Con đường đến với ước mơ của tôi!

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Hẳn rằng bạn cũng như tôi, lúc nhỏ ít ai biết và xác định rõ ràng cho mình rằng sau này lớn lên sẽ theo nghề gì.
Tôi chỉ nhớ ngày nhỏ ở nhà cứ bắt chước cầm phấn viết viết về bài cô giáo đã giảng trên lớp đầy nhoe trên những cánh cửa sổ và cửa ra vào. Rồi có ai hỏi “lớn lên cháu thích làm nghề gì?”, thường thì tôi hay các bạn chỉ nhắc đến công an, giáo viên, bác sỹ, kỹ sư,… ít ai nói rằng “lớn lên cháu sẽ là một nhà báo giỏi”.

Tôi đọc báo, đọc rất nhiều, từ báo họa mi, nhi đồng, tuổi trẻ,… từ lúc học cấp 1, và lớn lên theo các anh chị đọc hoa học trò, sinh viên, các loại tạp chí,… Nhưng tôi chỉ đọc vì báo cho tôi hay nhiều điều, hẳn rằng bạn cũng như tôi, ít ai biết được rằng “sau này tôi sẽ làm ra những thứ này”.

Năm học lớp 4, lần đầu tiên được đăng một mẩu truyện cười trên báo nhi đồng. Còn nhớ lúc đấy sung sướng lắm, đi khoe khắp nơi, giữ tờ báo cẩn thận. Tôi chỉ biết rằng có tên trên báo là “giỏi lắm”, nhưng cũng chẳng biết được lớn lên phải làm thế nào, phải làm nghề gì mới được có tên trên báo.

Chẳng ai biết được mình có duyên với nghề nào, mà chắc gì có duyên đã có thể đến được với nó. Năm học lớp 10, tôi được đăng bài trên tạp chí Hóa học và Ứng dụng. Niềm hạnh phúc vì thấy tên mình trên báo ùa về. Lúc đó, tôi đã biết, mình phải làm gì: “Tôi thích báo chí, tôi muốn trở thành một nhà báo, và tôi thi vào trường Báo chí”.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Ai cũng nói, mà tôi cũng nghĩ, làm một nhà báo thích lắm, được đi đây đi đó khắp nơi, được biết đủ điều. Bài học đầu tiên về một nữ nhà báo: hình ảnh một cô gái mặc chiếc áo khoác ba lỗ đầy túi trong túi ngoài. Trên vái khoác chiếc ba lô, cổ đeo máy ảnh, tay cầm bút, tay cầm sổ, mắt lúc nào cũng nhìn nhìn, ghi ghi chép chép.

Đẹp lắm, đầy mơ mộng và khao khát… nhưng, thực tế, không phải con đường nào cũng trải thảm đỏ và rải đầy hoa hồng…

Bạn phải đi rồi bạn mới biết, ngày nắng, ngày mưa, đừng nói ngại bạn nhé, tôi và bạn đều phải đi, đi và đi, đôi chân không ngừng mỏi mệt…

Da mặt bạn cần dày hơn một chút. Này nhé, tôi là người nhạy cảm, chỉ cần bị người khác chửi mắng thôi là tự ái rồi. Nhưng không, bạn và tôi, muốn làm một nhà báo, phải cố gắng mà nghe, mà chịu đựng… nếu tôi không nói quá rằng chúng ta đang chai lì.

Bạn nhát ư? Nếu vậy thì bạn là một nhà báo tồi. Bạn chẳng khai thác được gì nếu cứ e thẹn và ngại ngùng khi gặp đối phương.

Nữ nhà báo, bạn khác với nam nhà báo nhé, bạn chắc rằng mình có thể đi đêm, về khuya, có thể quên ăn cả ngày chứ? Niềm tin bạn có, nghị lực bạn có, nhưng hẳn rằng sức khỏe bạn sẽ hơn họ? Bạn và tôi đều phải cố gắng nhiều đấy.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Nhà báo giỏi, biết nhiều thứ, nhiều lĩnh vực, thích thật đấy. Tôi cũng ao ước mình sẽ trở thành một nhà báo giỏi. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà có đâu bạn. Tính tò mò và ham tìm tòi sẽ giúp bạn nhiều cho vốn kiến thức của mình đấy!

Bạn đừng nghĩ rằng mọi người luôn ngưỡng mộ một nhà báo, thì họ sẽ giúp đỡ bạn. Cuộc sống không phải màu hồng, và không phải luôn theo ý mình muốn, bạn phải tự tìm cách tháo gỡ vướng mắc cho mình.

Tôi, không phải một nhà báo, không phải một phóng viên,… Tôi, chỉ là một sinh viên báo chí. Khó khăn chưa là gì, nhưng đã nhiều lần tôi nản long, tôi tự nhủ rằng: “Nghề báo không hợp với mình, có thể tôi thích nhưng tôi không có duyên, tôi không thể vượt qua được những thử thách để đến với ước mơ của mình, tôi sẽ phải có lựa chọn khác cho mình”…

…Nhưng, bạn biết không… Đó chỉ là suy nghĩ phút chốc, rồi niềm đam mê lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi, và
tôi biết chỉ cần đam mê, ước mơ sẽ đạt được. Niềm vui thật sự chỉ có khi làm được điều mình muốn. Đã có lúc tôi nhận thấy, tôi đã tìm được niềm vui thật sự của mình…

Lần đầu tiên tôi được thấy tên mình trên báo, vui sướng, hạnh phúc đến ngần nào, đó là niềm vui thật sự của tôi…

Là một sinh viên, bạn có phải đi tác nghiệp báo đến 12h đêm, rồi hì hục viết lách, chính sửa đến 3h sáng? Mệt lắm phải không? Vâng, tôi mệt, nhưng bạn làm được và tôi cũng làm được. Tôi sung sướng, và đó là niềm vui thật sự của tôi…
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
4h sáng lọ mọ cầm máy ảnh ra ngoài chụp trộm vì họ không cho chụp. Có khổ không? Bị họ từ chối phỏng vấn và cung cấp thông tin, làm thế nào để lấy được đây? Bạn có cách, tôi cũng có cách. Và tôi làm được, làm được cái điều không phải dễ, tôi vui biết nhường nào, và đó là niềm vui thật sự của tôi…

Đôi chân lúc nào cũng phải đi, phải tìm tòi và khám phá, chẳng phải mệt lắm sao. Nhưng đổi lại, tôi và bạn đang có được cái điều mà mình vẫn mong muốn đấy thôi, được đi nhiều, được biết nhiều, đó chẳng phải là niềm vui thực sự của tôi và bạn đó sao?

Để trở thành một phóng viên, một nhà báo giỏi không phải dễ. Con đường lúc nào cũng đầy chông gai, thử thách, tôi chỉ mới bước một bước đi rất nhỏ trên chiếc thảm gai đó thôi nhưng cũng đã tìm ra được niềm vui thực sự cho mình và biết được mình sẽ phải qua rất nhiều chặng đường gai còn sắc nhọn hơn nữa. Nhưng tôi tin chắc chỉ cần có ước mơ, theo đuổi ước mơ đó đến cũng, nhất định chặng đường đầy gai góc vẫn có nhiều hoa hồng.

Sau mỗi khó khăn bạn có thể nản lòng, nhưng sau mỗi khó khăn mà bạn vượt qua được, nó sẽ là niềm vui thực sự của bạn và tiếp thêm nghị lực cho bạn. Tôi cũng vậy.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy. 

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Em yêu anh ! Vì...

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

1. Em yêu anh vì anh luôn sẵn sàng ở bên em mỗi khi em cần có ai đó bên cạnh.

2. Em yêu anh vì anh luôn nhìn em bằng ánh mắt nồng ấm, thân thương. Anh biết không? Em cứ muốn ánh mắt ấy sẽ nhìn em như thế mãi mãi.

3. Em yêu anh vì giọng nói của anh thật ấm áp, quá đỗi dịu dàng mỗi khi nói chuyện với em.

4. Em yêu anh vì anh cao hơn em gần một cái đầu. Điều đó làm em cảm thấy mình thật bé nhỏ và luôn cần được anh che chở, thương yêu.

5. Em yêu anh vì bàn tay của anh thật to và ấm, còn bàn tay em lại bé nhỏ và hay bị lạnh. Mỗi lần anh nắm tay em, nhất là khi trời trở lạnh, em thấy ấm áp vô cùng.

6. Em yêu anh vì anh luôn tự tin và lạc quan trước mọi việc. Điều đó cho em cảm giác an tâm, thanh thản mỗi khi có anh bên cạnh.

7. Em yêu anh vì từ khi quen em đến giờ, chưa bao giờ anh quên “Ngày đầu tiên em chào nắng sớm”.

8. Em yêu anh vì mỗi lần em bệnh, anh lại mang đến cho em cả bịch thuốc to đùng. Nhìn vẻ lo lắng của anh, em cứ tưởng mình mắc phải bệnh gì ghê gớm lắm.

9. Em yêu anh vì anh đã đọc những cuốn sách em yêu thích dù anh rất bận và cũng không hiểu nhiều về lĩnh vực văn chương.

10. Em yêu anh vì anh có một trái tim nhân hậu. Chẳng mấy khi anh từ chối những người ăn xin với lí do đơn giản: “Trong 10 người ăn xin, dù chỉ có 1 người thật sự cần sự giúp đỡ của anh thì anh cũng vui rồi”.

Anh cũng ít khi từ chối chơi với mấy đứa bé hàng xóm những lúc rảnh rỗi, vì anh rất yêu trẻ con. Nhìn anh chơi với bọn trẻ, em thấy mình thật bình yên.

10+1: Em yêu anh vì anh luôn yêu thương và quan tâm đến những người thân của em. Anh biết em vui và an lòng vì điều đó lắm không? Em cũng sẽ thương thật nhiều những người anh yêu mến. Thật đấy!

10+n: Còn nhiều nhiều lắm những lí do để em yêu anh mà em không thể diễn tả bằng lời, vì những lí do ấy chỉ có trái tim em mới cảm nhận được. Nhưng có một lí do quan trọng cuối cùng mà em muốn nói với anh, đó là: Em yêu anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em, những điều đó đã nói với em rằng "Anh yêu em"...
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!

Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao?

Bấy lâu nay, người ta vẫn mặc định rằng chỉ có chân dài mới cặp với đại gia, và đại gia cũng chỉ mở mắt xanh để nhìn những cô nàng mặt xinh, dáng đẹp. Nhưng điều đó đâu đồng nghĩa với việc chân ngắn thì không thể lấy được đại gia? Hơn thế nữa, bây giờ, nhiều đại gia sẽ trở thành những người bị chọn, bởi chính những cô gái chân không dài.

Lấy được chồng đại gia đâu phải lỗi của phụ nữ đẹp, sao họ cứ bị dòm ngó và xem thường, rồi lại như cách ly và miệt thị, xem đó là điều không nên theo? Có luật nào cấm phụ nữ không được lấy chồng đại gia, lại còn là phụ nữ chân dài, mặt đẹp? Và ai khẳng định đại gia là những người chồng không tốt? Chúng ta có đang khắt khe với khái niệm này quá chăng?

Người giàu vốn không phải là tội đồ, và tiền thì vốn chẳng phải tự nhiên sinh ra, nó chỉ chuyển từ túi người này sang người khác. Một người đàn ông được xem là “đại gia” theo cách này hay cách khác sẽ làm những đồng tiền của người khác, chuyển vào túi của mình và bạn đừng vội phán rằng họ làm ăn phi pháp, lươn lẹo hay đủ trò. Chẳng qua, họ bản lĩnh hơn người mà thôi. Và dĩ nhiên, phụ nữ thích điều đó.
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Đã xưa rồi cái hình ảnh chân ngắn bụng phệ, khệ nệ râu ria, lên xuống ô tô, ra vào nơi sang trọng, chốn đắt tiền mới được gắn cái mác “đại gia”. Giờ, thiếu gì những người trẻ tuổi, đẹp trai, lắm tiền, làm ăn đàng hoàng, kiếm tiền chân chính, thành đạt bằng đôi tay mình. Làm vợ những người này rồi cũng sẽ bị soi? Hay vì họ chưa đủ già để được gọi là đại gia, nên chẳng ai quan tâm đến họ? Có lẽ giàu tiền thì là đại gia, còn giàu thêm ý chí phấn đấu lại là… tiểu gia, không ma nào thèm ngó?

Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao? Chẳng lẽ cứ là đại gia thì không phải người tốt? Cưới đại gia làm chồng sẽ vô phúc, thế ư? Không biết ai đã tiên phong sản sinh ra cái suy nghĩ đầy áp đặt này, để muôn người đi sau cứ nhìn vào đó và phê phán. Định kiến thì cứ mãi là định kiến, phụ nữ vẫn cứ chọn chồng và đại gia vẫn cứ lấy vợ. Thế thôi.

Ước mơ lấy chồng giàu chẳng có gì để bị phản đối, lấy được rồi lại càng không phải tội. Đã thế, lấy được chồng giàu đâu phải chuyện lớn lao, đó cũng đâu phải sự kiện gì kinh thiên động địa, sao cứ bị soi, bị móc, bị xóc đến cùng? Bởi ghen tị giày xéo con người, quẫn cùng tâm can, nên thay vì vui, họ chỉ nhạt môi cười khẩy; hay thực tâm họ đang lo rằng người đẹp kia sẽ không hạnh phúc, rằng cưới đại gia rồi sẽ tan cửa nát nhà? Lạ lùng thay, và khó hiểu thay!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Còn nữa, đại gia không thể chỉ là của chân dài! Chân ngắn thì đã làm sao? Phụ nữ thông minh sẽ biết cách để mình chọn lựa, mặc kệ độ dài của chân. Nếu não nhiều nếp nhăn, phụ nữ sẽ tự biết cách làm mình hạnh phúc, bất kể là với đại gia, hay tiểu gia cũng thế. Điều này đánh thẳng vào suy nghĩ cổ hủ của một số đại gia, và cũng là một số lớp người trong xã hội, rằng chỉ những người có tiền mới là người nắm trong tay sự lựa chọn.

Họ nhầm, họ rất nhầm!

Đồng tiền chi phối nhiều thứ, trong đó có cả hạnh phúc. Không sai, nhưng quyền lựa chọn lần này nằm trong tay một kẻ nhiều não, chứ chưa chắc đó phải là kẻ nhiều tiền. Con người sinh ra có quyền tự mình đi tìm hạnh phúc, phụ nữ cũng vậy thôi! Họ tự nắm lấy hạnh phúc của chính mình, chứ chẳng phụ thuộc vào vị đại gia “mĩ miều” nào cả.

Bây giờ, không phải là thời buổi đại gia tung tiền chọn vợ, mà đã đến lúc những người phụ nữ thực sự thông minh có quyền vắt óc để chọn chồng. Thế nên, các chàng trai ạ, đừng dè bỉu những đại gia chân ngắn, bụng phệ, và ghen tị vì những cô vợ xinh xẻo kia; thay vào đó, hãy cố gắng để biến mình thành đại gia trong mắt các cô gái thời này!

Còn các cô gái, qua rồi thời các cô đứng im khoanh tay chờ người ta mang hạnh phúc, đã đến lúc các cô đứng dậy và tự kiếm lấy niềm vui. Đừng để người ta chọn mình một cách dễ dãi.

Còn những người còn lại, chưa là đại gia, cũng chưa là vợ đại gia, thì hãy nghĩ thoáng ra… Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Nguồn; nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

5 cách níu kéo tình cảm

Người ta muốn chia tay, nhưng bạn còn tình cảm rất nhiều…
5 cách níu kéo tình cảm
5 cách níu kéo tình cảm
Vậy làm cách nào để phục hồi lại tình cảm mà không làm mất đi giá trị của bản thân mình?

Khi cảm thấy mâu thuẫn đã lên đến “cực đại”…

Nhiều cặp đôi thường rất nóng tính và vội vã, khi nổi giận hoặc bất đồng, họ mất kiểm soát và hay nói ra những lời làm tổn thương đối phương. Trong vài phút nông nổi, họ quyết định chia tay vì cho rằng mọi mâu thuẫn không thể cứu vãn được nữa, và họ cũng đã bị ức chế tâm lý quá nhiều. Nhưng khi cơn giận qua đi, họ bắt đầu ăn năn cực độ: “Phải chi lúc ấy bình tĩnh lại.”

Do vậy, bạn phải biết “phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Khi tình huống đang cao trào, tốt nhất nên kiềm chế cảm xúc vì mọi bất đồng đều có thể khiến tình cảm sứt mẻ và bạn có thể hành động nông nổi. Đó cũng là một cách giữ tình cảm.
Đừng bao giờ nghĩ đến hai chữ “chia tay” khi giận nhau, vì khi đã đến được với nhau là cả một quá trình, nên việc chia tay không đơn giản là một lời nói. Nó liên quan rất nhiều đến cảm xúc và làm xáo trộn cuộc sống. Chia tay không hề dễ như bạn nghĩ, và cảm xúc của bạn không ổn định thì tốt nhất không nên trò chuyện với “nửa ấy” của mình.

Cho thời gian suy nghĩ

Khi người ấy đòi chia tay, bạn có thể xử lý tình huống theo một trong các cách sau:

- Im lặng và không liên lạc trong một thời gian dài. Để cho nửa kia suy nghĩ về quyết định của mình. Bạn không xác nhận tức là mối quan hệ giữa cả hai vẫn chưa thật sự chấm dứt.

- Bạn bảo rằng: “Cho tớ thời gian suy nghĩ để quyết định”. Điều này khiến cho đối phương phải suy nghĩ lại hành động của mình, vừa níu kéo được tình yêu trong một khoảng thời gian nào đó, vừa giữ được “cái tôi” (chính bạn là người chủ động quyết định chứ không phải là người ấy.)

- Hoặc bạn nói: “Tớ cho cậu thời gian. Khi nào tỉnh táo rồi hãy nói chuyện với tớ”. Bạn đang trì hoãn và cách này có lợi cho cả bạn và người ấy.

Quản lý cảm xúc thật tốt

- Đừng đấu tranh tư tưởng trong thời gian này. Hãy dứt khoát với bản thân và chọn ra quyết định cho chính mình (nên nhớ rằng bạn quyết định cho bạn, do vậy tránh sự tác động từ bên ngoài càng nhiều càng tốt, bạn rất dễ rơi vào trạng thái căng thẳng khi phải cố giằng co giữa lý trí và cảm xúc). Hãy chọn cách tốt nhất cho bạn, đừng bị ảnh hưởng bởi những lời xung quanh.

- Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người ấy để hiểu và thông cảm hơn cho quyết định của họ. Đừng vội đổ mọi tội lỗi lên “người muốn chia tay”.

- Ai cũng mắc phải sai lầm, quan trọng là đừng làm cho mọi thứ thêm trầm trọng. Chính sự khéo léo của bạn sẽ giúp mọi việc đi theo chiều hướng tốt nhất.

Thay đổi những thói quen giữa cả hai

Khi đã cho người ta thời gian, bạn không nên tạo sự gò bó, ràng buộc mà hãy thử không liên lạc gì, cũng không quan tâm (xem như “chia tay tạm thời”). Thời gian thử thách này sẽ giúp bạn và người kia nhận ra nhiều điều.
Bên cạnh đó, hãy khắc phục những điểm hạn chế trong thời gian quen nhau. Suy nghĩ xem đâu là nguyên nhân khiến cả hai cảm thấy nhàm chán và khắc phục chúng.

Bạn cũng nên “tút” lại vẻ ngoài của mình sao cho bớt đơn điệu. Sự “làm mới” này rất có hiệu quả, vì dù sao thì hai bạn cũng đã quá quen thuộc khi nhìn mặt nhau và đôi khi chính sự quen thuộc này làm mất đi cảm giác rung động như thuở ban đầu.

Lạc quan

Nếu có xích mích và mâu thuẫn là chia tay ngay thì có lẽ tình yêu không tồn tại lâu bền trong cuộc sống này. Đôi khi sóng gió là lúc hai bạn nhìn nhận lại và “hâm nóng” tình cảm, để biết trân trọng và nâng niu những gì mình có hơn.
Đừng cho rằng “chia tay là hết” và mãi chìm trong sự dằn vặt, buồn khổ, u sầu. Cứ là bạn với nhau, nếu có duyên, ắt hẳn sẽ quay trở lại được. Cách tốt nhất sau khi chia tay là đừng oán hận, trách móc gì nhau. Khi tình yêu không còn, ta cũng phải cư xử thật đẹp để chứng tỏ mình bản lĩnh.

Và bạn phải chứng tỏ sao cho người ấy thấy rằng: “Mất bạn là một điều tiếc nuối to lớn nhất của người đó”. Đừng tự hành hạ bản thân hoặc đau khổ khi đã cố tìm cách níu kéo mà không được.
(Nhật kí cuộc sống)
Continue Reading | nhận xét

Sport

Entertainment

World News

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp sống trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp sống trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Con đường đến với ước mơ của tôi!

Hẳn rằng bạn cũng như tôi, lúc nhỏ ít ai biết và xác định rõ ràng cho mình rằng sau này lớn lên sẽ theo nghề gì.
Tôi chỉ nhớ ngày nhỏ ở nhà cứ bắt chước cầm phấn viết viết về bài cô giáo đã giảng trên lớp đầy nhoe trên những cánh cửa sổ và cửa ra vào. Rồi có ai hỏi “lớn lên cháu thích làm nghề gì?”, thường thì tôi hay các bạn chỉ nhắc đến công an, giáo viên, bác sỹ, kỹ sư,… ít ai nói rằng “lớn lên cháu sẽ là một nhà báo giỏi”.

Tôi đọc báo, đọc rất nhiều, từ báo họa mi, nhi đồng, tuổi trẻ,… từ lúc học cấp 1, và lớn lên theo các anh chị đọc hoa học trò, sinh viên, các loại tạp chí,… Nhưng tôi chỉ đọc vì báo cho tôi hay nhiều điều, hẳn rằng bạn cũng như tôi, ít ai biết được rằng “sau này tôi sẽ làm ra những thứ này”.

Năm học lớp 4, lần đầu tiên được đăng một mẩu truyện cười trên báo nhi đồng. Còn nhớ lúc đấy sung sướng lắm, đi khoe khắp nơi, giữ tờ báo cẩn thận. Tôi chỉ biết rằng có tên trên báo là “giỏi lắm”, nhưng cũng chẳng biết được lớn lên phải làm thế nào, phải làm nghề gì mới được có tên trên báo.

Chẳng ai biết được mình có duyên với nghề nào, mà chắc gì có duyên đã có thể đến được với nó. Năm học lớp 10, tôi được đăng bài trên tạp chí Hóa học và Ứng dụng. Niềm hạnh phúc vì thấy tên mình trên báo ùa về. Lúc đó, tôi đã biết, mình phải làm gì: “Tôi thích báo chí, tôi muốn trở thành một nhà báo, và tôi thi vào trường Báo chí”.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Ai cũng nói, mà tôi cũng nghĩ, làm một nhà báo thích lắm, được đi đây đi đó khắp nơi, được biết đủ điều. Bài học đầu tiên về một nữ nhà báo: hình ảnh một cô gái mặc chiếc áo khoác ba lỗ đầy túi trong túi ngoài. Trên vái khoác chiếc ba lô, cổ đeo máy ảnh, tay cầm bút, tay cầm sổ, mắt lúc nào cũng nhìn nhìn, ghi ghi chép chép.

Đẹp lắm, đầy mơ mộng và khao khát… nhưng, thực tế, không phải con đường nào cũng trải thảm đỏ và rải đầy hoa hồng…

Bạn phải đi rồi bạn mới biết, ngày nắng, ngày mưa, đừng nói ngại bạn nhé, tôi và bạn đều phải đi, đi và đi, đôi chân không ngừng mỏi mệt…

Da mặt bạn cần dày hơn một chút. Này nhé, tôi là người nhạy cảm, chỉ cần bị người khác chửi mắng thôi là tự ái rồi. Nhưng không, bạn và tôi, muốn làm một nhà báo, phải cố gắng mà nghe, mà chịu đựng… nếu tôi không nói quá rằng chúng ta đang chai lì.

Bạn nhát ư? Nếu vậy thì bạn là một nhà báo tồi. Bạn chẳng khai thác được gì nếu cứ e thẹn và ngại ngùng khi gặp đối phương.

Nữ nhà báo, bạn khác với nam nhà báo nhé, bạn chắc rằng mình có thể đi đêm, về khuya, có thể quên ăn cả ngày chứ? Niềm tin bạn có, nghị lực bạn có, nhưng hẳn rằng sức khỏe bạn sẽ hơn họ? Bạn và tôi đều phải cố gắng nhiều đấy.
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Nhà báo giỏi, biết nhiều thứ, nhiều lĩnh vực, thích thật đấy. Tôi cũng ao ước mình sẽ trở thành một nhà báo giỏi. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà có đâu bạn. Tính tò mò và ham tìm tòi sẽ giúp bạn nhiều cho vốn kiến thức của mình đấy!

Bạn đừng nghĩ rằng mọi người luôn ngưỡng mộ một nhà báo, thì họ sẽ giúp đỡ bạn. Cuộc sống không phải màu hồng, và không phải luôn theo ý mình muốn, bạn phải tự tìm cách tháo gỡ vướng mắc cho mình.

Tôi, không phải một nhà báo, không phải một phóng viên,… Tôi, chỉ là một sinh viên báo chí. Khó khăn chưa là gì, nhưng đã nhiều lần tôi nản long, tôi tự nhủ rằng: “Nghề báo không hợp với mình, có thể tôi thích nhưng tôi không có duyên, tôi không thể vượt qua được những thử thách để đến với ước mơ của mình, tôi sẽ phải có lựa chọn khác cho mình”…

…Nhưng, bạn biết không… Đó chỉ là suy nghĩ phút chốc, rồi niềm đam mê lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi, và
tôi biết chỉ cần đam mê, ước mơ sẽ đạt được. Niềm vui thật sự chỉ có khi làm được điều mình muốn. Đã có lúc tôi nhận thấy, tôi đã tìm được niềm vui thật sự của mình…

Lần đầu tiên tôi được thấy tên mình trên báo, vui sướng, hạnh phúc đến ngần nào, đó là niềm vui thật sự của tôi…

Là một sinh viên, bạn có phải đi tác nghiệp báo đến 12h đêm, rồi hì hục viết lách, chính sửa đến 3h sáng? Mệt lắm phải không? Vâng, tôi mệt, nhưng bạn làm được và tôi cũng làm được. Tôi sung sướng, và đó là niềm vui thật sự của tôi…
Con đường đến với ước mơ của tôi!
Con đường đến với ước mơ của tôi!
4h sáng lọ mọ cầm máy ảnh ra ngoài chụp trộm vì họ không cho chụp. Có khổ không? Bị họ từ chối phỏng vấn và cung cấp thông tin, làm thế nào để lấy được đây? Bạn có cách, tôi cũng có cách. Và tôi làm được, làm được cái điều không phải dễ, tôi vui biết nhường nào, và đó là niềm vui thật sự của tôi…

Đôi chân lúc nào cũng phải đi, phải tìm tòi và khám phá, chẳng phải mệt lắm sao. Nhưng đổi lại, tôi và bạn đang có được cái điều mà mình vẫn mong muốn đấy thôi, được đi nhiều, được biết nhiều, đó chẳng phải là niềm vui thực sự của tôi và bạn đó sao?

Để trở thành một phóng viên, một nhà báo giỏi không phải dễ. Con đường lúc nào cũng đầy chông gai, thử thách, tôi chỉ mới bước một bước đi rất nhỏ trên chiếc thảm gai đó thôi nhưng cũng đã tìm ra được niềm vui thực sự cho mình và biết được mình sẽ phải qua rất nhiều chặng đường gai còn sắc nhọn hơn nữa. Nhưng tôi tin chắc chỉ cần có ước mơ, theo đuổi ước mơ đó đến cũng, nhất định chặng đường đầy gai góc vẫn có nhiều hoa hồng.

Sau mỗi khó khăn bạn có thể nản lòng, nhưng sau mỗi khó khăn mà bạn vượt qua được, nó sẽ là niềm vui thực sự của bạn và tiếp thêm nghị lực cho bạn. Tôi cũng vậy.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy. 

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Em yêu anh ! Vì...

1. Em yêu anh vì anh luôn sẵn sàng ở bên em mỗi khi em cần có ai đó bên cạnh.

2. Em yêu anh vì anh luôn nhìn em bằng ánh mắt nồng ấm, thân thương. Anh biết không? Em cứ muốn ánh mắt ấy sẽ nhìn em như thế mãi mãi.

3. Em yêu anh vì giọng nói của anh thật ấm áp, quá đỗi dịu dàng mỗi khi nói chuyện với em.

4. Em yêu anh vì anh cao hơn em gần một cái đầu. Điều đó làm em cảm thấy mình thật bé nhỏ và luôn cần được anh che chở, thương yêu.

5. Em yêu anh vì bàn tay của anh thật to và ấm, còn bàn tay em lại bé nhỏ và hay bị lạnh. Mỗi lần anh nắm tay em, nhất là khi trời trở lạnh, em thấy ấm áp vô cùng.

6. Em yêu anh vì anh luôn tự tin và lạc quan trước mọi việc. Điều đó cho em cảm giác an tâm, thanh thản mỗi khi có anh bên cạnh.

7. Em yêu anh vì từ khi quen em đến giờ, chưa bao giờ anh quên “Ngày đầu tiên em chào nắng sớm”.

8. Em yêu anh vì mỗi lần em bệnh, anh lại mang đến cho em cả bịch thuốc to đùng. Nhìn vẻ lo lắng của anh, em cứ tưởng mình mắc phải bệnh gì ghê gớm lắm.

9. Em yêu anh vì anh đã đọc những cuốn sách em yêu thích dù anh rất bận và cũng không hiểu nhiều về lĩnh vực văn chương.

10. Em yêu anh vì anh có một trái tim nhân hậu. Chẳng mấy khi anh từ chối những người ăn xin với lí do đơn giản: “Trong 10 người ăn xin, dù chỉ có 1 người thật sự cần sự giúp đỡ của anh thì anh cũng vui rồi”.

Anh cũng ít khi từ chối chơi với mấy đứa bé hàng xóm những lúc rảnh rỗi, vì anh rất yêu trẻ con. Nhìn anh chơi với bọn trẻ, em thấy mình thật bình yên.

10+1: Em yêu anh vì anh luôn yêu thương và quan tâm đến những người thân của em. Anh biết em vui và an lòng vì điều đó lắm không? Em cũng sẽ thương thật nhiều những người anh yêu mến. Thật đấy!

10+n: Còn nhiều nhiều lắm những lí do để em yêu anh mà em không thể diễn tả bằng lời, vì những lí do ấy chỉ có trái tim em mới cảm nhận được. Nhưng có một lí do quan trọng cuối cùng mà em muốn nói với anh, đó là: Em yêu anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em, những điều đó đã nói với em rằng "Anh yêu em"...
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!

Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao?

Bấy lâu nay, người ta vẫn mặc định rằng chỉ có chân dài mới cặp với đại gia, và đại gia cũng chỉ mở mắt xanh để nhìn những cô nàng mặt xinh, dáng đẹp. Nhưng điều đó đâu đồng nghĩa với việc chân ngắn thì không thể lấy được đại gia? Hơn thế nữa, bây giờ, nhiều đại gia sẽ trở thành những người bị chọn, bởi chính những cô gái chân không dài.

Lấy được chồng đại gia đâu phải lỗi của phụ nữ đẹp, sao họ cứ bị dòm ngó và xem thường, rồi lại như cách ly và miệt thị, xem đó là điều không nên theo? Có luật nào cấm phụ nữ không được lấy chồng đại gia, lại còn là phụ nữ chân dài, mặt đẹp? Và ai khẳng định đại gia là những người chồng không tốt? Chúng ta có đang khắt khe với khái niệm này quá chăng?

Người giàu vốn không phải là tội đồ, và tiền thì vốn chẳng phải tự nhiên sinh ra, nó chỉ chuyển từ túi người này sang người khác. Một người đàn ông được xem là “đại gia” theo cách này hay cách khác sẽ làm những đồng tiền của người khác, chuyển vào túi của mình và bạn đừng vội phán rằng họ làm ăn phi pháp, lươn lẹo hay đủ trò. Chẳng qua, họ bản lĩnh hơn người mà thôi. Và dĩ nhiên, phụ nữ thích điều đó.
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Đã xưa rồi cái hình ảnh chân ngắn bụng phệ, khệ nệ râu ria, lên xuống ô tô, ra vào nơi sang trọng, chốn đắt tiền mới được gắn cái mác “đại gia”. Giờ, thiếu gì những người trẻ tuổi, đẹp trai, lắm tiền, làm ăn đàng hoàng, kiếm tiền chân chính, thành đạt bằng đôi tay mình. Làm vợ những người này rồi cũng sẽ bị soi? Hay vì họ chưa đủ già để được gọi là đại gia, nên chẳng ai quan tâm đến họ? Có lẽ giàu tiền thì là đại gia, còn giàu thêm ý chí phấn đấu lại là… tiểu gia, không ma nào thèm ngó?

Lấy chồng đại gia chẳng có gì là xấu. Không phải cô gái nào cũng mong lấy được một chàng trai tốt để trao gửi cả cuộc đời mình đó hay sao? Chẳng lẽ cứ là đại gia thì không phải người tốt? Cưới đại gia làm chồng sẽ vô phúc, thế ư? Không biết ai đã tiên phong sản sinh ra cái suy nghĩ đầy áp đặt này, để muôn người đi sau cứ nhìn vào đó và phê phán. Định kiến thì cứ mãi là định kiến, phụ nữ vẫn cứ chọn chồng và đại gia vẫn cứ lấy vợ. Thế thôi.

Ước mơ lấy chồng giàu chẳng có gì để bị phản đối, lấy được rồi lại càng không phải tội. Đã thế, lấy được chồng giàu đâu phải chuyện lớn lao, đó cũng đâu phải sự kiện gì kinh thiên động địa, sao cứ bị soi, bị móc, bị xóc đến cùng? Bởi ghen tị giày xéo con người, quẫn cùng tâm can, nên thay vì vui, họ chỉ nhạt môi cười khẩy; hay thực tâm họ đang lo rằng người đẹp kia sẽ không hạnh phúc, rằng cưới đại gia rồi sẽ tan cửa nát nhà? Lạ lùng thay, và khó hiểu thay!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Còn nữa, đại gia không thể chỉ là của chân dài! Chân ngắn thì đã làm sao? Phụ nữ thông minh sẽ biết cách để mình chọn lựa, mặc kệ độ dài của chân. Nếu não nhiều nếp nhăn, phụ nữ sẽ tự biết cách làm mình hạnh phúc, bất kể là với đại gia, hay tiểu gia cũng thế. Điều này đánh thẳng vào suy nghĩ cổ hủ của một số đại gia, và cũng là một số lớp người trong xã hội, rằng chỉ những người có tiền mới là người nắm trong tay sự lựa chọn.

Họ nhầm, họ rất nhầm!

Đồng tiền chi phối nhiều thứ, trong đó có cả hạnh phúc. Không sai, nhưng quyền lựa chọn lần này nằm trong tay một kẻ nhiều não, chứ chưa chắc đó phải là kẻ nhiều tiền. Con người sinh ra có quyền tự mình đi tìm hạnh phúc, phụ nữ cũng vậy thôi! Họ tự nắm lấy hạnh phúc của chính mình, chứ chẳng phụ thuộc vào vị đại gia “mĩ miều” nào cả.

Bây giờ, không phải là thời buổi đại gia tung tiền chọn vợ, mà đã đến lúc những người phụ nữ thực sự thông minh có quyền vắt óc để chọn chồng. Thế nên, các chàng trai ạ, đừng dè bỉu những đại gia chân ngắn, bụng phệ, và ghen tị vì những cô vợ xinh xẻo kia; thay vào đó, hãy cố gắng để biến mình thành đại gia trong mắt các cô gái thời này!

Còn các cô gái, qua rồi thời các cô đứng im khoanh tay chờ người ta mang hạnh phúc, đã đến lúc các cô đứng dậy và tự kiếm lấy niềm vui. Đừng để người ta chọn mình một cách dễ dãi.

Còn những người còn lại, chưa là đại gia, cũng chưa là vợ đại gia, thì hãy nghĩ thoáng ra… Lấy chồng đại gia, sao phải xoắn!
Nguồn; nhật kí cuộc sống

5 cách níu kéo tình cảm

Người ta muốn chia tay, nhưng bạn còn tình cảm rất nhiều…
5 cách níu kéo tình cảm
5 cách níu kéo tình cảm
Vậy làm cách nào để phục hồi lại tình cảm mà không làm mất đi giá trị của bản thân mình?

Khi cảm thấy mâu thuẫn đã lên đến “cực đại”…

Nhiều cặp đôi thường rất nóng tính và vội vã, khi nổi giận hoặc bất đồng, họ mất kiểm soát và hay nói ra những lời làm tổn thương đối phương. Trong vài phút nông nổi, họ quyết định chia tay vì cho rằng mọi mâu thuẫn không thể cứu vãn được nữa, và họ cũng đã bị ức chế tâm lý quá nhiều. Nhưng khi cơn giận qua đi, họ bắt đầu ăn năn cực độ: “Phải chi lúc ấy bình tĩnh lại.”

Do vậy, bạn phải biết “phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Khi tình huống đang cao trào, tốt nhất nên kiềm chế cảm xúc vì mọi bất đồng đều có thể khiến tình cảm sứt mẻ và bạn có thể hành động nông nổi. Đó cũng là một cách giữ tình cảm.
Đừng bao giờ nghĩ đến hai chữ “chia tay” khi giận nhau, vì khi đã đến được với nhau là cả một quá trình, nên việc chia tay không đơn giản là một lời nói. Nó liên quan rất nhiều đến cảm xúc và làm xáo trộn cuộc sống. Chia tay không hề dễ như bạn nghĩ, và cảm xúc của bạn không ổn định thì tốt nhất không nên trò chuyện với “nửa ấy” của mình.

Cho thời gian suy nghĩ

Khi người ấy đòi chia tay, bạn có thể xử lý tình huống theo một trong các cách sau:

- Im lặng và không liên lạc trong một thời gian dài. Để cho nửa kia suy nghĩ về quyết định của mình. Bạn không xác nhận tức là mối quan hệ giữa cả hai vẫn chưa thật sự chấm dứt.

- Bạn bảo rằng: “Cho tớ thời gian suy nghĩ để quyết định”. Điều này khiến cho đối phương phải suy nghĩ lại hành động của mình, vừa níu kéo được tình yêu trong một khoảng thời gian nào đó, vừa giữ được “cái tôi” (chính bạn là người chủ động quyết định chứ không phải là người ấy.)

- Hoặc bạn nói: “Tớ cho cậu thời gian. Khi nào tỉnh táo rồi hãy nói chuyện với tớ”. Bạn đang trì hoãn và cách này có lợi cho cả bạn và người ấy.

Quản lý cảm xúc thật tốt

- Đừng đấu tranh tư tưởng trong thời gian này. Hãy dứt khoát với bản thân và chọn ra quyết định cho chính mình (nên nhớ rằng bạn quyết định cho bạn, do vậy tránh sự tác động từ bên ngoài càng nhiều càng tốt, bạn rất dễ rơi vào trạng thái căng thẳng khi phải cố giằng co giữa lý trí và cảm xúc). Hãy chọn cách tốt nhất cho bạn, đừng bị ảnh hưởng bởi những lời xung quanh.

- Hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người ấy để hiểu và thông cảm hơn cho quyết định của họ. Đừng vội đổ mọi tội lỗi lên “người muốn chia tay”.

- Ai cũng mắc phải sai lầm, quan trọng là đừng làm cho mọi thứ thêm trầm trọng. Chính sự khéo léo của bạn sẽ giúp mọi việc đi theo chiều hướng tốt nhất.

Thay đổi những thói quen giữa cả hai

Khi đã cho người ta thời gian, bạn không nên tạo sự gò bó, ràng buộc mà hãy thử không liên lạc gì, cũng không quan tâm (xem như “chia tay tạm thời”). Thời gian thử thách này sẽ giúp bạn và người kia nhận ra nhiều điều.
Bên cạnh đó, hãy khắc phục những điểm hạn chế trong thời gian quen nhau. Suy nghĩ xem đâu là nguyên nhân khiến cả hai cảm thấy nhàm chán và khắc phục chúng.

Bạn cũng nên “tút” lại vẻ ngoài của mình sao cho bớt đơn điệu. Sự “làm mới” này rất có hiệu quả, vì dù sao thì hai bạn cũng đã quá quen thuộc khi nhìn mặt nhau và đôi khi chính sự quen thuộc này làm mất đi cảm giác rung động như thuở ban đầu.

Lạc quan

Nếu có xích mích và mâu thuẫn là chia tay ngay thì có lẽ tình yêu không tồn tại lâu bền trong cuộc sống này. Đôi khi sóng gió là lúc hai bạn nhìn nhận lại và “hâm nóng” tình cảm, để biết trân trọng và nâng niu những gì mình có hơn.
Đừng cho rằng “chia tay là hết” và mãi chìm trong sự dằn vặt, buồn khổ, u sầu. Cứ là bạn với nhau, nếu có duyên, ắt hẳn sẽ quay trở lại được. Cách tốt nhất sau khi chia tay là đừng oán hận, trách móc gì nhau. Khi tình yêu không còn, ta cũng phải cư xử thật đẹp để chứng tỏ mình bản lĩnh.

Và bạn phải chứng tỏ sao cho người ấy thấy rằng: “Mất bạn là một điều tiếc nuối to lớn nhất của người đó”. Đừng tự hành hạ bản thân hoặc đau khổ khi đã cố tìm cách níu kéo mà không được.
(Nhật kí cuộc sống)