ à! Đừng bao giờ ghét nhau anh ạ… Bản tình ca mang tên “Mười năm” mà chúng ta đã nghe ở quán Café năm ấy có lẽ sẽ không bao giờ còn được cất lên, nhưng mười năm sau khi gặp lại, khi chúng ta đã trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc sống của nhau, em vẫn sẽ mỉm cười nhìn anh và nói “Chào anh! Em rất tốt còn anh thì sao?”

Người yêu cũ à! Kí ức về anh đã gói ghém xong rồi và giờ là lúc em phải cất nó đi,em mang theo nó trong hành trình tiếp theo của mình. Anh nghe thấy chưa? Người phụ xe noí với em rằng “Trạm tiếp theo: Lạc quan”; “Trạm tiếp theo: Vui vẻ” ; “Trạm tiếp theo: Hạnh phúc”.

Tháng 8, tôi gửi đi một lá thư, điạ chỉ mang tên là Cảm giác, người nhận thư mang tên Vĩnh viễn.
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Anh bỏ em rồi có hối hận không?

Anh ấy đã phụ bạc em để đến bên người khác nhưng liệu anh ấy có hối hận chút nào hay không?
Anh bỏ em rồi có hối hận không?
Anh bỏ em rồi có hối hận không?
Em đang vô cùng đau khổ khi không quên được người yêu cũ dù cho anh ấy đã phản bội em để bên người con gái khác ở bên. Mong chị hãy cho em một lời khuyên!

Em và anh ấy yêu nhau được hơn 1 năm. Chúng em đều là sinh viên năm cuối. Ngày đó yêu nhau, anh ấy đã vì em mà rất cố gắng, cũng đã từng khóc vì em giận dỗi, khóc vì không biết làm sao để hiểu em (cái này em tình cờ biết thôi, không phải anh ấy thể hiện ra). Anh ấy còn đưa em về ra mắt gia đình họ hàng.

Sau đó, em cũng đã thay đổi bản thân và nhận ra rằng em rất yêu anh ấy. Em không còn giận dỗi vặt nữa, quan tâm anh ấy hơn, từng chi chút một, lo cho anh ấy không khác gì người vợ. Đó là quãng thời gian hạnh phúc khi cả 2 đứa đều cố gắng vì nhau. Chúng em cũng vì thế mà đã đi quá giới hạn. Có anh ấy, em tự tin với mọi thứ hơn.

Rồi đến một ngày, anh ấy quen 1 người con gái học cùng trường, bằng tuổi em. Họ từng đi chơi riêng với nhau nhiều lần. Anh ấy giấu không cho ai biết về chuyện này, kể cả bạn thân của anh ấy. Dần dần anh ấy xa lánh em, không còn quan tâm em như trước. Em thì nghĩ rằng vì anh ấy đi làm nên mệt mỏi, nhiều áp lực nên cũng chấp nhận rồi chỉ biết động viên an ủi anh ấy cố gắng.

Cho tới ngày anh ấy nói em bỏ anh ấy đi vì anh ấy không muốn cản trở tương lai của em, không muốn em vì anh ấy mà bỏ ước mơ của mình. Em đã khóc rất nhiều, mọi thứ như sụp đổ. Em nghĩ rằng vì anh ấy tự ti khi kém em thật nên anh ấy làm vậy, nên em đã níu kéo. Em hẹn anh ấy lên mạng nói chuyện. Em nói tất cả suy nghĩ của mình, em cũng nói nếu anh ấy có người khác, em sẽ buông dù rất đau. Và anh ấy trả lời em rằng, anh ấy không hề có người khác, anh ấy còn hỏi em nếu 1 ngày anh ấy hối hận muốn quay lại thì phải làm sao? Em trả lời anh ấy và lúc đó em ngập tràn hy vọng rằng anh ấy sẽ quay lại, em lại càng tin tưởng rằng anh ấy vì tự ti nên làm thế.

Em đớn đau khi nghe anh thú nhận yêu người con gái khác
Em đớn đau khi nghe anh thú nhận yêu người con gái khác
Mấy ngày sau đó, thỉnh thoảng em lại nhắn tin cho anh ấy và anh ấy vẫn trả lời rất bình thường, như hồi còn yêu nhau. Sau đó em không nhắn tin nữa thì anh ấy lại chủ động nhắn tin cho em, quan tâm em như hồi chúng em yêu nhau. Em đã tin tưởng nhiều lắm rằng anh ấy đang hối hận và muốn quay lại. Cho tới chiều hôm đó, vô cùng tình cờ, em đoán đúng pass facebook của anh ấy và em đọc tin nhắn. Em không tin nổi vào mắt mình nữa, trời đất như sụp đổ lần thứ 2. Anh ấy nói chuyện với 1 người con gái khác, họ yêu nhau, gọi nhau là "anh - mình", rất tình cảm và quan tâm. Em lại càng bàng hoàng hơn khi biết rằng hồi còn yêu em họ đã bắt đầu tán nhau. Cô gái kia biết quan hệ giữa em và anh ấy. Em thừa nhận cô ta thuộc diện dân chơi, nhà có điều kiện, hơn em, chỉ vậy thôi.

Sau khi em viết vài lời lên mạng: “Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, có gì giấu mãi được hả ai đó?", lúc sau anh ấy cũng đã trả lời bằng một câu nói: “Anh nhớ em, cảm thấy hối tiếc". Tối hôm đó, anh ấy gọi điện cho em và thừa nhận mối quan hệ với cô gái kia. Mọi thứ với em như chấm dứt.

Liệu anh ấy có còn yêu em khi đến với người con gái kia? Liệu anh ấy có hay không sự hối hận? Em phải làm sao để đứng lên, để loại hình bóng anh ấy ra khỏi đầu? để thôi không ghen tị với họ? Thực sự em rất mong 1 lúc nào đó, anh ấy phải hối hận và phải đau khổ hơn cả em bây giờ? 
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Người đàn ông nào đủ bao dung?

Thắm lại từ bỏ dù cô yêu Dũng, nhưng tình yêu của Dũng không đủ để bao dung cô và...đứa con.
Người đàn ông nào đủ bao dung?
Người đàn ông nào đủ bao dung?
Thắm thấy tim mình đau đớn trước yêu cầu của gia đình Dũng. Cô không biết sẽ phải lựa chọn thế nào giữa một bên là người đàn ông cô yêu thương và một bên là đứa con chịu nhiều thiệt thòi của mình.

Phải mất một thời gian khá dài trái tim Thắm mới thấy rung động trước một người đàn ông sau nỗi đau tình đầu mà hậu quả để lại là một mầm sống trong cơ thể cô. Ngày ấy, cô mang bầu với một gã sở khanh. Cái thai quá to không thể bỏ vì sẽ nguy hiểm đến tính mạng nên Thắm đành chấp nhận làm một bà mẹ khi còn độc thân. Quá nhục nhã trước sự dơ xấu mà con gái gây ra, bố mẹ Thắm đuổi cô ra khỏi nhà. Một mình Thắm lăn lội, cô đi làm công nhân, thuê phòng trọ chờ ngày đứa con chào đời. Thắm đã một mình vượt qua những ngày tháng cơ cực và vất vả nhất của cuộc đời.

Thi thoảng vào dịp giỗ tết, cô vẫn dắt con gái về thăm ông bà ngoại. Nhìn đứa cháu gái bé bỏng, mẹ Thắm cũng thương con, thương cháu nhiều lắm nhưng vì sự bảo thủ và cố chấp của bố Thắm mà cô vẫn không được phép về nhà sinh sống. Thắm không oán trách bố mẹ. Giờ đây cuộc sống của cô cũng dần ổn định hơn. Cô cũng có bé Ngọc Anh làm niềm vui và là động lực để cô vui sống.

Thắm gặp và bị xao lòng trước sự chân thành, tình yêu cuồng nhiệt và không tính toán của Dũng. Anh làm cùng phân xưởng với cô. Mặc dù cũng có tình cảm với Dũng song biết anh là trai chưa vợ, Thắm nhiều lần từ chối Dũng. Cô biết việc lấy một người đàn ông chưa vợ như Dũng cô sẽ gặp phải rất nhiều sự phản đối từ phía gia đình anh. Nhưng trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc.

Trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc
Trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc
Không nằm ngoài dự tính của Thắm, bố mẹ Dũng phản đối quyết liệt. Cũng dễ cảm thông thôi, có người cha người mẹ nào lại muốn cậu con trai chưa vợ của mình cưới một người phụ nữ “ lạ dòng”, không chồng mà lại có con. Thắm không muốn tạo áp lực cho Dũng, cô tôn trọng sự lựa chọn của anh kể cả anh muốn từ bỏ cô cũng không oán hận. Nhưng Dũng một mực yêu cầu bố mẹ tác thành cho anh và Thắm, nếu không anh sẽ sống cả đời không lấy vợ. Trước thái độ gay gắt của con bố mẹ Dũng đành miễn cưỡng chấp nhận.

Mọi chuyện tưởng đã đến hồi tốt đẹp, Thắm từng nghĩ cuộc đời đã không quá khắt khe với mình khi mà sau tất cả những lừa dối, những phụ bạc, những cơ cực mà cô phải trải qua giờ đây cô đã được một người yêu thương, trân trọng mình đến như vậy. Chẳng ngờ trước ngày cưới, bố mẹ Dũng gọi cả hai người đến mà đưa ra yêu cầu: “Anh chị chưa về sống cùng nhau thì nghĩ đơn giản, chứ sau này cái cảnh con anh, con tôi, con chúng ta phức tạp lắm. Tốt nhất là đưa con bé Ngọc Anh về sống với bố mẹ chị Thắm, hàng tháng gửi tiền nuôi nó là được. Nếu không thì đừng có cưới xin gì hết”.

Nghe bố mẹ nói, Dũng hiểu đó là một điều quá đỗi khó khăn với Thắm. Nhưng dù sao đó cũng là yêu cầu của những người sinh thành ra Dũng. Bố mẹ anh cũng vất vả nuôi anh khôn lớn, có cản ngăn cũng chỉ là vì mong anh được hạnh phúc. Việc bố mẹ anh chấp nhận cho anh lấy Thắm cũng đã là sự nhượng bộ và xuống nước của họ rồi, chẳng lẽ giờ đây, cái điều duy nhất mà họ yêu cầu này cũng không làm thì bất hiếu quá. Hơn nữa, đúng là điều đó cũng tốt hơn cho Dũng và Thắm.

Dũng khuyên Thắm nên làm theo lời bố mẹ. Anh cũng sợ Thắm buồn nên động viên: “Trước mắt để vừa ý bố mẹ, mình gửi tạm con ở chỗ ông bà ngoại, một thời gian sau lấy cớ em sinh con cần người phụ giúp, mình lại đón bé Ngọc Anh về. Chỉ cần khi về, vợ chồng, con cái sống hòa thuận bố mẹ sẽ đồng ý thôi”. Thắm thực lòng yêu thương Dũng, vả lại nghĩ tới sự nỗ lực của anh thời gian qua, cô nghĩ thôi cũng đành để con chịu thiệt thòi một chút rồi sẽ nhanh chóng đón con về. Giờ đây, để gặp một người có lòng với mình như Dũng không phải là đơn giản.

Thắm cần một người đàn ông không chỉ yêu mình mà còn yêu cả quá khứ sai lầm của cô
Thắm cần một người đàn ông không chỉ yêu mình mà còn yêu cả quá khứ sai lầm của cô
Nhưng cuộc sống vốn không chiều lòng người. Bố Thắm mới chỉ nghe cô đặt vấn đề đã trợn mắt lên quát tháo: “Ở cái nhà này, từ ngày mày bôi gio trát trấu vào mặt tao, tao đã coi như mày chết từ lâu rồi. Mọi khi vì nể mẹ mày già cả, muốn gặp mày nên tao vẫn để cho mày tới thăm mẹ mày thôi chứ giờ bảo tao nuôi cái đồ nghiệp chướng đó thì đừng có mơ”. Mặc cho mẹ Thắm quỳ rạp xuống chân cầu xin chồng tha thứ cho con, để cho cả Thắm và bé Ngọc Anh một cơ hội được nếm mùi hạnh phúc nhưng bố Thắm vẫn gạt phăng đi tất cả. Quá uất hận trước sự nghiệt ngã của bố, Thắm ôm bé Ngọc Anh ra về trong nước mắt.

Mọi việc dường như mỗi lúc một khó khăn hơn, Dũng càng lúc càng muốn nhanh chóng kết hôn với Thắm nhưng chuyện của bé Ngọc Anh chưa giải quyết thì không thể nào được. Vạn bất đắc dĩ, Dũng bèn nói với Thắm: “Hay là mình đưa tạm con vào cô nhi viện hoặc nhà tình thương nào đó, đợi lúc thích hợp thì đón con về?”. Thắm nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn sự trách móc: “Anh biết với em bé Ngọc Anh quan trọng đến như thế nào mà? Em đã trải qua quá nhiều điều khổ cực để nuôi con bé. Nó là một phần cuộc sống của em. Em nghĩ yêu em anh sẽ yêu luôn cả mọi thứ thuộc về em chứ không thể nào chối bỏ con bé như thế được. Em không làm được thế”.

Dũng nổi khùng vì tức giận, đùng đùng ra về. Anh cho rằng Thắm đã không nỗ lực cùng anh để có được hạnh phúc. Nhưng Dũng không phải là một người đàn bà, cũng không phải là một người mẹ để hiểu được nỗi lòng của Thắm. Thắm nhìn Ngọc Anh ngồi lặng lẽ trên chiếc giường của hai mẹ con, ánh mắt thơ ngây của con bé dường như buồn hơn. Có lẽ mấy ngày qua con bé đã cảm nhận được điều gì đó. Thắm chạy lại, ôm chặt lấy con vào lòng mà nức nở: “Con đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi, giờ đây mẹ sẽ không bao giờ vì bất cứ điều gì để con phải khổ. Mẹ sẽ mãi bên con”.
Nguồn: eva
Continue Reading | nhận xét

Sport

Entertainment

World News

Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới Tính-Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giới Tính-Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Em béo, nhưng có héo đâu?

Em không xinh, dáng em cũng không đẹp. Em thậm chí còn béo ú, chân ngắn cũn và mặt tròn mũm mĩm cơ...

Em không thướt tha váy áo được như người ta, cũng không thể mặc được tất cả những gì mình thích. Nhưng chuyện này có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu nhỉ? Em vẫn tự tin là mình dù với thân hình béo ú, có sao đâu anh. Em béo, nhưng sẽ không để mình “héo” bao giờ!

Em cũng đã từng băn khoăn, rằng có chàng trai nào sẽ hết lòng để yêu một cô nàng béo, rằng nếu một ngày người ấy xuất hiện thì có sẽ bỏ đi chỉ vì mình béo hay không? Nhưng rồi em cũng nhận ra, gầy hay béo, có ảnh hưởng gì đến con đường đi tìm hạnh phúc cho mình đâu? Bằng chứng là cuối cùng rồi anh cũng đã đến, và chưa hề có ý định rời bỏ em mà đi. Mà có khi, người béo như em lại hanh phúc hơn nhiều ấy chứ!

Có thể em béo nên không thể đi nhanh, nhưng anh có để ý không vì em chỉ bước được thật chậm bên cạnh anh nên con đường chúng mình đi cùng nhau dài ra từ lúc nào không biết.
Em béo, nhưng có héo đâu?
Em béo, nhưng có héo đâu?
Có thể em béo nên không thể xúng xính áo quần, váy này váy nọ, nhưng em biết làm sao để trông mình xinh đẹp nhất, dù đôi chân có hơi ngắn và thân hình có lỡ hơi tròn trĩnh. Nhưng đã bao giờ anh chê em xấu đâu, nhỉ? Cũng nhờ béo nên em phát hiện ra mình lại biết ăn mặc hơn ấy chứ!

Có thể mỗi mình em béo giữa hàng loạt những chân dài mà anh vẫn gặp, nhưng có cô gái nào cho anh cảm giác được ôm thật chặt, vòng ôm thật trọn như em chưa? Em không tự tin rằng mình là nhất, nhưng em tự hào rằng chỉ có ôm em anh mới có được cảm giác yên lòng và được an ủi. “Béo thế này thì ôm mới thích”, đúng không anh?

Vì em đã béo sẵn rồi, nên nếu có béo thêm tí nữa chắc cũng… chẳng sao! Em sẽ ăn hết những đồ ăn mà anh nấu một cách ngon lành nhất, sẽ vui vẻ theo anh đi hết quán này quán nọ mà chẳng hề kêu ca. Sẽ không để anh phải nhíu mày và thở dài khi em chê hết cái này đến cái kia, sẽ không để anh mệt lòng khi suốt ngày nghe em than thở. Béo thì sao, miễn luôn là chính mình và luôn vui với những gì mình thích.
Em béo, nhưng có héo đâu?
Em béo, nhưng có héo đâu?
Ừ, béo cũng chẳng sao!

Em đã chẳng còn đau lòng vì thân hình quá khổ và ái ngại mỗi khi chiếc kim của bàn cân dịch chuyển đến con số em không hề mong muốn, chỉ muốn hét toáng lên và nhảy xuống ngay lập tức. Nếu anh còn nhớ nhân vật tiểu thư Jones luôn tự ti với thân hình tròn quay của mình nhưng lại có thể đốn đổ hai anh chàng đẹp trai và manly cùng với lời tỏ tình cực kì đáng nhớ “Anh thích em, như em vẫn vậy”? Những cô gái béo luôn sexy, hấp dẫn và êm ái hơn những cô gái “mình hạc xương mai” khác, điều đó đến anh cũng phải công nhận mà!

Béo cũng tốt mà, miễn là đừng để mình “héo” đi chỉ vì những tự ti vớ vẩn. Gầy hay béo, thì cuộc đời trôi như vẫn thế! Chẳng ai hạnh phúc hơn chỉ vì mình gầy. Béo khỏe, béo đẹp, béo lại còn luôn có anh ở bên động viên, thì em thà béo, chứ không muốn mình gầy mà “héo”. Thà là thế, đúng không anh?
Nguồn|: nhật kí cuộc sống

Con đã lớn rồi

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ soi gương hôm nay khác như mọi khi. Mẹ thẹn thùng đứng trước gương, e dè như sợ ai đó bắt găp. Mẹ nhìn hình ảnh mình trong gương, rồi bất giác đưa tay sờ lên trán, bàn tay mẹ chạm nhẹ trên khuôn mặt xạm nắng đã hiện lên những nếp nhan, rồi mẹ thở dài. Hình như mẹ không muốn thấy hình ảnh của mình lúc này, cái hình ảnh thực được phản chiếu ở miếng thủy tinh trong suốt kia.

Mấy đó mà ba đã ra đi được năm năm, ngày ba mất Min cập tuổi mười lăm, con bé mới lớn nên nhõng nhẽo, hay đòi ba chở đi chơi, mua quà...

***

Ba mất đột ngột, sự đột ngột ấy diễn ra trong một vụ tai nạn nghề nghiệp. Nhiều ngày sau đó, Min không tin nổi ba đã bỏ mẹ con nó ra đi mãi mãi. Mấy tối hôm kia ba hứa sẽ chở nó và mẹ đi chơi, hứa sẽ mua quà cho nó, vậy mà ba đã...Nó khóc rất nhiều.

Ngày ba mất, mẹ cũng khóc rất nhiều, mẹ hụt hẫng đến nổi không dấu nó được điều đó, dù mẹ biết rằng ba mất, Min cần một bờ vai để nương tựa, một bàn tay để chở che, cần một người mẹ cứng rắn, tỉnh táo chứ không phải một người mẹ chỉ biết khóc.
Con đã lớn rồi
Con đã lớn rồi
Ba mất, cái lúc Min cần đến những lời động viên, an ủi, cần đến một ai đó che chở thì anh ấy đã đến, anh động viên, an ủi nó rất nhiều. Min nhớ cái câu nói của anh: "người mất thì cứ để họ ra đi thanh thản, người còn sống hãy gượng dậy mà sống", câu nói như một động lực an ủi tinh thần cho nó. Cái cảm giác nhận được sự quan tâm, sẻ chia từ một ai đó khiến nó cảm thấy ấm lòng, nhưng Min lại nghĩ tới mẹ, mẹ cũng cần đến sự sẻ chia ấy.

Bốn năm trôi qua, Min và mẹ đã quen dần với cuộc sống không có ba, rồi một, ngày chú ấy xuất hiện, chú quan tâm, chăm lo cho mẹ con nó như ba hồi còn sống, Min nhìn chú, nước mắt rưng rưng mà nghĩ về ba. Chú rất thương mẹ. Chú là bạn của ba, hai người quen nhau từ hồi còn làm chung cơ quan. Hình ảnh của chú phản diện hoàn toàn với ba nó, chú không cao to, đẹp trai như ba nhưng lại vui tính và hài hước.

Ba nó ít nói, kiên định và không dễ tha thứ cho một việc làm sai trái nào đó,, còn chú ấy thì lại khác hẳn, chú rất hiền và dễ tha lỗi cho người khác.

Chú sống khá khép kín, rất yêu vợ con, vợ chú mất trước ba nó hai tháng. Chú không tính đến chuyện bước tiếp, chỉ biết lo cho con ăn học thành tài.

Tối hôm đó, Min đang coi phim thì thấy mẹ đang soi gương, nhưng lần này mẹ không e thẹn, lén lút như hôm trước. mẹ đang cầm trên tay cái son môi, tô đậm một cách cận thận, tỉ mỉ. Đôi môi của mẹ trở nên đẹp lạ thường sau làn son màu đỏ, những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ đã mờ đi, mẹ của Min lúc này như trẻ lại.

Trước đó mẹ nói với nó, mẹ đi chơi với chú, khuya mới về, chú có chuyện riêng muốn nói với mẹ nên dặn nó ở nhà, mẹ đi sớm rồi về.

Nó chỉ cười và lãng lặng quay mặt về phía tivi, chăm chú xem phim.

Khuya mẹ về, nó giả vờ ngủ khiếp, nhưng đôi mắt thì đang dõi theo từng hành động của mẹ. Mẹ bước đi nhẹ nhàng, tiếng bước chân càng lúc càng tiến về phía nó. Sau ánh đèn ngủ, ánh sáng mập mờ chiếu thẳng vào khuôn mặt mẹ, Min thấy hôm nay mẹ rất đẹp, khuôn mặt tươi tắn, như có điều gì khiến mẹ rất vui. Mẹ khẽ hôn nhẹ lên trán Min, nó vùng dậy ôm chặt lấy mẹ, tối hôm đó hai mẹ con ngồi tâm sự khá là khuya.

Mẹ nói:

- Chú đã cầu hôn mẹ, mẹ yêu chú, nhưng mẹ sợ con không thể chấp nhận gia đình mới này nên mẹ chưa...

Nó im lặng, cái cảm giác rùng cả người, nó biết mẹ rất yêu ba, rất thương nó, nhưng nó hiểu trong cuộc sống, phận làm con gái có rất nhiều điều khó khăn, cần ai đó sẻ chia, nương tựa. Min chợt nghĩ đến nhưng năm tháng có ba bên cạnh, mẹ đỡ vất vả, gia đình vui vẻ, ấm cúng bên nhau.

Rồi chợ nhớ đến chú ấy, người đã chăm sóc, an ủi che chở cho mẹ, nó thấy thương chú.

- Sao mẹ lại nghĩ thế? Con có liên quan gì đâu!

- Mẹ chỉ còn mình con, ba con mất gia đình này mẹ có con là tất cả, mẹ không muốn con phải sống trong cái mái nhà mà mình không thích.

- Mẹ lúc nào cũng lo cho con, con lớn rồi, mẹ nên nghĩ cho mình chứ !

- Ừm mẹ biết !

- Chú ấy tốt với mẹ thế, ba mất lâu rồi mẹ cũng nên tìm kiếm cho mình cái hạnh phúc mới. Chú yêu mẹ lắm đó, dẫu không bằng ba nhưng đó là tình yêu.

- Con thì biết gì về tình yêu.

- Con biết mẹ ạ ! mẹ nhận lời chú ấy đi, đã đến lúc mẹ tính đến chuyện bước thêm bước nữa, nhìn mẹ vì con mà quên đi cuộc sống của riêng mình, con buồn lắm mẹ a !. Mẹ hi sinh cho con quá nhiều rồi, hãy để chú ấy chăm sóc cho mẹ như chính mẹ đã chăm lo cho con, mẹ cần đều đó.

-

Nó nói xong, khóe mắt rưng rưng, ướt đẫm những giọt. Mẹ nhìn nó, im lặng, lắng nghe từng hơi thở, nhịp đập của hai con tim. Nó thương mẹ nhiều lắm, nó cảm thấy rất vui khi đã có người quan tâm, chăm sóc cho mẹ, lòng nó thanh thản đi rất nhiều, Nghĩ đến thế mà nó cảm thấy xung sướng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Ngoài trời, những cơn mưa tí tách, cơn mưa đầu mùa đã kéo đến...
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Bạo lực trong tình yêu

Chúng tôi yêu nhau một năm thì chia tay tới hai chục lần. Cứ hai lần gặp nhau thì phải có một lần cãi vã vì đủ thứ chuyện trên đời, ví dụ như về cô người yêu cũ của anh ta (mà anh ta vẫn chưa cắt đứt liên lạc) và đôi khi các cuộc cãi vã đó chuyển sang đánh nhau. Có lần, tôi cố tình giằng lấy điện thoại di động của anh ta để đọc tin nhắn, anh ta nổi giận bóp cổ tôi. Nhưng dù thế chúng tôi vẫn không thể chia tay được, cứ chia tay rồi quay lại vì... nhớ! Tôi phải làm thế nào với anh ta đây?
Bạo lực trong tình yêu
Bạo lực trong tình yêu
Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy với cái kết là An Dương Vương cưỡi ngựa ra biển, sau lưng là con gái Mỵ Châu rắc lông ngỗng đánh dấu lối đi và thần Kim Quy từ biển hiện lên nói: “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó!”? Trong chuyện tình cảm của bạn, có lẽ câu này là thích hợp nhất: “Giặc ở bên trong nhà ngươi đó!”.

Khi bạn cố gắng giành lấy điện thoại của bạn trai để đọc tin nhắn, bạn đã làm sai, nhưng đó là cái sai nhỏ. Cái sai lớn hơn của bạn là không tin tưởng bạn trai của mình và hơn hết, bạn đã và đang duy trì mối quan hệ với một người đàn ông mà bạn không đặt niềm tin ở họ. Thậm chí anh ta còn dùng đến tay chân để nói chuyện với bạn, nhưng bạn vẫn bỏ qua. Như thế thì những mâu thuẫn hiện nay của bạn với anh ta, bạn là người đáng trách hàng đầu chứ không phải ai khác.

Con số của WHO cho biết hơn 1/3 phụ nữ toàn cầu đã từng bị bạo hành về mặt thể chất hoặc tinh thần. Trong số những người phụ nữ bị giết hại, 38% bị giết bởi chồng/nhân tình của mình. Như vậy mối quan hệ giữa bạn và người yêu như thế nào có thể ảnh hưởng đến tình mạng của bạn, chưa nói đến những ảnh hưởng về mặt tinh thần, sa sút về công việc và giết chết các mối quan hệ xã hội khác. Vấn đề là nếu bạn sai ở thời điểm lựa chọn một người đàn ông thì đã đành, đằng này bạn còn sai ở việc tiếp tục chịu đựng người đàn ông đó thì rất khó hiểu. Đánh người không phải là chuyện đùa, nhất là đánh một phụ nữ, tại sao bạn lại tha thứ cho người đàn ông đó?

Người đàn ông sử dụng nắm đấm không có nghĩa là người đàn ông mạnh mẽ, điều đó chỉ cho thấy rằng anh ta biết mình quá yếu đuối nên mới phải mượn tới bạo lực. Bạn nên nhớ rằng lúc này còn đang yêu nhau mà anh ta dám làm như thế, thì sau này kết hôn với nhau rồi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn thôi.

Thật ra tôi hiểu anh ta. Về bản chất là anh ta rất yêu tôi, vì có nhiều khi anh ta chiều chuộng tôi lắm. Cãi nhau hay đánh nhau chỉ là do mất bình tĩnh tạm thời. Anh ta rất cô đơn, ít bạn bè, mà chính tôi cũng thế. Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục.
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Bào chữa cho người đàn ông mình yêu là đặc điểm của những người phụ nữ. Anh ta không gọi điện cho mình? Anh ấy bận. Anh ấy không tặng hoa, tặng quà hay chúc mừng gì? Anh ấy không quen lãng mạn... Nhưng nếu anh ta đánh bạn, đó lại là chuyện khác. Đó là một ranh giới mà lẽ ra anh ta không bao giờ nên vượt qua.

Nhưng lúc này anh ta đã giẫm lên ranh giới đó và càng lúc mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn (dưới sự cho phép của bạn, tôi phải nhấn mạnh thế). Nếu chưa chia tay anh ta, bạn hãy sử dụng các biện pháp tạm thời sau đây nhé:

• Tìm đến một người tư vấn tâm lý chuyên nghiệp.

• Chia sẻ vấn đề của mình với một người thân, một người bạn... Điều này không chỉ mang đến lời khuyên mà còn giúp bạn giảm căng thẳng, cân bằng lại tâm lý.

• Khi người đàn ông nổi giận, bạn đừng “thêm dầu vào lửa”. Hãy nhịn đi, để lúc khác nói chuyện. Nếu lúc nào cái “tôi” của bạn cũng giương cao, không chịu nhường nhịn thì đối phương cũng khó giữ bình tĩnh được.

Bạn cần hiểu rằng vấn đề ở bên trong bạn mới là vấn đề nghiêm trọng. Nếu bạn không giải quyết được vấn đề đó, thì hoặc là bạn sẽ rất khó chia tay người đàn ông yếu đuối hiện tại (bạo lực là biểu hiện của yếu đuối), mà có chia tay được, thì người đàn ông tiếp theo cũng dễ giống như thế (bởi bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông na ná như thế).

Tôi không thể chia tay anh ta được. Anh ta là mối tình đầu của tôi, chúng tôi gắn bó và yêu thương nhau mãnh liệt. Tôi không hiểu sao nhiều lúc lý trí của mình đã chỉ ra đủ thứ điểm xấu của anh ta rồi: luộm thuộm, không quyết đoán, thỉnh thoảng còn khóc lóc, chẳng có vẻ gì là muốn kết hôn, ghen tuông, bạo lực...nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ được anh ta. Có lẽ số trời đã định đoạt tôi và anh ta là như thế.

Giả sử con người bạn là một công ty cổ phần, thì ba vị sau đây nắm giữ nhiều cổ phần nhất: Lý Trí, Tình Cảm và Bản Năng.

Bạn có quan hệ tình dục với anh ta hay không? Tôi dám chắc là có. Tức là phần Bản Năng của bạn đã bỏ phiếu cho anh ta và khi rời anh ta ra, bạn “nhớ” anh ta, chính là cảm giác này. Thứ hai, Tình Cảm của bạn cũng hoàn toàn bỏ phiếu cho anh. Thế thì bạn thấy đấy, Lý Trí của bạn đơn độc trong cuộc chiến này, mà nó lại không đủ mạnh mẽ.

Như vậy, nếu bạn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, từ bạn bè, người thân và các mối quan hệ xã hội khác, thì tình trạng hiện nay của bạn sẽ còn kéo dài. Đây không phải vấn đề của “số Trời”, mà là bạn có đủ yêu bản thân mình tới mức bảo vệ được nó hay không. Bạn cần nhớ một điều rất cũ: nếu bạn không đủ yêu bản thân, ai sẽ làm việc đó thay bạn được?
Nguồn: 24h

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau

Mỗi lần em hỏi anh có ghen không khi em đưa mắt ngắm nhìn một chàng trai khác anh đều trả lời là không. Em hơi buồn, nhưng cũng buồn vu vơ vậy thôi. Rồi một ngày anh lại nói với em “có là gì của nhau đâu mà ghen?"
Một năm rồi phải không anh? Một năm từ khi em mở trái tim này ra và đón anh bước vào. Em cứ nghĩ em đã là một góc nhỏ trong tim anh, là một phần cuộc sống của anh, vậy mà … thì ra mọi thứ đều là em lầm tưởng.

Ừ, em không là gì của anh, sao em không nhận ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu em nhận ra điều này sớm hơn thì em sẽ không ghen khi thấy anh nói chuyện với người con gái khác, sẽ không buồn khi anh đi chơi với bạn bè và cũng sẽ chẳng khóc nếu anh có vô tình quên mất sự xuất hiện của em.

Anh biết không, trước khi yêu anh, em hay một mình, nhưng em không khóc, em cũng chẳng thấy buồn. Đến khi yêu anh, anh lúc nào cũng ở bên em, anh thay đổi cái thói quen thức khuya của em, anh thay đổi cái cách lúc nào cũng ôm khư khư cái máy nghe nhạc của em, anh giúp em nhận ra cuộc sống này còn nhiều điều mới mẻ, anh còn nhắc em phải biết nắm giữ hạnh phúc của mình nữa. Để rồi, những lúc anh chán nản vì em, vì cái tính trẻ con của em, em lại một mình ngồi khóc.
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Em chưa bao giờ khóc vì ai nhiều như thế anh à. Em không biết như vậy có phải em quá yếu đuối không, nhưng thật sự em đã không thể đếm hết những lần vì anh rơi nước mắt rồi. Người ta nói yêu là phải hiểu, phải thông cảm cho nhau, anh cũng nói anh hiểu em, nhưng đến cuối cùng anh cũng chẳng thể vì em mà từ bỏ đi thói quen của mình. Em đã sai khi ngộ nhận đó là tình yêu, em sai rồi phải không anh?

Là vì em chưa bao giờ yêu nên không thể vì anh mà hi sinh thêm nữa hay do anh vì quá hạnh phúc rồi nên không biết giữ gìn đây? Người ta vẫn thường vô tình với những gì mình đang có anh nhỉ, ai cũng có quyền xao nhãng hình bóng của một người khác để sống trong niềm vui mới phải không anh?

Em yêu anh, em không biết em đã yêu anh từ lúc nào, em càng không biết em yêu anh nhiều bao nhiêu, em cần anh bên cạnh, cần được anh yêu thương, cần được anh che chở và quan tâm. Anh biết đấy, em đã không có được tình thương của cha, thế nên, em mất đi rất nhiều niềm tin vào cuộc sống. Nhưng em đã đặt hết niềm tin vào anh, em đã nghĩ anh sẽ dành cho em một tình yêu trọn vẹn. Đến cuối cùng, cái mà em nhận được chỉ là những vết nứt trong trái tim anh. Anh bên em như một thói quen, anh chiều chuộng em theo trách nhiệm, em không cần thứ tình cảm đó anh à. Anh không cần gượng ép mình như thế đâu anh, vì người mình yêu mà hi sinh là chuyện tốt nhưng gượng ép hi sinh thì đã không còn là tình yêu nữa rồi.

Còn nhớ lúc đầu khi mới quen anh, em chênh vênh, em sợ hãi trong những lời xì xầm của bạn bè, nhưng anh đã đến bên em và nói với em rằng: “Anh lúc nào cũng nghĩ cho tương lai chúng mình nên luôn cố gắng, còn em thì cứ chỉ nhìn về quá khứ mà suy nghĩ lung tung”. Chắc anh không biết câu nói đó của anh đã khiến em thay đổi cách nhìn của em về anh, thay đổi tình cảm mà em dành cho anh nhiều thế nào đâu anh nhỉ. Vậy mà giờ, cũng chỉ một câu nói chưa là gì của nhau thôi đã làm tan trong em hết bao nhiêu hi vọng, bao nhiêu dự định đang ấp ủ trong tim. Đau lắm đấy, anh biết không?
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhận ra ta chưa bao giờ là của nhau
Nhưng anh à, dù có đau thế nào thì em cũng phải cám ơn anh, cám ơn anh đã nói cho em nghe về điều đó, cám ơn anh bằng một cách vô tình đã nhắc nhở em rằng mình vẫn chưa là gì của nhau, cám ơn anh đã dắt em bước ra từ trong những mộng tưởng, cám ơn anh đã không khiến em yêu anh nhiều hơn nữa.

Có thể anh sẽ cười vì tình yêu của em, nhưng dẫu thế nào thì nó cũng là yêu rồi anh à. Nhưng bây giờ em mệt mỏi lắm. Từng lời em nói đã không còn là sự bận tâm của anh, nối buồn trong em cũng chỉ còn là gánh nặng trong anh, vậy thì em sẽ không khiến anh bận lòng thêm nữa. Em trả anh về với khoảng không của anh, em trả anh về với thời gian của anh, trả anh về lại bên người anh yêu thương.

PS: Ừ, em không là gì của anh, nhưng anh đã là một phần quá lớn trong trái tim em rồi.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Hy vọng cuối cùng

Mẹ đang ở cái “ngưỡng” của sự chịu đựng. Bao nhiêu năm nay mẹ đã sống trong sự buồn tủi, chán chường... Mẹ đã nghĩ đến chuyện ly hôn không chỉ một vài lần.
Hy vọng cuối cùng
Hy vọng cuối cùng
Hai chữ “ly hôn” luôn nung nấu trong lòng mẹ, chỉ có ly hôn mẹ mới được thanh thản, mới không mỏi mòn, héo úa đi từng ngày. Nhưng mẹ đã cố kìm lòng để giữ cho con một mái nhà, để con lớn lên không buồn tủi. Mẹ luôn dặn lòng phải cố lên, cố lên chút nữa, cho con...

Mẹ đã ráng sống những ngày như thế. Ráng mỗi ngày, mỗi tháng, mỗi năm cùng ước mong con mau khôn lớn để hiểu nỗi lòng của mẹ. Mẹ mong một ngày con đủ cứng cáp để đối diện với sự thật mà không oán giận chuyện ba mẹ ly hôn.

Nếu ba mẹ ly hôn, có lẽ trong mắt con cũng như nhiều người, đó là điều không hiểu nổi. Bởi nhìn vào chỉ thấy ba con rất hiền, lại chẳng có “tật” gì đáng trách. Hàng ngày ba vẫn đi làm, tối trở về căn nhà có vợ và con. Nhưng trong căn nhà đó, ba ngày càng giống người xa lạ. Ba lầm lũi đi về, chẳng vui, chẳng buồn cũng chẳng hề có ý kiến gì trong cuộc sống chung với mẹ con mình. Mẹ từng tìm đủ mọi cách để níu ba gần lại, để cả nhà ấm áp, sẻ chia... Nhưng mọi cố gắng đều vô ích.

Mẹ đã sống hết lòng, thương yêu, chăm sóc, quan tâm... Mẹ nghĩ cứ “cho” đi rồi sẽ “nhận” lại, nhưng mẹ “cho” đến mòn mỏi, cạn kiệt nỗi lòng mà ba con vẫn dửng dưng! Không chỉ với riêng mẹ, đã nhiều phen ba còn làm mẹ phải khó xử và xấu hổ với bên ngoại. Cuộc sống dù có khó khăn, vất vả, dù có thiếu thốn bao nhiêu mẹ cũng đã trải qua, không ngại. Nhưng mẹ sợ sự lạnh lùng, vô cảm của ba con. Ba con luôn đứng ngoài mọi niềm vui, nỗi buồn và cả những lo toan của mẹ. Ba chẳng bao giờ la mắng nhưng cũng chẳng hề quan tâm, dạy dỗ, lo lắng cho con. Tất cả mọi điều ba đặt hết lên vai mẹ. Mẹ cảm thấy dù có điều gì xảy đến với mẹ, thậm chí là cả cái chết cũng khó làm ba thay đổi. Điều đó như con dao vô hình cứ cứa vào tim mẹ, đau nhói. Mẹ không thể tưởng tượng người đàn ông hiền lành trước kia mẹ tin tưởng, gửi gắm cuộc đời lại có thể lạnh lùng đến thế.

Mẹ từng ước, một điều ước có thể thật tức cười nhưng là thật: Phải chi ba con cứ như những người đàn ông khác, đừng “hiền” mà cứ “dữ” đi! Hãy cứ cằn nhằn, la mắng hoặc có thể là cả “sai lầm” cũng được. Để mẹ cũng buồn, cũng giận, kể cả... hờn ghen! Nhưng ít ra như vậy mẹ còn cảm nhận được người đàn ông đó là... “chồng mình”. Đằng này, ba bên mẹ mà như không hiện hữu. Nỗi thất vọng của mẹ ngày lại ngày thêm chồng chất, nhưng mẹ vẫn tự nhủ hãy cố đợi con. Mẹ mong từng ngày con khôn lớn...

Nhưng mẹ bỗng hoang mang khi nhận ra con càng lớn càng giống ba. Mẹ tự trách mình sao không sớm nhận ra, rằng con cũng có thể bị “lây nhiễm”. Hình như con càng lớn càng trở nên xa cách - lặng lẽ - một mình. Có lẽ ba chính là “tấm gương” lớn nhất, rõ nhất đã góp phần hình thành nên tính cách của con. Cũng như ba, con vô tư đón nhận tất cả mọi điều từ mẹ một cách thản nhiên, không cảm xúc. Con lầm lũi thu mình, chẳng muốn sẻ chia...

Có lẽ nào đã muộn? Mọi cố gắng của mẹ bao năm qua đã trở nên vô nghĩa sao con? Mẹ biết phải làm sao nếu chút hy vọng cuối cùng là con cũng vuột mất! Mẹ thực sự kiệt sức và sắp ngã quỵ. Mẹ muốn đưa ra bàn tay mỏi mệt, mong được nắm lấy mà biết có còn ai?
Nguồn: dantri

Người con gái mang trái tim yếu đuối

Mỗi tin nhắn, mỗi lời nói, mỗi sự quan tâm của người khác đều khiến em nhớ và mang ra so sánh với anh.
Người con gái mang trái tim yếu đuối
Người con gái mang trái tim yếu đuối
Đã tự hứa với mình rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì lòng cũng không bao giờ được chạnh. Thế nhưng mọi thứ chẳng hề đơn giản, bởi vì hóa ra xóa bỏ hình ảnh của anh ra khỏi đầu là điều không hề dễ một chút nào.

Hôm nay vô tình em lại ngang qua con đường ấy. Từng vòng xe cứ chầm chậm lăn bánh trong khi trái tim em đang vô thức hướng về phía một người. Đã từ rất lâu rồi em không cho phép mình qua đây, bởi vì sợ rằng sẽ chẳng thể ngăn được lòng mình lại dạt trôi theo những ký ức trở về từ miền dĩ vãng. Nhưng hôm nay em cũng không biết vì sao nữa, là chiếc xe tự đi lạc, đôi chân đi lạc hay là trái tim em đang cố ý muốn lạc đường?

Em nhớ anh, có lẽ bây giờ thì em chẳng thể nào chối bỏ được điều ấy nữa. Chỉ suýt chút nữa thôi là em sẽ đánh tay lái để chiếc xe của mình rẽ vào con đường đó, để có cơ hội được nhìn thấy anh. Em biết mình ngốc lắm nhưng biết phải làm sao đây khi mà trong quá khứ em đã chót lỡ coi anh giống như một phần của trái tim mình.
Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình
Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình
Em đã cố tình phủ định lại nỗi nhớ, cố tình không nghe theo tiếng gọi của trái tim để tìm cách quên anh đi, nhưng dường như vẫn chưa được. Người ta hay bảo rằng sau khi kết thúc một cuộc tình mà cả hai người vẫn còn chưa hết yêu thương thì con gái luôn là người khổ nhất. Điều này em thấy đúng, có lẽ bởi con gái dù vẻ ngoài lạnh lùng, mạnh mẽ đến đâu nhưng luôn mang một trái tim yếu đuối, là người yêu sâu sắc và khó quên.

Hai năm chẳng quá dài với một đời người nhưng nó lại là khoảng thời gian không hề ngắn để cho ta tự tìm cách quên đi một người đã thuộc về quá khứ. Em đã thất bại trong việc đấu tranh với kỷ niệm, đấu tranh với trái tim mình, ít nhất là đến lúc này em có thể tự xác nhận được điều ấy. Quên đi một người là việc tưởng chừng như đơn giản nhưng thực tế lại khó khăn đến vô cùng.
Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này
Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này
Bạn bè vẫn thường khuyên nhủ em rằng: “Khi một cánh cửa hạnh phúc đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra”, rằng em hãy cố gắng mở lòng ra để chào đón cho mình hạnh phúc mới. Nhưng em biết phải làm sao khi mỗi tin nhắn, mỗi lời nói, mỗi sự quan tâm của người khác đều khiến em nhớ và mang ra so sánh với anh?

Chẳng biết đến khi nào em mới hết ngốc nghếch như thế, chẳng biết khi nào những hình ảnh về anh mới thôi ám ảnh trái tim nhỏ bé này. Nếu thời gian là một loại thần dược có thể chữa lành được mọi vết thương thì em sẽ quyết tâm đợi chờ đến ngày vết sẹo trong lòng mình chẳng còn nhìn rõ hình dạng, bởi khi đó nghĩa là hình bóng anh cũng mờ nhạt và thôi ám ảnh trái tim tội nghiệp này.
Nguồn: eva

Nhất định em sẽ giữ anh thật chặt

Yêu anh em cảm thấy cuộc sống này luôn ngập tràn một màu xanh của niềm tin và hy vọng.
Nhất định em sẽ giữ anh thật chặt
Nhất định em sẽ giữ anh thật chặt
Em là cô gái mang trái tim yếu đuối, hay suy nghĩ, dễ hờn giận, dễ bị tổn thương và có thể òa khóc ngon lành. Nhưng từ ngày yêu anh bỗng nhiên em lại trở nên vui vẻ và yêu đời đến lạ, dĩ nhiên đôi lúc vẫn hờn giận nhưng cũng chỉ là những vu vơ trẻ dại mà thôi. Em không hiểu là tình yêu khiến con người ta trở nên tin yêu vào cuộc sống hay bởi anh có phép thần thông quảng đại nên đã biến đổi được cả tính tình và cách nhìn nhận cuộc sống của em.

Từ ngày yêu anh em biết tự chăm sóc cho bản thân mình. Dù không muốn nhưng em vẫn cố gắng ép bản thân mình thực hiện theo đúng thời gian biểu mà anh đã kỳ công soạn sẵn, không còn thức khuya dậy sớm, cũng chẳng vì ham xem mấy bộ phim Hàn Quốc mà bỏ quên cả bữa ăn trưa. Từ ngày yêu anh, em không còn dám dầm mình đi dưới cơn mưa mỗi khi trời đổ mưa bất chợt, bởi em sợ nhìn thấy nét mặt anh lo lắng mỗi lần em cảm lạnh, sợ anh đã căng thẳng vì công việc còn phải bận tâm và nghĩ ngợi về mình.
Yêu anh em cảm thấy cuộc sống này luôn ngập tràn một màu xanh của niềm tin và hy vọng
Yêu anh em cảm thấy cuộc sống này luôn ngập tràn một màu xanh của niềm tin và hy vọng
Em đã biết suy nghĩ chín chắn hơn, biết lo lắng và quan tâm tới người khác. Em nhận ra rằng hạnh phúc trong cuộc sống này không chỉ là anh yêu em, em yêu anh mà còn là việc được trao và nhận yêu thương cho những người thân yêu bên cạnh mình. Em trao đi yêu thương để nhận về sự quý mến và quan tâm từ phía mọi người. Với em, được anh yêu vốn đã là hạnh phúc nhưng hạnh phúc ấy còn trọn vẹn hơn nữa khi được tất cả những người xung quanh mỉm cười và chân thành chúc phúc cho hai đứa mình.

Yêu anh em cảm thấy cuộc sống này luôn ngập tràn một màu xanh của niềm tin và hy vọng. Yêu anh, dù trời mưa hay nắng em cũng chẳng hề cảm thấy buồn phiền, dù có mệt mỏi hay áp lực vì cả núi công việc chất đống em cũng chẳng thấy chán ghét hay có mảy may suy nghĩ muốn buông bỏ cuộc sống này. Em nhận ra rằng mỗi ngày trôi qua đều mang đến cho ta những trải nghiệm, dù là trải nghiệm tốt hay xấu cũng đều có thể giúp ta hoàn thiện bản thân mình.
Nhất định em phải giữ thật chặt, không cho anh rời mất khỏi tầm tay với của mình
Nhất định em phải giữ thật chặt, không cho anh rời mất khỏi tầm tay với của mình
Em thường mỉm cười hài lòng khi ngắm nhìn mình trước gương vào mỗi buổi sáng. Từ ngày yêu anh ai cũng bảo em xinh ra, má đỏ, môi hồng và nụ cười thì dịu dàng e ấp. Em cũng không biết nữa, nhưng có lẽ vì muốn lúc nào mình cũng là một cô gái xinh đẹp trong con mắt anh, muốn anh được hãnh diện với bè bạn mà em biết chăm chút hơn cho bản thân mình.

Yêu anh và được anh yêu, đối với em có lẽ chỉ cần như vậy thôi đã được gọi là may mắn. Anh là món quà đặc biệt mà thượng đế đã trao tặng, bởi vậy nên nhất định em phải giữ thật chặt, không cho anh rời mất khỏi tầm tay với của mình. Trong cuộc đời này tìm được người mình yêu và cũng yêu mình vốn đã chẳng phải chuyện dễ, nhưng để tình yêu ấy bền vững và mãi hạnh phúc thì cả hai cùng phải cố gắng thật nhiều phải không anh?!
Nguồn: eva

Tôi yêu em - người con gái không còn trinh!

Tôi nghĩ, mọi người quá lạc hậu, cổ hủ và nhận thức quá thấp hèn khi gọi màng trinh là "Cái quý giá nhất của đời con gái”
Tôi là nam, sinh năm 1987, người yêu tôi là N, sinh năm 1991 và hiện còn đi học. Tôi không to cao đẹp trai, không giàu có, công việc và gia đình cũng bình thường. Khách quan mà nói thì N cũng không sắc nước hương trời nhưng trong trái tim tôi em luôn xinh đẹp và luôn có sức hút với tôi.
Tôi và N đều ở Nam Định. Chúng tôi quen nhau khá vô tình trong chuyện chuyển phòng trọ của những người đi trọ ở Hà Nội, tôi và em biết đến nhau vì có người ở xóm trọ cùng em chuyển sang xóm trọ tôi và từ đó thỉnh thoảng em sang chơi. Cũng từ đó mà dần dần tôi nảy sinh tình cảm với em.
Nhưng tôi đến được với N thật khó khăn, tôi đã phải rất cố gắng và quyết tâm đấu tranh cho tình yêu của mình. Lúc đầu, em nửa có nửa không, tôi cảm thấy em muốn đồng ý với tình cảm của tôi nhưng dường như em có vấn đề gì đó khiến em tự ti nên em thể hiện muốn từ chối tình cảm của tôi, em bảo “Em không xứng đáng”. Tôi không bỏ cuộc mà tiếp tục thể hiện tình cảm với N, không phải bằng quà hay hoa mà bằng chính trái tim chân thành của mình. Rồi một hôm, em nói lờ mờ với tôi rằng “Em không xứng đáng, không một người đàn ông nào có thể chấp nhận đâu, đến em còn không tha thứ được cho mình”. Tôi dần hiểu, nhưng tôi đến với em bằng tình cảm chứ không vì mục đích “cái ngàn vàng” ấy, mặc dù khách quan mà nói thì ai chẳng muốn có được điều đó, tôi cũng muốn nhưng đó không phải là tất cả, không phải là điều quyết định tình cảm của tôi.
Tôi đến với em bằng tình cảm chứ không vì mục đích “cái ngàn vàng” ấy
Tôi đến với em bằng tình cảm chứ không vì mục đích “cái ngàn vàng” ấy
Chúng tôi nói chuyện thẳng thắn với nhau, N nói thật với tôi, em đã trao tất cả những gì quý giá nhất cho mối tình trước đó nhưng người đó không trân trọng em nên em quyết định chia tay. Vì sự thật thà và thẳng thắn ấy mà tôi càng yêu em hơn. Tôi đã phải rất khó khăn, thậm chí rất khổ sở để nói với N và để em tin rằng, tôi trân trọng tất cả nhưng tôi mong em hãy sống ở hiện tại và tôi yêu em, yêu tất cả con người em. N còn hỏi tôi “Anh làm như vậy có đáng không? Anh hãy nghĩ kỹ xem mình thực sự cần gì?” và tìm mọi cách để trốn tránh tình cảm của tôi.

Tôi cũng hiểu được rằng,em lo sợ tôi chỉ đùa cợt, thương hại em, hay sau này khi hai người có chuyện gì thì tôi lại lôi chuyện em không còn trong trắng khi đến với tôi để làm khó em… nhưng với tất cả sự chân thành của mình, sau cả một quá trình rồi tôi cũng được N đồng ý mà rằng “Em sẽ cho mình một cơ hội nữa”.

Tôi đã rất khó khăn để đến được với N, nhưng bù lại khi yêu nhau rồi em luôn quan tâm chăm sóc cho tôi hết mình, càng ngày tôi càng yêu em hơn và tôi cũng cảm nhận được điều đó từ N. Và tôi cũng không bao giờ nhắc đến chuyện em không còn trong trắng khi đến với tôi mặc dù đôi lúc hai người giận hờn nhau, vì tôi hiểu và ý thức được rằng hiện tại tôi yêu em nên tôi sẽ không lấy chuyện quá khứ để dằn vặt em hay làm em bị tổn thương. Tôi chỉ muốn em hiểu rằng: hiện tại, tôi và em yêu nhau!
Tôi chỉ muốn em hiểu rằng: hiện tại, tôi và em yêu nhau!
Tôi chỉ muốn em hiểu rằng: hiện tại, tôi và em yêu nhau!
Tôi nghĩ, mọi người quá lạc hậu, cổ hủ và nhận thức quá thấp hèn khi gọi màng trinh là "Cái quý giá nhất của đời con gái”. Lẽ nào con gái không có cái gì khác đáng quý hơn cái đó sao, cái đó khi sinh ra hầu hết con gái đều có và để mất đi thì chỉ cần vài giây phút với rất nhiều nguyên nhân khác nhau và thậm chí bây giờ người ta có thể vá lại, trong khi có những điều phải cố gắng trau dồi, tích lũy, đổ mồ hôi sôi nước mắt cả đời thì lại không được coi là cái quý giá nhất?

Tôi muốn nói với các bạn nữ rằng: Hãy luôn biết giữ gìn bản thân mình, nhưng vì một lý do nào đó bạn không còn trinh trắng thì đừng bao giờ tự ti mà hãy trân trọng bản thân mình, nếu ai đó đến với bạn thì bạn hãy mạnh dạn nói thẳng điều đó ngay từ lúc đầu, bạn có những điều đáng yêu riêng và nếu người đó thực sự yêu bạn thì họ sẽ chẳng vì cái đó mà từ bỏ bạn trừ khi người đó yêu chỉ với mục đích có được cái đó thì sớm muộn hai người cũng chia tay hoặc khi bạn chủ động sống buông thả bừa bãi thì thật khó chấp nhận.

Còn với cánh nam giới thì mong các bạn hãy suy nghĩ và hành động sao cho có tính “người” hơn là “con”! Ta thử hỏi sao bạn đi quan hệ bừa bãi khi mà bạn chẳng yêu thương và xác định đến với người ta? – Con người khác con vật ở điểm này đó, nhiều người biết mà tại sao nhiều bạn cứ lợi dụng chiếm đoạt của con gái rồi lại muốn vợ mình còn trinh trắng? Cuộc sống có quy luật nhân quả, bạn làm như vậy thì đừng mong vợ bạn còn trinh trắng …vì nếu có thì cũng có thể là cái được vá lại hoặc khi biết bạn lấy họ chỉ vì cái đó thì họ cũng sớm… chán bạn mà thôi, vì phụ nữ luôn cần tình yêu thực sự hơn là tình dục!
Nguồn: 24h

Tâm sự tuổi 20

Tôi mới chỉ 20 tuổi thôi mà, sao tôi lại phải chịu đựng nỗi đau quá lớn này?
Tâm sự tuổi 20
Tâm sự tuổi 20
Năm tôi 20 tuổi một biến cố của đời tôi đã xảy ra, tôi không thể tin được trong người tôi lại đang mang một căn bệnh tàn ác đó là bệnh suy thận mãn tĩnh - một căn bệnh đã lấy đi của tôi tất cả.

Tại sao một căn bệnh không quá đau đớn khiến người bệnh không kêu la hay gào thét cũng chẳng dữ dội từng cơn, nhưng nó làm cho người bệnh dằn vặt những cơn sốt cứ âm thầm xuất hiện. Nó cứ âm thầm và lặng lẽ để rồi lấy đi bao ước mơ tương lai sự nghiệp khiến tôi phải khóc trong yên lặng.

Trong đầu tôi luôn tự hỏi tại sao căn bệnh lại đến sớm thế? Tôi mới chỉ 20 tuổi thôi mà, sao tôi lại phải chịu đựng nỗi đau quá lớn này? Tuổi trẻ mà tôi chưa làm được gì cho gia đình, xã hội cuộc sống này đâu? Sức sống trong tôi đang tràn đầy niềm tin và hy vọng, mục đích và con đường tương lai đang chào đón tôi, tại sao mọi thứ quá nhanh khi chỉ mới bắt đầu.
Tại sao mọi thứ quá nhanh khi chỉ mới bắt đầu
Tại sao mọi thứ quá nhanh khi chỉ mới bắt đầu
Ôi cuộc sống không như những gì con người ta mong muốn, cảnh đời thật éo le, có rất nhiều người muốn được sống, muốn thực hiện ước mơ của riêng mình. Con đường đi tìm sự sống của tôi thật gian nan và vất vả vậy mà ở đâu đó trong cuộc sống này lại có những người không biết quý trọng những gì mình đang có đó là sức khỏe, họ lại lao vào nhưng thú vui của tệ nạn xã hội như: rượu chè, cờ bạc, ma túy...

Dù cuộc sống có mong manh nhưng tôi đã tự hứa với bản thân mình phải sống thật tốt để đón nhận những gì là của mình, những gì mình đang có và sẽ không đánh mất niềm tin dù cuộc sống không quá ưu ái mình, cho dù ranh giới giữa sự sống và cái chết là rất mong manh. Và dù thời gian tôi được sống chỉ là giây phút ít ỏi.

Dù thế nhưng trong tôi luôn tìm thấy sự bình an nơi thiên chúa, tôi phó thác mọi sự trong tay chúa. Chúa là gia nghiệp đời con, là chén phúc lộc cho con, số mạng này trong vòng tay chúa. Đúng vậy số mạng con trong vòng tay chúa.
Nguồn: 24h

Gửi anh của một thời

Người ta thường bảo “Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, rất đậm đà và cũng rất đắng cay”. Đã ba năm, kể từ ngày anh lên tiếng đặt dấu chấm cho mối tình đầu của chúng mình, em vẫn không thể quên…
Gửi anh của một thời
Gửi anh của một thời
Quên sao được khi mà trong ví em luôn có hình của hai đứa chụp chung. Có lẽ bức hình là rào chắn để em không thể tới với người con trai khác. Em không còn nhớ anh da diết như những ngày đầu anh nói chia tay nữa, tim em cũng không còn đau mỗi khi em thấy anh đi với người con gái khác nữa. Chỉ còn một nỗi nhớ trống rỗng, không tên và khó hiểu, chai lì vì đã hy vọng nhiều, và thất vọng quá nhiều.

Có những lúc ngồi một mình trên sân thượng, em ngắm những đóa điệp vàng rụng lả tả xuống sân nhà. Nỗi nhớ anh lại ùa về, em nhớ con đường ngày xưa hai đứa đi chung, nhớ những buổi chiều cùng đạp xe trên con đường dài hút hút tưởng như là bất tận, nhớ bàn tay ai ấm áp đưa lên vỗ về, và nhớ ánh mắt ai đó tìm em dáo dác trong một buổi tối mưa dữ dội. Tất cả những ký ức về anh tưởng đã chôn chặt trong lòng giờ lại ùa về như cuộn phim không lời.

Em có phải là mối tình đầu của anh không nhỉ? Có lẽ là không. Anh là con thuyền, anh thuộc về biển cả với những con sóng ngoài khơi cứ chòng chành mãi không biết chán. Em chỉ là bờ cát, em thuộc về những gì bình yên mà anh cho là nhàm chán.

Anh ra đi. Cuộc sống đã có vô vàn lý do để chúng mình trở thành hai kẻ yêu nhau hạnh phúc nhất thế gian thì cũng có ngần đấy lý do để mỗi người trở thành người bất hạnh trong tình yêu với người kia. Em chưa bao giờ trách anh vì điều đó. 

Anh đã từng nói “khi nào còn yêu, người ta còn tha thứ lỗi lầm cho nhau”. Em đã coi câu nói đó làm niềm tin để vững vàng sống tiếp và cũng để tha thứ cho anh dù biết rằng anh không bao giờ quay lại. Tỏ ra cứng rắn và nở những nụ cười với anh, em ước gì mình là mặt trời để mang những tia nắng mà thực chất là những giọt nước mắt kia sưởi ấm cho thế gian và tự hào rằng nỗi đau của mình có thể mang hạnh phúc cho người khác. Nhưng sao khó quá.

Bây giờ em đã là một cô gái thành đạt trong công việc, có những thứ mình muốn, tất cả chỉ để chứng minh cho anh thấy rằng em đã trưởng thành như thế nào từ nỗi đau anh để lại cho em. Hôm nay trời lại mưa, cũng trong một chiều mưa thế này ba năm trước, anh đi bên em và nói “mình không bao giờ xa rời nhau”. Trách anh sao thay đổi quá nhanh nhưng biết sao được khi những thứ em có thể mang lại cho anh chỉ là những gì anh cho là nhàm chán.

Em đã nghĩ không biết mình sẽ thế nào vào ngày cưới của anh. Nhưng giờ em lại thấy thật bình yên khi nhìn anh nắm tay một cô gái khác bước vào lễ đường. Cô gái đó thật đẹp và chắc hẳn sẽ mang lại cho anh những gì anh muốn. Tiền là gì nhỉ, tiền không thể mua được tất cả, nhưng thật đáng buồn là nó lại mua được nhiều thứ. Hay ít ra thì nó cũng đã làm anh có được những gì anh mong muốn khi cưới cô gái kia. 

Quay chân bước đi trong ánh chiều tà, trên con đường quen thuộc ngày nào hai đứa đi chung, em rút bức ảnh hai đứa mình ra, nhìn ngắm và chợt buồn vì những hạnh phúc mình có được sao mong manh quá. Đã tới lúc em nên để nó đi, chúc anh hạnh phúc trên con đường anh đã chọn và vững vàng với bến đỗ của mình.
Nguồn: dantri

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

Mất người yêu vì không biết "chiều"

Vì tôi ích kỷ chỉ biết "giữ" cho mình mà anh đã phản bội tôi để đến với cô gái khác.
Mất người yêu vì không biết "chiều"
Mất người yêu vì không biết "chiều"
Em và anh tình cờ quen nhau ở một tiệm cắt tóc. Lần đầu tiên gặp anh, em chẳng có ấn tượng gì đặc biệt. Nhưng ngược lại, anh rất thích em và tìm mọi cách để theo đuổi em. Anh đã làm tất cả mọi việc chỉ mong muốn chiếm đoạt được trái tim em.

Để lấy lòng em, anh không ngần ngại rủ những cô bạn thân của em đi ăn, đi bar hay đi dã ngoại. Những lần đi chơi đó cũng không thể nào vắng mặt em. Anh là người đàn ông rất ga lăng, chu đáo. Ngày sinh nhật em hay ngày lễ, tết, anh đều tặng hoa và những món quà đắt tiền cho em. Anh cũng là một người đàn ông rất lãng mạn nên luôn có những cử chỉ, hành động nhẹ nhàng khiến em cảm thấy rất hạnh phúc.

Cũng vì sự chu đáo, tận tình của anh mà em yêu anh từ lúc nào cũng không hay biết. Bạn bè xung quanh ai cũng ghen tị với em khi có được một người yêu tuyệt vời như thế!

Em đau đớn khi biết anh đã phản bội em đến với người con gái khác
Em đau đớn khi biết anh đã phản bội em đến với người con gái khác
Chúng em yêu nhau tính đến nay đã được hơn 10 tháng. Em cảm thấy rất hài lòng về sự lựa chọn của mình. Dù thời gian có qua đi, anh vẫn ân cần, săn sóc em rất chu đáo. Hai đứa cũng có rất nhiều kỷ niệm hạnh phúc khi ở bên nhau. Và điều đặc biệt là dù rất yêu nhau nhưng bọn em vẫn chỉ dành cho nhau những cử chỉ âu yếm, nhẹ nhàng chứ chưa vượt qua giới hạn cho phép.

Những tưởng tình yêu của hai đứa sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế! Nhưng em nào ngờ được, anh đã phản bội em để đi theo một người con gái khác.

Đợt Tết vừa rồi, em có về quê một tháng thì nghe bạn em kể lại, cô ấy đã chứng kiến cảnh anh đi chơi với người con gái khác và tình tứ dắt cô ta vào nhà nghỉ. Em đã thực sự rất sốc khi biết điều đó… dù rằng, trăm nghìn lần em không muốn tin đấy là sự thật.

Khi em hỏi anh về chuyện đó, anh không thanh minh, không phủ nhận… anh im lặng một lúc và lí nhí nói lời xin lỗi. Và càng cay đắng hơn khi anh nói rằng: “Anh không thể tiếp tục với em nữa. Chỉ khi ở bên cô ấy, anh mới có được những giây phút hạnh phúc thật sự. Còn em, em vẫn chỉ dành cho anh những tình cảm hơn tình bạn chút xíu thôi”.

Anh ra đi, để lại mình em trong nỗi đau đớn. Em biết rằng một khi anh đã quyết định thì dù em có níu kéo thế nào, anh cũng không bao giờ quay lại.

Đến bây giờ thì em đã hiểu vì sao người ta nói: “Trong tình yêu phải có tình dục”. Cũng vì em giữ khư khư cho riêng mình, vì em ích kỷ không biết “chiều” anh nên em mới đánh mất tình yêu thật sự của mình!
Nguồn: 24h

Thư gửi người yêu cũ: Em rất tốt còn anh thì sao?

Nắng chói chang, nền trời cũng xanh thẳm. Ta rong ruổi lặng im trên chuyến xe trở về nhà, cũng như tất cả những chuyến đi trước đây của ta, đi là để trở về, đi là để thêm yêu và trân trọng hơn những gì ta đang có
Thư gửi người yêu cũ: Em rất tốt còn anh thì sao?
Thư gửi người yêu cũ: Em rất tốt còn anh thì sao?
Núi cao, núi vòng quanh, núi mở ra bức tranh đồng quê mà đã rất lâu rồi ta mới thấy lại. Bản tình ca mùa hè bất chợt vang lên, nhịp nhàng nhịp nhàng, ta thấy mình xoay trong những bước nhảy của thời gian và tất cả những gì đã qua trở về như một cuốn phim trước mắt.

Bản nhạc hết, giấc mơ dừng…

Nhắm mắt lại mà nghe…

Dư âm vẫn còn đây…

Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!

Thư gửi người yêu cũ….

Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.

Chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn còn nồng nàn gọi nhau bằng hai tiếng “Người yêu”, chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn trịnh trọng giới thiệu với người khác về hai chữ “người yêu”. Nhưng ngày hôm qua là ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của nhau. “Người yêu cũ”của nhau.

Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!
Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!
Người yêu cũ à! Anh nghĩ rằng em sẽ hận anh ư? Anh nghĩ rằng em sẽ gục ngã vì anh ư? Em đủ lớn để sống, đủ lớn để bước đi vậy thì cũng sẽ đủ lớn để chấp nhận mọi sóng gió của cuộc đời. Anh có thể đã làm em rất đau, đã khiến những giọt nước mắt đắng ngắt từ bờ mi em rơi xuống nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng em sẽ phải quỵ ngã vì nỗi đau, không đồng nghĩa với việc rằng em sẽ phải sống với nỗi đau mà anh mang đến. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe hà cớ gì ta phải hận, hà cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang hạnh phúc ở một trạm xe trước đó?

Người yêu cũ à!.Anh đã xóa tên em trong danh bạ điện thoại, xóa tên em ra khỏi Friendslist của Yahoo Messenger, xóa tan hoang cái blog anh viết cho em, xóa hết những gì về em ra khỏi cuộc sống của anh nhưng có một thứ anh sẽ không bao giờ xóa được đó là “Kí ức”. Anh có xóa được kí ức không? Có xóa được những kỉ niệm về nhau không? Có xóa được tiềm thức của gia đình và bạn bè chúng ta rằng chúng ta đã từng là một đôi? Liệu khi tình cờ nghe lại một bài tình ca cũ từng dành cho em, đi qua một con đường cũ ngập tràn kỉ niệm lòng anh sẽ không chút lăn tăn về những yêu thương đã có?

Còn em, em chọn cách bước đi, em chọn cách gói ghém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay đây em vẫn khóc vì anh, khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay thất bại mà em nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ đó không phải dành cho anh, nó dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em vẫn còn nâng niu và trân trọng.

Em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương
Em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương
Người yêu cũ à! Anh nói em là một kẻ yếu đuổi nhưng anh biết không em là kẻ yếu đuối trong số những người mạnh mẽ nhất. Chúng ta đơn giản chỉ là những người đã từng đi chung trên một chuyến xe cuộc đời, trạm xe mà anh đã xuống với anh mang tên là “hạnh phúc”, còn em vẫn sẽ ngồi lại, rong ruổi với hành trình của mình, hành trình kiếm tìm cũng mang tên “hạnh phúc”.

Người yêu cũ à! Đừng bao giờ ghét nhau anh ạ… Bản tình ca mang tên “Mười năm” mà chúng ta đã nghe ở quán Café năm ấy có lẽ sẽ không bao giờ còn được cất lên, nhưng mười năm sau khi gặp lại, khi chúng ta đã trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc sống của nhau, em vẫn sẽ mỉm cười nhìn anh và nói “Chào anh! Em rất tốt còn anh thì sao?”

Người yêu cũ à! Kí ức về anh đã gói ghém xong rồi và giờ là lúc em phải cất nó đi,em mang theo nó trong hành trình tiếp theo của mình. Anh nghe thấy chưa? Người phụ xe noí với em rằng “Trạm tiếp theo: Lạc quan”; “Trạm tiếp theo: Vui vẻ” ; “Trạm tiếp theo: Hạnh phúc”.

Tháng 8, tôi gửi đi một lá thư, điạ chỉ mang tên là Cảm giác, người nhận thư mang tên Vĩnh viễn.
Nguồn: eva

Anh bỏ em rồi có hối hận không?

Anh ấy đã phụ bạc em để đến bên người khác nhưng liệu anh ấy có hối hận chút nào hay không?
Anh bỏ em rồi có hối hận không?
Anh bỏ em rồi có hối hận không?
Em đang vô cùng đau khổ khi không quên được người yêu cũ dù cho anh ấy đã phản bội em để bên người con gái khác ở bên. Mong chị hãy cho em một lời khuyên!

Em và anh ấy yêu nhau được hơn 1 năm. Chúng em đều là sinh viên năm cuối. Ngày đó yêu nhau, anh ấy đã vì em mà rất cố gắng, cũng đã từng khóc vì em giận dỗi, khóc vì không biết làm sao để hiểu em (cái này em tình cờ biết thôi, không phải anh ấy thể hiện ra). Anh ấy còn đưa em về ra mắt gia đình họ hàng.

Sau đó, em cũng đã thay đổi bản thân và nhận ra rằng em rất yêu anh ấy. Em không còn giận dỗi vặt nữa, quan tâm anh ấy hơn, từng chi chút một, lo cho anh ấy không khác gì người vợ. Đó là quãng thời gian hạnh phúc khi cả 2 đứa đều cố gắng vì nhau. Chúng em cũng vì thế mà đã đi quá giới hạn. Có anh ấy, em tự tin với mọi thứ hơn.

Rồi đến một ngày, anh ấy quen 1 người con gái học cùng trường, bằng tuổi em. Họ từng đi chơi riêng với nhau nhiều lần. Anh ấy giấu không cho ai biết về chuyện này, kể cả bạn thân của anh ấy. Dần dần anh ấy xa lánh em, không còn quan tâm em như trước. Em thì nghĩ rằng vì anh ấy đi làm nên mệt mỏi, nhiều áp lực nên cũng chấp nhận rồi chỉ biết động viên an ủi anh ấy cố gắng.

Cho tới ngày anh ấy nói em bỏ anh ấy đi vì anh ấy không muốn cản trở tương lai của em, không muốn em vì anh ấy mà bỏ ước mơ của mình. Em đã khóc rất nhiều, mọi thứ như sụp đổ. Em nghĩ rằng vì anh ấy tự ti khi kém em thật nên anh ấy làm vậy, nên em đã níu kéo. Em hẹn anh ấy lên mạng nói chuyện. Em nói tất cả suy nghĩ của mình, em cũng nói nếu anh ấy có người khác, em sẽ buông dù rất đau. Và anh ấy trả lời em rằng, anh ấy không hề có người khác, anh ấy còn hỏi em nếu 1 ngày anh ấy hối hận muốn quay lại thì phải làm sao? Em trả lời anh ấy và lúc đó em ngập tràn hy vọng rằng anh ấy sẽ quay lại, em lại càng tin tưởng rằng anh ấy vì tự ti nên làm thế.

Em đớn đau khi nghe anh thú nhận yêu người con gái khác
Em đớn đau khi nghe anh thú nhận yêu người con gái khác
Mấy ngày sau đó, thỉnh thoảng em lại nhắn tin cho anh ấy và anh ấy vẫn trả lời rất bình thường, như hồi còn yêu nhau. Sau đó em không nhắn tin nữa thì anh ấy lại chủ động nhắn tin cho em, quan tâm em như hồi chúng em yêu nhau. Em đã tin tưởng nhiều lắm rằng anh ấy đang hối hận và muốn quay lại. Cho tới chiều hôm đó, vô cùng tình cờ, em đoán đúng pass facebook của anh ấy và em đọc tin nhắn. Em không tin nổi vào mắt mình nữa, trời đất như sụp đổ lần thứ 2. Anh ấy nói chuyện với 1 người con gái khác, họ yêu nhau, gọi nhau là "anh - mình", rất tình cảm và quan tâm. Em lại càng bàng hoàng hơn khi biết rằng hồi còn yêu em họ đã bắt đầu tán nhau. Cô gái kia biết quan hệ giữa em và anh ấy. Em thừa nhận cô ta thuộc diện dân chơi, nhà có điều kiện, hơn em, chỉ vậy thôi.

Sau khi em viết vài lời lên mạng: “Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, có gì giấu mãi được hả ai đó?", lúc sau anh ấy cũng đã trả lời bằng một câu nói: “Anh nhớ em, cảm thấy hối tiếc". Tối hôm đó, anh ấy gọi điện cho em và thừa nhận mối quan hệ với cô gái kia. Mọi thứ với em như chấm dứt.

Liệu anh ấy có còn yêu em khi đến với người con gái kia? Liệu anh ấy có hay không sự hối hận? Em phải làm sao để đứng lên, để loại hình bóng anh ấy ra khỏi đầu? để thôi không ghen tị với họ? Thực sự em rất mong 1 lúc nào đó, anh ấy phải hối hận và phải đau khổ hơn cả em bây giờ? 
Nguồn: eva

Người đàn ông nào đủ bao dung?

Thắm lại từ bỏ dù cô yêu Dũng, nhưng tình yêu của Dũng không đủ để bao dung cô và...đứa con.
Người đàn ông nào đủ bao dung?
Người đàn ông nào đủ bao dung?
Thắm thấy tim mình đau đớn trước yêu cầu của gia đình Dũng. Cô không biết sẽ phải lựa chọn thế nào giữa một bên là người đàn ông cô yêu thương và một bên là đứa con chịu nhiều thiệt thòi của mình.

Phải mất một thời gian khá dài trái tim Thắm mới thấy rung động trước một người đàn ông sau nỗi đau tình đầu mà hậu quả để lại là một mầm sống trong cơ thể cô. Ngày ấy, cô mang bầu với một gã sở khanh. Cái thai quá to không thể bỏ vì sẽ nguy hiểm đến tính mạng nên Thắm đành chấp nhận làm một bà mẹ khi còn độc thân. Quá nhục nhã trước sự dơ xấu mà con gái gây ra, bố mẹ Thắm đuổi cô ra khỏi nhà. Một mình Thắm lăn lội, cô đi làm công nhân, thuê phòng trọ chờ ngày đứa con chào đời. Thắm đã một mình vượt qua những ngày tháng cơ cực và vất vả nhất của cuộc đời.

Thi thoảng vào dịp giỗ tết, cô vẫn dắt con gái về thăm ông bà ngoại. Nhìn đứa cháu gái bé bỏng, mẹ Thắm cũng thương con, thương cháu nhiều lắm nhưng vì sự bảo thủ và cố chấp của bố Thắm mà cô vẫn không được phép về nhà sinh sống. Thắm không oán trách bố mẹ. Giờ đây cuộc sống của cô cũng dần ổn định hơn. Cô cũng có bé Ngọc Anh làm niềm vui và là động lực để cô vui sống.

Thắm gặp và bị xao lòng trước sự chân thành, tình yêu cuồng nhiệt và không tính toán của Dũng. Anh làm cùng phân xưởng với cô. Mặc dù cũng có tình cảm với Dũng song biết anh là trai chưa vợ, Thắm nhiều lần từ chối Dũng. Cô biết việc lấy một người đàn ông chưa vợ như Dũng cô sẽ gặp phải rất nhiều sự phản đối từ phía gia đình anh. Nhưng trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc.

Trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc
Trước tình yêu và quyết tâm quá lớn của Dũng, Thắm chấp nhận cùng anh về đối diện với gia đình, đấu tranh để có được hạnh phúc
Không nằm ngoài dự tính của Thắm, bố mẹ Dũng phản đối quyết liệt. Cũng dễ cảm thông thôi, có người cha người mẹ nào lại muốn cậu con trai chưa vợ của mình cưới một người phụ nữ “ lạ dòng”, không chồng mà lại có con. Thắm không muốn tạo áp lực cho Dũng, cô tôn trọng sự lựa chọn của anh kể cả anh muốn từ bỏ cô cũng không oán hận. Nhưng Dũng một mực yêu cầu bố mẹ tác thành cho anh và Thắm, nếu không anh sẽ sống cả đời không lấy vợ. Trước thái độ gay gắt của con bố mẹ Dũng đành miễn cưỡng chấp nhận.

Mọi chuyện tưởng đã đến hồi tốt đẹp, Thắm từng nghĩ cuộc đời đã không quá khắt khe với mình khi mà sau tất cả những lừa dối, những phụ bạc, những cơ cực mà cô phải trải qua giờ đây cô đã được một người yêu thương, trân trọng mình đến như vậy. Chẳng ngờ trước ngày cưới, bố mẹ Dũng gọi cả hai người đến mà đưa ra yêu cầu: “Anh chị chưa về sống cùng nhau thì nghĩ đơn giản, chứ sau này cái cảnh con anh, con tôi, con chúng ta phức tạp lắm. Tốt nhất là đưa con bé Ngọc Anh về sống với bố mẹ chị Thắm, hàng tháng gửi tiền nuôi nó là được. Nếu không thì đừng có cưới xin gì hết”.

Nghe bố mẹ nói, Dũng hiểu đó là một điều quá đỗi khó khăn với Thắm. Nhưng dù sao đó cũng là yêu cầu của những người sinh thành ra Dũng. Bố mẹ anh cũng vất vả nuôi anh khôn lớn, có cản ngăn cũng chỉ là vì mong anh được hạnh phúc. Việc bố mẹ anh chấp nhận cho anh lấy Thắm cũng đã là sự nhượng bộ và xuống nước của họ rồi, chẳng lẽ giờ đây, cái điều duy nhất mà họ yêu cầu này cũng không làm thì bất hiếu quá. Hơn nữa, đúng là điều đó cũng tốt hơn cho Dũng và Thắm.

Dũng khuyên Thắm nên làm theo lời bố mẹ. Anh cũng sợ Thắm buồn nên động viên: “Trước mắt để vừa ý bố mẹ, mình gửi tạm con ở chỗ ông bà ngoại, một thời gian sau lấy cớ em sinh con cần người phụ giúp, mình lại đón bé Ngọc Anh về. Chỉ cần khi về, vợ chồng, con cái sống hòa thuận bố mẹ sẽ đồng ý thôi”. Thắm thực lòng yêu thương Dũng, vả lại nghĩ tới sự nỗ lực của anh thời gian qua, cô nghĩ thôi cũng đành để con chịu thiệt thòi một chút rồi sẽ nhanh chóng đón con về. Giờ đây, để gặp một người có lòng với mình như Dũng không phải là đơn giản.

Thắm cần một người đàn ông không chỉ yêu mình mà còn yêu cả quá khứ sai lầm của cô
Thắm cần một người đàn ông không chỉ yêu mình mà còn yêu cả quá khứ sai lầm của cô
Nhưng cuộc sống vốn không chiều lòng người. Bố Thắm mới chỉ nghe cô đặt vấn đề đã trợn mắt lên quát tháo: “Ở cái nhà này, từ ngày mày bôi gio trát trấu vào mặt tao, tao đã coi như mày chết từ lâu rồi. Mọi khi vì nể mẹ mày già cả, muốn gặp mày nên tao vẫn để cho mày tới thăm mẹ mày thôi chứ giờ bảo tao nuôi cái đồ nghiệp chướng đó thì đừng có mơ”. Mặc cho mẹ Thắm quỳ rạp xuống chân cầu xin chồng tha thứ cho con, để cho cả Thắm và bé Ngọc Anh một cơ hội được nếm mùi hạnh phúc nhưng bố Thắm vẫn gạt phăng đi tất cả. Quá uất hận trước sự nghiệt ngã của bố, Thắm ôm bé Ngọc Anh ra về trong nước mắt.

Mọi việc dường như mỗi lúc một khó khăn hơn, Dũng càng lúc càng muốn nhanh chóng kết hôn với Thắm nhưng chuyện của bé Ngọc Anh chưa giải quyết thì không thể nào được. Vạn bất đắc dĩ, Dũng bèn nói với Thắm: “Hay là mình đưa tạm con vào cô nhi viện hoặc nhà tình thương nào đó, đợi lúc thích hợp thì đón con về?”. Thắm nhìn anh bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn sự trách móc: “Anh biết với em bé Ngọc Anh quan trọng đến như thế nào mà? Em đã trải qua quá nhiều điều khổ cực để nuôi con bé. Nó là một phần cuộc sống của em. Em nghĩ yêu em anh sẽ yêu luôn cả mọi thứ thuộc về em chứ không thể nào chối bỏ con bé như thế được. Em không làm được thế”.

Dũng nổi khùng vì tức giận, đùng đùng ra về. Anh cho rằng Thắm đã không nỗ lực cùng anh để có được hạnh phúc. Nhưng Dũng không phải là một người đàn bà, cũng không phải là một người mẹ để hiểu được nỗi lòng của Thắm. Thắm nhìn Ngọc Anh ngồi lặng lẽ trên chiếc giường của hai mẹ con, ánh mắt thơ ngây của con bé dường như buồn hơn. Có lẽ mấy ngày qua con bé đã cảm nhận được điều gì đó. Thắm chạy lại, ôm chặt lấy con vào lòng mà nức nở: “Con đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi, giờ đây mẹ sẽ không bao giờ vì bất cứ điều gì để con phải khổ. Mẹ sẽ mãi bên con”.
Nguồn: eva