Con đã lớn rồi

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ soi gương hôm nay khác như mọi khi. Mẹ thẹn thùng đứng trước gương, e dè như sợ ai đó bắt găp. Mẹ nhìn hình ảnh mình trong gương, rồi bất giác đưa tay sờ lên trán, bàn tay mẹ chạm nhẹ trên khuôn mặt xạm nắng đã hiện lên những nếp nhan, rồi mẹ thở dài. Hình như mẹ không muốn thấy hình ảnh của mình lúc này, cái hình ảnh thực được phản chiếu ở miếng thủy tinh trong suốt kia.

Mấy đó mà ba đã ra đi được năm năm, ngày ba mất Min cập tuổi mười lăm, con bé mới lớn nên nhõng nhẽo, hay đòi ba chở đi chơi, mua quà...

***

Ba mất đột ngột, sự đột ngột ấy diễn ra trong một vụ tai nạn nghề nghiệp. Nhiều ngày sau đó, Min không tin nổi ba đã bỏ mẹ con nó ra đi mãi mãi. Mấy tối hôm kia ba hứa sẽ chở nó và mẹ đi chơi, hứa sẽ mua quà cho nó, vậy mà ba đã...Nó khóc rất nhiều.

Ngày ba mất, mẹ cũng khóc rất nhiều, mẹ hụt hẫng đến nổi không dấu nó được điều đó, dù mẹ biết rằng ba mất, Min cần một bờ vai để nương tựa, một bàn tay để chở che, cần một người mẹ cứng rắn, tỉnh táo chứ không phải một người mẹ chỉ biết khóc.
Con đã lớn rồi
Con đã lớn rồi
Ba mất, cái lúc Min cần đến những lời động viên, an ủi, cần đến một ai đó che chở thì anh ấy đã đến, anh động viên, an ủi nó rất nhiều. Min nhớ cái câu nói của anh: "người mất thì cứ để họ ra đi thanh thản, người còn sống hãy gượng dậy mà sống", câu nói như một động lực an ủi tinh thần cho nó. Cái cảm giác nhận được sự quan tâm, sẻ chia từ một ai đó khiến nó cảm thấy ấm lòng, nhưng Min lại nghĩ tới mẹ, mẹ cũng cần đến sự sẻ chia ấy.

Bốn năm trôi qua, Min và mẹ đã quen dần với cuộc sống không có ba, rồi một, ngày chú ấy xuất hiện, chú quan tâm, chăm lo cho mẹ con nó như ba hồi còn sống, Min nhìn chú, nước mắt rưng rưng mà nghĩ về ba. Chú rất thương mẹ. Chú là bạn của ba, hai người quen nhau từ hồi còn làm chung cơ quan. Hình ảnh của chú phản diện hoàn toàn với ba nó, chú không cao to, đẹp trai như ba nhưng lại vui tính và hài hước.

Ba nó ít nói, kiên định và không dễ tha thứ cho một việc làm sai trái nào đó,, còn chú ấy thì lại khác hẳn, chú rất hiền và dễ tha lỗi cho người khác.

Chú sống khá khép kín, rất yêu vợ con, vợ chú mất trước ba nó hai tháng. Chú không tính đến chuyện bước tiếp, chỉ biết lo cho con ăn học thành tài.

Tối hôm đó, Min đang coi phim thì thấy mẹ đang soi gương, nhưng lần này mẹ không e thẹn, lén lút như hôm trước. mẹ đang cầm trên tay cái son môi, tô đậm một cách cận thận, tỉ mỉ. Đôi môi của mẹ trở nên đẹp lạ thường sau làn son màu đỏ, những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ đã mờ đi, mẹ của Min lúc này như trẻ lại.

Trước đó mẹ nói với nó, mẹ đi chơi với chú, khuya mới về, chú có chuyện riêng muốn nói với mẹ nên dặn nó ở nhà, mẹ đi sớm rồi về.

Nó chỉ cười và lãng lặng quay mặt về phía tivi, chăm chú xem phim.

Khuya mẹ về, nó giả vờ ngủ khiếp, nhưng đôi mắt thì đang dõi theo từng hành động của mẹ. Mẹ bước đi nhẹ nhàng, tiếng bước chân càng lúc càng tiến về phía nó. Sau ánh đèn ngủ, ánh sáng mập mờ chiếu thẳng vào khuôn mặt mẹ, Min thấy hôm nay mẹ rất đẹp, khuôn mặt tươi tắn, như có điều gì khiến mẹ rất vui. Mẹ khẽ hôn nhẹ lên trán Min, nó vùng dậy ôm chặt lấy mẹ, tối hôm đó hai mẹ con ngồi tâm sự khá là khuya.

Mẹ nói:

- Chú đã cầu hôn mẹ, mẹ yêu chú, nhưng mẹ sợ con không thể chấp nhận gia đình mới này nên mẹ chưa...

Nó im lặng, cái cảm giác rùng cả người, nó biết mẹ rất yêu ba, rất thương nó, nhưng nó hiểu trong cuộc sống, phận làm con gái có rất nhiều điều khó khăn, cần ai đó sẻ chia, nương tựa. Min chợt nghĩ đến nhưng năm tháng có ba bên cạnh, mẹ đỡ vất vả, gia đình vui vẻ, ấm cúng bên nhau.

Rồi chợ nhớ đến chú ấy, người đã chăm sóc, an ủi che chở cho mẹ, nó thấy thương chú.

- Sao mẹ lại nghĩ thế? Con có liên quan gì đâu!

- Mẹ chỉ còn mình con, ba con mất gia đình này mẹ có con là tất cả, mẹ không muốn con phải sống trong cái mái nhà mà mình không thích.

- Mẹ lúc nào cũng lo cho con, con lớn rồi, mẹ nên nghĩ cho mình chứ !

- Ừm mẹ biết !

- Chú ấy tốt với mẹ thế, ba mất lâu rồi mẹ cũng nên tìm kiếm cho mình cái hạnh phúc mới. Chú yêu mẹ lắm đó, dẫu không bằng ba nhưng đó là tình yêu.

- Con thì biết gì về tình yêu.

- Con biết mẹ ạ ! mẹ nhận lời chú ấy đi, đã đến lúc mẹ tính đến chuyện bước thêm bước nữa, nhìn mẹ vì con mà quên đi cuộc sống của riêng mình, con buồn lắm mẹ a !. Mẹ hi sinh cho con quá nhiều rồi, hãy để chú ấy chăm sóc cho mẹ như chính mẹ đã chăm lo cho con, mẹ cần đều đó.

-

Nó nói xong, khóe mắt rưng rưng, ướt đẫm những giọt. Mẹ nhìn nó, im lặng, lắng nghe từng hơi thở, nhịp đập của hai con tim. Nó thương mẹ nhiều lắm, nó cảm thấy rất vui khi đã có người quan tâm, chăm sóc cho mẹ, lòng nó thanh thản đi rất nhiều, Nghĩ đến thế mà nó cảm thấy xung sướng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Ngoài trời, những cơn mưa tí tách, cơn mưa đầu mùa đã kéo đến...
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Tiếng thở dài

Bây giờ mà trúng con lô được năm bảy trăm thì tốt cô nhỉ?

- Đừng có bao giờ nghĩ tới việc lô đề, viển vông lắm.

- Thật mà nếu bây giờ cháu có năm bảy trăm, ngày mai cháu sẽ tung giời cho cô xem, cô sẽ không nghe tiếng thở dài nữa, cháu sẽ cười ngoác miệng cho cô xem.

***

Haiz... Tiếng thở dài của nàng làm cho tiếng cạch cạch gõ phím dừng lại.

- Sao lại thở dài thế cún?

- Bỗng dưng cháu nghĩ đến những chuyện buồn, chuyện không vui. Thở dài một cái cho nhẹ người ấy mà.

Mà ai đó nói nhỉ, tình yêu là một tiếng thở dài. Nàng có chồng rồi còn yêu ai nữa chăng?

- Bây giờ mà trúng con lô được năm bảy trăm thì tốt cô nhỉ?

- Đừng có bao giờ nghĩ tới việc lô đề, viển vông lắm.

- Thật mà nếu bây giờ cháu có năm bảy trăm, ngày mai cháu sẽ tung giời cho cô xem, cô sẽ không nghe tiếng thở dài nữa, cháu sẽ cười ngoác miệng cho cô xem.
Tiếng thở dài
Tiếng thở dài
Nàng gầy, xanh xao và tê tái. Những mạch máu trên cổ tay, bàn tay, cánh tay dường như không còn chỗ nào để trú ẩn nữa phơi mình xanh lè. Trông như sắp dứt ra khỏi nàng. Đôi mắt sâu thẳm, thâm quầng, ánh mắt của nàng không còn linh hoạt nữa, lờ đờ, đùng đục. Khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi. Một sự mệt mỏi tới cùng cực.

Trưa nay về nhà ăn cơm, nàng nghĩ tới việc ngày mai muốn xin nghỉ ở nhà một ngày để ngủ. Nhưng có một ý nghĩ ùa đến, nàng ở trong nhà, chỉ có một mình, chồng đi làm, bố mẹ chồng thì ở bên cạnh xem ti vi. Nàng hoàn toàn cô độc.

Và nàng đã cắt tay mình.

Máu đỏ tươi chảy ra, nàng không khóc, bình thản nhìn nó ra khỏi cơ thể mình, một chút nhói, như lúc người ta lấy máu xét nghiệm.

Tiếng kêu thất thanh, nàng chìm vào giấc ngủ, nàng chỉ lờ mờ thấy tiếng ồn ào, chu chéo, kêu la, tiếng nói chuyện điện thoại. "Duy ơi về ngay cái Thụy nó cắt tay tự tử rồi!"

Mùi khét xong vào mũi nàng.

A!... Nàng tắt vội bếp gas. May là vẫn còn ăn được. Nàng ăn qua loa bữa trưa rồi chìm vào giấc ngủ, chắc do cái ghế dài quá cứng so với những cái xương sườn nên nàng trằn trọc. Trong đầu những tiếng thất thanh, máu, theo nàng chìm vào giấc ngủ.

...

Nàng lấy chồng, không hiểu sao lại lấy chồng, như ma xui quỷ khiến. Không phải nàng không yêu anh, nhưng sao nàng lại lấy chồng? Hai năm nay, nhiều khi buồn phiền nàng lại tự vấn mình. Suy cho cùng là do số phận.

Đám hỏi của nàng rất to, 15 mâm không hết người, người nhà phải nhường khách. Lúc đón dâu cũng rất đông, chị gái chồng nàng bảo chưa thấy đám đón dâu nào mà người nhà gái lại đông như vậy. Nàng lên xe hoa mà không khóc, chỉ thấy như một giấc mơ.

Kết hôn được 8 tháng. Một đêm, chồng nàng khồng về, gọi thế nào cũng không được. Hôm sau nàng đón anh ở nhà mọt người lạ, không xe, không gì cả, anh lấm lét nhìn nàng.

Anh cờ bạc, nợ nần chồng chất, cái xe cũng đã cắm. Nàng không khóc, chỉ trơ ra nhìn anh. Chỉ ngồi bình thản nhìn anh kê ra những khoản nợ, nàng ngồi ở mép giường, nghe anh kể, nghe mẹ nàng và người nhà anh giải quyết.

Không hiểu sao nàng không khóc, không lao vào cắn xé anh như trong phim, hay như những người nàng đã gặp. Nàng không tin nàng lại là nhân vật chính trong một câu chuyện tưởng chừng của người dưng.

Một năm sau, nàng vẫn cùng anh trả nợ. Nhưng nàng thấy vô vọng, một số tiền quá lớn.

Nàng từ bé chưa phải lo đến tiền bao giờ, bố mẹ nàng cũng vất vả, xong cuộc sống thoải mái và no đủ, nàng không cần gì nhiều.

Nàng dần như ít soi gương. Nàng sợ mình sẽ khóc khi thấy mình tiều tụy.

- Nhà chị ấy ngày xưa cũng khá lắm, có sạp vải trên chợ, vài cái cửa hàng quần áo thời trang, có nhà ngay ở cổng bến xe. Nhưng giờ đang trốn nợ, nhà cũng bán rồi, may có cô em gái bán cho cái nhà này coi như cho.

- Có khi nào mình như này không anh?

- Anh có chơi nữa đâu mà như thế này?

- Bao giờ mới trả hết nợ?

- ......

Nàng cùng cực mệt mỏi.

- Cái Thụy sao càng ngày càng gầy thế, trông như con cá rô đực thế kia. Mày mà không đẻ được thằng Duy nó bỏ mày theo con khác đấy!

- Mà chắc ở nhà bán nhiều rau sạch lắm đây nhỉ. Lấy chồng để sinh con đẻ cái chứ không phải lấy nước đái để tưới rau đâu.

Nàng đấm mạnh vào bức tường nhà vệ sinh, nàng nghiến răng, không cho nước mắt chảy ra. Không có con thì sao chứ, có ảnh hưởng đến hòa bình thế giới không? Có ảnh hưởng đến bát cơm, nước uống nhà các người không? Các người đừng tưởng các người có con rồi thì huyênh hoang. 70 chưa đui chưa què chớ khoe làm tài. Nàng muốn gào lên vào mặt những con người vô tâm ấy như thế, nhưng Chúa ơi, nàng không thế.

Về đến nhà, anh chưa về, hôm nào cũng muộn. Gần 9h anh mới về áo bỏ ra khỏi quần, lắc lư.

- Anh lại say đấy à?

- Ai gọi là say, chỉ là không tỉnh thôi. Sao lại không có con Thụy nhỉ, tại anh hay tại em nhỉ? Em đã từng có con lần nào chưa? Em đã từng phá thai chưa? Em có bị bệnh gì không? Sao lại không có con nhỉ?

- ......

Ngoài bờ kè, tiếng nước rí rách chảy, mưa ở đâu làm nước sông to lên chứ ở đây không có mưa, chắc là mạn ngược....Những cây lau sậy được nước mọc mầm mơn mởn, xanh mướt đu đưa theo nước, như đang nô đùa, đang hùa theo dòng nước, nghiêng ngả cười.

Nước cười cô gái đang lội dần ra giữa dòng sông, cây lau sậy hùa theo ngả ngiêng cười.

"Cô gái ngốc nghếch"

Nàng để lại mẹ và em gái. Để lại Duy ngày hôm sau ngơ ngác hoảng loạn. Nàng chẳng để lại gì nữa cả.

Vì căn bản nàng trắng tay.....
Nguồn; nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Một phút lầm lỡ ân hận cả đời

Cái thai đã bước sang tháng thứ 4 khi tôi ngồi viết những dòng đau xót này. Tôi thương cho đứa con bé bỏng chưa rõ hình hài đang đứng trước nguy cơ của cái chết đang cận kề. Tôi cũng thương cho phận con gái của mình hẩm hiu, lầm lỡ.
Một phút lầm lỡ ân hận cả đời
Một phút lầm lỡ ân hận cả đời
Tôi và anh đều là những sinh viên năm hai của một trường đại học trên Hà Nội. Chúng tôi gặp gỡ và yêu nhau tha thiết. Tuổi trẻ của những khát khao và mơ ước, chúng tôi đã trao hết cho nhau. Một tình yêu sôi nổi, đắm đuối và ngọt ngào. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình hạnh phúc đến vậy khi được ở bên anh và được anh yêu. Sự quan tâm, chở che của anh làm trái tim vốn thiếu thốn tình cảm gia đình của tôi trở nên ấm áp. Chúng tôi đã cùng nhau xây ngôi nhà hạnh phúc trong mơ với một căn nhà nhỏ và những đứa trẻ sau khi tốt nghiệp ra trường.

Tình yêu đắm đuối của tuổi học trò ấy khiến chúng tôi không còn giữ được mình, “vượt rào” lúc nào không hay. Và như người ta nói, được một lần thì sẽ là n lần. Anh càng ngày càng đòi hỏi tôi phải chiều chuộng anh. Là một cô gái mới chân ướt chân ráo từ nhà quê lên thành phố, mù tịt những kiến thức về sức khỏe sinh sản và phòng tránh thai, tôi đã dính bầu mà không biết. Đến khi cái thai được hai tháng, thấy những biểu hiện bất thường, anh đưa tôi đi khám mới phát hiện ra tôi đã có bầu.

Khi về nhà, cả hai ông bố, bà mẹ trẻ con bất đắc dĩ vẫn chưa hoàn hồn. Chúng tôi vẫn còn trẻ và đang phải sống dựa vào bố mẹ, chưa có gì trong tay, chưa thể tự nuôi nổi bản thân thì làm sao có thể lo cho một sinh linh bé nhỏ? Tôi đau đớn vật vã khóc than, còn anh thì không nói gì, cũng không biết phải làm sao. Anh bảo hay là tôi đi phá thai? Tôi càng đau đớn khổ sở hơn bao giờ hết khi anh định rũ bỏ trách nhiệm theo cách những gã đàn ông vô sỉ vẫn làm.

Tôi hoang mang, lo sợ. Suốt một tháng trời tôi dằn vặt lo lắng không thể nào chợp mắt. Những cơn nghén co thắt hành hạ tôi cả về thể xác lẫn tâm hồn. Người con trai đó đã trốn tránh trách nhiệm của mình, dần tránh mặt và không gặp tôi nữa. Anh nói tôi hãy có quyết định sáng suốt cho mình, cho cả tương lai nữa. Anh cũng nói không thể muối mặt về xin phép gia đình cho cưới tôi bây giờ, mà có khi còn bị người bố dữ dằn đánh đuổi ra khỏi nhà. Lúc này tôi mới thấy rõ bộ mặt thật của con người anh ta, có lẽ anh ta chẳng hề yêu tôi mà đó là những tình cảm xốc nổi, bồng bột. Có lẽ tôi cũng không có được vị trí trong lòng anh ta như tôi vẫn nghĩ. Có trách giờ đây cũng chỉ biết trách bản thân tôi không biết giữ gìn…
Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Bản thân tôi cũng không thể cầu cứu cha mẹ. Tôi là niềm tự hào của cả gia đình, dòng tộc. Bây giờ việc tôi “không chồng mà chửa” sẽ là nỗi sỉ nhục lớn nhất của gia tộc. Cha tôi lại là một người nghiêm khắc và độc đoán, nếu biết chuyện có thể ông sẽ từ mặt tôi. Còn mẹ tôi chỉ là một phụ nữ nông thôn cam chịu, nhịn nhục, không dám cãi bố tôi một lời. Cả quãng đời làm dâu đầy nước mắt của mẹ, tôi không muốn mẹ phải chịu khổ thêm nên cũng không dám nói chuyện này với mẹ.

Chỉ còn mình tôi với nỗi dày vò không thể chia sẻ cùng ai. Đã có lúc tôi nghĩ đến cái chết. Chết đi rồi tôi và con sẽ có cuộc sống bình yên ở thế giới bên kia, sẽ không phải đối mặt với những thị phi, ngang trái ở đời. Nhưng tôi biết đó là suy nghĩ dại dột nhất thời. Người ta vẫn bảo chết là hết, con người chỉ còn lại đống tro tàn, còn để lại tiếng xấu với đời, với gia đình và dòng họ. Trong khi tôi vẫn còn quá trẻ, chưa làm được gì để báo hiếu cha mẹ, cũng chưa tận hưởng những thú vui được sống như bao người.

Có lúc tôi lại nghĩ hay là tôi cứ cố dành dụm để sinh con ra, rồi sau đó sẽ cho con vào chùa hay trại trẻ mồ côi, hay một gia đình hiếm muộn nào đó. Nhưng tôi lại sợ liệu mình có thể một mình vượt cạn, hay vì tình cảm mà tôi không nỡ cho đi đứa con dứt ruột đẻ ra?

Tôi thật sự bế tắc không biết nên làm gì lúc này. Cái thai trong bụng ngày càng lớn. Mà càng để lâu càng khó giải quyết. Đã đến lúc tôi phải đưa ra quyết định của cuộc đời mình. Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Bạo lực trong tình yêu

Chúng tôi yêu nhau một năm thì chia tay tới hai chục lần. Cứ hai lần gặp nhau thì phải có một lần cãi vã vì đủ thứ chuyện trên đời, ví dụ như về cô người yêu cũ của anh ta (mà anh ta vẫn chưa cắt đứt liên lạc) và đôi khi các cuộc cãi vã đó chuyển sang đánh nhau. Có lần, tôi cố tình giằng lấy điện thoại di động của anh ta để đọc tin nhắn, anh ta nổi giận bóp cổ tôi. Nhưng dù thế chúng tôi vẫn không thể chia tay được, cứ chia tay rồi quay lại vì... nhớ! Tôi phải làm thế nào với anh ta đây?
Bạo lực trong tình yêu
Bạo lực trong tình yêu
Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy với cái kết là An Dương Vương cưỡi ngựa ra biển, sau lưng là con gái Mỵ Châu rắc lông ngỗng đánh dấu lối đi và thần Kim Quy từ biển hiện lên nói: “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó!”? Trong chuyện tình cảm của bạn, có lẽ câu này là thích hợp nhất: “Giặc ở bên trong nhà ngươi đó!”.

Khi bạn cố gắng giành lấy điện thoại của bạn trai để đọc tin nhắn, bạn đã làm sai, nhưng đó là cái sai nhỏ. Cái sai lớn hơn của bạn là không tin tưởng bạn trai của mình và hơn hết, bạn đã và đang duy trì mối quan hệ với một người đàn ông mà bạn không đặt niềm tin ở họ. Thậm chí anh ta còn dùng đến tay chân để nói chuyện với bạn, nhưng bạn vẫn bỏ qua. Như thế thì những mâu thuẫn hiện nay của bạn với anh ta, bạn là người đáng trách hàng đầu chứ không phải ai khác.

Con số của WHO cho biết hơn 1/3 phụ nữ toàn cầu đã từng bị bạo hành về mặt thể chất hoặc tinh thần. Trong số những người phụ nữ bị giết hại, 38% bị giết bởi chồng/nhân tình của mình. Như vậy mối quan hệ giữa bạn và người yêu như thế nào có thể ảnh hưởng đến tình mạng của bạn, chưa nói đến những ảnh hưởng về mặt tinh thần, sa sút về công việc và giết chết các mối quan hệ xã hội khác. Vấn đề là nếu bạn sai ở thời điểm lựa chọn một người đàn ông thì đã đành, đằng này bạn còn sai ở việc tiếp tục chịu đựng người đàn ông đó thì rất khó hiểu. Đánh người không phải là chuyện đùa, nhất là đánh một phụ nữ, tại sao bạn lại tha thứ cho người đàn ông đó?

Người đàn ông sử dụng nắm đấm không có nghĩa là người đàn ông mạnh mẽ, điều đó chỉ cho thấy rằng anh ta biết mình quá yếu đuối nên mới phải mượn tới bạo lực. Bạn nên nhớ rằng lúc này còn đang yêu nhau mà anh ta dám làm như thế, thì sau này kết hôn với nhau rồi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn thôi.

Thật ra tôi hiểu anh ta. Về bản chất là anh ta rất yêu tôi, vì có nhiều khi anh ta chiều chuộng tôi lắm. Cãi nhau hay đánh nhau chỉ là do mất bình tĩnh tạm thời. Anh ta rất cô đơn, ít bạn bè, mà chính tôi cũng thế. Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục.
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Bào chữa cho người đàn ông mình yêu là đặc điểm của những người phụ nữ. Anh ta không gọi điện cho mình? Anh ấy bận. Anh ấy không tặng hoa, tặng quà hay chúc mừng gì? Anh ấy không quen lãng mạn... Nhưng nếu anh ta đánh bạn, đó lại là chuyện khác. Đó là một ranh giới mà lẽ ra anh ta không bao giờ nên vượt qua.

Nhưng lúc này anh ta đã giẫm lên ranh giới đó và càng lúc mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn (dưới sự cho phép của bạn, tôi phải nhấn mạnh thế). Nếu chưa chia tay anh ta, bạn hãy sử dụng các biện pháp tạm thời sau đây nhé:

• Tìm đến một người tư vấn tâm lý chuyên nghiệp.

• Chia sẻ vấn đề của mình với một người thân, một người bạn... Điều này không chỉ mang đến lời khuyên mà còn giúp bạn giảm căng thẳng, cân bằng lại tâm lý.

• Khi người đàn ông nổi giận, bạn đừng “thêm dầu vào lửa”. Hãy nhịn đi, để lúc khác nói chuyện. Nếu lúc nào cái “tôi” của bạn cũng giương cao, không chịu nhường nhịn thì đối phương cũng khó giữ bình tĩnh được.

Bạn cần hiểu rằng vấn đề ở bên trong bạn mới là vấn đề nghiêm trọng. Nếu bạn không giải quyết được vấn đề đó, thì hoặc là bạn sẽ rất khó chia tay người đàn ông yếu đuối hiện tại (bạo lực là biểu hiện của yếu đuối), mà có chia tay được, thì người đàn ông tiếp theo cũng dễ giống như thế (bởi bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông na ná như thế).

Tôi không thể chia tay anh ta được. Anh ta là mối tình đầu của tôi, chúng tôi gắn bó và yêu thương nhau mãnh liệt. Tôi không hiểu sao nhiều lúc lý trí của mình đã chỉ ra đủ thứ điểm xấu của anh ta rồi: luộm thuộm, không quyết đoán, thỉnh thoảng còn khóc lóc, chẳng có vẻ gì là muốn kết hôn, ghen tuông, bạo lực...nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ được anh ta. Có lẽ số trời đã định đoạt tôi và anh ta là như thế.

Giả sử con người bạn là một công ty cổ phần, thì ba vị sau đây nắm giữ nhiều cổ phần nhất: Lý Trí, Tình Cảm và Bản Năng.

Bạn có quan hệ tình dục với anh ta hay không? Tôi dám chắc là có. Tức là phần Bản Năng của bạn đã bỏ phiếu cho anh ta và khi rời anh ta ra, bạn “nhớ” anh ta, chính là cảm giác này. Thứ hai, Tình Cảm của bạn cũng hoàn toàn bỏ phiếu cho anh. Thế thì bạn thấy đấy, Lý Trí của bạn đơn độc trong cuộc chiến này, mà nó lại không đủ mạnh mẽ.

Như vậy, nếu bạn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, từ bạn bè, người thân và các mối quan hệ xã hội khác, thì tình trạng hiện nay của bạn sẽ còn kéo dài. Đây không phải vấn đề của “số Trời”, mà là bạn có đủ yêu bản thân mình tới mức bảo vệ được nó hay không. Bạn cần nhớ một điều rất cũ: nếu bạn không đủ yêu bản thân, ai sẽ làm việc đó thay bạn được?
Nguồn: 24h
Continue Reading | nhận xét

Em yêu anh lắm đấy, biết không?...

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?
Em yêu anh lắm đấy, nên em tin tất cả những gì anh nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên cho dù mọi người có ra sức ngăn cản em cũng lao vào.

Em yêu anh lắm đấy, nên em nghĩ ra 1000 lí do rằng anh không như người ta nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên em bắt mình phải giả vờ như chẳng có gì khi anh đi bên cạnh ai đó mặc cho em bồn chồn và lo lắng.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh ra đi không nói với em một lời em cũng không trách gì anh cả.
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Ừ thì em yêu anh, nên…

cho dù em có quen bao nhiêu người cũng không thay thế anh được, không thể quên anh được.

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

Em yêu anh lắm đấy, nên khi gặp lại anh em cảm thấy rất vui mà quên rằng đã từng đau khổ vì anh.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh nói :" Cho anh một cơ hội nữa nhé" , em sẵng sàng gật đầu.

Em yêu anh lắm đấy, nên tin anh như chính bản thân mình, tin anh mà quên đánh vần hai chữ "mù quáng" trong tình yêu... Vì thế mà...

Em yêu anh lắm đấy nên đừng lừa dối em thêm lần nào nữa được không anh?
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Yêu chầm chậm…

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị. Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…

Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.

Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.
Yêu chầm chậm…
Yêu chầm chậm…
Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm…

Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.

Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.

Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.
Yêu chầm chậm…
Yêu chầm chậm…
Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.

Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.

Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.

Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy…
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Em yêu anh ! Vì...

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

1. Em yêu anh vì anh luôn sẵn sàng ở bên em mỗi khi em cần có ai đó bên cạnh.

2. Em yêu anh vì anh luôn nhìn em bằng ánh mắt nồng ấm, thân thương. Anh biết không? Em cứ muốn ánh mắt ấy sẽ nhìn em như thế mãi mãi.

3. Em yêu anh vì giọng nói của anh thật ấm áp, quá đỗi dịu dàng mỗi khi nói chuyện với em.

4. Em yêu anh vì anh cao hơn em gần một cái đầu. Điều đó làm em cảm thấy mình thật bé nhỏ và luôn cần được anh che chở, thương yêu.

5. Em yêu anh vì bàn tay của anh thật to và ấm, còn bàn tay em lại bé nhỏ và hay bị lạnh. Mỗi lần anh nắm tay em, nhất là khi trời trở lạnh, em thấy ấm áp vô cùng.

6. Em yêu anh vì anh luôn tự tin và lạc quan trước mọi việc. Điều đó cho em cảm giác an tâm, thanh thản mỗi khi có anh bên cạnh.

7. Em yêu anh vì từ khi quen em đến giờ, chưa bao giờ anh quên “Ngày đầu tiên em chào nắng sớm”.

8. Em yêu anh vì mỗi lần em bệnh, anh lại mang đến cho em cả bịch thuốc to đùng. Nhìn vẻ lo lắng của anh, em cứ tưởng mình mắc phải bệnh gì ghê gớm lắm.

9. Em yêu anh vì anh đã đọc những cuốn sách em yêu thích dù anh rất bận và cũng không hiểu nhiều về lĩnh vực văn chương.

10. Em yêu anh vì anh có một trái tim nhân hậu. Chẳng mấy khi anh từ chối những người ăn xin với lí do đơn giản: “Trong 10 người ăn xin, dù chỉ có 1 người thật sự cần sự giúp đỡ của anh thì anh cũng vui rồi”.

Anh cũng ít khi từ chối chơi với mấy đứa bé hàng xóm những lúc rảnh rỗi, vì anh rất yêu trẻ con. Nhìn anh chơi với bọn trẻ, em thấy mình thật bình yên.

10+1: Em yêu anh vì anh luôn yêu thương và quan tâm đến những người thân của em. Anh biết em vui và an lòng vì điều đó lắm không? Em cũng sẽ thương thật nhiều những người anh yêu mến. Thật đấy!

10+n: Còn nhiều nhiều lắm những lí do để em yêu anh mà em không thể diễn tả bằng lời, vì những lí do ấy chỉ có trái tim em mới cảm nhận được. Nhưng có một lí do quan trọng cuối cùng mà em muốn nói với anh, đó là: Em yêu anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em, những điều đó đã nói với em rằng "Anh yêu em"...
Nguồn: nhật kí cuộc sống
Continue Reading | nhận xét

Sport

Entertainment

World News

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Con đã lớn rồi

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ soi gương hôm nay khác như mọi khi. Mẹ thẹn thùng đứng trước gương, e dè như sợ ai đó bắt găp. Mẹ nhìn hình ảnh mình trong gương, rồi bất giác đưa tay sờ lên trán, bàn tay mẹ chạm nhẹ trên khuôn mặt xạm nắng đã hiện lên những nếp nhan, rồi mẹ thở dài. Hình như mẹ không muốn thấy hình ảnh của mình lúc này, cái hình ảnh thực được phản chiếu ở miếng thủy tinh trong suốt kia.

Mấy đó mà ba đã ra đi được năm năm, ngày ba mất Min cập tuổi mười lăm, con bé mới lớn nên nhõng nhẽo, hay đòi ba chở đi chơi, mua quà...

***

Ba mất đột ngột, sự đột ngột ấy diễn ra trong một vụ tai nạn nghề nghiệp. Nhiều ngày sau đó, Min không tin nổi ba đã bỏ mẹ con nó ra đi mãi mãi. Mấy tối hôm kia ba hứa sẽ chở nó và mẹ đi chơi, hứa sẽ mua quà cho nó, vậy mà ba đã...Nó khóc rất nhiều.

Ngày ba mất, mẹ cũng khóc rất nhiều, mẹ hụt hẫng đến nổi không dấu nó được điều đó, dù mẹ biết rằng ba mất, Min cần một bờ vai để nương tựa, một bàn tay để chở che, cần một người mẹ cứng rắn, tỉnh táo chứ không phải một người mẹ chỉ biết khóc.
Con đã lớn rồi
Con đã lớn rồi
Ba mất, cái lúc Min cần đến những lời động viên, an ủi, cần đến một ai đó che chở thì anh ấy đã đến, anh động viên, an ủi nó rất nhiều. Min nhớ cái câu nói của anh: "người mất thì cứ để họ ra đi thanh thản, người còn sống hãy gượng dậy mà sống", câu nói như một động lực an ủi tinh thần cho nó. Cái cảm giác nhận được sự quan tâm, sẻ chia từ một ai đó khiến nó cảm thấy ấm lòng, nhưng Min lại nghĩ tới mẹ, mẹ cũng cần đến sự sẻ chia ấy.

Bốn năm trôi qua, Min và mẹ đã quen dần với cuộc sống không có ba, rồi một, ngày chú ấy xuất hiện, chú quan tâm, chăm lo cho mẹ con nó như ba hồi còn sống, Min nhìn chú, nước mắt rưng rưng mà nghĩ về ba. Chú rất thương mẹ. Chú là bạn của ba, hai người quen nhau từ hồi còn làm chung cơ quan. Hình ảnh của chú phản diện hoàn toàn với ba nó, chú không cao to, đẹp trai như ba nhưng lại vui tính và hài hước.

Ba nó ít nói, kiên định và không dễ tha thứ cho một việc làm sai trái nào đó,, còn chú ấy thì lại khác hẳn, chú rất hiền và dễ tha lỗi cho người khác.

Chú sống khá khép kín, rất yêu vợ con, vợ chú mất trước ba nó hai tháng. Chú không tính đến chuyện bước tiếp, chỉ biết lo cho con ăn học thành tài.

Tối hôm đó, Min đang coi phim thì thấy mẹ đang soi gương, nhưng lần này mẹ không e thẹn, lén lút như hôm trước. mẹ đang cầm trên tay cái son môi, tô đậm một cách cận thận, tỉ mỉ. Đôi môi của mẹ trở nên đẹp lạ thường sau làn son màu đỏ, những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ đã mờ đi, mẹ của Min lúc này như trẻ lại.

Trước đó mẹ nói với nó, mẹ đi chơi với chú, khuya mới về, chú có chuyện riêng muốn nói với mẹ nên dặn nó ở nhà, mẹ đi sớm rồi về.

Nó chỉ cười và lãng lặng quay mặt về phía tivi, chăm chú xem phim.

Khuya mẹ về, nó giả vờ ngủ khiếp, nhưng đôi mắt thì đang dõi theo từng hành động của mẹ. Mẹ bước đi nhẹ nhàng, tiếng bước chân càng lúc càng tiến về phía nó. Sau ánh đèn ngủ, ánh sáng mập mờ chiếu thẳng vào khuôn mặt mẹ, Min thấy hôm nay mẹ rất đẹp, khuôn mặt tươi tắn, như có điều gì khiến mẹ rất vui. Mẹ khẽ hôn nhẹ lên trán Min, nó vùng dậy ôm chặt lấy mẹ, tối hôm đó hai mẹ con ngồi tâm sự khá là khuya.

Mẹ nói:

- Chú đã cầu hôn mẹ, mẹ yêu chú, nhưng mẹ sợ con không thể chấp nhận gia đình mới này nên mẹ chưa...

Nó im lặng, cái cảm giác rùng cả người, nó biết mẹ rất yêu ba, rất thương nó, nhưng nó hiểu trong cuộc sống, phận làm con gái có rất nhiều điều khó khăn, cần ai đó sẻ chia, nương tựa. Min chợt nghĩ đến nhưng năm tháng có ba bên cạnh, mẹ đỡ vất vả, gia đình vui vẻ, ấm cúng bên nhau.

Rồi chợ nhớ đến chú ấy, người đã chăm sóc, an ủi che chở cho mẹ, nó thấy thương chú.

- Sao mẹ lại nghĩ thế? Con có liên quan gì đâu!

- Mẹ chỉ còn mình con, ba con mất gia đình này mẹ có con là tất cả, mẹ không muốn con phải sống trong cái mái nhà mà mình không thích.

- Mẹ lúc nào cũng lo cho con, con lớn rồi, mẹ nên nghĩ cho mình chứ !

- Ừm mẹ biết !

- Chú ấy tốt với mẹ thế, ba mất lâu rồi mẹ cũng nên tìm kiếm cho mình cái hạnh phúc mới. Chú yêu mẹ lắm đó, dẫu không bằng ba nhưng đó là tình yêu.

- Con thì biết gì về tình yêu.

- Con biết mẹ ạ ! mẹ nhận lời chú ấy đi, đã đến lúc mẹ tính đến chuyện bước thêm bước nữa, nhìn mẹ vì con mà quên đi cuộc sống của riêng mình, con buồn lắm mẹ a !. Mẹ hi sinh cho con quá nhiều rồi, hãy để chú ấy chăm sóc cho mẹ như chính mẹ đã chăm lo cho con, mẹ cần đều đó.

-

Nó nói xong, khóe mắt rưng rưng, ướt đẫm những giọt. Mẹ nhìn nó, im lặng, lắng nghe từng hơi thở, nhịp đập của hai con tim. Nó thương mẹ nhiều lắm, nó cảm thấy rất vui khi đã có người quan tâm, chăm sóc cho mẹ, lòng nó thanh thản đi rất nhiều, Nghĩ đến thế mà nó cảm thấy xung sướng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Ngoài trời, những cơn mưa tí tách, cơn mưa đầu mùa đã kéo đến...
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Tiếng thở dài

Bây giờ mà trúng con lô được năm bảy trăm thì tốt cô nhỉ?

- Đừng có bao giờ nghĩ tới việc lô đề, viển vông lắm.

- Thật mà nếu bây giờ cháu có năm bảy trăm, ngày mai cháu sẽ tung giời cho cô xem, cô sẽ không nghe tiếng thở dài nữa, cháu sẽ cười ngoác miệng cho cô xem.

***

Haiz... Tiếng thở dài của nàng làm cho tiếng cạch cạch gõ phím dừng lại.

- Sao lại thở dài thế cún?

- Bỗng dưng cháu nghĩ đến những chuyện buồn, chuyện không vui. Thở dài một cái cho nhẹ người ấy mà.

Mà ai đó nói nhỉ, tình yêu là một tiếng thở dài. Nàng có chồng rồi còn yêu ai nữa chăng?

- Bây giờ mà trúng con lô được năm bảy trăm thì tốt cô nhỉ?

- Đừng có bao giờ nghĩ tới việc lô đề, viển vông lắm.

- Thật mà nếu bây giờ cháu có năm bảy trăm, ngày mai cháu sẽ tung giời cho cô xem, cô sẽ không nghe tiếng thở dài nữa, cháu sẽ cười ngoác miệng cho cô xem.
Tiếng thở dài
Tiếng thở dài
Nàng gầy, xanh xao và tê tái. Những mạch máu trên cổ tay, bàn tay, cánh tay dường như không còn chỗ nào để trú ẩn nữa phơi mình xanh lè. Trông như sắp dứt ra khỏi nàng. Đôi mắt sâu thẳm, thâm quầng, ánh mắt của nàng không còn linh hoạt nữa, lờ đờ, đùng đục. Khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi. Một sự mệt mỏi tới cùng cực.

Trưa nay về nhà ăn cơm, nàng nghĩ tới việc ngày mai muốn xin nghỉ ở nhà một ngày để ngủ. Nhưng có một ý nghĩ ùa đến, nàng ở trong nhà, chỉ có một mình, chồng đi làm, bố mẹ chồng thì ở bên cạnh xem ti vi. Nàng hoàn toàn cô độc.

Và nàng đã cắt tay mình.

Máu đỏ tươi chảy ra, nàng không khóc, bình thản nhìn nó ra khỏi cơ thể mình, một chút nhói, như lúc người ta lấy máu xét nghiệm.

Tiếng kêu thất thanh, nàng chìm vào giấc ngủ, nàng chỉ lờ mờ thấy tiếng ồn ào, chu chéo, kêu la, tiếng nói chuyện điện thoại. "Duy ơi về ngay cái Thụy nó cắt tay tự tử rồi!"

Mùi khét xong vào mũi nàng.

A!... Nàng tắt vội bếp gas. May là vẫn còn ăn được. Nàng ăn qua loa bữa trưa rồi chìm vào giấc ngủ, chắc do cái ghế dài quá cứng so với những cái xương sườn nên nàng trằn trọc. Trong đầu những tiếng thất thanh, máu, theo nàng chìm vào giấc ngủ.

...

Nàng lấy chồng, không hiểu sao lại lấy chồng, như ma xui quỷ khiến. Không phải nàng không yêu anh, nhưng sao nàng lại lấy chồng? Hai năm nay, nhiều khi buồn phiền nàng lại tự vấn mình. Suy cho cùng là do số phận.

Đám hỏi của nàng rất to, 15 mâm không hết người, người nhà phải nhường khách. Lúc đón dâu cũng rất đông, chị gái chồng nàng bảo chưa thấy đám đón dâu nào mà người nhà gái lại đông như vậy. Nàng lên xe hoa mà không khóc, chỉ thấy như một giấc mơ.

Kết hôn được 8 tháng. Một đêm, chồng nàng khồng về, gọi thế nào cũng không được. Hôm sau nàng đón anh ở nhà mọt người lạ, không xe, không gì cả, anh lấm lét nhìn nàng.

Anh cờ bạc, nợ nần chồng chất, cái xe cũng đã cắm. Nàng không khóc, chỉ trơ ra nhìn anh. Chỉ ngồi bình thản nhìn anh kê ra những khoản nợ, nàng ngồi ở mép giường, nghe anh kể, nghe mẹ nàng và người nhà anh giải quyết.

Không hiểu sao nàng không khóc, không lao vào cắn xé anh như trong phim, hay như những người nàng đã gặp. Nàng không tin nàng lại là nhân vật chính trong một câu chuyện tưởng chừng của người dưng.

Một năm sau, nàng vẫn cùng anh trả nợ. Nhưng nàng thấy vô vọng, một số tiền quá lớn.

Nàng từ bé chưa phải lo đến tiền bao giờ, bố mẹ nàng cũng vất vả, xong cuộc sống thoải mái và no đủ, nàng không cần gì nhiều.

Nàng dần như ít soi gương. Nàng sợ mình sẽ khóc khi thấy mình tiều tụy.

- Nhà chị ấy ngày xưa cũng khá lắm, có sạp vải trên chợ, vài cái cửa hàng quần áo thời trang, có nhà ngay ở cổng bến xe. Nhưng giờ đang trốn nợ, nhà cũng bán rồi, may có cô em gái bán cho cái nhà này coi như cho.

- Có khi nào mình như này không anh?

- Anh có chơi nữa đâu mà như thế này?

- Bao giờ mới trả hết nợ?

- ......

Nàng cùng cực mệt mỏi.

- Cái Thụy sao càng ngày càng gầy thế, trông như con cá rô đực thế kia. Mày mà không đẻ được thằng Duy nó bỏ mày theo con khác đấy!

- Mà chắc ở nhà bán nhiều rau sạch lắm đây nhỉ. Lấy chồng để sinh con đẻ cái chứ không phải lấy nước đái để tưới rau đâu.

Nàng đấm mạnh vào bức tường nhà vệ sinh, nàng nghiến răng, không cho nước mắt chảy ra. Không có con thì sao chứ, có ảnh hưởng đến hòa bình thế giới không? Có ảnh hưởng đến bát cơm, nước uống nhà các người không? Các người đừng tưởng các người có con rồi thì huyênh hoang. 70 chưa đui chưa què chớ khoe làm tài. Nàng muốn gào lên vào mặt những con người vô tâm ấy như thế, nhưng Chúa ơi, nàng không thế.

Về đến nhà, anh chưa về, hôm nào cũng muộn. Gần 9h anh mới về áo bỏ ra khỏi quần, lắc lư.

- Anh lại say đấy à?

- Ai gọi là say, chỉ là không tỉnh thôi. Sao lại không có con Thụy nhỉ, tại anh hay tại em nhỉ? Em đã từng có con lần nào chưa? Em đã từng phá thai chưa? Em có bị bệnh gì không? Sao lại không có con nhỉ?

- ......

Ngoài bờ kè, tiếng nước rí rách chảy, mưa ở đâu làm nước sông to lên chứ ở đây không có mưa, chắc là mạn ngược....Những cây lau sậy được nước mọc mầm mơn mởn, xanh mướt đu đưa theo nước, như đang nô đùa, đang hùa theo dòng nước, nghiêng ngả cười.

Nước cười cô gái đang lội dần ra giữa dòng sông, cây lau sậy hùa theo ngả ngiêng cười.

"Cô gái ngốc nghếch"

Nàng để lại mẹ và em gái. Để lại Duy ngày hôm sau ngơ ngác hoảng loạn. Nàng chẳng để lại gì nữa cả.

Vì căn bản nàng trắng tay.....
Nguồn; nhật kí cuộc sống

Một phút lầm lỡ ân hận cả đời

Cái thai đã bước sang tháng thứ 4 khi tôi ngồi viết những dòng đau xót này. Tôi thương cho đứa con bé bỏng chưa rõ hình hài đang đứng trước nguy cơ của cái chết đang cận kề. Tôi cũng thương cho phận con gái của mình hẩm hiu, lầm lỡ.
Một phút lầm lỡ ân hận cả đời
Một phút lầm lỡ ân hận cả đời
Tôi và anh đều là những sinh viên năm hai của một trường đại học trên Hà Nội. Chúng tôi gặp gỡ và yêu nhau tha thiết. Tuổi trẻ của những khát khao và mơ ước, chúng tôi đã trao hết cho nhau. Một tình yêu sôi nổi, đắm đuối và ngọt ngào. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình hạnh phúc đến vậy khi được ở bên anh và được anh yêu. Sự quan tâm, chở che của anh làm trái tim vốn thiếu thốn tình cảm gia đình của tôi trở nên ấm áp. Chúng tôi đã cùng nhau xây ngôi nhà hạnh phúc trong mơ với một căn nhà nhỏ và những đứa trẻ sau khi tốt nghiệp ra trường.

Tình yêu đắm đuối của tuổi học trò ấy khiến chúng tôi không còn giữ được mình, “vượt rào” lúc nào không hay. Và như người ta nói, được một lần thì sẽ là n lần. Anh càng ngày càng đòi hỏi tôi phải chiều chuộng anh. Là một cô gái mới chân ướt chân ráo từ nhà quê lên thành phố, mù tịt những kiến thức về sức khỏe sinh sản và phòng tránh thai, tôi đã dính bầu mà không biết. Đến khi cái thai được hai tháng, thấy những biểu hiện bất thường, anh đưa tôi đi khám mới phát hiện ra tôi đã có bầu.

Khi về nhà, cả hai ông bố, bà mẹ trẻ con bất đắc dĩ vẫn chưa hoàn hồn. Chúng tôi vẫn còn trẻ và đang phải sống dựa vào bố mẹ, chưa có gì trong tay, chưa thể tự nuôi nổi bản thân thì làm sao có thể lo cho một sinh linh bé nhỏ? Tôi đau đớn vật vã khóc than, còn anh thì không nói gì, cũng không biết phải làm sao. Anh bảo hay là tôi đi phá thai? Tôi càng đau đớn khổ sở hơn bao giờ hết khi anh định rũ bỏ trách nhiệm theo cách những gã đàn ông vô sỉ vẫn làm.

Tôi hoang mang, lo sợ. Suốt một tháng trời tôi dằn vặt lo lắng không thể nào chợp mắt. Những cơn nghén co thắt hành hạ tôi cả về thể xác lẫn tâm hồn. Người con trai đó đã trốn tránh trách nhiệm của mình, dần tránh mặt và không gặp tôi nữa. Anh nói tôi hãy có quyết định sáng suốt cho mình, cho cả tương lai nữa. Anh cũng nói không thể muối mặt về xin phép gia đình cho cưới tôi bây giờ, mà có khi còn bị người bố dữ dằn đánh đuổi ra khỏi nhà. Lúc này tôi mới thấy rõ bộ mặt thật của con người anh ta, có lẽ anh ta chẳng hề yêu tôi mà đó là những tình cảm xốc nổi, bồng bột. Có lẽ tôi cũng không có được vị trí trong lòng anh ta như tôi vẫn nghĩ. Có trách giờ đây cũng chỉ biết trách bản thân tôi không biết giữ gìn…
Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Bản thân tôi cũng không thể cầu cứu cha mẹ. Tôi là niềm tự hào của cả gia đình, dòng tộc. Bây giờ việc tôi “không chồng mà chửa” sẽ là nỗi sỉ nhục lớn nhất của gia tộc. Cha tôi lại là một người nghiêm khắc và độc đoán, nếu biết chuyện có thể ông sẽ từ mặt tôi. Còn mẹ tôi chỉ là một phụ nữ nông thôn cam chịu, nhịn nhục, không dám cãi bố tôi một lời. Cả quãng đời làm dâu đầy nước mắt của mẹ, tôi không muốn mẹ phải chịu khổ thêm nên cũng không dám nói chuyện này với mẹ.

Chỉ còn mình tôi với nỗi dày vò không thể chia sẻ cùng ai. Đã có lúc tôi nghĩ đến cái chết. Chết đi rồi tôi và con sẽ có cuộc sống bình yên ở thế giới bên kia, sẽ không phải đối mặt với những thị phi, ngang trái ở đời. Nhưng tôi biết đó là suy nghĩ dại dột nhất thời. Người ta vẫn bảo chết là hết, con người chỉ còn lại đống tro tàn, còn để lại tiếng xấu với đời, với gia đình và dòng họ. Trong khi tôi vẫn còn quá trẻ, chưa làm được gì để báo hiếu cha mẹ, cũng chưa tận hưởng những thú vui được sống như bao người.

Có lúc tôi lại nghĩ hay là tôi cứ cố dành dụm để sinh con ra, rồi sau đó sẽ cho con vào chùa hay trại trẻ mồ côi, hay một gia đình hiếm muộn nào đó. Nhưng tôi lại sợ liệu mình có thể một mình vượt cạn, hay vì tình cảm mà tôi không nỡ cho đi đứa con dứt ruột đẻ ra?

Tôi thật sự bế tắc không biết nên làm gì lúc này. Cái thai trong bụng ngày càng lớn. Mà càng để lâu càng khó giải quyết. Đã đến lúc tôi phải đưa ra quyết định của cuộc đời mình. Chỉ vì một phút lầm lỡ mù quáng, tôi đã phải ôm hận suốt cả cuộc đời…
Nguồn: 24h

Bạo lực trong tình yêu

Chúng tôi yêu nhau một năm thì chia tay tới hai chục lần. Cứ hai lần gặp nhau thì phải có một lần cãi vã vì đủ thứ chuyện trên đời, ví dụ như về cô người yêu cũ của anh ta (mà anh ta vẫn chưa cắt đứt liên lạc) và đôi khi các cuộc cãi vã đó chuyển sang đánh nhau. Có lần, tôi cố tình giằng lấy điện thoại di động của anh ta để đọc tin nhắn, anh ta nổi giận bóp cổ tôi. Nhưng dù thế chúng tôi vẫn không thể chia tay được, cứ chia tay rồi quay lại vì... nhớ! Tôi phải làm thế nào với anh ta đây?
Bạo lực trong tình yêu
Bạo lực trong tình yêu
Hẳn bạn còn nhớ câu chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy với cái kết là An Dương Vương cưỡi ngựa ra biển, sau lưng là con gái Mỵ Châu rắc lông ngỗng đánh dấu lối đi và thần Kim Quy từ biển hiện lên nói: “Giặc ở sau lưng nhà ngươi đó!”? Trong chuyện tình cảm của bạn, có lẽ câu này là thích hợp nhất: “Giặc ở bên trong nhà ngươi đó!”.

Khi bạn cố gắng giành lấy điện thoại của bạn trai để đọc tin nhắn, bạn đã làm sai, nhưng đó là cái sai nhỏ. Cái sai lớn hơn của bạn là không tin tưởng bạn trai của mình và hơn hết, bạn đã và đang duy trì mối quan hệ với một người đàn ông mà bạn không đặt niềm tin ở họ. Thậm chí anh ta còn dùng đến tay chân để nói chuyện với bạn, nhưng bạn vẫn bỏ qua. Như thế thì những mâu thuẫn hiện nay của bạn với anh ta, bạn là người đáng trách hàng đầu chứ không phải ai khác.

Con số của WHO cho biết hơn 1/3 phụ nữ toàn cầu đã từng bị bạo hành về mặt thể chất hoặc tinh thần. Trong số những người phụ nữ bị giết hại, 38% bị giết bởi chồng/nhân tình của mình. Như vậy mối quan hệ giữa bạn và người yêu như thế nào có thể ảnh hưởng đến tình mạng của bạn, chưa nói đến những ảnh hưởng về mặt tinh thần, sa sút về công việc và giết chết các mối quan hệ xã hội khác. Vấn đề là nếu bạn sai ở thời điểm lựa chọn một người đàn ông thì đã đành, đằng này bạn còn sai ở việc tiếp tục chịu đựng người đàn ông đó thì rất khó hiểu. Đánh người không phải là chuyện đùa, nhất là đánh một phụ nữ, tại sao bạn lại tha thứ cho người đàn ông đó?

Người đàn ông sử dụng nắm đấm không có nghĩa là người đàn ông mạnh mẽ, điều đó chỉ cho thấy rằng anh ta biết mình quá yếu đuối nên mới phải mượn tới bạo lực. Bạn nên nhớ rằng lúc này còn đang yêu nhau mà anh ta dám làm như thế, thì sau này kết hôn với nhau rồi, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn thôi.

Thật ra tôi hiểu anh ta. Về bản chất là anh ta rất yêu tôi, vì có nhiều khi anh ta chiều chuộng tôi lắm. Cãi nhau hay đánh nhau chỉ là do mất bình tĩnh tạm thời. Anh ta rất cô đơn, ít bạn bè, mà chính tôi cũng thế. Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục.
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Nếu tôi bỏ anh ta thì cuộc sống của hai đứa sẽ rơi vào địa ngục
Bào chữa cho người đàn ông mình yêu là đặc điểm của những người phụ nữ. Anh ta không gọi điện cho mình? Anh ấy bận. Anh ấy không tặng hoa, tặng quà hay chúc mừng gì? Anh ấy không quen lãng mạn... Nhưng nếu anh ta đánh bạn, đó lại là chuyện khác. Đó là một ranh giới mà lẽ ra anh ta không bao giờ nên vượt qua.

Nhưng lúc này anh ta đã giẫm lên ranh giới đó và càng lúc mọi chuyện càng nghiêm trọng hơn (dưới sự cho phép của bạn, tôi phải nhấn mạnh thế). Nếu chưa chia tay anh ta, bạn hãy sử dụng các biện pháp tạm thời sau đây nhé:

• Tìm đến một người tư vấn tâm lý chuyên nghiệp.

• Chia sẻ vấn đề của mình với một người thân, một người bạn... Điều này không chỉ mang đến lời khuyên mà còn giúp bạn giảm căng thẳng, cân bằng lại tâm lý.

• Khi người đàn ông nổi giận, bạn đừng “thêm dầu vào lửa”. Hãy nhịn đi, để lúc khác nói chuyện. Nếu lúc nào cái “tôi” của bạn cũng giương cao, không chịu nhường nhịn thì đối phương cũng khó giữ bình tĩnh được.

Bạn cần hiểu rằng vấn đề ở bên trong bạn mới là vấn đề nghiêm trọng. Nếu bạn không giải quyết được vấn đề đó, thì hoặc là bạn sẽ rất khó chia tay người đàn ông yếu đuối hiện tại (bạo lực là biểu hiện của yếu đuối), mà có chia tay được, thì người đàn ông tiếp theo cũng dễ giống như thế (bởi bạn sẽ có xu hướng tìm kiếm những người đàn ông na ná như thế).

Tôi không thể chia tay anh ta được. Anh ta là mối tình đầu của tôi, chúng tôi gắn bó và yêu thương nhau mãnh liệt. Tôi không hiểu sao nhiều lúc lý trí của mình đã chỉ ra đủ thứ điểm xấu của anh ta rồi: luộm thuộm, không quyết đoán, thỉnh thoảng còn khóc lóc, chẳng có vẻ gì là muốn kết hôn, ghen tuông, bạo lực...nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ được anh ta. Có lẽ số trời đã định đoạt tôi và anh ta là như thế.

Giả sử con người bạn là một công ty cổ phần, thì ba vị sau đây nắm giữ nhiều cổ phần nhất: Lý Trí, Tình Cảm và Bản Năng.

Bạn có quan hệ tình dục với anh ta hay không? Tôi dám chắc là có. Tức là phần Bản Năng của bạn đã bỏ phiếu cho anh ta và khi rời anh ta ra, bạn “nhớ” anh ta, chính là cảm giác này. Thứ hai, Tình Cảm của bạn cũng hoàn toàn bỏ phiếu cho anh. Thế thì bạn thấy đấy, Lý Trí của bạn đơn độc trong cuộc chiến này, mà nó lại không đủ mạnh mẽ.

Như vậy, nếu bạn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài, từ bạn bè, người thân và các mối quan hệ xã hội khác, thì tình trạng hiện nay của bạn sẽ còn kéo dài. Đây không phải vấn đề của “số Trời”, mà là bạn có đủ yêu bản thân mình tới mức bảo vệ được nó hay không. Bạn cần nhớ một điều rất cũ: nếu bạn không đủ yêu bản thân, ai sẽ làm việc đó thay bạn được?
Nguồn: 24h

Em yêu anh lắm đấy, biết không?...

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?
Em yêu anh lắm đấy, nên em tin tất cả những gì anh nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên cho dù mọi người có ra sức ngăn cản em cũng lao vào.

Em yêu anh lắm đấy, nên em nghĩ ra 1000 lí do rằng anh không như người ta nói.

Em yêu anh lắm đấy, nên em bắt mình phải giả vờ như chẳng có gì khi anh đi bên cạnh ai đó mặc cho em bồn chồn và lo lắng.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh ra đi không nói với em một lời em cũng không trách gì anh cả.
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Em yêu anh lắm đấy, biết không?...
Ừ thì em yêu anh, nên…

cho dù em có quen bao nhiêu người cũng không thay thế anh được, không thể quên anh được.

Em yêu anh lắm đấy, nên thời gian bao lâu em cũng chờ đợi được, dù là mãi mãi, dù chẳng biết mãi mãi là bao xa?

Em yêu anh lắm đấy, nên khi gặp lại anh em cảm thấy rất vui mà quên rằng đã từng đau khổ vì anh.

Em yêu anh lắm đấy, nên khi anh nói :" Cho anh một cơ hội nữa nhé" , em sẵng sàng gật đầu.

Em yêu anh lắm đấy, nên tin anh như chính bản thân mình, tin anh mà quên đánh vần hai chữ "mù quáng" trong tình yêu... Vì thế mà...

Em yêu anh lắm đấy nên đừng lừa dối em thêm lần nào nữa được không anh?
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Yêu chầm chậm…

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị. Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…

Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.

Nếu tình yêu lặng yên trong những lời thầm kín, hãy cứ yêu chầm chậm thôi, để mỗi ngày đi qua nhìn nụ cười người ấy cũng trở thành hạnh phúc, nhìn những niềm vui của người ta cũng hóa của mình, những giọt nước mắt lăn cũng thành nỗi đau khó tả. Cứ chầm chậm thôi để biết tình cảm mình dành cho người ấy đến đâu, là thật lòng hay chỉ là cảm xúc thoáng qua.
Yêu chầm chậm…
Yêu chầm chậm…
Đôi lúc tình yêu không đến ồn ào và rực rỡ như một cơn mưa pháo hoa, mà chỉ là một bước chân thật khẽ qua thềm…

Nếu tình yêu còn chưa cập bến trái tim, hãy cứ bình thản và chờ đợi. Đừng thúc ép bản thân phải gắn bó với một nửa không phải của mình. Cứ đợi một tình yêu chầm chậm, để cảm nhận đủ trọn vẹn cuộc sống độc thân, của sống của riêng mình.

Yêu chầm chậm thôi, để cuối cùng ta sẽ gặp một tình yêu, một người mà ta và họ đều muốn cùng dừng lại. Đó là tình yêu với một người ta muốn thức dậy cùng mỗi sáng. Không phải vì khi thức dậy người ấy sẽ chuẩn bị cho ta một bữa cơm ngon cùng nụ cười tỏa nắng, không phải vì ta biết người đó có một ngôi nhà lớn, một tài khoản đủ lo cho ta, một công việc ổn định và tặng ta nhiều món quà đắt giá. Không phải vì tình yêu của người đó lớn hơn bất kỳ một thứ gì khác trên thế giới này.

Mà ta dừng lại bởi người đó là người mà khi ở cạnh ta thấy mình muốn nhỏ bé, là người làm ta thấy mình đủ và cố gắng để làm tất cả cho niềm vui của người ấy. Là người mà ta luôn cảm thấy thiếu vắng khi họ không ở bên. Là người làm ta rơi nước mắt mỗi lần quên bẵng đi một cuộc hẹn, một món quà dù chỉ là nho nhỏ.
Yêu chầm chậm…
Yêu chầm chậm…
Người đó là người không hoàn hảo, là người có nhiều khuyết điểm, là người mắc nhiều sai lầm và làm ta tổn thương. Là người mà ta sẽ luôn tha thứ cho những lỗi lầm họ mắc phải. Là người mà ta muốn nhìn thấy khi thức dậy, và mở cửa cho ta lúc chiều tà.

Đó là người ta muốn già đi cùng họ, yếu mềm và mạnh mẽ trước họ, đau khổ hay hạnh phúc không cần giấu diếm.

Ta không biết tình yêu ấy tồn tại đến bao lâu, có lẽ cũng chẳng là mãi mãi. Rất có thể một ngày tình yêu sẽ không ở lại.

Nhưng kệ đi, hãy yêu chầm chậm cho đến khi mắt mờ chân run, đến khi cả hai cùng móm mém, dựa vào nhau cũng thấy hạnh phúc ngập đầy…
Nguồn: nhật kí cuộc sống

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Em yêu anh ! Vì...

1. Em yêu anh vì anh luôn sẵn sàng ở bên em mỗi khi em cần có ai đó bên cạnh.

2. Em yêu anh vì anh luôn nhìn em bằng ánh mắt nồng ấm, thân thương. Anh biết không? Em cứ muốn ánh mắt ấy sẽ nhìn em như thế mãi mãi.

3. Em yêu anh vì giọng nói của anh thật ấm áp, quá đỗi dịu dàng mỗi khi nói chuyện với em.

4. Em yêu anh vì anh cao hơn em gần một cái đầu. Điều đó làm em cảm thấy mình thật bé nhỏ và luôn cần được anh che chở, thương yêu.

5. Em yêu anh vì bàn tay của anh thật to và ấm, còn bàn tay em lại bé nhỏ và hay bị lạnh. Mỗi lần anh nắm tay em, nhất là khi trời trở lạnh, em thấy ấm áp vô cùng.

6. Em yêu anh vì anh luôn tự tin và lạc quan trước mọi việc. Điều đó cho em cảm giác an tâm, thanh thản mỗi khi có anh bên cạnh.

7. Em yêu anh vì từ khi quen em đến giờ, chưa bao giờ anh quên “Ngày đầu tiên em chào nắng sớm”.

8. Em yêu anh vì mỗi lần em bệnh, anh lại mang đến cho em cả bịch thuốc to đùng. Nhìn vẻ lo lắng của anh, em cứ tưởng mình mắc phải bệnh gì ghê gớm lắm.

9. Em yêu anh vì anh đã đọc những cuốn sách em yêu thích dù anh rất bận và cũng không hiểu nhiều về lĩnh vực văn chương.

10. Em yêu anh vì anh có một trái tim nhân hậu. Chẳng mấy khi anh từ chối những người ăn xin với lí do đơn giản: “Trong 10 người ăn xin, dù chỉ có 1 người thật sự cần sự giúp đỡ của anh thì anh cũng vui rồi”.

Anh cũng ít khi từ chối chơi với mấy đứa bé hàng xóm những lúc rảnh rỗi, vì anh rất yêu trẻ con. Nhìn anh chơi với bọn trẻ, em thấy mình thật bình yên.

10+1: Em yêu anh vì anh luôn yêu thương và quan tâm đến những người thân của em. Anh biết em vui và an lòng vì điều đó lắm không? Em cũng sẽ thương thật nhiều những người anh yêu mến. Thật đấy!

10+n: Còn nhiều nhiều lắm những lí do để em yêu anh mà em không thể diễn tả bằng lời, vì những lí do ấy chỉ có trái tim em mới cảm nhận được. Nhưng có một lí do quan trọng cuối cùng mà em muốn nói với anh, đó là: Em yêu anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em, những điều đó đã nói với em rằng "Anh yêu em"...
Nguồn: nhật kí cuộc sống