Anh có nghĩ như em không?

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Anh có thấy em tuy rất gần anh nhưng lại rất xa, em ở đây mà cứ như vắng mặt? Anh có thấy mình thật giận dỗi và lòng tự trọng của anh bị tổn thương?
Anh có nghĩ như em không?

Nếu một ngày thức dậy không nhận được tin nhắn gì từ em, cuộc gọi từ anh lo lắng kiếm tìm không được em bắt máy, trang new feeds ở facebook vẫn cập nhật những status sinh hoạt bình thường của em, mọi người đều biết em đang làm gì, ở đâu, như thế nào,… ngoại trừ anh. Lúc đó anh có nghĩ là anh đã trở thành người thừa trong cuộc sống của em không? 

Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh nghe em gọi điện cho một chàng trai khác khi nằm cạnh em, giọng em đầy yêu thương như những ngày đầu của chúng ta, những câu hỏi tu từ đầy quan tâm như em vẫn từng chăm sóc cho anh, rồi em bất ngờ ngồi dậy khỏi vòng tay ấm áp của anh đi ra ban công cùng chiếc phone có giọng nói của chàng trai lạ ấy, bỏ anh lại một mình xem bộ phim tình cảm nhàm chán mà chỉ hay khi có em trong căn phòng,…

Anh có thấy em tuy rất gần anh nhưng lại rất xa, em ở đây mà cứ như vắng mặt? Anh có thấy mình thật giận dỗi và lòng tự trọng của anh bị tổn thương?

Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh đã chấp nhận làm một người tình nhỏ, chấp nhận chia sẻ anh cho một người khác đồng thời cũng có nghĩa là giấu bớt mọi ghen tuông của mình trong lòng. Thậm chí anh đã chấp nhận suy nghĩ rằng mình phải tôn trọng người đến trước, phải nhận mình là người thua cuộc vì cô ấy đã có được trái tim anh trước em, và cô ấy còn có thể làm anh yêu em nhưng không bỏ được tình yêu dành cho cô ta.

Vậy mà anh lại phát hiện rằng cuộc tình của 3 người chúng ta lại xuất hiện thêm nhân vật khác, khiến em từ một người tình nhỏ lại trở nên … bé nhỏ hơn vô cùng. Anh có cảm giác được rằng cả thế giới anh đang sống niềm tin bỗng khan hiếm? Anh có cảm giác được rằng tình yêu của chúng ta rốt cục cũng chỉ là một lời nói dối quá tươi đẹp?

Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh thấy cuộc tình của chúng ta đã không còn vui vẻ như những ngày bắt đầu tưởng chỉ có hạnh phúc, những lo lắng cứ ngỡ chấp nhận đang làm khó cả hai, những ưu sầu em nhìn được trong nụ cười của anh, những đắn đo em cảm nhận được trong cái nắm tay đầy thương yêu của anh,…

Anh có sẽ buông tay em ra chứ không tài nào nhắm mắt xem như không có gì? Anh có sẽ nói lời chia tay lạnh lùng dù bên trong biển lòng đang dậy sóng? Anh có sẽ cắn môi đưa cuộc tình mình lên cao và giả vờ nhẫn tâm đập bễ tan tành mãnh vỡ dù trong lòng anh nỗi đau chia tay này lớn hơn 1 triệu lần những ngày dằn vặt yêu em? 
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?

Tình yêu không phải là một món đồ, một chiếc ly, anh có thể cầm lên được để anh có thể bỏ xuống được. Tình yêu là thiêng liêng, dẫu lời thề chăn gối mãi mãi yêu nhau bất chợt dừng khi nào, dẫu lời hứa cho nhau có dối trá ra sao,… tình yêu vẫn là thiêng liêng.

Vẫn là những mảnh gỗ anh đem lọt qua cánh cửa phòng nhỏ trong tim, để qua ngày ngày ghép lại từng mảnh, từng mảnh… có thể thành chiếc giường, có thể thành chiếc ghế, có thể thành chiếc bàn em đang ngồi viết những dòng chữ này,… và anh phát hiện nó đã quá lớn để qua được cánh cửa ngày ấy, đã quá trễ để có thể bỏ ra ngoài, đã quá muộn để dọn trống căn phòng trái tim ngày ta nói chia tay.

Nếu anh cũng nghĩ như em, anh hãy tự tát vào mặt mình một cái thật đau hộ em. Vì đó là điều em không làm được, mặc dù tất cả mọi điều anh đã làm đau đớn lòng em…
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Vì em là người đến sau...

Trong mỗi chúng ta, ai cũng có cho riêng mình một người yêu thương nhất, một người mà dù còn hay mất vẫn mãi vẹn nguyên và ngọt ngào theo từng nấc thời gian thăng trầm.
Và với anh, đó không phải là em.

Em yêu anh rất đầy nhưng em đến sau cô ấy - sau người anh dành từng dành hết thương yêu.

Anh yêu em, nhưng chắc chắn không nhiều bằng cô ấy, hay có thể rất nhiều nhưng không đậm sâu như cô ấy.

Là thiệt thòi phần em, là những điều không thể trách phần anh.


Anh không thích đi dưới mưa cùng em, có lẽ ít nhiều là vì nó gợi lại một chiều rất xa anh đứng chờ cô ấy dưới cơn mưa không ngớt hạt.

Anh ngại đưa tay lau nước mắt khi em khóc vì nó khiến anh đau lần thứ hai cho giọt nước mắt đầu tiên.

Anh thoáng buồn khi tình cờ nghe những bài hát xưa, nơi sâu thẳm tim anh thứ âm điệu cũ kỹ dường như đang nhắc nhở với anh rằng cô ấy vẫn còn đâu đó trong anh - đẹp đẽ.
Vì em là người đến sau...
Vì em là người đến sau...
Những gì anh từng có với cô ấy - thì em ở đây phải chăng chỉ đóng vai một người chia sẻ kỷ niệm.

Em đã từng rất buồn khi sắm vai người đến sau, sắm vai một kẻ yêu anh chậm chân, lạc lối.

Em đã từng rất đau khi cố ôm ghì lấy vai anh vững chãi mà hiểu rằng: cái bóng của cô ấy lớn quá.

Tháng năm lặng trôi dưới chân em âm thầm, em cố không ngộ nhận mình là bến vắng chờ anh, em vẫn yêu anh như thế.

Cho đến một hôm em chợt nhận ra điều tuyệt vời của người đến sau.

Dù gì em cũng đã nắm một vé làm người cuối cùng của anh.

Dù gì em cũng được ở bên để làm những thứ cô ấy và anh chưa từng có.

Dù gì... em cũng đang có anh.

Thật khó để che lấp đi thứ tình yêu lớn anh từng có.

Thật khó để viết tên em đè lên tên cô ấy

Thật khó để anh vứt bỏ kí ức của mình

Phần em, em sẽ không làm tất thẩy những điều đó để có được anh vì khi em đặt lòng yêu thương anh em đã nhận ra điều đặc biệt của người đến sau.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy. 

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.
Một người con gái phải làm thế nào để chấp nhận một thứ tình cảm không giống bình thường?

Khi hai con người vốn dĩ ở hai thế giới, bắt đầu một tình yêu từ những điều giản dị nhất trên đời. Từng bài học để trở thành con người dần dà tạo nên giữa hai người họ một thứ tình cảm gọi là tình yêu. Cứ thế thôi, những cảm xúc giản dị nhất, chính là sự chân thật nhất trong con người.

Chỉ cô gái ấy mới có thể khiến cậu ngoan ngoãn khống chế bản năng động vật, chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu cất lên tiếng nói đầu tiên trong đời, và cũng chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu kiên trì học cách hành động như một con người.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Sức mạnh của tình yêu có thể biến những điều không thể thành có thể. Có những chuyện tưởng chừng như chỉ có trong cổ tích, hóa ra lại xuất hiện ở đời thực. Tình yêu, vốn dĩ không phải là dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất hay sao?

Nhưng hiện thực cuộc đời lại như một đoạn đường cắt ngang. Tình yêu có đẹp đến mấy cũng vẫn là phải rời xa những gì đã có. Những ngày tháng tuổi trẻ, gặp gỡ và yêu để rồi một ngày nào đó, vẫn phải gạt nước mắt rời xa. Mạnh mẽ cắt đứt cũng chỉ là muốn bảo vệ người ấy, lặng lẽ rời bỏ cũng là vì người ấy mà thôi. Khóc hết nước mắt cũng bởi vì có những lý do, bắt buộc phải buông tay.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
“Đừng đi!”. Nguyện ước cuối cùng của một tình yêu không thể thành hiện thực, khi tiếng khóc xé ruột như là lần từ biệt cuối cùng. Lần đầu tiên cậu biết nói, biết khóc, biết níu giữ như một người bình thường, vậy mà lại đổi lấy vẫn là sự chia ly.

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.

Một thứ tình yêu mà mặc dù đã nuốt nước mắt vì quá nhiều đau khổ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể được ở bên nhau.

Rốt cuộc thì bạn vẫn phải học cách chấp nhận, không phải cứ yêu sâu đậm là có thể mãi mãi ở bên nhau.

Có những lúc là vĩnh biệt, có những lúc là đợi chờ.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Nhưng chờ đợi không khó, quan trọng là chờ đợi đến bao lâu?

Bức thư viết vội, chiếc đàn gãy dở, quyển vở đã ố màu thời gian. Cuộc sống đâu hẳn cứ yêu là có thể ở bên, đôi khi buông tay mới là cách thức để yêu thương đến tận cùng.

Có những người đã từng như thế, họ sống và yêu bằng những cách giản đơn mà thật khác. Họ cho nhau những điều chân thật nhất để rồi đồng loạt giành phần tổn thương về mình, gắng sức để bảo vệ người mình yêu.

Có những tình yêu như thế, thậm chí còn không có một dấu chấm hết. Mãi mãi vẫn là sự lơ lửng của số phận bởi vốn dĩ ngay từ đầu không nên ở bên nhau. 

Kể cả chia ly, kể cả chờ đợi, kể cả lãng quên, kể cả quay về. Nếu như nói rằng, như thế không phải là yêu, vậy thì cái gì mới là yêu? 
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Quá trình bên nhau gian nan chính là mối tình khắc sâu trong tâm trí, sau khi đi gần hết quãng đường đời mới thấy rằng chỉ có những ngày ấy mới đúng là tình yêu đích thực. Khoảng thời gian mà hạnh phúc song hành cùng khổ đau, những ngọt ngào đầu đời không bao giờ tan biến.

Tiếng gọi trở về quá khứ mãnh liệt như hình ảnh bóng hình thân quen ấy mang toàn bộ ký ức xưa trở về. Hóa ra, đi gần hết cuộc đời, mới biết quá khứ đã xa chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, thế nhưng, vẫn không cách nào có thể quay về.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Trở lại, rồi vẫn cứ rời xa, chiếc xe lăn bánh dọc con đường đầy tuyết đưa hình ảnh người con gái cậu yêu đến một nơi cậu chẳng thể nào biết đến. Đoạn ký ức dở dang tuyệt đẹp, có lẽ, cậu ấy sẽ dần dần thực hiện. Dẫu rằng trùng phùng chỉ cách nhau một cánh cửa, những lời hứa có thể thực hiện, nhưng vẫn là không thể. Và mọi thứ lại chỉ như một giấc mơ, chỉ có trong mơ mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.

Thôi thì cứ tin tưởng vào sự tồn tại của một mối tình như thế, để biết rằng mỗi ký ức trong quá khứ đều là điều đáng trân trọng. Có những tình yêu là vì chia ly, cách thức từ giã có đớn đau nhiều, một ngày nào đó cũng sẽ trở thành câu chuyện đẹp nhất cuộc đời. 

Dù thời gian trôi có để lại trên người bạn những dấu tích đớn đau như thế nào, chỉ cần nhớ rằng, vẫn có một câu chuyện đẹp như thế, chờ bạn ở cuối con đường.
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Bạo lực trong tình yêu

Chúng tôi yêu nhau một năm thì chia tay tới hai chục lần. Cứ hai lần gặp nhau thì phải có một lần cãi vã vì đủ thứ chuyện trên đời, ví dụ như về cô người yêu cũ của anh ta (mà anh ta vẫn chưa cắt đứt liên lạc) và đôi khi các cuộc cãi vã đó chuyển sang đánh nhau. Có lần, tôi cố tình giằng lấy điện thoại di động của anh ta để đọc tin nhắn, anh ta nổi giận bóp cổ tôi. Nhưng dù thế chúng tôi vẫn không thể chia tay được, cứ chia tay rồi quay lại vì... nhớ! Tôi phải làm thế nào với anh ta đây?
Bạo lực trong tình yêu
Bạo lực trong tình yêu
Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy với cái kết là An Dương Vương cưỡi ngựa ra biển, sau lưng là con gái Mỵ Châu rắc lông ngỗng đánh dấu lối đi và thần Kim Quy từ biển hiện lên nói: “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó!”? Trong chuyện tình cảm của bạn, có lẽ câu này là thích hợp nhất: “Giặc ở bên trong nhà ngươi đó!”.

Khi bạn cố gắng giành lấy điện thoại của bạn trai để đọc tin nhắn, bạn đã làm sai, nhưng đó là cái sai nhỏ. Cái sai lớn hơn của bạn là không tin tưởng bạn trai của mình và hơn hết, bạn đã và đang duy trì mối quan hệ với một người đàn ông mà bạn không đặt niềm tin ở họ. Thậm chí anh ta còn dùng đến tay chân để nói chuyện với bạn, nhưng bạn vẫn bỏ qua. Như thế thì những mâu thuẫn hiện nay của bạn với anh ta, bạn là người đáng trách hàng đầu chứ không phải ai khác.

Con số của WHO cho biết hơn 1/3 phụ nữ toàn cầu đã từng bị bạo hành về mặt thể chất hoặc tinh thần. Trong số những người phụ nữ bị giết hại, 38% bị giết bởi chồng/nhân tình của mình. Như vậy mối quan hệ giữa bạn và người yêu như thế nào có thể ảnh hưởng đến tình mạng của bạn, chưa nói đến những ảnh hưởng về mặt tinh thần, sa sút về công việc và giết chết các mối quan hệ xã hội khác. Vấn đề là nếu bạn sai ở thời điểm lựa chọn một người đàn ông thì đã đành, đằng này bạn còn sai ở việc tiếp tục chịu đựng người đàn ông đó thì rất khó hiểu. Đánh người không phải là chuyện đùa, nhất là đánh một phụ nữ, tại sao bạn lại tha thứ cho người đàn ông đó?

Người đàn ông sử dụng nắm đấm không có nghĩa là người đàn ông mạnh mẽ, điều đó chỉ cho thấy rằng anh ta biết mình quá yếu đuối nên mới phải mượn tới bạo lực. Bạn nên nhớ rằng lúc này còn đang yêu nhau mà anh ta dám làm như thế, thì sau này kết hôn với nhau rồi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn thôi.

Thật ra tôi hiểu anh ta. Về bản chất là anh ta rất yêu tôi, vì có nhiều khi anh ta chiều chuộng tôi lắm. Cãi nhau hay đánh nhau chỉ là do mất bình tĩnh tạm thời. Anh ta rất cô đơn, ít bạn bè, mà chính tôi cũng thế. Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục.
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Bào chữa cho người đàn ông mình yêu là đặc điểm của những người phụ nữ. Anh ta không gọi điện cho mình? Anh ấy bận. Anh ấy không tặng hoa, tặng quà hay chúc mừng gì? Anh ấy không quen lãng mạn... Nhưng nếu anh ta đánh bạn, đó lại là chuyện khác. Đó là một ranh giới mà lẽ ra anh ta không bao giờ nên vượt qua.

Nhưng lúc này anh ta đã giẫm lên ranh giới đó và càng lúc mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn (dưới sự cho phép của bạn, tôi phải nhấn mạnh thế). Nếu chưa chia tay anh ta, bạn hãy sử dụng các biện pháp tạm thời sau đây nhé:

• Tìm đến một người tư vấn tâm lý chuyên nghiệp.

• Chia sẻ vấn đề của mình với một người thân, một người bạn... Điều này không chỉ mang đến lời khuyên mà còn giúp bạn giảm căng thẳng, cân bằng lại tâm lý.

• Khi người đàn ông nổi giận, bạn đừng “thêm dầu vào lửa”. Hãy nhịn đi, để lúc khác nói chuyện. Nếu lúc nào cái “tôi” của bạn cũng giương cao, không chịu nhường nhịn thì đối phương cũng khó giữ bình tĩnh được.

Bạn cần hiểu rằng vấn đề ở bên trong bạn mới là vấn đề nghiêm trọng. Nếu bạn không giải quyết được vấn đề đó, thì hoặc là bạn sẽ rất khó chia tay người đàn ông yếu đuối hiện tại (bạo lực là biểu hiện của yếu đuối), mà có chia tay được, thì người đàn ông tiếp theo cũng dễ giống như thế (bởi bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông na ná như thế).

Tôi không thể chia tay anh ta được. Anh ta là mối tình đầu của tôi, chúng tôi gắn bó và yêu thương nhau mãnh liệt. Tôi không hiểu sao nhiều lúc lý trí của mình đã chỉ ra đủ thứ điểm xấu của anh ta rồi: luộm thuộm, không quyết đoán, thỉnh thoảng còn khóc lóc, chẳng có vẻ gì là muốn kết hôn, ghen tuông, bạo lực...nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ được anh ta. Có lẽ số trời đã định đoạt tôi và anh ta là như thế.

Giả sử con người bạn là một công ty cổ phần, thì ba vị sau đây nắm giữ nhiều cổ phần nhất: Lý Trí, Tình Cảm và Bản Năng.

Bạn có quan hệ tình dục với anh ta hay không? Tôi dám chắc là có. Tức là phần Bản Năng của bạn đã bỏ phiếu cho anh ta và khi rời anh ta ra, bạn “nhớ” anh ta, chính là cảm giác này. Thứ hai, Tình Cảm của bạn cũng hoàn toàn bỏ phiếu cho anh. Thế thì bạn thấy đấy, Lý Trí của bạn đơn độc trong cuộc chiến này, mà nó lại không đủ mạnh mẽ.

Như vậy, nếu bạn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, từ bạn bè, người thân và các mối quan hệ xã hội khác, thì tình trạng hiện nay của bạn sẽ còn kéo dài. Đây không phải vấn đề của “số Trời”, mà là bạn có đủ yêu bản thân mình tới mức bảo vệ được nó hay không. Bạn cần nhớ một điều rất cũ: nếu bạn không đủ yêu bản thân, ai sẽ làm việc đó thay bạn được?
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Sport

Entertainment

World News

Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Anh có nghĩ như em không?

Anh có thấy em tuy rất gần anh nhưng lại rất xa, em ở đây mà cứ như vắng mặt? Anh có thấy mình thật giận dỗi và lòng tự trọng của anh bị tổn thương?
Anh có nghĩ như em không?

Nếu một ngày thức dậy không nhận được tin nhắn gì từ em, cuộc gọi từ anh lo lắng kiếm tìm không được em bắt máy, trang new feeds ở facebook vẫn cập nhật những status sinh hoạt bình thường của em, mọi người đều biết em đang làm gì, ở đâu, như thế nào,… ngoại trừ anh. Lúc đó anh có nghĩ là anh đã trở thành người thừa trong cuộc sống của em không? 

Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh nghe em gọi điện cho một chàng trai khác khi nằm cạnh em, giọng em đầy yêu thương như những ngày đầu của chúng ta, những câu hỏi tu từ đầy quan tâm như em vẫn từng chăm sóc cho anh, rồi em bất ngờ ngồi dậy khỏi vòng tay ấm áp của anh đi ra ban công cùng chiếc phone có giọng nói của chàng trai lạ ấy, bỏ anh lại một mình xem bộ phim tình cảm nhàm chán mà chỉ hay khi có em trong căn phòng,…

Anh có thấy em tuy rất gần anh nhưng lại rất xa, em ở đây mà cứ như vắng mặt? Anh có thấy mình thật giận dỗi và lòng tự trọng của anh bị tổn thương?

Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh đã chấp nhận làm một người tình nhỏ, chấp nhận chia sẻ anh cho một người khác đồng thời cũng có nghĩa là giấu bớt mọi ghen tuông của mình trong lòng. Thậm chí anh đã chấp nhận suy nghĩ rằng mình phải tôn trọng người đến trước, phải nhận mình là người thua cuộc vì cô ấy đã có được trái tim anh trước em, và cô ấy còn có thể làm anh yêu em nhưng không bỏ được tình yêu dành cho cô ta.

Vậy mà anh lại phát hiện rằng cuộc tình của 3 người chúng ta lại xuất hiện thêm nhân vật khác, khiến em từ một người tình nhỏ lại trở nên … bé nhỏ hơn vô cùng. Anh có cảm giác được rằng cả thế giới anh đang sống niềm tin bỗng khan hiếm? Anh có cảm giác được rằng tình yêu của chúng ta rốt cục cũng chỉ là một lời nói dối quá tươi đẹp?

Anh có nghĩ như em không?

Nếu anh thấy cuộc tình của chúng ta đã không còn vui vẻ như những ngày bắt đầu tưởng chỉ có hạnh phúc, những lo lắng cứ ngỡ chấp nhận đang làm khó cả hai, những ưu sầu em nhìn được trong nụ cười của anh, những đắn đo em cảm nhận được trong cái nắm tay đầy thương yêu của anh,…

Anh có sẽ buông tay em ra chứ không tài nào nhắm mắt xem như không có gì? Anh có sẽ nói lời chia tay lạnh lùng dù bên trong biển lòng đang dậy sóng? Anh có sẽ cắn môi đưa cuộc tình mình lên cao và giả vờ nhẫn tâm đập bễ tan tành mãnh vỡ dù trong lòng anh nỗi đau chia tay này lớn hơn 1 triệu lần những ngày dằn vặt yêu em? 
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?
Anh có nghĩ như em không?

Tình yêu không phải là một món đồ, một chiếc ly, anh có thể cầm lên được để anh có thể bỏ xuống được. Tình yêu là thiêng liêng, dẫu lời thề chăn gối mãi mãi yêu nhau bất chợt dừng khi nào, dẫu lời hứa cho nhau có dối trá ra sao,… tình yêu vẫn là thiêng liêng.

Vẫn là những mảnh gỗ anh đem lọt qua cánh cửa phòng nhỏ trong tim, để qua ngày ngày ghép lại từng mảnh, từng mảnh… có thể thành chiếc giường, có thể thành chiếc ghế, có thể thành chiếc bàn em đang ngồi viết những dòng chữ này,… và anh phát hiện nó đã quá lớn để qua được cánh cửa ngày ấy, đã quá trễ để có thể bỏ ra ngoài, đã quá muộn để dọn trống căn phòng trái tim ngày ta nói chia tay.

Nếu anh cũng nghĩ như em, anh hãy tự tát vào mặt mình một cái thật đau hộ em. Vì đó là điều em không làm được, mặc dù tất cả mọi điều anh đã làm đau đớn lòng em…
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Vì em là người đến sau...

Trong mỗi chúng ta, ai cũng có cho riêng mình một người yêu thương nhất, một người mà dù còn hay mất vẫn mãi vẹn nguyên và ngọt ngào theo từng nấc thời gian thăng trầm.
Và với anh, đó không phải là em.

Em yêu anh rất đầy nhưng em đến sau cô ấy - sau người anh dành từng dành hết thương yêu.

Anh yêu em, nhưng chắc chắn không nhiều bằng cô ấy, hay có thể rất nhiều nhưng không đậm sâu như cô ấy.

Là thiệt thòi phần em, là những điều không thể trách phần anh.


Anh không thích đi dưới mưa cùng em, có lẽ ít nhiều là vì nó gợi lại một chiều rất xa anh đứng chờ cô ấy dưới cơn mưa không ngớt hạt.

Anh ngại đưa tay lau nước mắt khi em khóc vì nó khiến anh đau lần thứ hai cho giọt nước mắt đầu tiên.

Anh thoáng buồn khi tình cờ nghe những bài hát xưa, nơi sâu thẳm tim anh thứ âm điệu cũ kỹ dường như đang nhắc nhở với anh rằng cô ấy vẫn còn đâu đó trong anh - đẹp đẽ.
Vì em là người đến sau...
Vì em là người đến sau...
Những gì anh từng có với cô ấy - thì em ở đây phải chăng chỉ đóng vai một người chia sẻ kỷ niệm.

Em đã từng rất buồn khi sắm vai người đến sau, sắm vai một kẻ yêu anh chậm chân, lạc lối.

Em đã từng rất đau khi cố ôm ghì lấy vai anh vững chãi mà hiểu rằng: cái bóng của cô ấy lớn quá.

Tháng năm lặng trôi dưới chân em âm thầm, em cố không ngộ nhận mình là bến vắng chờ anh, em vẫn yêu anh như thế.

Cho đến một hôm em chợt nhận ra điều tuyệt vời của người đến sau.

Dù gì em cũng đã nắm một vé làm người cuối cùng của anh.

Dù gì em cũng được ở bên để làm những thứ cô ấy và anh chưa từng có.

Dù gì... em cũng đang có anh.

Thật khó để che lấp đi thứ tình yêu lớn anh từng có.

Thật khó để viết tên em đè lên tên cô ấy

Thật khó để anh vứt bỏ kí ức của mình

Phần em, em sẽ không làm tất thẩy những điều đó để có được anh vì khi em đặt lòng yêu thương anh em đã nhận ra điều đặc biệt của người đến sau.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, bạn luôn thấp thỏm lo lắng sợ cô ấy lại mải chơi quên đi bất cứ điều gì bạn nhắc nhở, thì bạn ạ, một cô gái đáng yêu như thế, khoan vội trách. Cô ấy luôn cần bạn mà, phải không?
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, một cuộc hẹn lí tưởng, một bất ngờ ngọt ngào bạn ấp ủ chuẩn bị bấy lâu dành riêng cho ai kia bỗng chốc bị phá hủy, chỉ vì cô ấy ngốc nghếch để quên trong mớ công việc bài vở ngổn ngang.

Một chút giận hờn là quá đủ thôi nhé bạn yêu, đừng trách cô ấy nhiều, chỉ vì là, cô ấy hay quên mà, cô ấy cũng chẳng giận dỗi ai được quá lâu đâu.

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, cô ấy thường phiêu trong những suy nghĩ chất chồng mà theo bạn thì tất cả đều ngốc nghếch và ngộ nghĩnh, nó khiến bạn phì cười khi cô ấy dựa vào bờ vai bạn và nghêu ngao hỏi những điều mình thắc mắc.

Hãy cốc nhẹ vào cái đầu hạt tiêu mà chứa đựng cả trái đất ấy, hỏi khẽ: trong này chứa nhiều vậy, còn anh thì đặt ở đâu hả? Chắc chắn cô ấy sẽ đặt tay lên tim mình và bảo: ở đây, nó ở cả đây mà!
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên...
Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, có bao giờ bạn nghĩ, rồi một mai cô ấy sẽ mãi chẳng thể trẻ con lí lắc, chẳng thể ngồi lặng thinh hàng giờ quên đi thời gian ngắm mây bay ngang để bạn lén nhìn vụng trộm. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, mái tóc xõa bay ấy, có bao giờ bạn nghĩ...

Nếu bạn yêu một cô gái hay quên, lỡ mai này chia xa, lỡ như..., bạn có sợ cô ấy sẽ bỏ quên bạn trong miền kí ức bao la của riêng cô ấy? Bạn sợ, sợ một người sẽ luôn nhớ, còn một người lại vội lãng quên...

Nhưng mà bạn à, một cô gái sẽ chỉ hay quên bên một bờ vai luôn nhớ, cô ấy lặng đặt hết niềm tin vào ai kia, bởi cô ấy biết, ai đó sẽ luôn ở bên và luôn nhắc nhở cô ấy những lúc cần. Bởi, cô ấy ngốc mà, phải không?

Và bạn ơi, đừng bao giờ xa cô ấy nhé, một người con gái trao hết niềm tin vào cho bạn, phụ thuộc vào bạn, nũng nịu hay quên, tất cả cũng vì bạn. Vậy nên, đừng bao giờ xa cô ấy. 

Cô ấy là của bạn, trái tim cô ấy đã chứa trọn hình bóng bạn rồi, vậy thì làm sao cô ấy quên bạn được, đúng không?
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.
Một người con gái phải làm thế nào để chấp nhận một thứ tình cảm không giống bình thường?

Khi hai con người vốn dĩ ở hai thế giới, bắt đầu một tình yêu từ những điều giản dị nhất trên đời. Từng bài học để trở thành con người dần dà tạo nên giữa hai người họ một thứ tình cảm gọi là tình yêu. Cứ thế thôi, những cảm xúc giản dị nhất, chính là sự chân thật nhất trong con người.

Chỉ cô gái ấy mới có thể khiến cậu ngoan ngoãn khống chế bản năng động vật, chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu cất lên tiếng nói đầu tiên trong đời, và cũng chỉ có cô gái ấy mới khiến cậu kiên trì học cách hành động như một con người.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Sức mạnh của tình yêu có thể biến những điều không thể thành có thể. Có những chuyện tưởng chừng như chỉ có trong cổ tích, hóa ra lại xuất hiện ở đời thực. Tình yêu, vốn dĩ không phải là dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất hay sao?

Nhưng hiện thực cuộc đời lại như một đoạn đường cắt ngang. Tình yêu có đẹp đến mấy cũng vẫn là phải rời xa những gì đã có. Những ngày tháng tuổi trẻ, gặp gỡ và yêu để rồi một ngày nào đó, vẫn phải gạt nước mắt rời xa. Mạnh mẽ cắt đứt cũng chỉ là muốn bảo vệ người ấy, lặng lẽ rời bỏ cũng là vì người ấy mà thôi. Khóc hết nước mắt cũng bởi vì có những lý do, bắt buộc phải buông tay.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
“Đừng đi!”. Nguyện ước cuối cùng của một tình yêu không thể thành hiện thực, khi tiếng khóc xé ruột như là lần từ biệt cuối cùng. Lần đầu tiên cậu biết nói, biết khóc, biết níu giữ như một người bình thường, vậy mà lại đổi lấy vẫn là sự chia ly.

Ở cuộc đời này, tồn tại một thứ tình yêu có thể là không định nghĩa được, một thứ tình yêu đơn giản chỉ là rời bỏ để không gây tổn thương cho người ấy, một thứ tình yêu chỉ đơn thuần là bảo vệ, yêu thương và chờ đợi.

Một thứ tình yêu mà mặc dù đã nuốt nước mắt vì quá nhiều đau khổ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể được ở bên nhau.

Rốt cuộc thì bạn vẫn phải học cách chấp nhận, không phải cứ yêu sâu đậm là có thể mãi mãi ở bên nhau.

Có những lúc là vĩnh biệt, có những lúc là đợi chờ.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Nhưng chờ đợi không khó, quan trọng là chờ đợi đến bao lâu?

Bức thư viết vội, chiếc đàn gãy dở, quyển vở đã ố màu thời gian. Cuộc sống đâu hẳn cứ yêu là có thể ở bên, đôi khi buông tay mới là cách thức để yêu thương đến tận cùng.

Có những người đã từng như thế, họ sống và yêu bằng những cách giản đơn mà thật khác. Họ cho nhau những điều chân thật nhất để rồi đồng loạt giành phần tổn thương về mình, gắng sức để bảo vệ người mình yêu.

Có những tình yêu như thế, thậm chí còn không có một dấu chấm hết. Mãi mãi vẫn là sự lơ lửng của số phận bởi vốn dĩ ngay từ đầu không nên ở bên nhau. 

Kể cả chia ly, kể cả chờ đợi, kể cả lãng quên, kể cả quay về. Nếu như nói rằng, như thế không phải là yêu, vậy thì cái gì mới là yêu? 
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Quá trình bên nhau gian nan chính là mối tình khắc sâu trong tâm trí, sau khi đi gần hết quãng đường đời mới thấy rằng chỉ có những ngày ấy mới đúng là tình yêu đích thực. Khoảng thời gian mà hạnh phúc song hành cùng khổ đau, những ngọt ngào đầu đời không bao giờ tan biến.

Tiếng gọi trở về quá khứ mãnh liệt như hình ảnh bóng hình thân quen ấy mang toàn bộ ký ức xưa trở về. Hóa ra, đi gần hết cuộc đời, mới biết quá khứ đã xa chính là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, thế nhưng, vẫn không cách nào có thể quay về.
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Cậu nhất định phải chờ, tớ sẽ trở về...
Trở lại, rồi vẫn cứ rời xa, chiếc xe lăn bánh dọc con đường đầy tuyết đưa hình ảnh người con gái cậu yêu đến một nơi cậu chẳng thể nào biết đến. Đoạn ký ức dở dang tuyệt đẹp, có lẽ, cậu ấy sẽ dần dần thực hiện. Dẫu rằng trùng phùng chỉ cách nhau một cánh cửa, những lời hứa có thể thực hiện, nhưng vẫn là không thể. Và mọi thứ lại chỉ như một giấc mơ, chỉ có trong mơ mới có thể hạnh phúc trọn vẹn.

Thôi thì cứ tin tưởng vào sự tồn tại của một mối tình như thế, để biết rằng mỗi ký ức trong quá khứ đều là điều đáng trân trọng. Có những tình yêu là vì chia ly, cách thức từ giã có đớn đau nhiều, một ngày nào đó cũng sẽ trở thành câu chuyện đẹp nhất cuộc đời. 

Dù thời gian trôi có để lại trên người bạn những dấu tích đớn đau như thế nào, chỉ cần nhớ rằng, vẫn có một câu chuyện đẹp như thế, chờ bạn ở cuối con đường.
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Bạo lực trong tình yêu

Chúng tôi yêu nhau một năm thì chia tay tới hai chục lần. Cứ hai lần gặp nhau thì phải có một lần cãi vã vì đủ thứ chuyện trên đời, ví dụ như về cô người yêu cũ của anh ta (mà anh ta vẫn chưa cắt đứt liên lạc) và đôi khi các cuộc cãi vã đó chuyển sang đánh nhau. Có lần, tôi cố tình giằng lấy điện thoại di động của anh ta để đọc tin nhắn, anh ta nổi giận bóp cổ tôi. Nhưng dù thế chúng tôi vẫn không thể chia tay được, cứ chia tay rồi quay lại vì... nhớ! Tôi phải làm thế nào với anh ta đây?
Bạo lực trong tình yêu
Bạo lực trong tình yêu
Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy với cái kết là An Dương Vương cưỡi ngựa ra biển, sau lưng là con gái Mỵ Châu rắc lông ngỗng đánh dấu lối đi và thần Kim Quy từ biển hiện lên nói: “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó!”? Trong chuyện tình cảm của bạn, có lẽ câu này là thích hợp nhất: “Giặc ở bên trong nhà ngươi đó!”.

Khi bạn cố gắng giành lấy điện thoại của bạn trai để đọc tin nhắn, bạn đã làm sai, nhưng đó là cái sai nhỏ. Cái sai lớn hơn của bạn là không tin tưởng bạn trai của mình và hơn hết, bạn đã và đang duy trì mối quan hệ với một người đàn ông mà bạn không đặt niềm tin ở họ. Thậm chí anh ta còn dùng đến tay chân để nói chuyện với bạn, nhưng bạn vẫn bỏ qua. Như thế thì những mâu thuẫn hiện nay của bạn với anh ta, bạn là người đáng trách hàng đầu chứ không phải ai khác.

Con số của WHO cho biết hơn 1/3 phụ nữ toàn cầu đã từng bị bạo hành về mặt thể chất hoặc tinh thần. Trong số những người phụ nữ bị giết hại, 38% bị giết bởi chồng/nhân tình của mình. Như vậy mối quan hệ giữa bạn và người yêu như thế nào có thể ảnh hưởng đến tình mạng của bạn, chưa nói đến những ảnh hưởng về mặt tinh thần, sa sút về công việc và giết chết các mối quan hệ xã hội khác. Vấn đề là nếu bạn sai ở thời điểm lựa chọn một người đàn ông thì đã đành, đằng này bạn còn sai ở việc tiếp tục chịu đựng người đàn ông đó thì rất khó hiểu. Đánh người không phải là chuyện đùa, nhất là đánh một phụ nữ, tại sao bạn lại tha thứ cho người đàn ông đó?

Người đàn ông sử dụng nắm đấm không có nghĩa là người đàn ông mạnh mẽ, điều đó chỉ cho thấy rằng anh ta biết mình quá yếu đuối nên mới phải mượn tới bạo lực. Bạn nên nhớ rằng lúc này còn đang yêu nhau mà anh ta dám làm như thế, thì sau này kết hôn với nhau rồi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn thôi.

Thật ra tôi hiểu anh ta. Về bản chất là anh ta rất yêu tôi, vì có nhiều khi anh ta chiều chuộng tôi lắm. Cãi nhau hay đánh nhau chỉ là do mất bình tĩnh tạm thời. Anh ta rất cô đơn, ít bạn bè, mà chính tôi cũng thế. Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục.
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Bào chữa cho người đàn ông mình yêu là đặc điểm của những người phụ nữ. Anh ta không gọi điện cho mình? Anh ấy bận. Anh ấy không tặng hoa, tặng quà hay chúc mừng gì? Anh ấy không quen lãng mạn... Nhưng nếu anh ta đánh bạn, đó lại là chuyện khác. Đó là một ranh giới mà lẽ ra anh ta không bao giờ nên vượt qua.

Nhưng lúc này anh ta đã giẫm lên ranh giới đó và càng lúc mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn (dưới sự cho phép của bạn, tôi phải nhấn mạnh thế). Nếu chưa chia tay anh ta, bạn hãy sử dụng các biện pháp tạm thời sau đây nhé:

• Tìm đến một người tư vấn tâm lý chuyên nghiệp.

• Chia sẻ vấn đề của mình với một người thân, một người bạn... Điều này không chỉ mang đến lời khuyên mà còn giúp bạn giảm căng thẳng, cân bằng lại tâm lý.

• Khi người đàn ông nổi giận, bạn đừng “thêm dầu vào lửa”. Hãy nhịn đi, để lúc khác nói chuyện. Nếu lúc nào cái “tôi” của bạn cũng giương cao, không chịu nhường nhịn thì đối phương cũng khó giữ bình tĩnh được.

Bạn cần hiểu rằng vấn đề ở bên trong bạn mới là vấn đề nghiêm trọng. Nếu bạn không giải quyết được vấn đề đó, thì hoặc là bạn sẽ rất khó chia tay người đàn ông yếu đuối hiện tại (bạo lực là biểu hiện của yếu đuối), mà có chia tay được, thì người đàn ông tiếp theo cũng dễ giống như thế (bởi bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông na ná như thế).

Tôi không thể chia tay anh ta được. Anh ta là mối tình đầu của tôi, chúng tôi gắn bó và yêu thương nhau mãnh liệt. Tôi không hiểu sao nhiều lúc lý trí của mình đã chỉ ra đủ thứ điểm xấu của anh ta rồi: luộm thuộm, không quyết đoán, thỉnh thoảng còn khóc lóc, chẳng có vẻ gì là muốn kết hôn, ghen tuông, bạo lực...nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ được anh ta. Có lẽ số trời đã định đoạt tôi và anh ta là như thế.

Giả sử con người bạn là một công ty cổ phần, thì ba vị sau đây nắm giữ nhiều cổ phần nhất: Lý Trí, Tình Cảm và Bản Năng.

Bạn có quan hệ tình dục với anh ta hay không? Tôi dám chắc là có. Tức là phần Bản Năng của bạn đã bỏ phiếu cho anh ta và khi rời anh ta ra, bạn “nhớ” anh ta, chính là cảm giác này. Thứ hai, Tình Cảm của bạn cũng hoàn toàn bỏ phiếu cho anh. Thế thì bạn thấy đấy, Lý Trí của bạn đơn độc trong cuộc chiến này, mà nó lại không đủ mạnh mẽ.

Như vậy, nếu bạn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, từ bạn bè, người thân và các mối quan hệ xã hội khác, thì tình trạng hiện nay của bạn sẽ còn kéo dài. Đây không phải vấn đề của “số Trời”, mà là bạn có đủ yêu bản thân mình tới mức bảo vệ được nó hay không. Bạn cần nhớ một điều rất cũ: nếu bạn không đủ yêu bản thân, ai sẽ làm việc đó thay bạn được?
Nguồn: 24h